Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 6482: Tôi tự mình về một chuyến
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… “Răng rắc!”Ông trời nổi giận, lại một tiếng sấm vang lên, lần này có ba tia sét thân giáng xuống như thể phải tiêu diệt cấm ky nhân tộc mà Ngô Bình mới tạo ra.Lúc này, đứa nhỏ chạy lên đỉnh đầu của Ngô Bình, bay lên trời, hoá thành một đứa nhỏ khổng lồ cao vạn trượng, hét lên đây giận dữ rồi nuốt mất ba tia sét, sau đó đứa nhỏ bụ bẫm vung ty, thời không sụp đổ, đạo tắc nát bấy, trật tự bị huỷ, chung quanh trở nên hỗn độn.Ngô Bình đơ người, mình đã tạo ra cấm ky gì thế này, mạnh tới biến thái!Mèo đen nhìn lên không trung, trong mắt là sự hâm mộ: “Chúc mừng, một cấm ky nhân tộc đã ra đời!”Ngô Bình hỏi: “Mèo đen, cấm ky của ta là cấp bậc gì”Mèo đen lắc đầu: “Cái này thì không rõ, vừa sinh ra nhưng đã có sức mạnh đứng top đầu trong các cấm ky. Sau này nó trưởng thành thì uy lực còn vượt xa hiện tại, không chừng có cơ hội biến thành cấm ky tối cao!”Ngô Bình vui mừng: “Vậy nó rất mạnh!” Nói xong cậu đưa đan Sinh Mệnh, đan Ngũ Hành'Thần Nguyên, đan Thần Tam Bảo đã luyện chế cho bí anh cấm ky dùng.Ăn thần đan xong, bí anh nhanh chóng phát triển, càng ngày càng lớn, cuối cùng biến thành một người khổng lồ cao vạn trượng. Hình dáng bên ngoài đã không còn là đứa trẻ mà trở thành một thiếu niên giống hệt Ngô Bình.Thu lại bí anh, Ngô Bình bắt đầu tu luyện tầng thứ hai Trúc Cơ cấp bốn, cấm thuật!Cấm thuật là kết hợp sức mạnh cấm ky với bí thuật, biến nó thành pháp thuật cụ thể nhưng uy lực mạnh bí pháp rất nhiều.Nhưng tu sĩ Thánh Cổ Đại Lục thường khó có thể sở hữu cấm chế chân chính, chỉ có thể mượn dùng năng lượng của hạt giống cấm ky, tạo ra một vài cấm thuật tâm thường.Ngô Bình không giống vậy, cậu có được cấm ky. nhân tộc thật sự, cấm thuật của cậu tất nhiên cũng sẽ vô cùng mạnh mẽ.Cậu đang nghĩ nên chuyển hoá bí thuật nào thì giọng Lý Thần Cương vang lên bên tai.“Trong nhà công tử xảy ra chút chuyện!”Ngô Bình tức khắc đẩy ra đi ra, Lý Thần Cương đứng ở cửa, cậu hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”Lý Thần Cương: “Nước Tống đột nhiên đánh vào Đại Hạ, ba đại tướng canh giữ phía nam làm phản, trăm vạn quân Tống vào như chỗ không người, dễ dàng tóm được bốn tỉnh phía nam, trong đó có cả Giang Nam”. Ngô Bình kinh hãi: “Tình hình sao rồi?”Lý Thần Cương: “Quân Tống kỷ luật nghiêm khắc, nhưng vẫn có những kẻ hành hung hay làm ác. Chỉ trong tỉnh Giang Nam thôi đã tử thương mấy chục nghìn người, còn mấy chục nghìn người đã mất tích. Hiện tại trên đường gần như chẳng có bóng người, không ai dám ra cửa”.“Chuyện xảy ra khi nào?”, Ngô Bình hỏi.“Hôm qua quân Tống vừa tiến vào Giang Nam. Vì xảy ra xung đột với sơn trang Hoàng Long, một võ tướng nước Tống đã dẫn theo không ít cao thủ bao vây sơn trang, chân thân của lão phu đang có mặt ở hiện trường, hoá thân tới xin chỉ thị của công tử!”Ngô Bình không ngờ nước Tống lại đột nhiên đánh vào Đại Hạ, hơn nữa tướng bên Đại Hạ còn phản bội nước nhà.“Tôi tự mình về một chuyến!”Vì vậy cậu tạm biệt mọi người, dùng tốc độ nhanh nhất quay về thế tục.Tại sơn trang Hoàng Long, Phương Lập và Tiểu Tuấn đang đứng trên không sơn trang, lạnh lùng nhìn mười nghìn binh lính đang bao vây sơn trang.Tiểu Tuấn cần răng: “Chú Phương, cháu ra ngoài giết họ”
“Răng rắc!”
