Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6522: Không sai

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ở Thánh Cổ Đại Lục, trên Trúc Cơ là Nguyên Anh, trên Nguyên Anh chính là Cửu Biến. Giai đoạn đầu của Cửu Biến tương đương với giai đoạn sau của Thần Thông ở Tiên Giới; Giai đoạn sau của Cửu Biến tương đương với trước Đạo Cảnh ở Tiên Giới. Tu vi của vị Hắc Sơn trưởng lão này, hiển nhiên thuộc về giai đoạn đầu của Cửu Biến.“Quả thực cũng có chút hiểu biết”. Ông già nhàn nhạt nói: “Người trẻ tuổi, giao ra Thánh Môn, ta có thể tha một mạng cho cậu”.Ngô Bình hỏi: “Các người là người của bộ tộc gần đây à?”Hắc Sơn trưởng lão: “Nói cho cậu cũng không sao, bọn ta đến từ Kim Đô”.Ở trong Thánh Cổ Đại Lục, Nhân Vương tọa trấn gọi là thành, mà chúa tể tọa trấn thì nơi đó gọi là đô. Kim Đô, chính là nơi nào đó có vị chúa tể tọa trấn.Ngô Bình cười cười: “Hóa ra là người từ địa phương khác đến, khó trách lại không để tôi vào mắt”.Người đàn ông kia lạnh lùng nói: “Không cần nhiều lời, giao Thánh Môn rai”Ngô Bình nói: “Anh Ngưu”. Bóng dáng của Thanh Ngưu đột nhiên xuất hiện ở phía sau Hắc Sơn trưởng lão. Hắc Sơn trưởng lão không kịp phản ứng, bàn tay của Thanh Ngưu đã ấn trên đỉnh đầu lão ta.Hắc Sơn trưởng lão đại kinh thất sắc: “Cậu là người phương nào?”Thanh Ngưu lạnh lùng nói: “Tôi là ai, ông không cần phải biết. Ông là gia tộc nào ở Kim Đô?”Hắc Sơn trưởng lão không dám không đáp, nói: “Dương thị!”Thanh Ngưu: “Dương thị là một trong tám đại thị ở Kim Đô, khó trách lại kiêu ngạo đến như thế, dám động vào đạo hữu của Nhân Vương”.Người đàn ông kia cũng lo lắng, nói: “Buông Hắc Sơn trưởng lão ra, nếu không thì chính là kẻ thù của Dương thị bọn tai"“Xoẹtl”Ngô Bình vung tay lên, một đường kiếm quang xuất hiện, người này lập tức đầu mình hai ngả, chế ngay tại chỗ.Thấy Ngô Bình ra tay giết người ngay lập tức, Hắc Sơn trưởng lão căng thẳng, nói: “Vị đạo hữu này, có chuyện gì cũng từ từ”.“Không có gì để nói cả”. Ngô Bình nhàn nhạt nói: “Ông muốn chết như thế nào?”Sắc mặt của Hắc Sơn trưởng lão rất khó coi, nói: “Đạo hữu, thực lực của Dương thị chúng ta không thua gì Nhân Vương. Giết ta rồi, nhà họ Dương nhất định sẽ truy cứu đến cùng. Hơn nữa, các hạ lại đến từ Tiên Giới, chuyện này không chỉ có mình tôi biết, sớm muộn gì mọi người cũng sẽ biết. Đến lúc đó, cửa hàng đan dược của đạo hữu chỉ sợ là không thể mở cửa nổi nữa”.Ngô Bình nhìn chằm chằm lão ta: “Lời này của ông là có ý gì, sao tôi lại không thể mở cửa nổi nữa?”Hắc Sơn trưởng lão: “Cậu có thể ra vào Tiên Giới nhẹ nhàng như thế, cho thấy trên người cậu có Thánh Môn. Thánh Môn là bảo vật, ngay cả chúa tể cũng muốn có được”.Ngô Bình: “Theo tôi được biết thì, sẽ có một khoảng thời gian thì Thánh Môn sẽ xuất hiện. Chẳng lẽ, mỗi lần nó xuất hiện, thì các thế lực đó đều sẽ xuất hiện để tranh đoạt?”Hắc Sơn trưởng lão: “Không sai. Chỉ là Thánh Môn chọn chủ, muốn không chế nó cũng không dễ dàng gì. Thế nhưng, trước mắt vẫn có mấy thế lực năm giữ Thánh Môn”.Ngô Bình hứng thú: “Bọn họ sẽ lợi dụng Thánh Môn để ra vào Tiên Giới?”Hắc Sơn trưởng lão: “Không sai. Cứ cách một đoạn thời gian thì bọn họ sẽ thông qua Thánh Môn, mà phái người đi Tiên giới trao đổi một ít vật tư”.Ngô Bình: “Nói như thế, vậy Thánh Môn trên người của tôi nhất định sẽ bị người ta cướp đi”.Hắc Sơn trưởng lão: “Không sai. Trừ phi cậu có thể lên thành Nhân Vương, được chúa tể công nhận. Chỉ có thể như thế mới có thể giữ được Thánh Môn”.Sau khi hỏi rõ ràng mọi chuyện, Ngô Bình lập tức chuẩn bị để Thanh Ngưu giết Hắc Sơn trưởng lão, ông ta dường như có thể cảm nhận được nguy hiểm, vội vàng nói: “Tôi có một biện pháp, có thể giúp cho cậu giữ được Thánh Môn”.Ngô Bình: “Ồ, nói nghe thử xem”.Hắc Sơn trưởng lão: “Tham gia “Đại hội tuyển tài” ở Kim Đô, nếu được chọn, có thể tiến vào thư viện. Trở thành học sinh ở thư viện thì chỗ dựa chính là thư viện lớn mạnh, vậy thì sẽ không có ai dám có ý cướp Thánh Môn của cậu”.Thanh Ngưu cười lạnh: “Ai mà không biết gia nhập vào thư viện là chiện vô cùng khó. Mỗi năm người Kim Đô các người muốn vào thư viện thì có được bao nhiêu người?”Hắc Sơn trưởng lão: “Muốn thành học sinh của thư viện thì vô cùng khó khăn. Thế nhưng vị ở trước mặt tư chất bất phàm, tôi nghĩ là không có vấn đề gì”.

