Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 6551: Truyền thừa Tam Thánh
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Kẻ trào phúng tức khắc ngẩn ra: “Chuyện gì xảy ra thế? Chẳng lẽ cậu ta đã tìm hiểu xong? Không thể nào! Mấy chục nghìn năm nay không có ai thành công, tại sao cậu ta có thể thành công? Cậu ta là ai?”Những người còn lại cũng ngơ ngác, có kẻ la hét xong ra ngoài: “Thành công, có người lĩnh ngộ xong †ruyên thừa rồi!"Lời này vừa được nói ra, Nhân Vương và đám người Phương Tất Viễn giật mình lao vào trong đại điện, mà Ngô Bình thì lại chẳng hề nhìn họ.Nhân Vương Du Thành Ngô túm lấy một người, lớn tiếng hỏi: “Ai đã mở cánh cửa này?”Người nọ ngơ ngác: “Là một công tử mặc áo choàng màu lam!”Phương Tất Viễn sợ điếng người: “Là cậu ta, là Ngô công tử! Cậu ta lĩnh ngộ được rồi!”Phương Lập cũng theo vào, nhìn cánh cửa mỉm cười, ông ta biết Ngô Bình sẽ thành công mà!Du Thành Ngô: “Có biết sau cánh cửa này là gì không?”Trong mắt Phương Tất Viễn đều là sự hâm mộ: “Là tài nguyên cho Tam Thánh lưu lại với Cấm Thiên thần công!"Du Thành Ngô cười ha hả: “Cậu em Ngô đúng là làm cho người ta kinh ngạc!”Lúc này Ngô Bình đã tiến vào cánh cửa không gian, cậu thấy ba bóng người đang đứng cách đó không xa, nhìn cậu mỉm cười.Cậu biết ba người này là ba vị Thánh Nhân của Tam Thánh Tông. Cậu vội hành lễ: “Vãn bối ra mắt Thánh Nhân!”Người đứng giữa lên tiếng: “Ba người chúng ta nghiên cứu bút ký của Thánh Hoàng, tu luyện công pháp của Thánh Hoàng, biết sức mạnh của Thánh Hoàng không phải là thứ đơn giản, ba người chúng ta cho rằng ban đầu có cơ hội tìm hiểu, thêm việc tu vi thấp nên lại càng dễ tìm hiểu!”'Thánh Nhân bên trái nói: “Cậu có thể tới đây thì chứng tỏ có thể cảm ứng được sức mạnh Cấm Thiên! Hiện tại chúng ta sẽ truyền cho cậu Cấm Thiên thần công đầy đủ, coi như tặng luôn tài sản tích luỹ cả đời của ba người chúng ta, mong là cậu có thể trở thành Đại Thánh Hoàng mới nhất!”Dứt lời, ba Thánh Nhân hoá thành ba tia thánh quang, lao vào trong đầu Ngô Bình. Một giây sau, trong đầu Ngô Bình có thêm rất nhiều tin tức, trong đó có nội dung Cấm Thiên thần công, cũng có bút ký và công pháp †u luyện của Thánh Hoàng.Ngay sau đó, một chiếc nhẫn xuất hiện trong tay Ngô Bình, cậu mở ra xem thì thấy trong nhãn có lượng lớn thánh thù, có chừng khoảng nghìn tỷ. Ngoài ra còn có ba món thánh khí, theo thứ tự là một thanh kiếm, một cái thuẫn và một cây thương. Ba món thánh khí đều là do Thánh Vương luyện chế, là thánh khí cấp Chúa tể, uy lực tất nhiên không phải chuyện đùa.Ngoại trừ thánh khí còn có tám miếng thánh phù, cũng là do Thánh Vương luyện chế, bùa chú cấp Chúa tể, có tác dụng to lớn.Ngoài những thứ này, thứ thu hút Ngô Bình nhất là một bộ sách