Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 6426: Trác Tú của Khôi Lũy Tông
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Trác Tú giơ tay ra với Ngô Bình, cười nói: “Nghe danh anh Ngô đã lâu, nghe nói là học sinh xuất sắc của học viện quân sự Hoàng Gia, bái phục”.“Quá khen rồi”.Hai người bắt tay nhau, Ngô Bình cảm nhận được một luồng sức mạnh kỳ lạ nhẹ tựa như khói, từ lòng bàn tay xuyên vào trong cơ thể cậu, sau đó đi lên tiến vào não cậu.Cậu giả vờ không biết, nhận ra sức mạnh này thuộc về một loại thần thức nào đó nên ném nó vào Huyền Thiên Mộng Cảnh.Trác Tú còn tưởng đã thực hiện được mưu kế, cười nói: “Không có người ngoài, ngồi đi”.Lúc này, có hai người phụ nữ mặc áo đen đứng trong một mái đình cách Trác Tú và Ngô Bình khoảng một trăm mét, nhìn về phía Trác Tú.Một người phụ nữ mặt trái xoan trong đó hơi ghen tị nói: “Anh ấy lại thích Hàn Băng Nghiên này rồi. Chỉ là một người phụ nữ phàm tục thôi mà, có gì so được với chúng ta chứ?”“Đúng thế, chúng ta thế nào cũng là người xinh đẹp có tu vi mà, thể chất tốt hơn cô ta gấp một trăm lần”.“Anh ấy có mới nới cũ, cùng lắm là ba ngày sẽ chán, sau đó vứt bỏ cô ta”, một người khác nói.Đúng lúc này, một bóng người xuất hiện sau lưng họ, áp lực cực lớn khiến sắc mặt hai cô gái thay đổi, cả người run lên. Họ muốn quay đầu lại nhìn nhưng lại không dám, chỉ có thể run rẩy hỏi: “Là ai?”Người phía sau chính là Ngưu Thanh, mặc dù anh ấy không lộ mặt nhưng chưa từng rời khỏi Ngô Bình quá xa. Nghe hai người này nói chuyện, anh ấy lập tức xuất hiện.“Trả lời câu hỏi của tôi, nếu không tôi sẽ dùng thuật truy hồn để ép buộc tìm kiếm ký ức của hai người.Nhưng như thế hai người sẽ trở thành kẻ ngu ngốc”.Hai người phụ nữ mặt trắng bệch, người phụ nữ mặt trái xoan nói: “Anh muốn hỏi gì?”Ngưu Thanh: “Công tử của các cô có lai lịch thế nào?”“Đệ tử xuất sắc của Khôi Lũy Tông”, cô ta đáp. “Mục đích anh ta đến đây là gì?”“Quan sát bạn trai của Hàn Băng Nghiên, nếu có thể khống chế được hẳn, sau đó cưa đổ Hàn Băng Nghiên”.“Anh ta làm thế là đơn thuần thích người kia hay là có mục đích khác?”, Ngưu Thanh hỏi rất kỹ càng.“Anh ấy chỉ là thích phụ nữ xinh đẹp, hơn nữa còn rất vui vẻ", người phụ nữ đáp.Ngưu Thanh: “Người phụ nữ bên cạnh anh ta cũng bị anh ta khống chế?”“Đúng thế, cô ta tên là Tuyết Vũ, là một tu sĩ thế tục. Buổi chiều cô ta đến đại học Thần Kinh tìm ai đó, gặp được anh ấy. Nhìn thấy dung mạo xinh đẹp của người phụ nữ này, Trác Tú đã dùng con rối để điều khiển cô ta”.Nói rồi đầu óc hai người này trống rỗng, sau đó ngất xỉu.