Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 6464: Nhan Vũ Sương
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Nhan Vũ Sương nói: “Sư huynh Ngô trông như nhân tài, chắc chăn là người bất phàm, không biết đang tu hành ở đâu?”Ngô Bình nói: “Tôi mới đến, tu hành trên Tử Long Phong”.Thật ra Nhan Vũ Sương là hỏi Ngô Bình đang tu hành ở thượng viện hay nội viện, nghe thấy Tử Long Phong, cô ta bỗng nhiên nhớ ra, bất giác kinh sợ, nói: “Anh chính đệ nhất Kiếm Bảng mới đến kia sao?” Ngô Bình cười nói: “Là tôi”.Nhan Vũ Sương kinh ngạc hô lên, chẳng lẽ người định mệnh của mình kia sao? Cô ta vội nói: “Vừa nãy tôi thất lễ rồi! Không biết cô gái nào may mắn được anh coi trọng như vậy?”Ngô Bình vẫn chưa kịp đáp thì nữ tu lúc trước đã từ trong cốc bay ra, nói với Ngô Bình: “Thưa anh, Kiếm Tôn cho mời".Nhan Vũ Sương trừng lớn mắt, cậu đến để gặp sư tôn sao? Cô ta vội nói: “Sư tỷ, để em dẫn cậu Ngô đi cho”. Nữ tu gật đầu: “Được thôi”.Nhan Vũ Sương lập tức đưa Ngô Bình đến trước một cung điện trong cốc, cổng cung điện mở ra, Nhan Vũ Sương đi đến trước cửa, cao giọng nói: “Sư tôn, cậu Ngô đến rồi”.“Mời cậu Ngô vào”. Một âm thanh êm tai vang lên, Ngô Bình cất bước vào điện.Vẻ mặt Nhan Vũ Sương đầy nghỉ hoặc, sư tôn mình trước giờ không cho phép nam tu đi vào Hồng Liên Điện của bà ấy, sao lần này lại để cậu Ngô đi vào rồi?Ngô Bình vào điện thì nhìn thấy một người phụ nữ mặc váy trắng ngồi xếp bằng trên một đóa sen đỏ, đóa sen đỏ đó giống như là một pháp khí, xung quanh có vô số phù văn lơ lửng. Cùng lúc đó, trong điện còn có một luồng hơi thở lành lạnh, vừa ngửi đã cảm thấy thoải mái.Gương mặt người phụ nữ có đeo một lớp lụa mỏng, nhưng đôi mắt lạnh lùng xinh đẹp, bà ấy khẽ cười hỏi: “Cậu là gì của Thẩm Huyền Tông?”“Là sư tôn của vấn bối”.Hồng Liên Kiếm Tôn khẽ gật đầu: “Xem ra ông ta đã quay về Vạn Kiếm Tiên Giới rồi. Đệ nhất Kiếm Bảng kia là cậu đúng chứ?”Ngô Bình: “Là vãn bối”.Hồng Liên Kiếm Tôn: “Tôi và sư phụ cậu chút quan hệ, sau này cậu có thể ra vào Liên Hồng Cốc bất kỳ lúc nào, đây là thủ lệnh”.Nói xong, một miếng ngọc bài bay vào trong tay Ngô Bình.Nhận lấy ngọc bài, Ngô Bình chắp tay hành lễ: “Đa tạ tiền bối”.Hồng Liên Kiếm Tôn: “Đệ tử bên ngoài kia tên Nhan Vũ Sương, cậu cảm thấy thế nào?”Ngô Bình ngây người, nhưng ngẫm nghĩ rồi nói: “RấtHồng Liên Kiếm Tôn: “Nếu cậu thích, có thể đưa cô ấy đi". Ngô Bình sững sờ, cái gì với cái già chứ, cậu đang định từ chối thì Nhan Vũ Sương bên ngoài đã đi vào, đôi mắt đầy vẻ vui mừng, nói: “Đệ tử nhận lệnh!”Lần này mục đích Ngô Bình đến đây là vì Kiếm Đạo Vương Tọa, lập tức lên tiếng nói: “Tiền bối, vấn bối muốn giành lấy Kiếm Đạo Vương Tọa”.Hồng Liên Kiếm Tôn gật đầu: “Thêm năm canh giờ nữa, Kiếm Đạo Vương Tọa sẽ xuất hiện. Cậu không cần gấp, lát nữa tôi đích thân đưa cậu đi”.Ngô Bình hành lễ: “Cảm ơn tiền bốiHồng Liên Kiếm Tôn nói: “Tôi và sư tôn cậu là người quen cũ, sau này cậu cứ gọi tôi một tiếng sư thúc đi”.Ngô Bình: “Vâng, sư thúc”.Hồng Liên Kiếm Tôn khẽ cười, nói: “Vũ Sương, chuyện kia của con có thể nói cho cậu Ngô. Mấy canh giờ tới, con cứ đưa cậu ấy đi dạo, làm quen hoàn cảnh nơi này”.
