Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6472: Lò luyện đan của Thánh Cổ Đại Lục

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Nhan Vũ Sương nói: “Những chuyện này đều được viết trong điều lệ, mỗi năm đệ tử huyền quang nhận năm trăm triệu tấm khố phiếu, đệ tử hổ tuyền nhận hai tỷ khố phiếu; đệ tử long uyên nhận mười tỷ khố phiếu”.Ngô Bình rất kinh ngạc, một tấm khố phiếu mệnh giá một nghìn, trị giá mấy chục triệu Tiền đại đạo, sức mua của mười tỷ khố phiếu, há chẳng phải là một con số khổng lồ sao?“Chí Tôn Kiếm Đường có nhiều khố phiếu như vậy sao?”. Cậu bất giác có chút lo lắng.Nhan Vũ Sương cười nói: “Từ trước đến nay cũng chưa từng xuất hiện đệ tử long uyên, đương nhiên cũng không cần lo lắng. Nhưng cho dù có xuất hiện một vị long uyên, thì với tích lũy hàng nghìn năm như Chí Tôn Kiếm Đường, chắc chắn cũng trả được”.Hỏi han Nhan Vũ Sương rồi Ngô Bình lập tức đến thượng viện.'Tên gọi đây đủ của thượng viện là thượng viện Chí 'Tôn Kiếm Đường, gọi ngắn gọn là thượng viện. Đệ tử ở đây là nhóm xuất sắc nhất dưới đệ tử chân tuyền, vì vậy số lượng không nhiều. Tổng số đệ tử của thượng viện cũng chỉ chừng sau bảy nghìn người. Mỗi năm, thượng viện sẽ có khoảng một đến hai trăm đệ tử nỗ lực cố gắng thăng cấp lên đệ tử chân truyền.Đệ tử chân truyền có thể tu luyện công pháp thực sự, có được nhiều tài nguyên hơn, vì vậy tu hành cũng thuận lợi hơn, đệ tử ưu tú nhất trong đó còn được các trưởng lão công nhận, thu nhận làm đệ tử thân truyền.Ngô Bình là đệ tử tinh anh, đệ nhất Kiếm Bảng, là người có được Kiếm Đạo Vương Tọa, những hào quang này khiến cậu càng chói mắt rực rỡ.Chuyện này còn thuận lợi hơn so với tưởng tượng, Ngô Bình vừa đến thượng viện thì có một cô gái mặc đồ đỏ xuất hiện nghênh đón, cười nói: “Cậu Ngô đại giá quang lâm, thượng viện cũng được vẻ vang thay!”Ngô Bình quan sát cô gái áo đổ, vẻ ngoài tuyệt thế, môi đỏ mày lá liễu, da dẻ như ngọc, tóc dài như thác, vẻ ngoài không hề kém Nhan Vũ Sương, hơn nữa khí chất còn cao hơn một bậc. Cậu đoán cô gái này chính là Mộ Dung Băng. “Làm phiền rồi, xin hỏi cô là?”“Tôi là Mộ Dung Băng”. Cô gái cười nói: “Cậu Ngô đến thượng viện có chuyện gì sao?”Ngô Bình nói thẳng vào vấn đề: “Bên cạnh tôi có một nha hoàn tên Tử Họa. Cô ấy phạm lỗi sai, bị trưởng lão thượng viện nhốt trong nhà lao. Tôi nghe nói, có nam đệ tử đe dọa cô ấy, nếu không chịu gả cho anh ta thì sẽ phế bỏ tu vi đuổi xuống núi”.Mộ Dung Băng có vẻ kinh ngạc: “Có chuyện này. sao? Xin cậu Ngô cứ yên tâm, tôi lập tức cử người điều tra ngay!”Ngô Bình: “Làm phiền rồi”.“Cậu Ngô danh chấn thiên hạ, có thể đến thượng viện là vinh hạnh của các trưởng lão và đệ tử, mời cậu Ngô vào trong viện ngồi uống chén trà”.Ngô Bình khẽ gật đầu: “Làm phiên cô Mộ Dung rồi”.Mộ Dung Băng đưa Ngô Bình đến một viện nhỏ yên Tĩnh nho nhã, trong viện có trồng mấy loại hoa, trước cửa còn có một con mèo trắng như tuyết.Trong viện nhỏ chỉ có Ngô Bình và Mộ Dung Băng, sau khi vào sân Mộ Dung Băng khẽ cười, nói ậ Ngô đợi một lát, một lát nữa Tử Họa có thể đến rồi”.  Ngô Bình: “Đa tạ”.Trong lúc hai người chờ đợi thì nói chuyện mấy câu, Ngô Bình phát hiện trong góc phòng có đặt một lò luyện đan. Lò luyện đan có một luồng khí cổ xưa, hình bát giác, bốn chân, bề mặt có những ký tự kỳ lạ, vẻ ngoài và kết cấu đều khác với những loại lò luyện đan mà Ngô Bình biết.Ánh mắt cậu nhìn vào lò luyện đan, cũng không dời đi, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc.Mộ Dung Băng cười hỏi: “Cậu Ngô biết vật này sao?”Ngô Bình: “Đây có lẽ là lò luyện đan, nhưng so với những lò luyện đan mà tôi biết thì không giống. Cô Mộ Dung biết lai lịch lò luyện đan nào sao?”

