Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6437: có tiện tiết lộ không

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Đường Ngạo Long bị chèn ép nhiều năm, con gái ruột bị bố mình bỏ rơi, bây giờ ông ta muốn chiến đấu hết mình, mượn xuất thân của con gái mình để khống chế tập đoàn Đường thị hoàn toàn. Ông ta biết rất rõ tài phiệt hoàn toàn không đáng được nhắc đến trước mặt đệ tử của đại giáo, huống gì đối với những người ủng hộ của tập đoàn Đường Thị, ai là người đứng đầu tập đoàn Đường Thị thì có gì khác biệt? Chỉ cần họ có thể nhận được phần lợi ích đáng được hưởng của mình thì sẽ không có ai đứng lên phản đối Đường Ngạo Long.Chẳng lâu sau Đường Ngạo Long đã rời đi, quay về chuẩn bị chuyện buổi tối.Ngô Bình ở trong khách sạn đợi tin tức của trung †âm trị liệu, khoảng hơn năm giờ chiều, Trương Lập Bân gọi đến.“Cậu Ngô, đã điều tra rõ ràng rồi. Là con trai và con dâu tôi giấu tôi làm những chuyện đớ”.Giọng ông ta hơi khàn, có thể thấy được sự bàng hoàng và thất vọng của ông ta: “Thật xin lỗi! Tôi không ngờ chính người thân của tôi lại làm như vậy với trung tâm điều trị, xin lỗi cậu. Tôi đã báo cảnh sát rồi, chúng sẽ thành thật thú nhận tội ác của mình”.Ngô Bình im lặng một lúc mới hỏi: “Họ nhận tiền của bao nhiêu người rồi, tổng cộng nhận được bao nhiêu?”Trương Lập Bân buồn bã nói: “Tôi kiểm tra tài khoản của chúng, nhận được năm... tổng cộng hơn năm mươi bảy triệu". Ngô Bình cười nhạo: “Hơn năm mươi triệu? Con trai ông làm gì thế, anh ta không có đủ tiền tiêu sao?”Trương Lập Bân thở dài: “Con trai tôi được tôi giao phụ trách một số công việc đơn giản trong trung tâm điều trị. Nó không có năng lực, tôi không ngờ nó lại làm được chuyện như vậy”.Ngô Bình: “Người làm sai thì phải trả giá. Dù ông không làm nhưng người thân của ông có liên quan, không thể thoát khỏi trách nhiệm. Từ giờ trở đi, vị trí giám đốc trung tâm điều trị sẽ tạm thời do phó giám đốc đảm nhận, ông về nhà nghỉ ngơi vài ngày, chờ kết quả xử lý tiếp theo”.“Ừ, cảm ơn cậu Ngô”, Trương Lập Bân nghẹn ngào nói.Mặc dù Ngô Bình biết Trương Lập Bân là người làm rất tốt, nhưng xảy ra chuyện như vậy, cậu không thể nương tay mềm lòng.Sau đó cậu gọi bảo Âu Dương Chí Viễn cử đoàn giám sát tiến hành kiểm tra công khai và bí mật tất cả các trung tâm điều trị, ngăn chặn những sự việc tương tự tái diễn. Đồng thời tổ chức họp báo công bố kết quả điều tra, xử lý cho cơ quan điều tra cho công chúng và hoàn trả gấp đôi số tiền điều trị cho những người đã trả tiền điều trị khám bệnh.Âu Dương Chí Viễn làm việc cực kỳ hiệu quả, bảy giờ tối hôm đó, ông ta tổ chức họp báo tại trung tâm thể thao tỉnh, phóng viên truyền thông khắp cả nước đã đến sau khi biết tin, hàng ngàn người cũng phát sóng trực. tiếp buổi họp báo.Âu Dương Chí Viễn trả lời các câu hỏi của phóng viên.“Ông Âu Dương, tôi là phóng viên báo Cuộc sống thành thị, cho hỏi tổ chức từ thiện đã có scandal, ông có suy nghĩ gì?”Âu Dương Chí Viễn buồn bã nói: “Vô cùng xin lỗi vì đã để chuyện này xảy ra. Trung tâm điều trị được một vị có tấm lòng nhân ái quyên góp toàn bộ tài chính, vốn đầu tư hàng năm lên đến hàng trăm tỷ, chỉ là được vận hành dưới danh nghĩa của Từ Thiện Đường. Về vấn đề này, chúng tôi thấy rất có lỗi với vị đó, cũng có lỗi với những người bị tước đi cơ hội để nhận từ thiện. Vì thế, chúng tôi đã cử một đội kiểm tra, giám sát chuyên nghiệp đến nhiều tổ chức từ thiện lớn trong cả năm để tiến hành kiểm tra và rà soát lại mọi thứ, kiên quyết chấm dứt những việc tương tự”.

