Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6549: Cấm Thiên Thần Công

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Truyền thừa của Tam Thánh là cái gì?”Phương Lập: “Tam Thánh Tông có một quy tắc, bất luận là kẻ nào, chỉ cần có thể tu luyện được những gì Tam Thánh để lại, là có thể kế thừa lại tài nguyên và truyền thừa của bọn hợ”.Sau đó ông giải thích ngắn gọn một chút, hóa ra, ba vị Thánh Nhân sáng lập ra Tam Thánh Tông trong thời gian không có Thánh Hoàng, vì thế căn cứ vào truyền thừa của Thánh Hoàng, bọn họ dùng hết cả đời sáng tạo ra một loại tuyệt kỹ công pháp chưa từng có từ trước. đến nay, nhưng công pháp này đòi hỏi người tu hành cực. cao, cho dù con cháu và truyền nhân của bọn họ cũng không thể đạt được yêu cầu.Vì thế, ba vị Thánh Nhân đã lập ra Tam Thánh Tông, với mục đích là tìm kiếm Thiên Kiêu có tư chất thích hợp. có thể tu luyện loại công pháp này. Tuy nhiên, đã trôi qua hàng vạn năm, Tam Thánh Tông đã trải qua vô số vị tông chủ cùng với vô số đệ tử thiên tài, vậy mà lại không thể tìm ra được một vị có thể chân chính tu luyện được. công pháp này. Chỉ vì, tuyệt học của Tam Thánh quá khó khăn, trước đó từng có một vị Tuyệt Thế Thiên Kiêu tu luyện thử, nhưng ba năm cũng không có kết quả. Sau đó, người kia đã trở thành một vị Chúa Tể cường đại.Ngô Bình: “Ngay cả tư chất của Chúa Tể cũng không thể tu luyện, công pháp này cũng khó khăn quá rồi”Phương Lập: “Nhưng chủ nhân, thành tích của cậu ở Học viện cũng không kém gì Thánh Hoàng!” Ngô Bình nghĩ một hồi, hỏi ông: “Tôi có thể đi bất cứ lúc nào?”Phương Lập: “Con người của Phương Tất Viễn rất giỏi dùng thủ đoạn mượn sức người khác, chủ nhân chỉ cần đưa ra chuyện này, hắn nhất định sẽ mời chủ nhân đi thử một chút”.“Bộ công pháp này tên gì?”, cậu hỏi.“Cấm Thiên Thần Công!”. Phương Lập nói lột khi luyện thành công công pháp này, là có thể có được sức mạnh mà chỉ Thánh Hoàng mới có thể thức tỉnh, sức mạnh của Cấm Thiên!”Ngô Bình cảm thấy không thể tưởng tượng được: “Người tu vi thấp có thể tu luyện được sức mạnh Cấm Thiên sao?”Phương Lập: “Tam Thánh Tổ Sư đã vất vả sáng lập ra thần công này, đã nói lên một chuyện nhất định sẽ có người tu luyện được nó. Nói trắng ra là, Cấm Thiên Thần Công là công pháp nghịch thiên dùng để bồi dưỡng Thánh Hoàng tương lai”.Ngô Bình suy tư một lát, nói với Phương Tất Viễn: “Nghe nói Tam Thánh Tông có Thánh Nhân để lại công pháp, trên vạn năm vẫn chưa có người tu luyện thành công, chuyện này có đúng không?”Phương Tất Viễn cười nói: “Đúng thật là có loại công pháp này! Thật ra thường có Thiên Kiêu của các tông môn khác đi luyện thử, chỉ là chưa từng có ai tu luyện thành công”.Hắn ta lại nói: “Nhưng Ngô công tử cậu đây chính là đệ tử Học viện, nói không chừng có thể đánh vỡ cục diện này. Không biết Ngô công tử có hứng thú đi Tam Thánh 'Tông của ta thử một lần?”Ngô Bình: “Có thể sao?”Phương Tất Viễn cười “ha ha”: “Đương nhiên là có thể. Đệ tử ngoại tông muốn tìm hiểu công pháp của Tam Thánh Tông của ta đều phải giao nộp một số tiền. Nhưng Ngô công tử là khách quý, có thể miễn phí”.Du Thành Ngô cũng cười nói: “Không sai, nếu cậu em Ngô đi, thật sự khiến cho người ta mong chờ”.Hắn đập bàn một cái: “Chúng ta đi ngay bây giờ đi, Du trưởng lão, nhờ ông dẫn đường”.