Nhan Vũ Sương nói: “Những chuyện này đều được viết trong điều lệ, mỗi năm đệ tử huyền quang nhận năm trăm triệu tấm khố phiếu, đệ tử hổ tuyền nhận hai tỷ khố phiếu; đệ tử long uyên nhận mười tỷ khố phiếu”.

Ngô Bình rất kinh ngạc, một tấm khố phiếu mệnh giá một nghìn, trị giá mấy chục triệu Tiền đại đạo, sức mua của mười tỷ khố phiếu, há chẳng phải là một con số khổng lồ sao?

“Chí Tôn Kiếm Đường có nhiều khố phiếu như vậy sao?”. Cậu bất giác có chút lo lắng.

Nhan Vũ Sương cười nói: “Từ trước đến nay cũng chưa từng xuất hiện đệ tử long uyên, đương nhiên cũng không cần lo lắng. Nhưng cho dù có xuất hiện một vị long uyên, thì với tích lũy hàng nghìn năm như Chí Tôn Kiếm Đường, chắc chắn cũng trả được”.

Hỏi han Nhan Vũ Sương rồi Ngô Bình lập tức đến thượng viện.

'Tên gọi đây đủ của thượng viện là thượng viện Chí 'Tôn Kiếm Đường, gọi ngắn gọn là thượng viện. Đệ tử ở đây là nhóm xuất sắc nhất dưới đệ tử chân tuyền, vì vậy số lượng không nhiều. Tổng số đệ tử của thượng viện cũng chỉ chừng sau bảy nghìn người. Mỗi năm, thượng viện sẽ có khoảng một đến hai trăm đệ tử nỗ lực cố gắng thăng cấp lên đệ tử chân truyền.

Đệ tử chân truyền có thể tu luyện công pháp thực sự, có được nhiều tài nguyên hơn, vì vậy tu hành cũng thuận lợi hơn, đệ tử ưu tú nhất trong đó còn được các trưởng lão công nhận, thu nhận làm đệ tử thân truyền.

Ngô Bình là đệ tử tinh anh, đệ nhất Kiếm Bảng, là người có được Kiếm Đạo Vương Tọa, những hào quang này khiến cậu càng chói mắt rực rỡ.

Chuyện này còn thuận lợi hơn so với tưởng tượng, Ngô Bình vừa đến thượng viện thì có một cô gái mặc đồ đỏ xuất hiện nghênh đón, cười nói: “Cậu Ngô đại giá quang lâm, thượng viện cũng được vẻ vang thay!”

Ngô Bình quan sát cô gái áo đổ, vẻ ngoài tuyệt thế, môi đỏ mày lá liễu, da dẻ như ngọc, tóc dài như thác, vẻ ngoài không hề kém Nhan Vũ Sương, hơn nữa khí chất còn cao hơn một bậc. 