Đường Ngạo Long bị chèn ép nhiều năm, con gái ruột bị bố mình bỏ rơi, bây giờ ông ta muốn chiến đấu hết mình, mượn xuất thân của con gái mình để khống chế tập đoàn Đường thị hoàn toàn. Ông ta biết rất rõ tài phiệt hoàn toàn không đáng được nhắc đến trước mặt đệ tử của đại giáo, huống gì đối với những người ủng hộ của tập đoàn Đường Thị, ai là người đứng đầu tập đoàn Đường Thị thì có gì khác biệt? Chỉ cần họ có thể nhận được phần lợi ích đáng được hưởng của mình thì sẽ không có ai đứng lên phản đối Đường Ngạo Long.

Chẳng lâu sau Đường Ngạo Long đã rời đi, quay về chuẩn bị chuyện buổi tối.

Ngô Bình ở trong khách sạn đợi tin tức của trung †âm trị liệu, khoảng hơn năm giờ chiều, Trương Lập Bân gọi đến.

“Cậu Ngô, đã điều tra rõ ràng rồi. Là con trai và con dâu tôi giấu tôi làm những chuyện đớ”.

Giọng ông ta hơi khàn, có thể thấy được sự bàng hoàng và thất vọng của ông ta: “Thật xin lỗi! Tôi không ngờ chính người thân của tôi lại làm như vậy với trung tâm điều trị, xin lỗi cậu. Tôi đã báo cảnh sát rồi, chúng sẽ thành thật thú nhận tội ác của mình”.

Ngô Bình im lặng một lúc mới hỏi: “Họ nhận tiền của bao nhiêu người rồi, tổng cộng nhận được bao nhiêu?”

Trương Lập Bân buồn bã nói: “Tôi kiểm tra tài khoản của chúng, nhận được năm... tổng cộng hơn năm mươi bảy triệu". 

Ngô Bình cười nhạo: “Hơn năm mươi triệu? Con trai ông làm gì thế, anh ta không có đủ tiền tiêu sao?”

Trương Lập Bân thở dài: “Con trai tôi được tôi giao phụ trách một số công việc đơn giản trong trung tâm điều trị. Nó không có năng lực, tôi không ngờ nó lại làm được chuyện như vậy”.

Ngô Bình: “Người làm sai thì phải trả giá. Dù ông không làm nhưng người thân của ông có liên quan, không thể thoát khỏi trách nhiệm. Từ giờ trở đi, vị trí giám đốc trung tâm điều trị sẽ tạm thời do phó giám đốc đảm nhận, ông về nhà nghỉ ngơi vài ngày, chờ kết quả xử lý tiếp theo”.

“Ừ, cảm ơn cậu Ngô”, Trương Lập Bân nghẹn ngào nói.

Mặc dù Ngô Bình biết Trương Lập Bân là người làm rất tốt, nhưng xảy ra chuyện như vậy, cậu không thể nương tay mềm lòng.

Sau đó cậu gọi bảo Âu Dương Chí Viễn cử đoàn giám sát tiến hành kiểm tra công khai và bí mật tất cả các trung tâm điều trị, ngăn chặn những sự việc tương tự tái diễn. Đồng thời tổ chức họp báo công bố kết quả điều tra, xử lý cho cơ quan điều tra cho công chúng và hoàn trả gấp đôi số tiền điều trị cho những người đã trả tiền điều trị khám bệnh.

Âu Dương Chí Viễn làm việc cực kỳ hiệu quả, bảy giờ tối hôm đó, ông ta tổ chức họp báo tại trung tâm thể thao tỉnh, phóng viên truyền thông khắp cả nước đã đến sau khi biết tin, hàng ngàn người cũng phát sóng trực. tiếp buổi họp báo.

Âu Dương Chí Viễn trả lời các câu hỏi của phóng viên.

“Ông Âu Dương, tôi là phóng viên báo Cuộc sống thành thị, cho hỏi tổ chức từ thiện đã có scandal, ông có suy nghĩ gì?”