Ở Thánh Cổ Đại Lục, trên Trúc Cơ là Nguyên Anh, trên Nguyên Anh chính là Cửu Biến. Giai đoạn đầu của Cửu Biến tương đương với giai đoạn sau của Thần Thông ở Tiên Giới; Giai đoạn sau của Cửu Biến tương đương với trước Đạo Cảnh ở Tiên Giới. Tu vi của vị Hắc Sơn trưởng lão này, hiển nhiên thuộc về giai đoạn đầu của Cửu Biến.

“Quả thực cũng có chút hiểu biết”. Ông già nhàn nhạt nói: “Người trẻ tuổi, giao ra Thánh Môn, ta có thể tha một mạng cho cậu”.

Ngô Bình hỏi: “Các người là người của bộ tộc gần đây à?”

Hắc Sơn trưởng lão: “Nói cho cậu cũng không sao, bọn ta đến từ Kim Đô”.

Ở trong Thánh Cổ Đại Lục, Nhân Vương tọa trấn gọi là thành, mà chúa tể tọa trấn thì nơi đó gọi là đô. Kim Đô, chính là nơi nào đó có vị chúa tể tọa trấn.

Ngô Bình cười cười: “Hóa ra là người từ địa phương khác đến, khó trách lại không để tôi vào mắt”.

Người đàn ông kia lạnh lùng nói: “Không cần nhiều lời, giao Thánh Môn rai”

Ngô Bình nói: “Anh Ngưu”. Bóng dáng của Thanh Ngưu đột nhiên xuất hiện ở phía sau Hắc Sơn trưởng lão. Hắc Sơn trưởng lão không kịp phản ứng, bàn tay của Thanh Ngưu đã ấn trên đỉnh đầu lão ta.

Hắc Sơn trưởng lão đại kinh thất sắc: “Cậu là người phương nào?”

Thanh Ngưu lạnh lùng nói: “Tôi là ai, ông không cần phải biết. Ông là gia tộc nào ở Kim Đô?”

Hắc Sơn trưởng lão không dám không đáp, nói: “Dương thị!”

Thanh Ngưu: “Dương thị là một trong tám đại thị ở Kim Đô, khó trách lại kiêu ngạo đến như thế, dám động vào đạo hữu của Nhân Vương”.

Người đàn ông kia cũng lo lắng, nói: “Buông Hắc Sơn trưởng lão ra, nếu không thì chính là kẻ thù của Dương thị bọn tai"

“Xoẹtl”

Ngô Bình vung tay lên, một đường kiếm quang xuất hiện, người này lập tức đầu mình hai ngả, chế ngay tại chỗ.

Thấy Ngô Bình ra tay giết người ngay lập tức, Hắc Sơn trưởng lão căng thẳng, nói: “Vị đạo hữu này, có chuyện gì cũng từ từ”.

“Không có gì để nói cả”. Ngô Bình nhàn nhạt nói: “Ông muốn chết như thế nào?”

