Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 6564: Thua rồi nên để Thiên Viêm kiếm lại đi
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình gật gù nói: “Hoan nghênh, vẫn theo quy tắc cũ, anh lấy ra một thứ. Nếu thua, thì món đó sẽ về tay ta”.'Từ Thiên Tượng dâng lên một thanh trường kiếm có lửa đỏ đang di động bên ngoài, nói: “Tên nó là Thiên 'Viêm Kiếm, nó nổi tiếng với Nhu Thủy Kiếm. Ta có thể cảm nhận được, Nhu Thủy Kiếm ở trên người của các hạ. Nếu ta thua hoặc chết, kiếm này sẽ thuộc về các hạ Còn nếu các hạ chết hoặc thua, thì Nhu Thủy Kiếm và Vương Tọa Kiếm Đạo sẽ thuộc về ta”.Ngô Bình cười nói: “Được, ra tay đi”.'Từ Thiên Tượng cất Thiên Hỏa Kiếm đi, rồi rút bội kiếm bên hông ra. Ngay lập tức có ba nghìn bóng kiếm xuất hiện trên bầu trời, mỗi cái bóng đều chỉ thẳng vào Ngô Bình. Bóng kiếm này có sức sát thương vô cùng lớn, bị một cái chém trúng thôi đã giết được cường giả Thần Thông rồi. Huống hồ gì, cả ba nghìn bóng kiếm này hô ứng nhau kết thành một kiếm trận cực kỳ lợi hại!Ngô Bình nhìn thoáng qua đã biết đối phương tu luyện kiếm pháp khá giống với kiếm pháp Thiên Ảnh của mình, nhưng cấp bậc lại thấp đến đáng thương. Nếu nói Thiên Ảnh kiếm pháp mà cậu đang tu luyện là kiếm pháp tuyệt đỉnh, thì kiếm pháp đối phương đang sử dụng chỉ là nhập môn, cái món đồ trẻ con học khi mới chập. chững bước vào ngành đó.Cậu cầm Bạch Hổ Tiên kiếm, thoáng cái kiếm sáng lên rồi xuất hiện một trăm nghìn bóng kiếm trên bầu trời. 'Trông những bóng kiếm này phân bố không có trật tự, nhưng mỗi một cái đều che giấu huyền cơ.Một uy áp kinh người phủ xuống, bóng kiếm của Từ Thiên Tượng lập tức run rẩy nhận lấy áp lực to lớn đó rồi không thể nào làm nỗi cả việc liên kết trận nữa!Từ Thiên Tượng hơi giật mình mà hít sâu một hơi, nói lớn: “Vạn Kiếm Quy Nhất!”Ngay lập tức ba nghìn bóng kiếm phát ra ánh sáng lấp lánh, chuẩn bị ào ạt kết trận.Ngô Bình chỉ tay vào và nói: “Phá!”Một trăm bóng kiếm tan ra ngưng tụ thành tam chuôi cự kiếm, những cự kiếm này chia ra là màu tím là Phá Pháp kiếm, màu đen là Thương Hồn kiếm, màu vàng là Thứ Phong kiếm, màu đỏ là Hư Nhược kiếm, màu lam là Tai Họa kiếm, màu trắng bạc là Phản Kích kiếm, màu vàng đồng là Chấn Nhiếp kiếm, màu lam bụi là Thiên Độc kiếm!Cậu muốn dung nhập Trảm Đạo Bát kiếm này vào trong Thiên Ảnh kiếm pháp, nhờ đó mà uy lực của Thiên Ảnh kiếm pháp sẽ được cường hóa đến cấp độ mạnh nhất.Tám thanh kiếm vừa xuất hiện, ba nghìn bóng kiếm của Từ Thiên Tượng lập tức gãy trụi. Hắn ta phun ra một ngụm máu tươi, rồi quỳ xuống đất với sắc mặt tái nhợt như tờ! Bấy giờ, vẻ hoảng sợ và tuyệt vọng đã tràn ngập †rong mắt hắn ta, trong đầu nghĩ người này mạnh đến biến thái, vượt xa cả cấp độ của mình!Người xem cuộc chiến đấu đều sợ đến ngơ ngác, thầm nghĩ người này quá biến thái Sức mạnh của người đứng đầu Kiếm Bảng đã vượt xa lúc trước rất nhiều, đến mức Từ Thiên Tương không có cả cơ hội thi triển công pháp đã bị đánh bại rồi! “Đáng sợ thật! Tuy Từ Thiên Tượng mạnh thật, nhưng Ngô Bình vẫn chưa ra tay hắn ta đã bại rồi. Thật †ò mò, sức mạnh của cậu ghê gớm đến mức nào chứ?”