Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 6462: Ngô tổ
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình lập tức hiểu rõ, Tư Thanh Sơn này chưa chắc đã biết cậu có được truyền thừa của Vô Lượng Kiếm Tôn, ông ta nói như vậy có lẽ là đang thăm dò mình.Hơn nữa một khi cậu thừa nhận bản thân có được truyền thừa của Vô Lượng Kiếm Tôn thì người này cũng có thể kết hợp với thân phận đệ nhất Kiếm Bảng của mình để phán đoán: Người tiến vào Vô Lượng Kiếm Cung hơn tám chín phần chính là Ngô Bình cậu đây!Thế nhưng, lúc này cậu cũng không sợ bị lộ thân phận thế này, nên gật đầu nói: “Không sai, tôi có được truyền thừa của Vô Lượng Kiếm Tôn từ trên Vách Kiếm”.Tư Thanh Sơn thầm nói quả nhiên là cậu, ông ta cười nói:” Có thể có được truyền thừa của tổ tiên, tư chất cậu quả nhiên phi phàm”.Ngừng một lúc, ông ta nói tiếp: “Vậy người tiến vào Vô Lượng Kiếm Cung tối qua nhất định là cậu rồi, đúng chứ?”Ngô Bình dứt khoát thừa nhận thoải mái: “Là tôi. Tôi nhìn thấy ý niệm Vô Lượng Kiếm Tôn để lại, được ông ấy công nhận, nhận tôi làm đệ tử quan môn”.Tư Thanh Sơn vui mừng, đệ tử quan môn của lão tổ? Ông ta vội hỏi: “Vậy công tử có bằng chứng không?”Ngô Bình khẽ cười, lấy ra một thanh kiếm và một bộ quần áo từ trong nhãn Vô Lượng, những thứ này đều là những thứ chuẩn bị cho đệ tử quan môn của Vô Lượng Kiếm Tôn.Nhìn thấy quần áo và kiếm, Tư Thanh Sơn vội hành lễ:” Vô Lượng lão tổ cửu thế tôn, Tư Thanh Sơn bái kiến Ngô tổ”Ngô Bình ngây người, nhưng vừa nghĩ đã hiểu ra. Tư Thanh Sơn này là đời thứ chín của Vô Lượng Kiếm Tôn, bản thân cậu lại là đồ đệ của Vô Lượng Kiếm Tôn, nên vai vế cũng cao hơn ông ta nhiều.Cậu vội đỡ Tư Thanh Sơn dậy, nói: “Tư trưởng lão. đừng như vậy, chúng ta chuyện nào ra chuyện đó”.Tư Thanh Sơn nghiêm túc nói: “Lão tổ nhà tôi đã từng nhắc nhở con cháu đời sau như chúng tôi, phải tôn trọng đệ tử của ông ấy. Cậu là đệ tử lão tổ, thì chính là trưởng bối của chúng tôi”.Ngô Bình xua tay: “Tư trưởng lão, sau này ông vẫn nên gọi tôi là cậu Tiểu Ngô đi, tiền bối gì gì đó, thật sự tôi không dám làm”.Hai người khách khí nói mấy câu, Tư Thanh Sơn kiên trì muốn gọi Ngô Bình là Ngô tổ.Nói chuyện một lúc, Tư Thanh Sơn bèn cáo từ. Lần đầu đến thăm hỏi, ông ta cũng ngại làm phiền quá lâu. Thế nhưng, tuy nói chuyện không lâu, nhưng ông ta cũng có được một vài thông tin quan trọng, đó là Ngô Bình đã có được truyền thừa của Vô Lượng Kiếm Tôn, hơn nữa còn nắm chắc sẽ tu luyện thành công!Tin tức này giống như tiếng sấm vang dội trong đầu ông ta vậy, ông ta gấp gáp quay về báo tin này với cha, Tư Trọng Trấn.Khi Tư Trọng Trấn nghe thấy tin này cũng kinh ngạc y hệt, ông ta lầm bầm nói: “Nói như vậy, cậu Ngô có khả năng cũng giống như lão tổ, tu luyện thành công Vô Lượng Kiếm Kinh hoàn chỉnh!”Tư Thanh Sơn gật đầu: “Cha, con cũng cảm nhận được luồng hơi thở Vô Lượng Kiếm Kinh trên người cậu ấy! Hơi thở như vậy, con chỉ từng cảm nhận được trên người lão tổ mà thôi!”Tư Trọng Trấn xúc động nói: “Không ngờ, lại có người có