Ở một bên khác, Trác Tú và mấy người khác cười đùa vui vẻ, Ngô Bình nhân lúc này quan sát Tuyết Vũ. Cậu thấy có vẻ Tuyết Vũ bị ai đó khống chế tâm thần.Ngay lúc này trong tai cậu vang lên giọng của Ngưu Thanh.Nghe xong, sắc mặt Ngô Bình tối sầm lại, đột nhiên đứng dậy, cười nói: “Anh Trác, tôi có bảo vật muốn cho. anh xem, chúng ta qua bên kia nói chuyện”. Trác Tú đã dùng thủ đoạn với Ngô Bình, anh ta cười nói: “Được thôi”.Hai người đi về phía vườn hoa cách đó không xa, mấy người khác tiếp tục cười đùa.Đến vườn hoa, Trác Tú cười hỏi: “Anh Ngô, bảo vật gì thế?”Ngô Bình cười nhạo: “Trác Tú, anh dám có ý đồ với Hàn Băng Nghiên, lá gan không nhỏ nhỉ”.Thấy Ngô Bình trở mặt, Trác Tú cũng không ngạc nhiên, anh ta cười nói: “Tôi thích cô ta là may mắn của cô ta, nếu anh không vui thì có thể ra tay với tôi”.Vừa dứt lời, tay phải anh ta lấy một pháp quyết ra, nói: “Làm con rối của tôi đi”.Thế nhưng Ngô Bình lại chẳng có phản ứng gì, chỉ lạnh lùng nhìn anh ta.
Trác Tú giơ tay ra với Ngô Bình, cười nói: “Nghe danh anh Ngô đã lâu, nghe nói là học sinh xuất sắc của học viện quân sự Hoàng Gia, bái phục”.
“Quá khen rồi”.
Hai người bắt tay nhau, Ngô Bình cảm nhận được một luồng sức mạnh kỳ lạ nhẹ tựa như khói, từ lòng bàn tay xuyên vào trong cơ thể cậu, sau đó đi lên tiến vào não cậu.
Cậu giả vờ không biết, nhận ra sức mạnh này thuộc về một loại thần thức nào đó nên ném nó vào Huyền Thiên Mộng Cảnh.
Trác Tú còn tưởng đã thực hiện được mưu kế, cười nói: “Không có người ngoài, ngồi đi”.
Lúc này, có hai người phụ nữ mặc áo đen đứng trong một mái đình cách Trác Tú và Ngô Bình khoảng một trăm mét, nhìn về phía Trác Tú.
Một người phụ nữ mặt trái xoan trong đó hơi ghen tị nói: “Anh ấy lại thích Hàn Băng Nghiên này rồi. Chỉ là một người phụ nữ phàm tục thôi mà, có gì so được với chúng ta chứ?”
“Đúng thế, chúng ta thế nào cũng là người xinh đẹp có tu vi mà, thể chất tốt hơn cô ta gấp một trăm lần”.
“Anh ấy có mới nới cũ, cùng lắm là ba ngày sẽ chán, sau đó vứt bỏ cô ta”, một người khác nói.
Đúng lúc này, một bóng người xuất hiện sau lưng họ, áp lực cực lớn khiến sắc mặt hai cô gái thay đổi, cả người run lên. Họ muốn quay đầu lại nhìn nhưng lại không dám, chỉ có thể run rẩy hỏi: “Là ai?”
Người phía sau chính là Ngưu Thanh, mặc dù anh ấy không lộ mặt nhưng chưa từng rời khỏi Ngô Bình quá xa. Nghe hai người này nói chuyện, anh ấy lập tức xuất hiện.
“Trả lời câu hỏi của tôi, nếu không tôi sẽ dùng thuật truy hồn để ép buộc tìm kiếm ký ức của hai người.
Nhưng như thế hai người sẽ trở thành kẻ ngu ngốc”.
Hai người phụ nữ mặt trắng bệch, người phụ nữ mặt trái xoan nói: “Anh muốn hỏi gì?”
Ngưu Thanh: “Công tử của các cô có lai lịch thế nào?”