cổ, phóng ra hơi thở Thánh Hoàng mãnh liệt. Cuốn sách này là di vật của Thánh Hoàng, uy lực vô song, chỉ có khi nắm giữ sức mạnh Cấm Thiên mới có thể học tập nội dung bên trong.Ngô Bình biết những thứ này không tầm thường, lập tức cất đi, sau đó cúi đầu với không khí coi như cảm ơn truyền thừa của Tam Thánh.Sau đó cậu ra khỏi cánh cửa, xuất hiện trước mặt mọi người.Thấy Ngô Bình đi ra, Du Thành Ngô cười to: “Cậu em, chúc mừng cậu nhận được truyền thừa!”Phương Tất Viễn vội nói: “Cậu Ngô, Tam Thánh Tông do Tam Thánh sáng lập, cậu đã tìm hiểu được tuyệt học của Tam Thánh thì nên ở lại đây một thời gian!”Phương Lập hiểu tính em họ mình nên truyền âm: “Chủ nhân, trong lòng Phương Tất Viễn không yên, hắn giữ cậu lại nhất định có âm mưu” “Không sao, tôi cũng muốn xem thử ông ta có mưu đồ gì!"Lúc này Ngô Bình cười nói: “Trưởng lão nói đúng, tôi sẽ ở lại Tam Thánh Tông một khoảng thời gian!”
Kẻ trào phúng tức khắc ngẩn ra: “Chuyện gì xảy ra thế? Chẳng lẽ cậu ta đã tìm hiểu xong? Không thể nào! Mấy chục nghìn năm nay không có ai thành công, tại sao cậu ta có thể thành công? Cậu ta là ai?”
Những người còn lại cũng ngơ ngác, có kẻ la hét xong ra ngoài: “Thành công, có người lĩnh ngộ xong †ruyên thừa rồi!"
Lời này vừa được nói ra, Nhân Vương và đám người Phương Tất Viễn giật mình lao vào trong đại điện, mà Ngô Bình thì lại chẳng hề nhìn họ.
Nhân Vương Du Thành Ngô túm lấy một người, lớn tiếng hỏi: “Ai đã mở cánh cửa này?”
Người nọ ngơ ngác: “Là một công tử mặc áo choàng màu lam!”
Phương Tất Viễn sợ điếng người: “Là cậu ta, là Ngô công tử! Cậu ta lĩnh ngộ được rồi!”
Phương Lập cũng theo vào, nhìn cánh cửa mỉm cười, ông ta biết Ngô Bình sẽ thành công mà!
Du Thành Ngô: “Có biết sau cánh cửa này là gì không?”
Trong mắt Phương Tất Viễn đều là sự hâm mộ: “Là tài nguyên cho Tam Thánh lưu lại với Cấm Thiên thần công!"
Du Thành Ngô cười ha hả: “Cậu em Ngô đúng là làm cho người ta kinh ngạc!”
Lúc này Ngô Bình đã tiến vào cánh cửa không gian, cậu thấy ba bóng người đang đứng cách đó không xa, nhìn cậu mỉm cười.
Cậu biết ba người này là ba vị Thánh Nhân của Tam Thánh Tông. Cậu vội hành lễ: “Vãn bối ra mắt Thánh Nhân!”
Người đứng giữa lên tiếng: “Ba người chúng ta nghiên cứu bút ký của Thánh Hoàng, tu luyện công pháp của Thánh Hoàng, biết sức mạnh của Thánh Hoàng không phải là thứ đơn giản, ba người chúng ta cho rằng ban đầu có cơ hội tìm hiểu, thêm việc tu vi thấp nên lại càng dễ tìm hiểu!”
'Thánh Nhân bên trái nói: “Cậu có thể tới đây thì chứng tỏ có thể cảm ứng được sức mạnh Cấm Thiên! Hiện tại chúng ta sẽ truyền cho cậu Cấm Thiên thần công đầy đủ, coi như tặng luôn tài sản tích luỹ cả đời của ba người chúng ta, mong là cậu có thể trở thành Đại Thánh Hoàng mới nhất!”