Cậu đoán cô gái này chính là Mộ Dung Băng. “Làm phiền rồi, xin hỏi cô là?”

“Tôi là Mộ Dung Băng”. Cô gái cười nói: “Cậu Ngô đến thượng viện có chuyện gì sao?”

Ngô Bình nói thẳng vào vấn đề: “Bên cạnh tôi có một nha hoàn tên Tử Họa. Cô ấy phạm lỗi sai, bị trưởng lão thượng viện nhốt trong nhà lao. Tôi nghe nói, có nam đệ tử đe dọa cô ấy, nếu không chịu gả cho anh ta thì sẽ phế bỏ tu vi đuổi xuống núi”.

Mộ Dung Băng có vẻ kinh ngạc: “Có chuyện này. sao? Xin cậu Ngô cứ yên tâm, tôi lập tức cử người điều tra ngay!”

Ngô Bình: “Làm phiền rồi”.

“Cậu Ngô danh chấn thiên hạ, có thể đến thượng viện là vinh hạnh của các trưởng lão và đệ tử, mời cậu Ngô vào trong viện ngồi uống chén trà”.

Ngô Bình khẽ gật đầu: “Làm phiên cô Mộ Dung rồi”.

Mộ Dung Băng đưa Ngô Bình đến một viện nhỏ yên Tĩnh nho nhã, trong viện có trồng mấy loại hoa, trước cửa còn có một con mèo trắng như tuyết.

Trong viện nhỏ chỉ có Ngô Bình và Mộ Dung Băng, sau khi vào sân Mộ Dung Băng khẽ cười, nói ậ Ngô đợi một lát, một lát nữa Tử Họa có thể đến rồi”. 

 Ngô Bình: “Đa tạ”.

Trong lúc hai người chờ đợi thì nói chuyện mấy câu, Ngô Bình phát hiện trong góc phòng có đặt một lò luyện đan. Lò luyện đan có một luồng khí cổ xưa, hình bát giác, bốn chân, bề mặt có những ký tự kỳ lạ, vẻ ngoài và kết cấu đều khác với những loại lò luyện đan mà Ngô Bình biết.

Ánh mắt cậu nhìn vào lò luyện đan, cũng không dời đi, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc.

Mộ Dung Băng cười hỏi: “Cậu Ngô biết vật này sao?”