“Đệ tử xuất sắc của Khôi Lũy Tông”, cô ta đáp.
“Mục đích anh ta đến đây là gì?”
“Quan sát bạn trai của Hàn Băng Nghiên, nếu có thể khống chế được hẳn, sau đó cưa đổ Hàn Băng Nghiên”.
“Anh ta làm thế là đơn thuần thích người kia hay là có mục đích khác?”, Ngưu Thanh hỏi rất kỹ càng.
“Anh ấy chỉ là thích phụ nữ xinh đẹp, hơn nữa còn rất vui vẻ", người phụ nữ đáp.
Ngưu Thanh: “Người phụ nữ bên cạnh anh ta cũng bị anh ta khống chế?”
“Đúng thế, cô ta tên là Tuyết Vũ, là một tu sĩ thế tục. Buổi chiều cô ta đến đại học Thần Kinh tìm ai đó, gặp được anh ấy. Nhìn thấy dung mạo xinh đẹp của người phụ nữ này, Trác Tú đã dùng con rối để điều khiển cô ta”.
Nói rồi đầu óc hai người này trống rỗng, sau đó ngất xỉu.
Ở một bên khác, Trác Tú và mấy người khác cười đùa vui vẻ, Ngô Bình nhân lúc này quan sát Tuyết Vũ. Cậu thấy có vẻ Tuyết Vũ bị ai đó khống chế tâm thần.
Ngay lúc này trong tai cậu vang lên giọng của Ngưu Thanh.
Nghe xong, sắc mặt Ngô Bình tối sầm lại, đột nhiên đứng dậy, cười nói: “Anh Trác, tôi có bảo vật muốn cho. anh xem, chúng ta qua bên kia nói chuyện”.
Trác Tú đã dùng thủ đoạn với Ngô Bình, anh ta cười nói: “Được thôi”.
Hai người đi về phía vườn hoa cách đó không xa, mấy người khác tiếp tục cười đùa.
Đến vườn hoa, Trác Tú cười hỏi: “Anh Ngô, bảo vật gì thế?”
Ngô Bình cười nhạo: “Trác Tú, anh dám có ý đồ với Hàn Băng Nghiên, lá gan không nhỏ nhỉ”.
Thấy Ngô Bình trở mặt, Trác Tú cũng không ngạc nhiên, anh ta cười nói: “Tôi thích cô ta là may mắn của cô ta, nếu anh không vui thì có thể ra tay với tôi”.
Vừa dứt lời, tay phải anh ta lấy một pháp quyết ra, nói: “Làm con rối của tôi đi”.
Thế nhưng Ngô Bình lại chẳng có phản ứng gì, chỉ lạnh lùng nhìn anh ta.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Trác Tú giơ tay ra với Ngô Bình, cười nói: “Nghe danh anh Ngô đã lâu, nghe nói là học sinh xuất sắc của học viện quân sự Hoàng Gia, bái phục”.“Quá khen rồi”.Hai người bắt tay nhau, Ngô Bình cảm nhận được một luồng sức mạnh kỳ lạ nhẹ tựa như khói, từ lòng bàn tay xuyên vào trong cơ thể cậu, sau đó đi lên tiến vào não cậu.Cậu giả vờ không biết, nhận ra sức mạnh này thuộc về một loại thần thức nào đó nên ném nó vào Huyền Thiên Mộng Cảnh.Trác Tú còn tưởng đã thực hiện được mưu kế, cười nói: “Không có người ngoài, ngồi đi”.Lúc này, có hai người phụ nữ mặc áo đen đứng trong một mái đình cách Trác Tú và Ngô Bình khoảng một trăm mét, nhìn về phía Trác Tú.Một người phụ nữ mặt trái xoan trong đó hơi ghen tị nói: “Anh ấy lại thích Hàn Băng Nghiên này rồi. Chỉ là một người phụ nữ phàm tục thôi mà, có gì so được với chúng ta chứ?”