Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6534: Người đó là ai

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình hỏi một vấn đề cậu tương đối quan tâm: “Học viện Kim Long sẽ cung cấp tài nguyên tu hành cho. các học sinh sao?”chu Huyền Đan cười nói: “Đương nhiên. Ở trong học viện, chỉ cần cậu đủ ưu tú, muốn có được bao nhiêu tài nguyên thì có bấy nhiêu tài nguyên”.Trong lúc hai người đang nói chuyện phiếm, một ông già mũm mĩm với bộ râu trắng bước vào, vóc dáng của ông ấy không cao, mặc một bộ áo bào rộng màu trắng, trên mặt nở nụ cười.Ông ấy vừa bước vào, đã giữ chặt tay Ngô Bình, coi Ngô Bình như báu vật, nói: “Nhóc con, không tồi nha, đã rất nhiều năm rồi chưa có người có điểm tuyệt đối. Ta ngẫm lại, người có điểm tuyệt đối cuối cùng là học sinh của Học viện Bạch Hổ. Hừ, nhóm lão già kia kiêu ngạo không thôi, cứ vài hôm lại đến khoe khoang với ta. Hiện tại tốt rồi, Kim Long Học viện bây giờ cũng có người đạt được điểm tuyệt đối!”Ông ấy dùng sức võ vỗ bả vai Ngô Bình, Ngô Bình cảm nhận được một luồng sức mạnh cực lớn áp xuống, khiến cơ thể của cậu không khỏi cúi thấp xuống.Chu Huyền Đan vội vàng cúi đầu: “Viện trưởng!”Sau đó, ông giới thiệu với Ngô Bình: “Cậu Ngô, vị này chính là viện trưởng của Học viện Kim Long, Trần Hoài Long. Viện trưởng Trần đã điều hành Học viện Kim Long tám trăm năm, thành tựu bây giờ có lợi ích đến mấy ngàn năm...”Trần Hoài Long cắt ngang lời ông nói, ông ấy nắm tay Ngô Bình không chịu buông, cười ha ha, hỏi: “Cậu là Ngô Bình, ừm, tên không tồi, năm nay bao lớn rồi?”“Mười tám tuổi”. Ngô Bình trả lời.Trần Hoài Long càng ngày càng cười tươi, liên tục nói được, bắt đầu hỏi thăm về xuất thân, lai lịch của Ngô Bình. Ngô Bình chỉ nói mình đến từ thành Mộng Hoa.“Thành Mộng Hoa, ta biết, nơi đó có một vị Nhân Vương mới ra đời, Mộng Phi Hùng”. Viện trưởng nói: “Tiểu Ngô à, cậu mới đến học viện của bọn ta, dựa theo quy củ, cần phải tiến hành thi. Nhưng mà cậu yên tâm, chỉ cần cậu thi thật tốt, có thể vào trong top một trăm thì có thể có thưởng!” Vừa nghe nói còn có thưởng, hai mắt Ngô Bình sáng lên: “Viện trưởng, khen thưởng cái gì?”Trần Hoài Long cười “ha ha”: “Còn phải xem thứ hạng của cậu. Trong lịch sử, khen thưởng trong top năm mươi khác với khen thưởng trong top ba mươi”.Chu Huyền Đan nói: “Cậu Ngô là người được điểm tuyệt đối, nhất định có thể lưu danh sử sách”.Trần Hoài Long: “Khó mà nói được. Dẫu sao thi của học viện có khác biệt rất lớn so với ba bài thi kia, giới hạn cũng cao hơn nhiều”.Ngữ khí của ông ấy vừa thay đổi: “Thế nhưng, lão phu vẫn rất xem trọng Tiểu Ngô cậu. Đệ tử của Học viện Bạch Hổ hình như cũng chỉ có mười chín tuổi, cậu cần phải nỗ lực một chút mới có thể đánh bại được cô ấy”.Ngô Bình: “Vâng, học sinh nhất định sẽ nỗ lực”.Trần Hoài Long: “Được rồi. Tiểu Chu, ông dẫn cậu ấy đi tham gia thi đi, thi xong thì quay lại nơi này”.Chu Huyền Đan đưa Ngô Bình đến điểm thị, trên đường đi ông cười nói: “Viện trưởng nhất định sẽ phái người mời viện trưởng của Học viện Bạch Hổ đến”.Ngô Bình khó hiểu: “Vì sao lại mời vào lúc này?” Chu Huyền Đan nói: “Viện trưởng rất coi trọng cậu, ông ấy cho rằng thành tích thi của cậu nhất định sẽ vô cùng cao nên cũng có cơ hội vượt qua vị kia ở Học viện Bạch Hổ”.Ngô Bình: “Viện trưởng nói thành tích lịch sử, là lịch sử của Học viện Kim Long sao?”Chu Huyền Đan gật đầu: “Không sai. Nhưng cho dù là xếp hạng của Học viện Kim Long trong lịch sử hay là xếp hạng của Học viện Bạch Hổ trong lịch sử đều có thứ hạng không chênh nhau lắm”.“Thành tích của vị đạt điểm tối đa của Học viện Bạch Hổ trong lịch sử là bao nhiêu?”, Ngô Bình hỏi.“Hạng năm mươi mốt. Tuy rằng không thể đi vào top ba mươi, nhưng thành tích như thế đã là vô cùng kinh người. Dẫu sao từ khi thành lập Học viện đến nay, đã được mấy vạn năm. Đừng nói là hạng năm mươi mốt, có thể vào được trong top một ngàn đã được gọi là Tuyệt Thế Thiên Kiêu”.