Ông trời nổi giận, lại một tiếng sấm vang lên, lần này có ba tia sét thân giáng xuống như thể phải tiêu diệt cấm ky nhân tộc mà Ngô Bình mới tạo ra.
Lúc này, đứa nhỏ chạy lên đỉnh đầu của Ngô Bình, bay lên trời, hoá thành một đứa nhỏ khổng lồ cao vạn trượng, hét lên đây giận dữ rồi nuốt mất ba tia sét, sau đó đứa nhỏ bụ bẫm vung ty, thời không sụp đổ, đạo tắc nát bấy, trật tự bị huỷ, chung quanh trở nên hỗn độn.
Ngô Bình đơ người, mình đã tạo ra cấm ky gì thế này, mạnh tới biến thái!
Mèo đen nhìn lên không trung, trong mắt là sự hâm mộ: “Chúc mừng, một cấm ky nhân tộc đã ra đời!”
Ngô Bình hỏi: “Mèo đen, cấm ky của ta là cấp bậc gì”
Mèo đen lắc đầu: “Cái này thì không rõ, vừa sinh ra nhưng đã có sức mạnh đứng top đầu trong các cấm ky. Sau này nó trưởng thành thì uy lực còn vượt xa hiện tại, không chừng có cơ hội biến thành cấm ky tối cao!”
Ngô Bình vui mừng: “Vậy nó rất mạnh!” Nói xong cậu đưa đan Sinh Mệnh, đan Ngũ Hành
'Thần Nguyên, đan Thần Tam Bảo đã luyện chế cho bí anh cấm ky dùng.
Ăn thần đan xong, bí anh nhanh chóng phát triển, càng ngày càng lớn, cuối cùng biến thành một người khổng lồ cao vạn trượng. Hình dáng bên ngoài đã không còn là đứa trẻ mà trở thành một thiếu niên giống hệt Ngô Bình.
Thu lại bí anh, Ngô Bình bắt đầu tu luyện tầng thứ hai Trúc Cơ cấp bốn, cấm thuật!
Cấm thuật là kết hợp sức mạnh cấm ky với bí thuật, biến nó thành pháp thuật cụ thể nhưng uy lực mạnh bí pháp rất nhiều.
Nhưng tu sĩ Thánh Cổ Đại Lục thường khó có thể sở hữu cấm chế chân chính, chỉ có thể mượn dùng năng lượng của hạt giống cấm ky, tạo ra một vài cấm thuật tâm thường.
Ngô Bình không giống vậy, cậu có được cấm ky. nhân tộc thật sự, cấm thuật của cậu tất nhiên cũng sẽ vô cùng mạnh mẽ.
Cậu đang nghĩ nên chuyển hoá bí thuật nào thì giọng Lý Thần Cương vang lên bên tai.
“Trong nhà công tử xảy ra chút chuyện!”
Ngô Bình tức khắc đẩy ra đi ra, Lý Thần Cương đứng ở cửa, cậu hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”
Lý Thần Cương: “Nước Tống đột nhiên đánh vào Đại Hạ, ba đại tướng canh giữ phía nam làm phản, trăm vạn quân Tống vào như chỗ không người, dễ dàng tóm được bốn tỉnh phía nam, trong đó có cả Giang Nam”.
Ngô Bình kinh hãi: “Tình hình sao rồi?”
Lý Thần Cương: “Quân Tống kỷ luật nghiêm khắc, nhưng vẫn có những kẻ hành hung hay làm ác. Chỉ trong tỉnh Giang Nam thôi đã tử thương mấy chục nghìn người, còn mấy chục nghìn người đã mất tích. Hiện tại trên đường gần như chẳng có bóng người, không ai dám ra cửa”.
“Chuyện xảy ra khi nào?”, Ngô Bình hỏi.
“Hôm qua quân Tống vừa tiến vào Giang Nam. Vì xảy ra xung đột với sơn trang Hoàng Long, một võ tướng nước Tống đã dẫn theo không ít cao thủ bao vây sơn trang, chân thân của lão phu đang có mặt ở hiện trường, hoá thân tới xin chỉ thị của công tử!”
Ngô Bình không ngờ nước Tống lại đột nhiên đánh vào Đại Hạ, hơn nữa tướng bên Đại Hạ còn phản bội nước nhà.
“Tôi tự mình về một chuyến!”
Vì vậy cậu tạm biệt mọi người, dùng tốc độ nhanh nhất quay về thế tục.
Tại sơn trang Hoàng Long, Phương Lập và Tiểu Tuấn đang đứng trên không sơn trang, lạnh lùng nhìn mười nghìn binh lính đang bao vây sơn trang.