“Đúng thế, chúng ta thế nào cũng là người xinh đẹp có tu vi mà, thể chất tốt hơn cô ta gấp một trăm lần”.“Anh ấy có mới nới cũ, cùng lắm là ba ngày sẽ chán, sau đó vứt bỏ cô ta”, một người khác nói.Đúng lúc này, một bóng người xuất hiện sau lưng họ, áp lực cực lớn khiến sắc mặt hai cô gái thay đổi, cả người run lên. Họ muốn quay đầu lại nhìn nhưng lại không dám, chỉ có thể run rẩy hỏi: “Là ai?”Người phía sau chính là Ngưu Thanh, mặc dù anh ấy không lộ mặt nhưng chưa từng rời khỏi Ngô Bình quá xa. Nghe hai người này nói chuyện, anh ấy lập tức xuất hiện.“Trả lời câu hỏi của tôi, nếu không tôi sẽ dùng thuật truy hồn để ép buộc tìm kiếm ký ức của hai người.Nhưng như thế hai người sẽ trở thành kẻ ngu ngốc”.Hai người phụ nữ mặt trắng bệch, người phụ nữ mặt trái xoan nói: “Anh muốn hỏi gì?”Ngưu Thanh: “Công tử của các cô có lai lịch thế nào?”“Đệ tử xuất sắc của Khôi Lũy Tông”, cô ta đáp. “Mục đích anh ta đến đây là gì?”“Quan sát bạn trai của Hàn Băng Nghiên, nếu có thể khống chế được hẳn, sau đó cưa đổ Hàn Băng Nghiên”.“Anh ta làm thế là đơn thuần thích người kia hay là có mục đích khác?”, Ngưu Thanh hỏi rất kỹ càng.“Anh ấy chỉ là thích phụ nữ xinh đẹp, hơn nữa còn rất vui vẻ", người phụ nữ đáp.Ngưu Thanh: “Người phụ nữ bên cạnh anh ta cũng bị anh ta khống chế?”“Đúng thế, cô ta tên là Tuyết Vũ, là một tu sĩ thế tục. Buổi chiều cô ta đến đại học Thần Kinh tìm ai đó, gặp được anh ấy. Nhìn thấy dung mạo xinh đẹp của người phụ nữ này, Trác Tú đã dùng con rối để điều khiển cô ta”.Nói rồi đầu óc hai người này trống rỗng, sau đó ngất xỉu.Ở một bên khác, Trác Tú và mấy người khác cười đùa vui vẻ, Ngô Bình nhân lúc này quan sát Tuyết Vũ. Cậu thấy có vẻ Tuyết Vũ bị ai đó khống chế tâm thần.Ngay lúc này trong tai cậu vang lên giọng của Ngưu Thanh.Nghe xong, sắc mặt Ngô Bình tối sầm lại, đột nhiên đứng dậy, cười nói: “Anh Trác, tôi có bảo vật muốn cho. anh xem, chúng ta qua bên kia nói chuyện”. Trác Tú đã dùng thủ đoạn với Ngô Bình, anh ta cười nói: “Được thôi”.Hai người đi về phía vườn hoa cách đó không xa, mấy người khác tiếp tục cười đùa.Đến vườn hoa, Trác Tú cười hỏi: “Anh Ngô, bảo vật gì thế?”Ngô Bình cười nhạo: “Trác Tú, anh dám có ý đồ với Hàn Băng Nghiên, lá gan không nhỏ nhỉ”.Thấy Ngô Bình trở mặt, Trác Tú cũng không ngạc nhiên, anh ta cười nói: “Tôi thích cô ta là may mắn của cô ta, nếu anh không vui thì có thể ra tay với tôi”.Vừa dứt lời, tay phải anh ta lấy một pháp quyết ra, nói: “Làm con rối của tôi đi”.Thế nhưng Ngô Bình lại chẳng có phản ứng gì, chỉ lạnh lùng nhìn anh ta.