Sắc mặt của Hắc Sơn trưởng lão rất khó coi, nói: “Đạo hữu, thực lực của Dương thị chúng ta không thua gì Nhân Vương. Giết ta rồi, nhà họ Dương nhất định sẽ truy cứu đến cùng. Hơn nữa, các hạ lại đến từ Tiên Giới, chuyện này không chỉ có mình tôi biết, sớm muộn gì mọi người cũng sẽ biết. Đến lúc đó, cửa hàng đan dược của đạo hữu chỉ sợ là không thể mở cửa nổi nữa”.

Ngô Bình nhìn chằm chằm lão ta: “Lời này của ông là có ý gì, sao tôi lại không thể mở cửa nổi nữa?”

Hắc Sơn trưởng lão: “Cậu có thể ra vào Tiên Giới nhẹ nhàng như thế, cho thấy trên người cậu có Thánh Môn. Thánh Môn là bảo vật, ngay cả chúa tể cũng muốn có được”.

Ngô Bình: “Theo tôi được biết thì, sẽ có một khoảng thời gian thì Thánh Môn sẽ xuất hiện. Chẳng lẽ, mỗi lần nó xuất hiện, thì các thế lực đó đều sẽ xuất hiện để tranh đoạt?”

Hắc Sơn trưởng lão: “Không sai. Chỉ là Thánh Môn chọn chủ, muốn không chế nó cũng không dễ dàng gì. Thế nhưng, trước mắt vẫn có mấy thế lực năm giữ Thánh Môn”.

Ngô Bình hứng thú: “Bọn họ sẽ lợi dụng Thánh Môn để ra vào Tiên Giới?”

Hắc Sơn trưởng lão: “Không sai. Cứ cách một đoạn thời gian thì bọn họ sẽ thông qua Thánh Môn, mà phái người đi Tiên giới trao đổi một ít vật tư”.

Ngô Bình: “Nói như thế, vậy Thánh Môn trên người của tôi nhất định sẽ bị người ta cướp đi”.

Hắc Sơn trưởng lão: “Không sai. Trừ phi cậu có thể lên thành Nhân Vương, được chúa tể công nhận. Chỉ có thể như thế mới có thể giữ được Thánh Môn”.

Sau khi hỏi rõ ràng mọi chuyện, Ngô Bình lập tức chuẩn bị để Thanh Ngưu giết Hắc Sơn trưởng lão, ông ta dường như có thể cảm nhận được nguy hiểm, vội vàng nói: “Tôi có một biện pháp, có thể giúp cho cậu giữ được Thánh Môn”.

Ngô Bình: “Ồ, nói nghe thử xem”.

Hắc Sơn trưởng lão: “Tham gia “Đại hội tuyển tài” ở Kim Đô, nếu được chọn, có thể tiến vào thư viện. Trở thành học sinh ở thư viện thì chỗ dựa chính là thư viện lớn mạnh, vậy thì sẽ không có ai dám có ý cướp Thánh Môn của cậu”.

Thanh Ngưu cười lạnh: “Ai mà không biết gia nhập vào thư viện là chiện vô cùng khó. Mỗi năm người Kim Đô các người muốn vào thư viện thì có được bao nhiêu người?”