Âu Dương Chí Viễn buồn bã nói: “Vô cùng xin lỗi vì đã để chuyện này xảy ra. Trung tâm điều trị được một vị có tấm lòng nhân ái quyên góp toàn bộ tài chính, vốn đầu tư hàng năm lên đến hàng trăm tỷ, chỉ là được vận hành dưới danh nghĩa của Từ Thiện Đường. Về vấn đề này, chúng tôi thấy rất có lỗi với vị đó, cũng có lỗi với những người bị tước đi cơ hội để nhận từ thiện. Vì thế, chúng tôi đã cử một đội kiểm tra, giám sát chuyên nghiệp đến nhiều tổ chức từ thiện lớn trong cả năm để tiến hành kiểm tra và rà soát lại mọi thứ, kiên quyết chấm dứt những việc tương tự”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Đường Ngạo Long bị chèn ép nhiều năm, con gái ruột bị bố mình bỏ rơi, bây giờ ông ta muốn chiến đấu hết mình, mượn xuất thân của con gái mình để khống chế tập đoàn Đường thị hoàn toàn. Ông ta biết rất rõ tài phiệt hoàn toàn không đáng được nhắc đến trước mặt đệ tử của đại giáo, huống gì đối với những người ủng hộ của tập đoàn Đường Thị, ai là người đứng đầu tập đoàn Đường Thị thì có gì khác biệt? Chỉ cần họ có thể nhận được phần lợi ích đáng được hưởng của mình thì sẽ không có ai đứng lên phản đối Đường Ngạo Long.Chẳng lâu sau Đường Ngạo Long đã rời đi, quay về chuẩn bị chuyện buổi tối.Ngô Bình ở trong khách sạn đợi tin tức của trung †âm trị liệu, khoảng hơn năm giờ chiều, Trương Lập Bân gọi đến.“Cậu Ngô, đã điều tra rõ ràng rồi. Là con trai và con dâu tôi giấu tôi làm những chuyện đớ”.Giọng ông ta hơi khàn, có thể thấy được sự bàng hoàng và thất vọng của ông ta: “Thật xin lỗi! Tôi không ngờ chính người thân của tôi lại làm như vậy với trung tâm điều trị, xin lỗi cậu. Tôi đã báo cảnh sát rồi, chúng sẽ thành thật thú nhận tội ác của mình”.Ngô Bình im lặng một lúc mới hỏi: “Họ nhận tiền của bao nhiêu người rồi, tổng cộng nhận được bao nhiêu?”Trương Lập Bân buồn bã nói: “Tôi kiểm tra tài khoản của chúng, nhận được năm... tổng cộng hơn năm mươi bảy triệu". Ngô Bình cười nhạo: “Hơn năm mươi triệu? Con trai ông làm gì thế, anh ta không có đủ tiền tiêu sao?”Trương Lập Bân thở dài: “Con trai tôi được tôi giao phụ trách một số công việc đơn giản trong trung tâm điều trị. Nó không có năng lực, tôi không ngờ nó lại làm được chuyện như vậy”.Ngô Bình: “Người làm sai thì phải trả giá. Dù ông không làm nhưng người thân của ông có liên quan, không thể thoát khỏi trách nhiệm. Từ giờ trở đi, vị trí giám đốc trung tâm điều trị sẽ tạm thời do phó giám đốc đảm nhận, ông về nhà nghỉ ngơi vài ngày, chờ kết quả xử lý tiếp theo”.“Ừ, cảm ơn cậu Ngô”, Trương Lập Bân nghẹn ngào nói.Mặc dù Ngô Bình biết Trương Lập Bân là người làm rất tốt, nhưng xảy ra chuyện như vậy, cậu không thể nương tay mềm lòng.Sau đó cậu gọi bảo Âu Dương Chí Viễn cử đoàn giám sát tiến hành kiểm tra công khai và bí mật tất cả các trung tâm điều trị, ngăn chặn những sự việc tương tự tái diễn. Đồng thời tổ chức họp báo công bố kết quả điều tra, xử lý cho cơ quan điều tra cho công chúng và hoàn trả gấp đôi số tiền điều trị cho những người đã trả tiền điều trị khám bệnh.Âu Dương Chí Viễn làm việc cực kỳ hiệu quả, bảy giờ tối hôm đó, ông ta tổ chức họp báo tại trung tâm thể thao tỉnh, phóng viên truyền thông khắp cả nước đã đến sau khi biết tin, hàng ngàn người cũng phát sóng trực. tiếp buổi họp báo.Âu Dương Chí Viễn trả lời các câu hỏi của phóng viên.“Ông Âu Dương, tôi là phóng viên báo Cuộc sống thành thị, cho hỏi tổ chức từ thiện đã có scandal, ông có suy nghĩ gì?”Âu Dương Chí Viễn buồn bã nói: “Vô cùng xin lỗi vì đã để chuyện này xảy ra. Trung tâm điều trị được một vị có tấm lòng nhân ái quyên góp toàn bộ tài chính, vốn đầu tư hàng năm lên đến hàng trăm tỷ, chỉ là được vận hành dưới danh nghĩa của Từ Thiện Đường. Về vấn đề này, chúng tôi thấy rất có lỗi với vị đó, cũng có lỗi với những người bị tước đi cơ hội để nhận từ thiện. Vì thế, chúng tôi đã cử một đội kiểm tra, giám sát chuyên nghiệp đến nhiều tổ chức từ thiện lớn trong cả năm để tiến hành kiểm tra và rà soát lại mọi thứ, kiên quyết chấm dứt những việc tương tự”.

Chương 6437: có tiện tiết lộ không