thể thừa kế truyền thừa của lão tổ! Cậu ngô này, không, Ngô tổ này đúng là lợi hại!”Tư Trọng Trấn biết rất rõ, tuy ông ta là bát thế tôn của Vô Lượng Kiếm Tôn, nhưng hậu nhân của tổ sư đã truyền được mười mấy đời, đến bây giờ con đàn cháu đống, số lượng cũng hơn cả vạn người. Nhiều người như vậy, trong đó nhà Tư Trọng Trấn ông ta cũng được xem như ưu tú, Hơn nữa, càng về sau, lão tổ lại càng không quan tâm nữa, ông ấy vốn nghĩ con cháu tự khắc có. phúc của con cháu.Bây giờ bọn họ gặp phải người nghịch thiên như Ngô Bình, đương nhiên phải nắm chắc cơhội, kết giao. quan hệ. Như vậy đợi đến khi Ngô Bình phát triển, bọn họ. cũng có thể có được vài lợi ích.“Thanh Sơn, chuyện này đừng nói cho người thứ ba biết, nhất định phải giữ bí mật!”'Tư Thanh Sơn nghiêm túc gật đầu, ông ta hỏi: “Cha à, vậy chúng ta phải mượn sức Ngô tổ thế nào?”Tư Trọng Trấn hỏi ông ta: “Con thấy cậu ấy thiếu cái gì?Tư Thanh Sơn ngẫm nghĩ: “Cậu ấy không thiếu tài nguyên, không thiếu công pháp, vầng sáng đầy mình, có lẽ cũng chẳng thiếu gì cả?”
Ngô Bình lập tức hiểu rõ, Tư Thanh Sơn này chưa chắc đã biết cậu có được truyền thừa của Vô Lượng Kiếm Tôn, ông ta nói như vậy có lẽ là đang thăm dò mình.
Hơn nữa một khi cậu thừa nhận bản thân có được truyền thừa của Vô Lượng Kiếm Tôn thì người này cũng có thể kết hợp với thân phận đệ nhất Kiếm Bảng của mình để phán đoán: Người tiến vào Vô Lượng Kiếm Cung hơn tám chín phần chính là Ngô Bình cậu đây!
Thế nhưng, lúc này cậu cũng không sợ bị lộ thân phận thế này, nên gật đầu nói: “Không sai, tôi có được truyền thừa của Vô Lượng Kiếm Tôn từ trên Vách Kiếm”.
Tư Thanh Sơn thầm nói quả nhiên là cậu, ông ta cười nói:” Có thể có được truyền thừa của tổ tiên, tư chất cậu quả nhiên phi phàm”.
Ngừng một lúc, ông ta nói tiếp: “Vậy người tiến vào Vô Lượng Kiếm Cung tối qua nhất định là cậu rồi, đúng chứ?”
Ngô Bình dứt khoát thừa nhận thoải mái: “Là tôi. Tôi nhìn thấy ý niệm Vô Lượng Kiếm Tôn để lại, được ông ấy công nhận, nhận tôi làm đệ tử quan môn”.
Tư Thanh Sơn vui mừng, đệ tử quan môn của lão tổ? Ông ta vội hỏi: “Vậy công tử có bằng chứng không?”
Ngô Bình khẽ cười, lấy ra một thanh kiếm và một bộ quần áo từ trong nhãn Vô Lượng, những thứ này đều là những thứ chuẩn bị cho đệ tử quan môn của Vô Lượng Kiếm Tôn.
Nhìn thấy quần áo và kiếm, Tư Thanh Sơn vội hành lễ:” Vô Lượng lão tổ cửu thế tôn, Tư Thanh Sơn bái kiến Ngô tổ”
Ngô Bình ngây người, nhưng vừa nghĩ đã hiểu ra. Tư Thanh Sơn này là đời thứ chín của Vô Lượng Kiếm Tôn, bản thân cậu lại là đồ đệ của Vô Lượng Kiếm Tôn, nên vai vế cũng cao hơn ông ta nhiều.
Cậu vội đỡ Tư Thanh Sơn dậy, nói: “Tư trưởng lão. đừng như vậy, chúng ta chuyện nào ra chuyện đó”.
Tư Thanh Sơn nghiêm túc nói: “Lão tổ nhà tôi đã từng nhắc nhở con cháu đời sau như chúng tôi, phải tôn trọng đệ tử của ông ấy. Cậu là đệ tử lão tổ, thì chính là trưởng bối của chúng tôi”.
Ngô Bình xua tay: “Tư trưởng lão, sau này ông vẫn nên gọi tôi là cậu Tiểu Ngô đi, tiền bối gì gì đó, thật sự tôi không dám làm”.
