Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 6423: “Bắt đầu đi
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… La Tinh Uyên nhìn chằm chằm Ngô Bình: “Cậu có thể tha cho tôi một lần không? Tôi có đứa cháu một tuổi và mẹ già chín mươi, thật sự không thể chết”.Ngô Bình nhìn ông ta: “Ông là quan lớn, tôi tất nhiên sẽ không giết ông sớm nhưng đắc tội tôi thì phải trả giá đắt! Anh Ngưu, phế tu vi ông ta đi!”Thanh Ngưu gật đầu, nhấn một cái, La Tỉnh Uyên hét thảm, tu vi hoàn toàn mất hết, ông ta vừa sợ vừa giận, tạm thời ngất đi.Một vị quan không có tu vi thì chỉ là con kiến trước mặt Ngô Bình, tất nhiên cũng không lo đối phương sẽ trả thù.Bóng đen kia vội quỳ xuống, run rẩy nói: “Xin cậu tha mạng!”Ngô Bình xua tay: “Đi đi!” Sau đó cậu rời khỏi La phủ, quay lại biệt thự trên núi, chuẩn bị giúp Diệu Phù Thần Quân dùng phù thần, tạo ra đại trận Khốn Tiên.“Diệu Phù Thần Quân, ông có thể ra ngoài không?”, Ngô Bình hỏi.Diệu Phù Thần Quân: “Còn cần cậu giúp một việc, †ìm giúp tôi một tờ giấy, vẽ tôi ra, sau đó tôi sẽ nhập vào bức hoại”Ngô Bình gật đầu, cậu tìm giấy bút, dựa theo miêu tả của Diệu Phù Thần Quân, nhanh chóng vẽ ra hình ảnh một thanh niên mặc trường bào xanh, vẻ ngoài tuấn tú, không tới 30.Sau đó cậu truyền bí lực vào trong bức hoạ.Lúc này, hình xăm ba đầu sáu tay trên người cậu chợt trở nên sống động, tách khỏi thân, tiến vào trong tranh. Một giây sau, người trong bức tranh đột ngột sống lại, mắt chớp vài cái rồi bước ra khỏi tờ giấy, nhảy lên không trung rồi đáp đất.Ngô Bình nhìn Diệu Phù Thần Quân nói: “Bắt đầu đi!”Ngô Bình tìm cho Diệu Phù Thần Quân một nơi yên tĩnh nghiên cứu phù thần và đại trận Khốn Tiên. Cậu cũng không rảnh rỗi, vừa tu luyện Bí Anh Thần cung thứ nhất vừa ôn dưỡng Bí Anh Thần cung thứ hai.Ôn dưỡng Bí Anh tiêu tốn không ít đan dược, may mà trước đó cậu từng về sư môn lấy không ít đồ tốt. Nhưng làm một thầy luyện đan, thứ đan dược bổ dưỡng nhất tất nhiên do chính mình tự luyện chế ra.Vì vậy khi Ngô Bình tiến vào vườn thảo mộc, cậu ngắt dược liệu để chuẩn bị chế ra đan dược ôn dưỡng Bí Anh.Qua một hồi cân nhắc, cậu quyết định thay đổi sang dùng vài loại đan dược trong ký ức rồi luyện chế.Cậu muốn dùng ba loại đan dược, lần lượt là: Đại Sinh Mệnh Đan - hiệu quả của nó mạnh hơn Địa Tinh Hoả Đan một chút mà cũng có tác dụng của Địa Tỉnh Hoả Đan.Đại Sinh Mệnh Đan có tác dụng chính là giúp nâng cái chất lượng sinh mệnh, tăng sức sống, tạm thời là thứ Bí Anh cần nhất.
La Tinh Uyên nhìn chằm chằm Ngô Bình: “Cậu có thể tha cho tôi một lần không? Tôi có đứa cháu một tuổi và mẹ già chín mươi, thật sự không thể chết”.
Ngô Bình nhìn ông ta: “Ông là quan lớn, tôi tất nhiên sẽ không giết ông sớm nhưng đắc tội tôi thì phải trả giá đắt! Anh Ngưu, phế tu vi ông ta đi!”
Thanh Ngưu gật đầu, nhấn một cái, La Tỉnh Uyên hét thảm, tu vi hoàn toàn mất hết, ông ta vừa sợ vừa giận, tạm thời ngất đi.
Một vị quan không có tu vi thì chỉ là con kiến trước mặt Ngô Bình, tất nhiên cũng không lo đối phương sẽ trả thù.
Bóng đen kia vội quỳ xuống, run rẩy nói: “Xin cậu tha mạng!”
Ngô Bình xua tay: “Đi đi!” Sau đó cậu rời khỏi La phủ, quay lại biệt thự trên núi, chuẩn bị giúp Diệu Phù Thần Quân dùng phù thần, tạo ra đại trận Khốn Tiên.
“Diệu Phù Thần Quân, ông có thể ra ngoài không?”, Ngô Bình hỏi.
Diệu Phù Thần Quân: “Còn cần cậu giúp một việc, †ìm giúp tôi một tờ giấy, vẽ tôi ra, sau đó tôi sẽ nhập vào bức hoại”
Ngô Bình gật đầu, cậu tìm giấy bút, dựa theo miêu tả của Diệu Phù Thần Quân, nhanh chóng vẽ ra hình ảnh một thanh niên mặc trường bào xanh, vẻ ngoài tuấn tú, không tới 30.
Sau đó cậu truyền bí lực vào trong bức hoạ.