Ngô Bình hỏi một vấn đề cậu tương đối quan tâm: “Học viện Kim Long sẽ cung cấp tài nguyên tu hành cho. các học sinh sao?”

chu Huyền Đan cười nói: “Đương nhiên. Ở trong học viện, chỉ cần cậu đủ ưu tú, muốn có được bao nhiêu tài nguyên thì có bấy nhiêu tài nguyên”.

Trong lúc hai người đang nói chuyện phiếm, một ông già mũm mĩm với bộ râu trắng bước vào, vóc dáng của ông ấy không cao, mặc một bộ áo bào rộng màu trắng, trên mặt nở nụ cười.

Ông ấy vừa bước vào, đã giữ chặt tay Ngô Bình, coi Ngô Bình như báu vật, nói: “Nhóc con, không tồi nha, đã rất nhiều năm rồi chưa có người có điểm tuyệt đối. Ta ngẫm lại, người có điểm tuyệt đối cuối cùng là học sinh của Học viện Bạch Hổ. Hừ, nhóm lão già kia kiêu ngạo không thôi, cứ vài hôm lại đến khoe khoang với ta. Hiện tại tốt rồi, Kim Long Học viện bây giờ cũng có người đạt được điểm tuyệt đối!”

Ông ấy dùng sức võ vỗ bả vai Ngô Bình, Ngô Bình cảm nhận được một luồng sức mạnh cực lớn áp xuống, khiến cơ thể của cậu không khỏi cúi thấp xuống.

Chu Huyền Đan vội vàng cúi đầu: “Viện trưởng!”

Sau đó, ông giới thiệu với Ngô Bình: “Cậu Ngô, vị này chính là viện trưởng của Học viện Kim Long, Trần Hoài Long. Viện trưởng Trần đã điều hành Học viện Kim Long tám trăm năm, thành tựu bây giờ có lợi ích đến mấy ngàn năm...”

Trần Hoài Long cắt ngang lời ông nói, ông ấy nắm tay Ngô Bình không chịu buông, cười ha ha, hỏi: “Cậu là Ngô Bình, ừm, tên không tồi, năm nay bao lớn rồi?”

“Mười tám tuổi”. Ngô Bình trả lời.

Trần Hoài Long càng ngày càng cười tươi, liên tục nói được, bắt đầu hỏi thăm về xuất thân, lai lịch của Ngô Bình. Ngô Bình chỉ nói mình đến từ thành Mộng Hoa.

“Thành Mộng Hoa, ta biết, nơi đó có một vị Nhân Vương mới ra đời, Mộng Phi Hùng”. Viện trưởng nói: “Tiểu Ngô à, cậu mới đến học viện của bọn ta, dựa theo quy củ, cần phải tiến hành thi. Nhưng mà cậu yên tâm, chỉ cần cậu thi thật tốt, có thể vào trong top một trăm thì có thể có thưởng!” 

