Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6616: Thành ca muốn đi đâu?

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Hà Trùng Dương ngây ngẩn lập tức xua tay: “Không được, mười triệu quá cao”.Ngô Bình nói: “Hà tông chủ đừng khách sáo, mười nghìn con rối đầu tiên ta đưa mười triệu một con. Sau này còn yêu cầu gì khác, không ngại cứ tính 40 nghìn một con. Ông thấy thế nào?”Hà Trùng Dương hiểu được lòng chân thành của Ngô Bình là thật, nên không khách sáo nữa mà cười n ậy ta cung kính không bằng tuân lệnh, Ngô công tử cứ yên tâm. Ta sẽ nhanh chóng làm xong mười nghìn con rối cho cậu!”Hà Trùng Dương muốn Ngô Bình ở lại mấy ngày, nhưng anh nói có việc rồi nên ở lại một lát đã từ biệt. Trước khi đi, anh còn giải cấm chế trên người Trác Tú. Trác Tú mời Ngô Bình đến chữa khỏi bệnh cho tông chủ nên đã lập công lao lớn cho tông, cậu ta nhận được rất nhiều phần thưởng.Khó có một chuyện đến U Thiên Tiên Giới, Ngô Bình tiện đường đến Thiên Nhạc Tông luôn. Anh muốn xem Đào Thành ra sao rồi.Đào Thành chính là Vương Thế An, anh đã gặp lúc ở Đại Ngũ Hành Giới, cậu ta tự xưng mình là “Sáng Thế”. Cậu ta đã tồn tại từ khi chủ Vũ Trụ Từ Không Thành ra đời rồi, sau đó mới hóa thành dáng người. Thời gian trôi qua, vận mệnh của cậu ta vẫn còn trói với Ngô Bình, nên bây giờ đang phụ thuộc vào anh.Ngô Bình khôi phục gương mặt cũ, đến thăm Thiên Nhạc Tông. Cha con Nhạc Thiên Ba và Nhạc Cương Cực ra đón anh, không lâu Đào Thành cùng Nhạc Chân Chân cũng đến.“Đại cal”. Đào Thành vừa thấy Ngô Bình đã rất vui mừng, muốn đến ôm lấy anh.Nhưng bất ngờ Ngô Bình vươn tay ra điểm vào giữa mày cậu ta, lập tức một luồng ký ức kiếp trước ào ạt tràn vào đầu Đào Thành. Cậu ta ngây người một lát, cơthể đột ngột biến vặn vẹo, thoắt cái đã khôi phục dáng vẻ Vương Thế An.Mọi người nhìn hình ảnh này mà ngây ngẩn, Nhạc Thiên Ba giật mình hỏi: “Chuyện gì thế?”Ngô Bình cười nói: “Cậu ta đã khôi phục lại thân phận lúc xưa thôi, hắn là người chuyển thế lịch kiếp”.Tình huống thế này cũng không hiếm ở Tu Hành Giới, Nhạc Thiên Ba thở dài nhẹ nhõm: “Thì ra là thế”.Vương Thế An mỉm cười nói: “Nhờ anh đánh thức tôi sớm, chứ không tôi phải mất mấy năm nữa mới nhớ lại ký ức trước đó được”.“Đừng dong dài nữa, anh nên làm chuyện của mình đi”.Vương Thế An mỉm cười, xoa khuôn mặt của Nhạc Chân Chân nói: “Chân Chân này, tuy anh thay đổi bề ngoài nhưng anh vẫn là anh đấy. Em đợi anh ở nhà nhé, anh sẽ về tìm em thôi”.Nhạc Chân Chân không nỡ: “Thành ca muốn đi đâu?”Vương Thế An: “Anh đi với đại ca làm một vố làm ăn lớn”.Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Hà Trùng Dương ngây ngẩn lập tức xua tay: “Không được, mười triệu quá cao”.

Ngô Bình nói: “Hà tông chủ đừng khách sáo, mười nghìn con rối đầu tiên ta đưa mười triệu một con. Sau này còn yêu cầu gì khác, không ngại cứ tính 40 nghìn một con. Ông thấy thế nào?”

Hà Trùng Dương hiểu được lòng chân thành của Ngô Bình là thật, nên không khách sáo nữa mà cười n ậy ta cung kính không bằng tuân lệnh, Ngô công tử cứ yên tâm. Ta sẽ nhanh chóng làm xong mười nghìn con rối cho cậu!”

Hà Trùng Dương muốn Ngô Bình ở lại mấy ngày, nhưng anh nói có việc rồi nên ở lại một lát đã từ biệt. Trước khi đi, anh còn giải cấm chế trên người Trác Tú. Trác Tú mời Ngô Bình đến chữa khỏi bệnh cho tông chủ nên đã lập công lao lớn cho tông, cậu ta nhận được rất nhiều phần thưởng.

Khó có một chuyện đến U Thiên Tiên Giới, Ngô Bình tiện đường đến Thiên Nhạc Tông luôn. Anh muốn xem Đào Thành ra sao rồi.

Đào Thành chính là Vương Thế An, anh đã gặp lúc ở Đại Ngũ Hành Giới, cậu ta tự xưng mình là “Sáng Thế”. Cậu ta đã tồn tại từ khi chủ Vũ Trụ Từ Không Thành ra đời rồi, sau đó mới hóa thành dáng người. Thời gian trôi qua, vận mệnh của cậu ta vẫn còn trói với Ngô Bình, nên bây giờ đang phụ thuộc vào anh.