“Đúng là khó tin! Tu vi Đạo Cảnh Tam Trọng như tha còn cảm giác bóng kiếm Từ Thiên Tượng uy áp đến bản thân. Ấy vậy mà một thiên kiêu mạnh mẽ như thế chẳng là gì khi đối diện với Ngô Bình!”“Sức mạnh chênh lệch nhau lớn đến mức làm người †a ngỡ ngàng! Sức mạnh của Ngô Bình đã không thể dùng cảnh giới của tu hành bình thường nhận xét rồi! Ta cảm thấy ngay cả cường giả Đạo Cảnh cũng chẳng cách nào đấu với cậu tai”“Cậu ta không thẹn là người đứng đầu Kiếm Bảng mà, đúng là thiên kiêu đứng tại Vạn Kiếm Tiên giới!”Lên google tìm kiếm từ khóa truyen_azz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
Ngô Bình gật gù nói: “Hoan nghênh, vẫn theo quy tắc cũ, anh lấy ra một thứ. Nếu thua, thì món đó sẽ về tay ta”.
'Từ Thiên Tượng dâng lên một thanh trường kiếm có lửa đỏ đang di động bên ngoài, nói: “Tên nó là Thiên 'Viêm Kiếm, nó nổi tiếng với Nhu Thủy Kiếm. Ta có thể cảm nhận được, Nhu Thủy Kiếm ở trên người của các hạ. Nếu ta thua hoặc chết, kiếm này sẽ thuộc về các hạ Còn nếu các hạ chết hoặc thua, thì Nhu Thủy Kiếm và Vương Tọa Kiếm Đạo sẽ thuộc về ta”.
Ngô Bình cười nói: “Được, ra tay đi”.
'Từ Thiên Tượng cất Thiên Hỏa Kiếm đi, rồi rút bội kiếm bên hông ra. Ngay lập tức có ba nghìn bóng kiếm xuất hiện trên bầu trời, mỗi cái bóng đều chỉ thẳng vào Ngô Bình. Bóng kiếm này có sức sát thương vô cùng lớn, bị một cái chém trúng thôi đã giết được cường giả Thần Thông rồi. Huống hồ gì, cả ba nghìn bóng kiếm này hô ứng nhau kết thành một kiếm trận cực kỳ lợi hại!
Ngô Bình nhìn thoáng qua đã biết đối phương tu luyện kiếm pháp khá giống với kiếm pháp Thiên Ảnh của mình, nhưng cấp bậc lại thấp đến đáng thương. Nếu nói Thiên Ảnh kiếm pháp mà cậu đang tu luyện là kiếm pháp tuyệt đỉnh, thì kiếm pháp đối phương đang sử dụng chỉ là nhập môn, cái món đồ trẻ con học khi mới chập. chững bước vào ngành đó.
Cậu cầm Bạch Hổ Tiên kiếm, thoáng cái kiếm sáng lên rồi xuất hiện một trăm nghìn bóng kiếm trên bầu trời. 'Trông những bóng kiếm này phân bố không có trật tự, nhưng mỗi một cái đều che giấu huyền cơ.
Một uy áp kinh người phủ xuống, bóng kiếm của Từ Thiên Tượng lập tức run rẩy nhận lấy áp lực to lớn đó rồi không thể nào làm nỗi cả việc liên kết trận nữa!
Từ Thiên Tượng hơi giật mình mà hít sâu một hơi, nói lớn: “Vạn Kiếm Quy Nhất!”
Ngay lập tức ba nghìn bóng kiếm phát ra ánh sáng lấp lánh, chuẩn bị ào ạt kết trận.