Dứt lời, ba Thánh Nhân hoá thành ba tia thánh quang, lao vào trong đầu Ngô Bình. Một giây sau, trong đầu Ngô Bình có thêm rất nhiều tin tức, trong đó có nội dung Cấm Thiên thần công, cũng có bút ký và công pháp †u luyện của Thánh Hoàng.
Ngay sau đó, một chiếc nhẫn xuất hiện trong tay Ngô Bình, cậu mở ra xem thì thấy trong nhãn có lượng lớn thánh thù, có chừng khoảng nghìn tỷ. Ngoài ra còn có ba món thánh khí, theo thứ tự là một thanh kiếm, một cái thuẫn và một cây thương. Ba món thánh khí đều là do Thánh Vương luyện chế, là thánh khí cấp Chúa tể, uy lực tất nhiên không phải chuyện đùa.
Ngoại trừ thánh khí còn có tám miếng thánh phù, cũng là do Thánh Vương luyện chế, bùa chú cấp Chúa tể, có tác dụng to lớn.
Ngoài những thứ này, thứ thu hút Ngô Bình nhất là một bộ sách cổ, phóng ra hơi thở Thánh Hoàng mãnh liệt. Cuốn sách này là di vật của Thánh Hoàng, uy lực vô song, chỉ có khi nắm giữ sức mạnh Cấm Thiên mới có thể học tập nội dung bên trong.
Ngô Bình biết những thứ này không tầm thường, lập tức cất đi, sau đó cúi đầu với không khí coi như cảm ơn truyền thừa của Tam Thánh.
Sau đó cậu ra khỏi cánh cửa, xuất hiện trước mặt mọi người.
Thấy Ngô Bình đi ra, Du Thành Ngô cười to: “Cậu em, chúc mừng cậu nhận được truyền thừa!”
Phương Tất Viễn vội nói: “Cậu Ngô, Tam Thánh Tông do Tam Thánh sáng lập, cậu đã tìm hiểu được tuyệt học của Tam Thánh thì nên ở lại đây một thời gian!”
Phương Lập hiểu tính em họ mình nên truyền âm: “Chủ nhân, trong lòng Phương Tất Viễn không yên, hắn giữ cậu lại nhất định có âm mưu”
“Không sao, tôi cũng muốn xem thử ông ta có mưu đồ gì!"
Lúc này Ngô Bình cười nói: “Trưởng lão nói đúng, tôi sẽ ở lại Tam Thánh Tông một khoảng thời gian!”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Kẻ trào phúng tức khắc ngẩn ra: “Chuyện gì xảy ra thế? Chẳng lẽ cậu ta đã tìm hiểu xong? Không thể nào! Mấy chục nghìn năm nay không có ai thành công, tại sao cậu ta có thể thành công? Cậu ta là ai?”Những người còn lại cũng ngơ ngác, có kẻ la hét xong ra ngoài: “Thành công, có người lĩnh ngộ xong †ruyên thừa rồi!"Lời này vừa được nói ra, Nhân Vương và đám người Phương Tất Viễn giật mình lao vào trong đại điện, mà Ngô Bình thì lại chẳng hề nhìn họ.Nhân Vương Du Thành Ngô túm lấy một người, lớn tiếng hỏi: “Ai đã mở cánh cửa này?”Người nọ ngơ ngác: “Là một công tử mặc áo choàng màu lam!”Phương Tất Viễn sợ điếng người: “Là cậu ta, là Ngô công tử! Cậu ta lĩnh ngộ được rồi!”Phương Lập cũng theo vào, nhìn cánh cửa mỉm cười, ông ta biết Ngô Bình sẽ thành công mà!Du Thành Ngô: “Có biết sau cánh cửa này là gì không?”Trong mắt Phương Tất Viễn đều là sự hâm mộ: “Là tài nguyên cho Tam Thánh lưu lại với Cấm Thiên thần công!"Du Thành Ngô cười ha hả: “Cậu em Ngô đúng là làm cho người ta kinh ngạc!”Lúc này Ngô Bình đã tiến vào cánh cửa không gian, cậu thấy ba bóng người đang đứng cách đó không xa, nhìn cậu mỉm cười.Cậu biết ba người này là ba vị Thánh Nhân của Tam Thánh Tông. Cậu vội hành lễ: “Vãn bối ra mắt Thánh Nhân!”Người đứng giữa lên tiếng: “Ba người chúng ta nghiên cứu bút ký của Thánh Hoàng, tu luyện công pháp của Thánh Hoàng, biết sức mạnh của Thánh Hoàng không phải là thứ đơn giản, ba người chúng ta cho rằng ban đầu có cơ hội tìm hiểu, thêm việc tu vi thấp nên lại càng dễ tìm hiểu!”'Thánh Nhân bên trái nói: “Cậu có thể tới đây thì chứng tỏ có thể cảm ứng được sức mạnh Cấm Thiên! Hiện tại chúng ta sẽ truyền cho cậu Cấm Thiên thần công đầy đủ, coi như tặng luôn tài sản tích luỹ cả đời của ba người chúng ta, mong là cậu có thể trở thành Đại Thánh Hoàng mới nhất!”Dứt lời, ba Thánh Nhân hoá thành ba tia thánh quang, lao vào trong đầu Ngô Bình. Một giây sau, trong đầu Ngô Bình có thêm rất nhiều tin tức, trong đó có nội dung Cấm Thiên thần công, cũng có bút ký và công pháp †u luyện của Thánh Hoàng.Ngay sau đó, một chiếc nhẫn xuất hiện trong tay Ngô Bình, cậu mở ra xem thì thấy trong nhãn có lượng lớn thánh thù, có chừng khoảng nghìn tỷ. Ngoài ra còn có ba món thánh khí, theo thứ tự là một thanh kiếm, một cái thuẫn và một cây thương. Ba món thánh khí đều là do Thánh Vương luyện chế, là thánh khí cấp Chúa tể, uy lực tất nhiên không phải chuyện đùa.Ngoại trừ thánh khí còn có tám miếng thánh phù, cũng là do Thánh Vương luyện chế, bùa chú cấp Chúa tể, có tác dụng to lớn.Ngoài những thứ này, thứ thu hút Ngô Bình nhất là một bộ sách cổ, phóng ra hơi thở Thánh Hoàng mãnh liệt. Cuốn sách này là di vật của Thánh Hoàng, uy lực vô song, chỉ có khi nắm giữ sức mạnh Cấm Thiên mới có thể học tập nội dung bên trong.Ngô Bình biết những thứ này không tầm thường, lập tức cất đi, sau đó cúi đầu với không khí coi như cảm ơn truyền thừa của Tam Thánh.Sau đó cậu ra khỏi cánh cửa, xuất hiện trước mặt mọi người.Thấy Ngô Bình đi ra, Du Thành Ngô cười to: “Cậu em, chúc mừng cậu nhận được truyền thừa!”Phương Tất Viễn vội nói: “Cậu Ngô, Tam Thánh Tông do Tam Thánh sáng lập, cậu đã tìm hiểu được tuyệt học của Tam Thánh thì nên ở lại đây một thời gian!”Phương Lập hiểu tính em họ mình nên truyền âm: “Chủ nhân, trong lòng Phương Tất Viễn không yên, hắn giữ cậu lại nhất định có âm mưu” “Không sao, tôi cũng muốn xem thử ông ta có mưu đồ gì!"Lúc này Ngô Bình cười nói: “Trưởng lão nói đúng, tôi sẽ ở lại Tam Thánh Tông một khoảng thời gian!”