Nhan Vũ Sương nói: “Sư huynh Ngô trông như nhân tài, chắc chăn là người bất phàm, không biết đang tu hành ở đâu?”
Ngô Bình nói: “Tôi mới đến, tu hành trên Tử Long Phong”.
Thật ra Nhan Vũ Sương là hỏi Ngô Bình đang tu hành ở thượng viện hay nội viện, nghe thấy Tử Long Phong, cô ta bỗng nhiên nhớ ra, bất giác kinh sợ, nói: “Anh chính đệ nhất Kiếm Bảng mới đến kia sao?”
Ngô Bình cười nói: “Là tôi”.
Nhan Vũ Sương kinh ngạc hô lên, chẳng lẽ người định mệnh của mình kia sao? Cô ta vội nói: “Vừa nãy tôi thất lễ rồi! Không biết cô gái nào may mắn được anh coi trọng như vậy?”
Ngô Bình vẫn chưa kịp đáp thì nữ tu lúc trước đã từ trong cốc bay ra, nói với Ngô Bình: “Thưa anh, Kiếm Tôn cho mời".
Nhan Vũ Sương trừng lớn mắt, cậu đến để gặp sư tôn sao? Cô ta vội nói: “Sư tỷ, để em dẫn cậu Ngô đi cho”. Nữ tu gật đầu: “Được thôi”.
Nhan Vũ Sương lập tức đưa Ngô Bình đến trước một cung điện trong cốc, cổng cung điện mở ra, Nhan Vũ Sương đi đến trước cửa, cao giọng nói: “Sư tôn, cậu Ngô đến rồi”.
“Mời cậu Ngô vào”. Một âm thanh êm tai vang lên, Ngô Bình cất bước vào điện.
Vẻ mặt Nhan Vũ Sương đầy nghỉ hoặc, sư tôn mình trước giờ không cho phép nam tu đi vào Hồng Liên Điện của bà ấy, sao lần này lại để cậu Ngô đi vào rồi?
Ngô Bình vào điện thì nhìn thấy một người phụ nữ mặc váy trắng ngồi xếp bằng trên một đóa sen đỏ, đóa sen đỏ đó giống như là một pháp khí, xung quanh có vô số phù văn lơ lửng. Cùng lúc đó, trong điện còn có một luồng hơi thở lành lạnh, vừa ngửi đã cảm thấy thoải mái.
Gương mặt người phụ nữ có đeo một lớp lụa mỏng, nhưng đôi mắt lạnh lùng xinh đẹp, bà ấy khẽ cười hỏi: “Cậu là gì của Thẩm Huyền Tông?”
“Là sư tôn của vấn bối”.
Hồng Liên Kiếm Tôn khẽ gật đầu: “Xem ra ông ta đã quay về Vạn Kiếm Tiên Giới rồi. Đệ nhất Kiếm Bảng kia là cậu đúng chứ?”
Ngô Bình: “Là vãn bối”.
Hồng Liên Kiếm Tôn: “Tôi và sư phụ cậu chút quan hệ, sau này cậu có thể ra vào Liên Hồng Cốc bất kỳ lúc nào, đây là thủ lệnh”.
Nói xong, một miếng ngọc bài bay vào trong tay Ngô Bình.
Nhận lấy ngọc bài, Ngô Bình chắp tay hành lễ: “Đa tạ tiền bối”.
Hồng Liên Kiếm Tôn: “Đệ tử bên ngoài kia tên Nhan Vũ Sương, cậu cảm thấy thế nào?”
Ngô Bình ngây người, nhưng ngẫm nghĩ rồi nói: “Rất
Hồng Liên Kiếm Tôn: “Nếu cậu thích, có thể đưa cô ấy đi".
Ngô Bình sững sờ, cái gì với cái già chứ, cậu đang định từ chối thì Nhan Vũ Sương bên ngoài đã đi vào, đôi mắt đầy vẻ vui mừng, nói: “Đệ tử nhận lệnh!”
Lần này mục đích Ngô Bình đến đây là vì Kiếm Đạo Vương Tọa, lập tức lên tiếng nói: “Tiền bối, vấn bối muốn giành lấy Kiếm Đạo Vương Tọa”.
Hồng Liên Kiếm Tôn gật đầu: “Thêm năm canh giờ nữa, Kiếm Đạo Vương Tọa sẽ xuất hiện. Cậu không cần gấp, lát nữa tôi đích thân đưa cậu đi”.
Ngô Bình hành lễ: “Cảm ơn tiền bối
Hồng Liên Kiếm Tôn nói: “Tôi và sư tôn cậu là người quen cũ, sau này cậu cứ gọi tôi một tiếng sư thúc đi”.
Ngô Bình: “Vâng, sư thúc”.