Ngô Bình: “Truyền thừa của Tam Thánh là cái gì?”

Phương Lập: “Tam Thánh Tông có một quy tắc, bất luận là kẻ nào, chỉ cần có thể tu luyện được những gì Tam Thánh để lại, là có thể kế thừa lại tài nguyên và truyền thừa của bọn hợ”.

Sau đó ông giải thích ngắn gọn một chút, hóa ra, ba vị Thánh Nhân sáng lập ra Tam Thánh Tông trong thời gian không có Thánh Hoàng, vì thế căn cứ vào truyền thừa của Thánh Hoàng, bọn họ dùng hết cả đời sáng tạo ra một loại tuyệt kỹ công pháp chưa từng có từ trước. đến nay, nhưng công pháp này đòi hỏi người tu hành cực. cao, cho dù con cháu và truyền nhân của bọn họ cũng không thể đạt được yêu cầu.

Vì thế, ba vị Thánh Nhân đã lập ra Tam Thánh Tông, với mục đích là tìm kiếm Thiên Kiêu có tư chất thích hợp. có thể tu luyện loại công pháp này. Tuy nhiên, đã trôi qua hàng vạn năm, Tam Thánh Tông đã trải qua vô số vị tông chủ cùng với vô số đệ tử thiên tài, vậy mà lại không thể tìm ra được một vị có thể chân chính tu luyện được. công pháp này. Chỉ vì, tuyệt học của Tam Thánh quá khó khăn, trước đó từng có một vị Tuyệt Thế Thiên Kiêu tu luyện thử, nhưng ba năm cũng không có kết quả. Sau đó, người kia đã trở thành một vị Chúa Tể cường đại.

Ngô Bình: “Ngay cả tư chất của Chúa Tể cũng không thể tu luyện, công pháp này cũng khó khăn quá rồi”

Phương Lập: “Nhưng chủ nhân, thành tích của cậu ở Học viện cũng không kém gì Thánh Hoàng!” 

Ngô Bình nghĩ một hồi, hỏi ông: “Tôi có thể đi bất cứ lúc nào?”

Phương Lập: “Con người của Phương Tất Viễn rất giỏi dùng thủ đoạn mượn sức người khác, chủ nhân chỉ cần đưa ra chuyện này, hắn nhất định sẽ mời chủ nhân đi thử một chút”.

“Bộ công pháp này tên gì?”, cậu hỏi.

“Cấm Thiên Thần Công!”. Phương Lập nói lột khi luyện thành công công pháp này, là có thể có được sức mạnh mà chỉ Thánh Hoàng mới có thể thức tỉnh, sức mạnh của Cấm Thiên!”

Ngô Bình cảm thấy không thể tưởng tượng được: “Người tu vi thấp có thể tu luyện được sức mạnh Cấm Thiên sao?”

Phương Lập: “Tam Thánh Tổ Sư đã vất vả sáng lập ra thần công này, đã nói lên một chuyện nhất định sẽ có người tu luyện được nó. Nói trắng ra là, Cấm Thiên Thần Công là công pháp nghịch thiên dùng để bồi dưỡng Thánh Hoàng tương lai”.

Ngô Bình suy tư một lát, nói với Phương Tất Viễn: “Nghe nói Tam Thánh Tông có Thánh Nhân để lại công pháp, trên vạn năm vẫn chưa có người tu luyện thành công, chuyện này có đúng không?”

Phương Tất Viễn cười nói: “Đúng thật là có loại công pháp này! Thật ra thường có Thiên Kiêu của các tông môn khác đi luyện thử, chỉ là chưa từng có ai tu luyện thành công”.

Hắn ta lại nói: “Nhưng Ngô công tử cậu đây chính là đệ tử Học viện, nói không chừng có thể đánh vỡ cục diện này. Không biết Ngô công tử có hứng thú đi Tam Thánh 'Tông của ta thử một lần?”

Ngô Bình: “Có thể sao?”

Phương Tất Viễn cười “ha ha”: “Đương nhiên là có thể. Đệ tử ngoại tông muốn tìm hiểu công pháp của Tam Thánh Tông của ta đều phải giao nộp một số tiền. Nhưng Ngô công tử là khách quý, có thể miễn phí”.

Du Thành Ngô cũng cười nói: “Không sai, nếu cậu em Ngô đi, thật sự khiến cho người ta mong chờ”.