Lúc này, hình xăm ba đầu sáu tay trên người cậu chợt trở nên sống động, tách khỏi thân, tiến vào trong tranh. Một giây sau, người trong bức tranh đột ngột sống lại, mắt chớp vài cái rồi bước ra khỏi tờ giấy, nhảy lên không trung rồi đáp đất.
Ngô Bình nhìn Diệu Phù Thần Quân nói: “Bắt đầu đi!”
Ngô Bình tìm cho Diệu Phù Thần Quân một nơi yên tĩnh nghiên cứu phù thần và đại trận Khốn Tiên. Cậu cũng không rảnh rỗi, vừa tu luyện Bí Anh Thần cung thứ nhất vừa ôn dưỡng Bí Anh Thần cung thứ hai.
Ôn dưỡng Bí Anh tiêu tốn không ít đan dược, may mà trước đó cậu từng về sư môn lấy không ít đồ tốt. Nhưng làm một thầy luyện đan, thứ đan dược bổ dưỡng nhất tất nhiên do chính mình tự luyện chế ra.
Vì vậy khi Ngô Bình tiến vào vườn thảo mộc, cậu ngắt dược liệu để chuẩn bị chế ra đan dược ôn dưỡng Bí Anh.
Qua một hồi cân nhắc, cậu quyết định thay đổi sang dùng vài loại đan dược trong ký ức rồi luyện chế.
Cậu muốn dùng ba loại đan dược, lần lượt là: Đại Sinh Mệnh Đan - hiệu quả của nó mạnh hơn Địa Tinh Hoả Đan một chút mà cũng có tác dụng của Địa Tỉnh Hoả Đan.
Đại Sinh Mệnh Đan có tác dụng chính là giúp nâng cái chất lượng sinh mệnh, tăng sức sống, tạm thời là thứ Bí Anh cần nhất.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… La Tinh Uyên nhìn chằm chằm Ngô Bình: “Cậu có thể tha cho tôi một lần không? Tôi có đứa cháu một tuổi và mẹ già chín mươi, thật sự không thể chết”.Ngô Bình nhìn ông ta: “Ông là quan lớn, tôi tất nhiên sẽ không giết ông sớm nhưng đắc tội tôi thì phải trả giá đắt! Anh Ngưu, phế tu vi ông ta đi!”Thanh Ngưu gật đầu, nhấn một cái, La Tỉnh Uyên hét thảm, tu vi hoàn toàn mất hết, ông ta vừa sợ vừa giận, tạm thời ngất đi.Một vị quan không có tu vi thì chỉ là con kiến trước mặt Ngô Bình, tất nhiên cũng không lo đối phương sẽ trả thù.Bóng đen kia vội quỳ xuống, run rẩy nói: “Xin cậu tha mạng!”Ngô Bình xua tay: “Đi đi!” Sau đó cậu rời khỏi La phủ, quay lại biệt thự trên núi, chuẩn bị giúp Diệu Phù Thần Quân dùng phù thần, tạo ra đại trận Khốn Tiên.“Diệu Phù Thần Quân, ông có thể ra ngoài không?”, Ngô Bình hỏi.Diệu Phù Thần Quân: “Còn cần cậu giúp một việc, †ìm giúp tôi một tờ giấy, vẽ tôi ra, sau đó tôi sẽ nhập vào bức hoại”Ngô Bình gật đầu, cậu tìm giấy bút, dựa theo miêu tả của Diệu Phù Thần Quân, nhanh chóng vẽ ra hình ảnh một thanh niên mặc trường bào xanh, vẻ ngoài tuấn tú, không tới 30.Sau đó cậu truyền bí lực vào trong bức hoạ.Lúc này, hình xăm ba đầu sáu tay trên người cậu chợt trở nên sống động, tách khỏi thân, tiến vào trong tranh. Một giây sau, người trong bức tranh đột ngột sống lại, mắt chớp vài cái rồi bước ra khỏi tờ giấy, nhảy lên không trung rồi đáp đất.Ngô Bình nhìn Diệu Phù Thần Quân nói: “Bắt đầu đi!”Ngô Bình tìm cho Diệu Phù Thần Quân một nơi yên tĩnh nghiên cứu phù thần và đại trận Khốn Tiên. Cậu cũng không rảnh rỗi, vừa tu luyện Bí Anh Thần cung thứ nhất vừa ôn dưỡng Bí Anh Thần cung thứ hai.Ôn dưỡng Bí Anh tiêu tốn không ít đan dược, may mà trước đó cậu từng về sư môn lấy không ít đồ tốt. Nhưng làm một thầy luyện đan, thứ đan dược bổ dưỡng nhất tất nhiên do chính mình tự luyện chế ra.Vì vậy khi Ngô Bình tiến vào vườn thảo mộc, cậu ngắt dược liệu để chuẩn bị chế ra đan dược ôn dưỡng Bí Anh.Qua một hồi cân nhắc, cậu quyết định thay đổi sang dùng vài loại đan dược trong ký ức rồi luyện chế.Cậu muốn dùng ba loại đan dược, lần lượt là: Đại Sinh Mệnh Đan - hiệu quả của nó mạnh hơn Địa Tinh Hoả Đan một chút mà cũng có tác dụng của Địa Tỉnh Hoả Đan.Đại Sinh Mệnh Đan có tác dụng chính là giúp nâng cái chất lượng sinh mệnh, tăng sức sống, tạm thời là thứ Bí Anh cần nhất.