Hồng Liên Kiếm Tôn khẽ cười, nói: “Vũ Sương, chuyện kia của con có thể nói cho cậu Ngô. Mấy canh giờ tới, con cứ đưa cậu ấy đi dạo, làm quen hoàn cảnh nơi này”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Nhan Vũ Sương nói: “Sư huynh Ngô trông như nhân tài, chắc chăn là người bất phàm, không biết đang tu hành ở đâu?”Ngô Bình nói: “Tôi mới đến, tu hành trên Tử Long Phong”.Thật ra Nhan Vũ Sương là hỏi Ngô Bình đang tu hành ở thượng viện hay nội viện, nghe thấy Tử Long Phong, cô ta bỗng nhiên nhớ ra, bất giác kinh sợ, nói: “Anh chính đệ nhất Kiếm Bảng mới đến kia sao?” Ngô Bình cười nói: “Là tôi”.Nhan Vũ Sương kinh ngạc hô lên, chẳng lẽ người định mệnh của mình kia sao? Cô ta vội nói: “Vừa nãy tôi thất lễ rồi! Không biết cô gái nào may mắn được anh coi trọng như vậy?”Ngô Bình vẫn chưa kịp đáp thì nữ tu lúc trước đã từ trong cốc bay ra, nói với Ngô Bình: “Thưa anh, Kiếm Tôn cho mời".Nhan Vũ Sương trừng lớn mắt, cậu đến để gặp sư tôn sao? Cô ta vội nói: “Sư tỷ, để em dẫn cậu Ngô đi cho”. Nữ tu gật đầu: “Được thôi”.Nhan Vũ Sương lập tức đưa Ngô Bình đến trước một cung điện trong cốc, cổng cung điện mở ra, Nhan Vũ Sương đi đến trước cửa, cao giọng nói: “Sư tôn, cậu Ngô đến rồi”.“Mời cậu Ngô vào”. Một âm thanh êm tai vang lên, Ngô Bình cất bước vào điện.Vẻ mặt Nhan Vũ Sương đầy nghỉ hoặc, sư tôn mình trước giờ không cho phép nam tu đi vào Hồng Liên Điện của bà ấy, sao lần này lại để cậu Ngô đi vào rồi?Ngô Bình vào điện thì nhìn thấy một người phụ nữ mặc váy trắng ngồi xếp bằng trên một đóa sen đỏ, đóa sen đỏ đó giống như là một pháp khí, xung quanh có vô số phù văn lơ lửng. Cùng lúc đó, trong điện còn có một luồng hơi thở lành lạnh, vừa ngửi đã cảm thấy thoải mái.Gương mặt người phụ nữ có đeo một lớp lụa mỏng, nhưng đôi mắt lạnh lùng xinh đẹp, bà ấy khẽ cười hỏi: “Cậu là gì của Thẩm Huyền Tông?”“Là sư tôn của vấn bối”.Hồng Liên Kiếm Tôn khẽ gật đầu: “Xem ra ông ta đã quay về Vạn Kiếm Tiên Giới rồi. Đệ nhất Kiếm Bảng kia là cậu đúng chứ?”Ngô Bình: “Là vãn bối”.Hồng Liên Kiếm Tôn: “Tôi và sư phụ cậu chút quan hệ, sau này cậu có thể ra vào Liên Hồng Cốc bất kỳ lúc nào, đây là thủ lệnh”.Nói xong, một miếng ngọc bài bay vào trong tay Ngô Bình.Nhận lấy ngọc bài, Ngô Bình chắp tay hành lễ: “Đa tạ tiền bối”.Hồng Liên Kiếm Tôn: “Đệ tử bên ngoài kia tên Nhan Vũ Sương, cậu cảm thấy thế nào?”Ngô Bình ngây người, nhưng ngẫm nghĩ rồi nói: “RấtHồng Liên Kiếm Tôn: “Nếu cậu thích, có thể đưa cô ấy đi". Ngô Bình sững sờ, cái gì với cái già chứ, cậu đang định từ chối thì Nhan Vũ Sương bên ngoài đã đi vào, đôi mắt đầy vẻ vui mừng, nói: “Đệ tử nhận lệnh!”Lần này mục đích Ngô Bình đến đây là vì Kiếm Đạo Vương Tọa, lập tức lên tiếng nói: “Tiền bối, vấn bối muốn giành lấy Kiếm Đạo Vương Tọa”.Hồng Liên Kiếm Tôn gật đầu: “Thêm năm canh giờ nữa, Kiếm Đạo Vương Tọa sẽ xuất hiện. Cậu không cần gấp, lát nữa tôi đích thân đưa cậu đi”.Ngô Bình hành lễ: “Cảm ơn tiền bốiHồng Liên Kiếm Tôn nói: “Tôi và sư tôn cậu là người quen cũ, sau này cậu cứ gọi tôi một tiếng sư thúc đi”.Ngô Bình: “Vâng, sư thúc”.Hồng Liên Kiếm Tôn khẽ cười, nói: “Vũ Sương, chuyện kia của con có thể nói cho cậu Ngô. Mấy canh giờ tới, con cứ đưa cậu ấy đi dạo, làm quen hoàn cảnh nơi này”.