Hai người khách khí nói mấy câu, Tư Thanh Sơn kiên trì muốn gọi Ngô Bình là Ngô tổ.
Nói chuyện một lúc, Tư Thanh Sơn bèn cáo từ. Lần đầu đến thăm hỏi, ông ta cũng ngại làm phiền quá lâu.
Thế nhưng, tuy nói chuyện không lâu, nhưng ông ta cũng có được một vài thông tin quan trọng, đó là Ngô Bình đã có được truyền thừa của Vô Lượng Kiếm Tôn, hơn nữa còn nắm chắc sẽ tu luyện thành công!
Tin tức này giống như tiếng sấm vang dội trong đầu ông ta vậy, ông ta gấp gáp quay về báo tin này với cha, Tư Trọng Trấn.
Khi Tư Trọng Trấn nghe thấy tin này cũng kinh ngạc y hệt, ông ta lầm bầm nói: “Nói như vậy, cậu Ngô có khả năng cũng giống như lão tổ, tu luyện thành công Vô Lượng Kiếm Kinh hoàn chỉnh!”
Tư Thanh Sơn gật đầu: “Cha, con cũng cảm nhận được luồng hơi thở Vô Lượng Kiếm Kinh trên người cậu ấy! Hơi thở như vậy, con chỉ từng cảm nhận được trên người lão tổ mà thôi!”
Tư Trọng Trấn xúc động nói: “Không ngờ, lại có người có thể thừa kế truyền thừa của lão tổ! Cậu ngô này, không, Ngô tổ này đúng là lợi hại!”
Tư Trọng Trấn biết rất rõ, tuy ông ta là bát thế tôn của Vô Lượng Kiếm Tôn, nhưng hậu nhân của tổ sư đã truyền được mười mấy đời, đến bây giờ con đàn cháu đống, số lượng cũng hơn cả vạn người. Nhiều người như vậy, trong đó nhà Tư Trọng Trấn ông ta cũng được xem như ưu tú, Hơn nữa, càng về sau, lão tổ lại càng không quan tâm nữa, ông ấy vốn nghĩ con cháu tự khắc có. phúc của con cháu.
Bây giờ bọn họ gặp phải người nghịch thiên như Ngô Bình, đương nhiên phải nắm chắc cơhội, kết giao. quan hệ. Như vậy đợi đến khi Ngô Bình phát triển, bọn họ. cũng có thể có được vài lợi ích.
“Thanh Sơn, chuyện này đừng nói cho người thứ ba biết, nhất định phải giữ bí mật!”
'Tư Thanh Sơn nghiêm túc gật đầu, ông ta hỏi: “Cha à, vậy chúng ta phải mượn sức Ngô tổ thế nào?”
Tư Trọng Trấn hỏi ông ta: “Con thấy cậu ấy thiếu cái gì?
Tư Thanh Sơn ngẫm nghĩ: “Cậu ấy không thiếu tài nguyên, không thiếu công pháp, vầng sáng đầy mình, có lẽ cũng chẳng thiếu gì cả?”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình lập tức hiểu rõ, Tư Thanh Sơn này chưa chắc đã biết cậu có được truyền thừa của Vô Lượng Kiếm Tôn, ông ta nói như vậy có lẽ là đang thăm dò mình.Hơn nữa một khi cậu thừa nhận bản thân có được truyền thừa của Vô Lượng Kiếm Tôn thì người này cũng có thể kết hợp với thân phận đệ nhất Kiếm Bảng của mình để phán đoán: Người tiến vào Vô Lượng Kiếm Cung hơn tám chín phần chính là Ngô Bình cậu đây!Thế nhưng, lúc này cậu cũng không sợ bị lộ thân phận thế này, nên gật đầu nói: “Không sai, tôi có được truyền thừa của Vô Lượng Kiếm Tôn từ trên Vách Kiếm”.Tư Thanh Sơn thầm nói quả nhiên là cậu, ông ta cười nói:” Có thể có được truyền thừa của tổ tiên, tư chất cậu quả nhiên phi phàm”.Ngừng một lúc, ông ta nói tiếp: “Vậy người tiến vào Vô Lượng Kiếm Cung tối qua nhất định là cậu rồi, đúng chứ?”Ngô Bình dứt khoát thừa nhận thoải mái: “Là tôi. Tôi nhìn thấy ý niệm Vô Lượng Kiếm Tôn để lại, được ông ấy công nhận, nhận tôi làm đệ tử quan môn”.Tư Thanh Sơn vui mừng, đệ tử quan môn của lão tổ? Ông ta vội hỏi: “Vậy công tử có bằng chứng không?”Ngô Bình khẽ cười, lấy ra một thanh kiếm và một bộ quần áo từ trong nhãn Vô Lượng, những thứ này đều là những thứ chuẩn bị cho đệ tử quan môn của Vô Lượng Kiếm Tôn.Nhìn thấy quần áo và kiếm, Tư Thanh Sơn vội hành lễ:” Vô Lượng lão tổ cửu thế tôn, Tư Thanh Sơn bái kiến Ngô tổ”Ngô Bình ngây người, nhưng vừa nghĩ đã hiểu ra. Tư Thanh Sơn này là đời thứ chín của Vô Lượng Kiếm Tôn, bản thân cậu lại là đồ đệ của Vô Lượng Kiếm Tôn, nên vai vế cũng cao hơn ông ta nhiều.Cậu vội đỡ Tư Thanh Sơn dậy, nói: “Tư trưởng lão. đừng như vậy, chúng ta chuyện nào ra chuyện đó”.Tư Thanh Sơn nghiêm túc nói: “Lão tổ nhà tôi đã từng nhắc nhở con cháu đời sau như chúng tôi, phải tôn trọng đệ tử của ông ấy. Cậu là đệ tử lão tổ, thì chính là trưởng bối của chúng tôi”.Ngô Bình xua tay: “Tư trưởng lão, sau này ông vẫn nên gọi tôi là cậu Tiểu Ngô đi, tiền bối gì gì đó, thật sự tôi không dám làm”.Hai người khách khí nói mấy câu, Tư Thanh Sơn kiên trì muốn gọi Ngô Bình là Ngô tổ.Nói chuyện một lúc, Tư Thanh Sơn bèn cáo từ. Lần đầu đến thăm hỏi, ông ta cũng ngại làm phiền quá lâu. Thế nhưng, tuy nói chuyện không lâu, nhưng ông ta cũng có được một vài thông tin quan trọng, đó là Ngô Bình đã có được truyền thừa của Vô Lượng Kiếm Tôn, hơn nữa còn nắm chắc sẽ tu luyện thành công!Tin tức này giống như tiếng sấm vang dội trong đầu ông ta vậy, ông ta gấp gáp quay về báo tin này với cha, Tư Trọng Trấn.Khi Tư Trọng Trấn nghe thấy tin này cũng kinh ngạc y hệt, ông ta lầm bầm nói: “Nói như vậy, cậu Ngô có khả năng cũng giống như lão tổ, tu luyện thành công Vô Lượng Kiếm Kinh hoàn chỉnh!”Tư Thanh Sơn gật đầu: “Cha, con cũng cảm nhận được luồng hơi thở Vô Lượng Kiếm Kinh trên người cậu ấy! Hơi thở như vậy, con chỉ từng cảm nhận được trên người lão tổ mà thôi!”Tư Trọng Trấn xúc động nói: “Không ngờ, lại có người có thể thừa kế truyền thừa của lão tổ! Cậu ngô này, không, Ngô tổ này đúng là lợi hại!”Tư Trọng Trấn biết rất rõ, tuy ông ta là bát thế tôn của Vô Lượng Kiếm Tôn, nhưng hậu nhân của tổ sư đã truyền được mười mấy đời, đến bây giờ con đàn cháu đống, số lượng cũng hơn cả vạn người. Nhiều người như vậy, trong đó nhà Tư Trọng Trấn ông ta cũng được xem như ưu tú, Hơn nữa, càng về sau, lão tổ lại càng không quan tâm nữa, ông ấy vốn nghĩ con cháu tự khắc có. phúc của con cháu.Bây giờ bọn họ gặp phải người nghịch thiên như Ngô Bình, đương nhiên phải nắm chắc cơhội, kết giao. quan hệ. Như vậy đợi đến khi Ngô Bình phát triển, bọn họ. cũng có thể có được vài lợi ích.“Thanh Sơn, chuyện này đừng nói cho người thứ ba biết, nhất định phải giữ bí mật!”'Tư Thanh Sơn nghiêm túc gật đầu, ông ta hỏi: “Cha à, vậy chúng ta phải mượn sức Ngô tổ thế nào?”Tư Trọng Trấn hỏi ông ta: “Con thấy cậu ấy thiếu cái gì?Tư Thanh Sơn ngẫm nghĩ: “Cậu ấy không thiếu tài nguyên, không thiếu công pháp, vầng sáng đầy mình, có lẽ cũng chẳng thiếu gì cả?”