Ngô Bình chỉ tay vào và nói: “Phá!”
Một trăm bóng kiếm tan ra ngưng tụ thành tam chuôi cự kiếm, những cự kiếm này chia ra là màu tím là Phá Pháp kiếm, màu đen là Thương Hồn kiếm, màu vàng là Thứ Phong kiếm, màu đỏ là Hư Nhược kiếm, màu lam là Tai Họa kiếm, màu trắng bạc là Phản Kích kiếm, màu vàng đồng là Chấn Nhiếp kiếm, màu lam bụi là Thiên Độc kiếm!
Cậu muốn dung nhập Trảm Đạo Bát kiếm này vào trong Thiên Ảnh kiếm pháp, nhờ đó mà uy lực của Thiên Ảnh kiếm pháp sẽ được cường hóa đến cấp độ mạnh nhất.
Tám thanh kiếm vừa xuất hiện, ba nghìn bóng kiếm của Từ Thiên Tượng lập tức gãy trụi. Hắn ta phun ra một ngụm máu tươi, rồi quỳ xuống đất với sắc mặt tái nhợt như tờ! Bấy giờ, vẻ hoảng sợ và tuyệt vọng đã tràn ngập †rong mắt hắn ta, trong đầu nghĩ người này mạnh đến biến thái, vượt xa cả cấp độ của mình!
Người xem cuộc chiến đấu đều sợ đến ngơ ngác, thầm nghĩ người này quá biến thái Sức mạnh của người đứng đầu Kiếm Bảng đã vượt xa lúc trước rất nhiều, đến mức Từ Thiên Tương không có cả cơ hội thi triển công pháp đã bị đánh bại rồi!
“Đáng sợ thật! Tuy Từ Thiên Tượng mạnh thật, nhưng Ngô Bình vẫn chưa ra tay hắn ta đã bại rồi. Thật †ò mò, sức mạnh của cậu ghê gớm đến mức nào chứ?”
“Đúng là khó tin! Tu vi Đạo Cảnh Tam Trọng như tha còn cảm giác bóng kiếm Từ Thiên Tượng uy áp đến bản thân. Ấy vậy mà một thiên kiêu mạnh mẽ như thế chẳng là gì khi đối diện với Ngô Bình!”
“Sức mạnh chênh lệch nhau lớn đến mức làm người †a ngỡ ngàng! Sức mạnh của Ngô Bình đã không thể dùng cảnh giới của tu hành bình thường nhận xét rồi! Ta cảm thấy ngay cả cường giả Đạo Cảnh cũng chẳng cách nào đấu với cậu tai”
“Cậu ta không thẹn là người đứng đầu Kiếm Bảng mà, đúng là thiên kiêu đứng tại Vạn Kiếm Tiên giới!”
Lên google tìm kiếm từ khóa truyen_azz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình gật gù nói: “Hoan nghênh, vẫn theo quy tắc cũ, anh lấy ra một thứ. Nếu thua, thì món đó sẽ về tay ta”.'Từ Thiên Tượng dâng lên một thanh trường kiếm có lửa đỏ đang di động bên ngoài, nói: “Tên nó là Thiên 'Viêm Kiếm, nó nổi tiếng với Nhu Thủy Kiếm. Ta có thể cảm nhận được, Nhu Thủy Kiếm ở trên người của các hạ. Nếu ta thua hoặc chết, kiếm này sẽ thuộc về các hạ Còn nếu các hạ chết hoặc thua, thì Nhu Thủy Kiếm và Vương Tọa Kiếm Đạo sẽ thuộc về ta”.Ngô Bình cười nói: “Được, ra tay đi”.'Từ Thiên Tượng cất Thiên Hỏa Kiếm đi, rồi rút bội kiếm bên hông ra. Ngay lập tức có ba nghìn bóng kiếm xuất hiện trên bầu trời, mỗi cái bóng đều chỉ thẳng vào Ngô Bình. Bóng kiếm này có sức sát thương vô cùng lớn, bị một cái chém trúng thôi đã giết được cường giả Thần Thông rồi. Huống hồ gì, cả ba nghìn bóng kiếm này hô ứng nhau kết thành một kiếm trận cực kỳ lợi hại!Ngô Bình nhìn thoáng qua đã biết đối phương tu luyện kiếm pháp khá giống với kiếm pháp Thiên Ảnh của mình, nhưng cấp bậc lại thấp đến đáng thương. Nếu nói Thiên Ảnh kiếm pháp mà cậu đang tu luyện là kiếm pháp tuyệt đỉnh, thì kiếm pháp đối phương đang sử dụng chỉ là nhập môn, cái món đồ trẻ con học khi mới chập. chững bước vào ngành đó.Cậu cầm Bạch Hổ Tiên kiếm, thoáng cái kiếm sáng lên rồi xuất hiện một trăm nghìn bóng kiếm trên bầu trời. 'Trông những bóng kiếm này phân bố không có trật tự, nhưng mỗi một cái đều che giấu huyền cơ.Một uy áp kinh người phủ xuống, bóng kiếm của Từ Thiên Tượng lập tức run rẩy nhận lấy áp lực to lớn đó rồi không thể nào làm nỗi cả việc liên kết trận nữa!Từ Thiên Tượng hơi giật mình mà hít sâu một hơi, nói lớn: “Vạn Kiếm Quy Nhất!”Ngay lập tức ba nghìn bóng kiếm phát ra ánh sáng lấp lánh, chuẩn bị ào ạt kết trận.Ngô Bình chỉ tay vào và nói: “Phá!”Một trăm bóng kiếm tan ra ngưng tụ thành tam chuôi cự kiếm, những cự kiếm này chia ra là màu tím là Phá Pháp kiếm, màu đen là Thương Hồn kiếm, màu vàng là Thứ Phong kiếm, màu đỏ là Hư Nhược kiếm, màu lam là Tai Họa kiếm, màu trắng bạc là Phản Kích kiếm, màu vàng đồng là Chấn Nhiếp kiếm, màu lam bụi là Thiên Độc kiếm!Cậu muốn dung nhập Trảm Đạo Bát kiếm này vào trong Thiên Ảnh kiếm pháp, nhờ đó mà uy lực của Thiên Ảnh kiếm pháp sẽ được cường hóa đến cấp độ mạnh nhất.Tám thanh kiếm vừa xuất hiện, ba nghìn bóng kiếm của Từ Thiên Tượng lập tức gãy trụi. Hắn ta phun ra một ngụm máu tươi, rồi quỳ xuống đất với sắc mặt tái nhợt như tờ! Bấy giờ, vẻ hoảng sợ và tuyệt vọng đã tràn ngập †rong mắt hắn ta, trong đầu nghĩ người này mạnh đến biến thái, vượt xa cả cấp độ của mình!Người xem cuộc chiến đấu đều sợ đến ngơ ngác, thầm nghĩ người này quá biến thái Sức mạnh của người đứng đầu Kiếm Bảng đã vượt xa lúc trước rất nhiều, đến mức Từ Thiên Tương không có cả cơ hội thi triển công pháp đã bị đánh bại rồi! “Đáng sợ thật! Tuy Từ Thiên Tượng mạnh thật, nhưng Ngô Bình vẫn chưa ra tay hắn ta đã bại rồi. Thật †ò mò, sức mạnh của cậu ghê gớm đến mức nào chứ?”“Đúng là khó tin! Tu vi Đạo Cảnh Tam Trọng như tha còn cảm giác bóng kiếm Từ Thiên Tượng uy áp đến bản thân. Ấy vậy mà một thiên kiêu mạnh mẽ như thế chẳng là gì khi đối diện với Ngô Bình!”“Sức mạnh chênh lệch nhau lớn đến mức làm người †a ngỡ ngàng! Sức mạnh của Ngô Bình đã không thể dùng cảnh giới của tu hành bình thường nhận xét rồi! Ta cảm thấy ngay cả cường giả Đạo Cảnh cũng chẳng cách nào đấu với cậu tai”“Cậu ta không thẹn là người đứng đầu Kiếm Bảng mà, đúng là thiên kiêu đứng tại Vạn Kiếm Tiên giới!”Lên google tìm kiếm từ khóa truyen_azz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!