Hắc Sơn trưởng lão: “Muốn thành học sinh của thư viện thì vô cùng khó khăn. Thế nhưng vị ở trước mặt tư chất bất phàm, tôi nghĩ là không có vấn đề gì”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ở Thánh Cổ Đại Lục, trên Trúc Cơ là Nguyên Anh, trên Nguyên Anh chính là Cửu Biến. Giai đoạn đầu của Cửu Biến tương đương với giai đoạn sau của Thần Thông ở Tiên Giới; Giai đoạn sau của Cửu Biến tương đương với trước Đạo Cảnh ở Tiên Giới. Tu vi của vị Hắc Sơn trưởng lão này, hiển nhiên thuộc về giai đoạn đầu của Cửu Biến.“Quả thực cũng có chút hiểu biết”. Ông già nhàn nhạt nói: “Người trẻ tuổi, giao ra Thánh Môn, ta có thể tha một mạng cho cậu”.Ngô Bình hỏi: “Các người là người của bộ tộc gần đây à?”Hắc Sơn trưởng lão: “Nói cho cậu cũng không sao, bọn ta đến từ Kim Đô”.Ở trong Thánh Cổ Đại Lục, Nhân Vương tọa trấn gọi là thành, mà chúa tể tọa trấn thì nơi đó gọi là đô. Kim Đô, chính là nơi nào đó có vị chúa tể tọa trấn.Ngô Bình cười cười: “Hóa ra là người từ địa phương khác đến, khó trách lại không để tôi vào mắt”.Người đàn ông kia lạnh lùng nói: “Không cần nhiều lời, giao Thánh Môn rai”Ngô Bình nói: “Anh Ngưu”. Bóng dáng của Thanh Ngưu đột nhiên xuất hiện ở phía sau Hắc Sơn trưởng lão. Hắc Sơn trưởng lão không kịp phản ứng, bàn tay của Thanh Ngưu đã ấn trên đỉnh đầu lão ta.Hắc Sơn trưởng lão đại kinh thất sắc: “Cậu là người phương nào?”Thanh Ngưu lạnh lùng nói: “Tôi là ai, ông không cần phải biết. Ông là gia tộc nào ở Kim Đô?”Hắc Sơn trưởng lão không dám không đáp, nói: “Dương thị!”Thanh Ngưu: “Dương thị là một trong tám đại thị ở Kim Đô, khó trách lại kiêu ngạo đến như thế, dám động vào đạo hữu của Nhân Vương”.Người đàn ông kia cũng lo lắng, nói: “Buông Hắc Sơn trưởng lão ra, nếu không thì chính là kẻ thù của Dương thị bọn tai"“Xoẹtl”Ngô Bình vung tay lên, một đường kiếm quang xuất hiện, người này lập tức đầu mình hai ngả, chế ngay tại chỗ.Thấy Ngô Bình ra tay giết người ngay lập tức, Hắc Sơn trưởng lão căng thẳng, nói: “Vị đạo hữu này, có chuyện gì cũng từ từ”.“Không có gì để nói cả”. Ngô Bình nhàn nhạt nói: “Ông muốn chết như thế nào?”Sắc mặt của Hắc Sơn trưởng lão rất khó coi, nói: “Đạo hữu, thực lực của Dương thị chúng ta không thua gì Nhân Vương. Giết ta rồi, nhà họ Dương nhất định sẽ truy cứu đến cùng. Hơn nữa, các hạ lại đến từ Tiên Giới, chuyện này không chỉ có mình tôi biết, sớm muộn gì mọi người cũng sẽ biết. Đến lúc đó, cửa hàng đan dược của đạo hữu chỉ sợ là không thể mở cửa nổi nữa”.Ngô Bình nhìn chằm chằm lão ta: “Lời này của ông là có ý gì, sao tôi lại không thể mở cửa nổi nữa?”Hắc Sơn trưởng lão: “Cậu có thể ra vào Tiên Giới nhẹ nhàng như thế, cho thấy trên người cậu có Thánh Môn. Thánh Môn là bảo vật, ngay cả chúa tể cũng muốn có được”.Ngô Bình: “Theo tôi được biết thì, sẽ có một khoảng thời gian thì Thánh Môn sẽ xuất hiện. Chẳng lẽ, mỗi lần nó xuất hiện, thì các thế lực đó đều sẽ xuất hiện để tranh đoạt?”Hắc Sơn trưởng lão: “Không sai. Chỉ là Thánh Môn chọn chủ, muốn không chế nó cũng không dễ dàng gì. Thế nhưng, trước mắt vẫn có mấy thế lực năm giữ Thánh Môn”.Ngô Bình hứng thú: “Bọn họ sẽ lợi dụng Thánh Môn để ra vào Tiên Giới?”Hắc Sơn trưởng lão: “Không sai. Cứ cách một đoạn thời gian thì bọn họ sẽ thông qua Thánh Môn, mà phái người đi Tiên giới trao đổi một ít vật tư”.Ngô Bình: “Nói như thế, vậy Thánh Môn trên người của tôi nhất định sẽ bị người ta cướp đi”.Hắc Sơn trưởng lão: “Không sai. Trừ phi cậu có thể lên thành Nhân Vương, được chúa tể công nhận. Chỉ có thể như thế mới có thể giữ được Thánh Môn”.Sau khi hỏi rõ ràng mọi chuyện, Ngô Bình lập tức chuẩn bị để Thanh Ngưu giết Hắc Sơn trưởng lão, ông ta dường như có thể cảm nhận được nguy hiểm, vội vàng nói: “Tôi có một biện pháp, có thể giúp cho cậu giữ được Thánh Môn”.Ngô Bình: “Ồ, nói nghe thử xem”.Hắc Sơn trưởng lão: “Tham gia “Đại hội tuyển tài” ở Kim Đô, nếu được chọn, có thể tiến vào thư viện. Trở thành học sinh ở thư viện thì chỗ dựa chính là thư viện lớn mạnh, vậy thì sẽ không có ai dám có ý cướp Thánh Môn của cậu”.Thanh Ngưu cười lạnh: “Ai mà không biết gia nhập vào thư viện là chiện vô cùng khó. Mỗi năm người Kim Đô các người muốn vào thư viện thì có được bao nhiêu người?”Hắc Sơn trưởng lão: “Muốn thành học sinh của thư viện thì vô cùng khó khăn. Thế nhưng vị ở trước mặt tư chất bất phàm, tôi nghĩ là không có vấn đề gì”.

Chương 6522: Không sai