Tiểu Tuấn cần răng: “Chú Phương, cháu ra ngoài giết họ”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… “Răng rắc!”Ông trời nổi giận, lại một tiếng sấm vang lên, lần này có ba tia sét thân giáng xuống như thể phải tiêu diệt cấm ky nhân tộc mà Ngô Bình mới tạo ra.Lúc này, đứa nhỏ chạy lên đỉnh đầu của Ngô Bình, bay lên trời, hoá thành một đứa nhỏ khổng lồ cao vạn trượng, hét lên đây giận dữ rồi nuốt mất ba tia sét, sau đó đứa nhỏ bụ bẫm vung ty, thời không sụp đổ, đạo tắc nát bấy, trật tự bị huỷ, chung quanh trở nên hỗn độn.Ngô Bình đơ người, mình đã tạo ra cấm ky gì thế này, mạnh tới biến thái!Mèo đen nhìn lên không trung, trong mắt là sự hâm mộ: “Chúc mừng, một cấm ky nhân tộc đã ra đời!”Ngô Bình hỏi: “Mèo đen, cấm ky của ta là cấp bậc gì”Mèo đen lắc đầu: “Cái này thì không rõ, vừa sinh ra nhưng đã có sức mạnh đứng top đầu trong các cấm ky. Sau này nó trưởng thành thì uy lực còn vượt xa hiện tại, không chừng có cơ hội biến thành cấm ky tối cao!”Ngô Bình vui mừng: “Vậy nó rất mạnh!” Nói xong cậu đưa đan Sinh Mệnh, đan Ngũ Hành'Thần Nguyên, đan Thần Tam Bảo đã luyện chế cho bí anh cấm ky dùng.Ăn thần đan xong, bí anh nhanh chóng phát triển, càng ngày càng lớn, cuối cùng biến thành một người khổng lồ cao vạn trượng. Hình dáng bên ngoài đã không còn là đứa trẻ mà trở thành một thiếu niên giống hệt Ngô Bình.Thu lại bí anh, Ngô Bình bắt đầu tu luyện tầng thứ hai Trúc Cơ cấp bốn, cấm thuật!Cấm thuật là kết hợp sức mạnh cấm ky với bí thuật, biến nó thành pháp thuật cụ thể nhưng uy lực mạnh bí pháp rất nhiều.Nhưng tu sĩ Thánh Cổ Đại Lục thường khó có thể sở hữu cấm chế chân chính, chỉ có thể mượn dùng năng lượng của hạt giống cấm ky, tạo ra một vài cấm thuật tâm thường.Ngô Bình không giống vậy, cậu có được cấm ky. nhân tộc thật sự, cấm thuật của cậu tất nhiên cũng sẽ vô cùng mạnh mẽ.Cậu đang nghĩ nên chuyển hoá bí thuật nào thì giọng Lý Thần Cương vang lên bên tai.“Trong nhà công tử xảy ra chút chuyện!”Ngô Bình tức khắc đẩy ra đi ra, Lý Thần Cương đứng ở cửa, cậu hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”Lý Thần Cương: “Nước Tống đột nhiên đánh vào Đại Hạ, ba đại tướng canh giữ phía nam làm phản, trăm vạn quân Tống vào như chỗ không người, dễ dàng tóm được bốn tỉnh phía nam, trong đó có cả Giang Nam”. Ngô Bình kinh hãi: “Tình hình sao rồi?”Lý Thần Cương: “Quân Tống kỷ luật nghiêm khắc, nhưng vẫn có những kẻ hành hung hay làm ác. Chỉ trong tỉnh Giang Nam thôi đã tử thương mấy chục nghìn người, còn mấy chục nghìn người đã mất tích. Hiện tại trên đường gần như chẳng có bóng người, không ai dám ra cửa”.“Chuyện xảy ra khi nào?”, Ngô Bình hỏi.“Hôm qua quân Tống vừa tiến vào Giang Nam. Vì xảy ra xung đột với sơn trang Hoàng Long, một võ tướng nước Tống đã dẫn theo không ít cao thủ bao vây sơn trang, chân thân của lão phu đang có mặt ở hiện trường, hoá thân tới xin chỉ thị của công tử!”Ngô Bình không ngờ nước Tống lại đột nhiên đánh vào Đại Hạ, hơn nữa tướng bên Đại Hạ còn phản bội nước nhà.“Tôi tự mình về một chuyến!”Vì vậy cậu tạm biệt mọi người, dùng tốc độ nhanh nhất quay về thế tục.Tại sơn trang Hoàng Long, Phương Lập và Tiểu Tuấn đang đứng trên không sơn trang, lạnh lùng nhìn mười nghìn binh lính đang bao vây sơn trang.Tiểu Tuấn cần răng: “Chú Phương, cháu ra ngoài giết họ”