Ngô Bình: “Đây có lẽ là lò luyện đan, nhưng so với những lò luyện đan mà tôi biết thì không giống. Cô Mộ Dung biết lai lịch lò luyện đan nào sao?”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Nhan Vũ Sương nói: “Những chuyện này đều được viết trong điều lệ, mỗi năm đệ tử huyền quang nhận năm trăm triệu tấm khố phiếu, đệ tử hổ tuyền nhận hai tỷ khố phiếu; đệ tử long uyên nhận mười tỷ khố phiếu”.Ngô Bình rất kinh ngạc, một tấm khố phiếu mệnh giá một nghìn, trị giá mấy chục triệu Tiền đại đạo, sức mua của mười tỷ khố phiếu, há chẳng phải là một con số khổng lồ sao?“Chí Tôn Kiếm Đường có nhiều khố phiếu như vậy sao?”. Cậu bất giác có chút lo lắng.Nhan Vũ Sương cười nói: “Từ trước đến nay cũng chưa từng xuất hiện đệ tử long uyên, đương nhiên cũng không cần lo lắng. Nhưng cho dù có xuất hiện một vị long uyên, thì với tích lũy hàng nghìn năm như Chí Tôn Kiếm Đường, chắc chắn cũng trả được”.Hỏi han Nhan Vũ Sương rồi Ngô Bình lập tức đến thượng viện.'Tên gọi đây đủ của thượng viện là thượng viện Chí 'Tôn Kiếm Đường, gọi ngắn gọn là thượng viện. Đệ tử ở đây là nhóm xuất sắc nhất dưới đệ tử chân tuyền, vì vậy số lượng không nhiều. Tổng số đệ tử của thượng viện cũng chỉ chừng sau bảy nghìn người. Mỗi năm, thượng viện sẽ có khoảng một đến hai trăm đệ tử nỗ lực cố gắng thăng cấp lên đệ tử chân truyền.Đệ tử chân truyền có thể tu luyện công pháp thực sự, có được nhiều tài nguyên hơn, vì vậy tu hành cũng thuận lợi hơn, đệ tử ưu tú nhất trong đó còn được các trưởng lão công nhận, thu nhận làm đệ tử thân truyền.Ngô Bình là đệ tử tinh anh, đệ nhất Kiếm Bảng, là người có được Kiếm Đạo Vương Tọa, những hào quang này khiến cậu càng chói mắt rực rỡ.Chuyện này còn thuận lợi hơn so với tưởng tượng, Ngô Bình vừa đến thượng viện thì có một cô gái mặc đồ đỏ xuất hiện nghênh đón, cười nói: “Cậu Ngô đại giá quang lâm, thượng viện cũng được vẻ vang thay!”Ngô Bình quan sát cô gái áo đổ, vẻ ngoài tuyệt thế, môi đỏ mày lá liễu, da dẻ như ngọc, tóc dài như thác, vẻ ngoài không hề kém Nhan Vũ Sương, hơn nữa khí chất còn cao hơn một bậc. Cậu đoán cô gái này chính là Mộ Dung Băng. “Làm phiền rồi, xin hỏi cô là?”“Tôi là Mộ Dung Băng”. Cô gái cười nói: “Cậu Ngô đến thượng viện có chuyện gì sao?”Ngô Bình nói thẳng vào vấn đề: “Bên cạnh tôi có một nha hoàn tên Tử Họa. Cô ấy phạm lỗi sai, bị trưởng lão thượng viện nhốt trong nhà lao. Tôi nghe nói, có nam đệ tử đe dọa cô ấy, nếu không chịu gả cho anh ta thì sẽ phế bỏ tu vi đuổi xuống núi”.Mộ Dung Băng có vẻ kinh ngạc: “Có chuyện này. sao? Xin cậu Ngô cứ yên tâm, tôi lập tức cử người điều tra ngay!”Ngô Bình: “Làm phiền rồi”.“Cậu Ngô danh chấn thiên hạ, có thể đến thượng viện là vinh hạnh của các trưởng lão và đệ tử, mời cậu Ngô vào trong viện ngồi uống chén trà”.Ngô Bình khẽ gật đầu: “Làm phiên cô Mộ Dung rồi”.Mộ Dung Băng đưa Ngô Bình đến một viện nhỏ yên Tĩnh nho nhã, trong viện có trồng mấy loại hoa, trước cửa còn có một con mèo trắng như tuyết.Trong viện nhỏ chỉ có Ngô Bình và Mộ Dung Băng, sau khi vào sân Mộ Dung Băng khẽ cười, nói ậ Ngô đợi một lát, một lát nữa Tử Họa có thể đến rồi”.  Ngô Bình: “Đa tạ”.Trong lúc hai người chờ đợi thì nói chuyện mấy câu, Ngô Bình phát hiện trong góc phòng có đặt một lò luyện đan. Lò luyện đan có một luồng khí cổ xưa, hình bát giác, bốn chân, bề mặt có những ký tự kỳ lạ, vẻ ngoài và kết cấu đều khác với những loại lò luyện đan mà Ngô Bình biết.Ánh mắt cậu nhìn vào lò luyện đan, cũng không dời đi, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc.Mộ Dung Băng cười hỏi: “Cậu Ngô biết vật này sao?”Ngô Bình: “Đây có lẽ là lò luyện đan, nhưng so với những lò luyện đan mà tôi biết thì không giống. Cô Mộ Dung biết lai lịch lò luyện đan nào sao?”

Chương 6472: Lò luyện đan của Thánh Cổ Đại Lục