Hắn đập bàn một cái: “Chúng ta đi ngay bây giờ đi, Du trưởng lão, nhờ ông dẫn đường”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Truyền thừa của Tam Thánh là cái gì?”Phương Lập: “Tam Thánh Tông có một quy tắc, bất luận là kẻ nào, chỉ cần có thể tu luyện được những gì Tam Thánh để lại, là có thể kế thừa lại tài nguyên và truyền thừa của bọn hợ”.Sau đó ông giải thích ngắn gọn một chút, hóa ra, ba vị Thánh Nhân sáng lập ra Tam Thánh Tông trong thời gian không có Thánh Hoàng, vì thế căn cứ vào truyền thừa của Thánh Hoàng, bọn họ dùng hết cả đời sáng tạo ra một loại tuyệt kỹ công pháp chưa từng có từ trước. đến nay, nhưng công pháp này đòi hỏi người tu hành cực. cao, cho dù con cháu và truyền nhân của bọn họ cũng không thể đạt được yêu cầu.Vì thế, ba vị Thánh Nhân đã lập ra Tam Thánh Tông, với mục đích là tìm kiếm Thiên Kiêu có tư chất thích hợp. có thể tu luyện loại công pháp này. Tuy nhiên, đã trôi qua hàng vạn năm, Tam Thánh Tông đã trải qua vô số vị tông chủ cùng với vô số đệ tử thiên tài, vậy mà lại không thể tìm ra được một vị có thể chân chính tu luyện được. công pháp này. Chỉ vì, tuyệt học của Tam Thánh quá khó khăn, trước đó từng có một vị Tuyệt Thế Thiên Kiêu tu luyện thử, nhưng ba năm cũng không có kết quả. Sau đó, người kia đã trở thành một vị Chúa Tể cường đại.Ngô Bình: “Ngay cả tư chất của Chúa Tể cũng không thể tu luyện, công pháp này cũng khó khăn quá rồi”Phương Lập: “Nhưng chủ nhân, thành tích của cậu ở Học viện cũng không kém gì Thánh Hoàng!” Ngô Bình nghĩ một hồi, hỏi ông: “Tôi có thể đi bất cứ lúc nào?”Phương Lập: “Con người của Phương Tất Viễn rất giỏi dùng thủ đoạn mượn sức người khác, chủ nhân chỉ cần đưa ra chuyện này, hắn nhất định sẽ mời chủ nhân đi thử một chút”.“Bộ công pháp này tên gì?”, cậu hỏi.“Cấm Thiên Thần Công!”. Phương Lập nói lột khi luyện thành công công pháp này, là có thể có được sức mạnh mà chỉ Thánh Hoàng mới có thể thức tỉnh, sức mạnh của Cấm Thiên!”Ngô Bình cảm thấy không thể tưởng tượng được: “Người tu vi thấp có thể tu luyện được sức mạnh Cấm Thiên sao?”Phương Lập: “Tam Thánh Tổ Sư đã vất vả sáng lập ra thần công này, đã nói lên một chuyện nhất định sẽ có người tu luyện được nó. Nói trắng ra là, Cấm Thiên Thần Công là công pháp nghịch thiên dùng để bồi dưỡng Thánh Hoàng tương lai”.Ngô Bình suy tư một lát, nói với Phương Tất Viễn: “Nghe nói Tam Thánh Tông có Thánh Nhân để lại công pháp, trên vạn năm vẫn chưa có người tu luyện thành công, chuyện này có đúng không?”Phương Tất Viễn cười nói: “Đúng thật là có loại công pháp này! Thật ra thường có Thiên Kiêu của các tông môn khác đi luyện thử, chỉ là chưa từng có ai tu luyện thành công”.Hắn ta lại nói: “Nhưng Ngô công tử cậu đây chính là đệ tử Học viện, nói không chừng có thể đánh vỡ cục diện này. Không biết Ngô công tử có hứng thú đi Tam Thánh 'Tông của ta thử một lần?”Ngô Bình: “Có thể sao?”Phương Tất Viễn cười “ha ha”: “Đương nhiên là có thể. Đệ tử ngoại tông muốn tìm hiểu công pháp của Tam Thánh Tông của ta đều phải giao nộp một số tiền. Nhưng Ngô công tử là khách quý, có thể miễn phí”.Du Thành Ngô cũng cười nói: “Không sai, nếu cậu em Ngô đi, thật sự khiến cho người ta mong chờ”.Hắn đập bàn một cái: “Chúng ta đi ngay bây giờ đi, Du trưởng lão, nhờ ông dẫn đường”.

Chương 6549: Cấm Thiên Thần Công