Vừa nghe nói còn có thưởng, hai mắt Ngô Bình sáng lên: “Viện trưởng, khen thưởng cái gì?”

Trần Hoài Long cười “ha ha”: “Còn phải xem thứ hạng của cậu. Trong lịch sử, khen thưởng trong top năm mươi khác với khen thưởng trong top ba mươi”.

Chu Huyền Đan nói: “Cậu Ngô là người được điểm tuyệt đối, nhất định có thể lưu danh sử sách”.

Trần Hoài Long: “Khó mà nói được. Dẫu sao thi của học viện có khác biệt rất lớn so với ba bài thi kia, giới hạn cũng cao hơn nhiều”.

Ngữ khí của ông ấy vừa thay đổi: “Thế nhưng, lão phu vẫn rất xem trọng Tiểu Ngô cậu. Đệ tử của Học viện Bạch Hổ hình như cũng chỉ có mười chín tuổi, cậu cần phải nỗ lực một chút mới có thể đánh bại được cô ấy”.

Ngô Bình: “Vâng, học sinh nhất định sẽ nỗ lực”.

Trần Hoài Long: “Được rồi. Tiểu Chu, ông dẫn cậu ấy đi tham gia thi đi, thi xong thì quay lại nơi này”.

Chu Huyền Đan đưa Ngô Bình đến điểm thị, trên đường đi ông cười nói: “Viện trưởng nhất định sẽ phái người mời viện trưởng của Học viện Bạch Hổ đến”.

Ngô Bình khó hiểu: “Vì sao lại mời vào lúc này?” Chu Huyền Đan nói: “Viện trưởng rất coi trọng cậu, ông ấy cho rằng thành tích thi của cậu nhất định sẽ vô cùng cao nên cũng có cơ hội vượt qua vị kia ở Học viện Bạch Hổ”.

Ngô Bình: “Viện trưởng nói thành tích lịch sử, là lịch sử của Học viện Kim Long sao?”

Chu Huyền Đan gật đầu: “Không sai. Nhưng cho dù là xếp hạng của Học viện Kim Long trong lịch sử hay là xếp hạng của Học viện Bạch Hổ trong lịch sử đều có thứ hạng không chênh nhau lắm”.

“Thành tích của vị đạt điểm tối đa của Học viện Bạch Hổ trong lịch sử là bao nhiêu?”, Ngô Bình hỏi.

“Hạng năm mươi mốt. Tuy rằng không thể đi vào top ba mươi, nhưng thành tích như thế đã là vô cùng kinh người. Dẫu sao từ khi thành lập Học viện đến nay, đã được mấy vạn năm. Đừng nói là hạng năm mươi mốt, có thể vào được trong top một ngàn đã được gọi là Tuyệt Thế Thiên Kiêu”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình hỏi một vấn đề cậu tương đối quan tâm: “Học viện Kim Long sẽ cung cấp tài nguyên tu hành cho. các học sinh sao?”chu Huyền Đan cười nói: “Đương nhiên. Ở trong học viện, chỉ cần cậu đủ ưu tú, muốn có được bao nhiêu tài nguyên thì có bấy nhiêu tài nguyên”.Trong lúc hai người đang nói chuyện phiếm, một ông già mũm mĩm với bộ râu trắng bước vào, vóc dáng của ông ấy không cao, mặc một bộ áo bào rộng màu trắng, trên mặt nở nụ cười.Ông ấy vừa bước vào, đã giữ chặt tay Ngô Bình, coi Ngô Bình như báu vật, nói: “Nhóc con, không tồi nha, đã rất nhiều năm rồi chưa có người có điểm tuyệt đối. Ta ngẫm lại, người có điểm tuyệt đối cuối cùng là học sinh của Học viện Bạch Hổ. Hừ, nhóm lão già kia kiêu ngạo không thôi, cứ vài hôm lại đến khoe khoang với ta. Hiện tại tốt rồi, Kim Long Học viện bây giờ cũng có người đạt được điểm tuyệt đối!”Ông ấy dùng sức võ vỗ bả vai Ngô Bình, Ngô Bình cảm nhận được một luồng sức mạnh cực lớn áp xuống, khiến cơ thể của cậu không khỏi cúi thấp xuống.Chu Huyền Đan vội vàng cúi đầu: “Viện trưởng!”Sau đó, ông giới thiệu với Ngô Bình: “Cậu Ngô, vị này chính là viện trưởng của Học viện Kim Long, Trần Hoài Long. Viện trưởng Trần đã điều hành Học viện Kim Long tám trăm năm, thành tựu bây giờ có lợi ích đến mấy ngàn năm...”Trần Hoài Long cắt ngang lời ông nói, ông ấy nắm tay Ngô Bình không chịu buông, cười ha ha, hỏi: “Cậu là Ngô Bình, ừm, tên không tồi, năm nay bao lớn rồi?”“Mười tám tuổi”. Ngô Bình trả lời.Trần Hoài Long càng ngày càng cười tươi, liên tục nói được, bắt đầu hỏi thăm về xuất thân, lai lịch của Ngô Bình. Ngô Bình chỉ nói mình đến từ thành Mộng Hoa.“Thành Mộng Hoa, ta biết, nơi đó có một vị Nhân Vương mới ra đời, Mộng Phi Hùng”. Viện trưởng nói: “Tiểu Ngô à, cậu mới đến học viện của bọn ta, dựa theo quy củ, cần phải tiến hành thi. Nhưng mà cậu yên tâm, chỉ cần cậu thi thật tốt, có thể vào trong top một trăm thì có thể có thưởng!” Vừa nghe nói còn có thưởng, hai mắt Ngô Bình sáng lên: “Viện trưởng, khen thưởng cái gì?”Trần Hoài Long cười “ha ha”: “Còn phải xem thứ hạng của cậu. Trong lịch sử, khen thưởng trong top năm mươi khác với khen thưởng trong top ba mươi”.Chu Huyền Đan nói: “Cậu Ngô là người được điểm tuyệt đối, nhất định có thể lưu danh sử sách”.Trần Hoài Long: “Khó mà nói được. Dẫu sao thi của học viện có khác biệt rất lớn so với ba bài thi kia, giới hạn cũng cao hơn nhiều”.Ngữ khí của ông ấy vừa thay đổi: “Thế nhưng, lão phu vẫn rất xem trọng Tiểu Ngô cậu. Đệ tử của Học viện Bạch Hổ hình như cũng chỉ có mười chín tuổi, cậu cần phải nỗ lực một chút mới có thể đánh bại được cô ấy”.Ngô Bình: “Vâng, học sinh nhất định sẽ nỗ lực”.Trần Hoài Long: “Được rồi. Tiểu Chu, ông dẫn cậu ấy đi tham gia thi đi, thi xong thì quay lại nơi này”.Chu Huyền Đan đưa Ngô Bình đến điểm thị, trên đường đi ông cười nói: “Viện trưởng nhất định sẽ phái người mời viện trưởng của Học viện Bạch Hổ đến”.Ngô Bình khó hiểu: “Vì sao lại mời vào lúc này?” Chu Huyền Đan nói: “Viện trưởng rất coi trọng cậu, ông ấy cho rằng thành tích thi của cậu nhất định sẽ vô cùng cao nên cũng có cơ hội vượt qua vị kia ở Học viện Bạch Hổ”.Ngô Bình: “Viện trưởng nói thành tích lịch sử, là lịch sử của Học viện Kim Long sao?”Chu Huyền Đan gật đầu: “Không sai. Nhưng cho dù là xếp hạng của Học viện Kim Long trong lịch sử hay là xếp hạng của Học viện Bạch Hổ trong lịch sử đều có thứ hạng không chênh nhau lắm”.“Thành tích của vị đạt điểm tối đa của Học viện Bạch Hổ trong lịch sử là bao nhiêu?”, Ngô Bình hỏi.“Hạng năm mươi mốt. Tuy rằng không thể đi vào top ba mươi, nhưng thành tích như thế đã là vô cùng kinh người. Dẫu sao từ khi thành lập Học viện đến nay, đã được mấy vạn năm. Đừng nói là hạng năm mươi mốt, có thể vào được trong top một ngàn đã được gọi là Tuyệt Thế Thiên Kiêu”.

Chương 6534: Người đó là ai