Ngô Bình khôi phục gương mặt cũ, đến thăm Thiên Nhạc Tông. Cha con Nhạc Thiên Ba và Nhạc Cương Cực ra đón anh, không lâu Đào Thành cùng Nhạc Chân Chân cũng đến.

“Đại cal”. Đào Thành vừa thấy Ngô Bình đã rất vui mừng, muốn đến ôm lấy anh.

Nhưng bất ngờ Ngô Bình vươn tay ra điểm vào giữa mày cậu ta, lập tức một luồng ký ức kiếp trước ào ạt tràn vào đầu Đào Thành. Cậu ta ngây người một lát, cơ

thể đột ngột biến vặn vẹo, thoắt cái đã khôi phục dáng vẻ Vương Thế An.

Mọi người nhìn hình ảnh này mà ngây ngẩn, Nhạc Thiên Ba giật mình hỏi: “Chuyện gì thế?”

Ngô Bình cười nói: “Cậu ta đã khôi phục lại thân phận lúc xưa thôi, hắn là người chuyển thế lịch kiếp”.

Tình huống thế này cũng không hiếm ở Tu Hành Giới, Nhạc Thiên Ba thở dài nhẹ nhõm: “Thì ra là thế”.

Vương Thế An mỉm cười nói: “Nhờ anh đánh thức tôi sớm, chứ không tôi phải mất mấy năm nữa mới nhớ lại ký ức trước đó được”.

“Đừng dong dài nữa, anh nên làm chuyện của mình đi”.

Vương Thế An mỉm cười, xoa khuôn mặt của Nhạc Chân Chân nói: “Chân Chân này, tuy anh thay đổi bề ngoài nhưng anh vẫn là anh đấy. Em đợi anh ở nhà nhé, anh sẽ về tìm em thôi”.

Nhạc Chân Chân không nỡ: “Thành ca muốn đi đâu?”

Vương Thế An: “Anh đi với đại ca làm một vố làm ăn lớn”.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Hà Trùng Dương ngây ngẩn lập tức xua tay: “Không được, mười triệu quá cao”.Ngô Bình nói: “Hà tông chủ đừng khách sáo, mười nghìn con rối đầu tiên ta đưa mười triệu một con. Sau này còn yêu cầu gì khác, không ngại cứ tính 40 nghìn một con. Ông thấy thế nào?”Hà Trùng Dương hiểu được lòng chân thành của Ngô Bình là thật, nên không khách sáo nữa mà cười n ậy ta cung kính không bằng tuân lệnh, Ngô công tử cứ yên tâm. Ta sẽ nhanh chóng làm xong mười nghìn con rối cho cậu!”Hà Trùng Dương muốn Ngô Bình ở lại mấy ngày, nhưng anh nói có việc rồi nên ở lại một lát đã từ biệt. Trước khi đi, anh còn giải cấm chế trên người Trác Tú. Trác Tú mời Ngô Bình đến chữa khỏi bệnh cho tông chủ nên đã lập công lao lớn cho tông, cậu ta nhận được rất nhiều phần thưởng.Khó có một chuyện đến U Thiên Tiên Giới, Ngô Bình tiện đường đến Thiên Nhạc Tông luôn. Anh muốn xem Đào Thành ra sao rồi.Đào Thành chính là Vương Thế An, anh đã gặp lúc ở Đại Ngũ Hành Giới, cậu ta tự xưng mình là “Sáng Thế”. Cậu ta đã tồn tại từ khi chủ Vũ Trụ Từ Không Thành ra đời rồi, sau đó mới hóa thành dáng người. Thời gian trôi qua, vận mệnh của cậu ta vẫn còn trói với Ngô Bình, nên bây giờ đang phụ thuộc vào anh.Ngô Bình khôi phục gương mặt cũ, đến thăm Thiên Nhạc Tông. Cha con Nhạc Thiên Ba và Nhạc Cương Cực ra đón anh, không lâu Đào Thành cùng Nhạc Chân Chân cũng đến.“Đại cal”. Đào Thành vừa thấy Ngô Bình đã rất vui mừng, muốn đến ôm lấy anh.Nhưng bất ngờ Ngô Bình vươn tay ra điểm vào giữa mày cậu ta, lập tức một luồng ký ức kiếp trước ào ạt tràn vào đầu Đào Thành. Cậu ta ngây người một lát, cơthể đột ngột biến vặn vẹo, thoắt cái đã khôi phục dáng vẻ Vương Thế An.Mọi người nhìn hình ảnh này mà ngây ngẩn, Nhạc Thiên Ba giật mình hỏi: “Chuyện gì thế?”Ngô Bình cười nói: “Cậu ta đã khôi phục lại thân phận lúc xưa thôi, hắn là người chuyển thế lịch kiếp”.Tình huống thế này cũng không hiếm ở Tu Hành Giới, Nhạc Thiên Ba thở dài nhẹ nhõm: “Thì ra là thế”.Vương Thế An mỉm cười nói: “Nhờ anh đánh thức tôi sớm, chứ không tôi phải mất mấy năm nữa mới nhớ lại ký ức trước đó được”.“Đừng dong dài nữa, anh nên làm chuyện của mình đi”.Vương Thế An mỉm cười, xoa khuôn mặt của Nhạc Chân Chân nói: “Chân Chân này, tuy anh thay đổi bề ngoài nhưng anh vẫn là anh đấy. Em đợi anh ở nhà nhé, anh sẽ về tìm em thôi”.Nhạc Chân Chân không nỡ: “Thành ca muốn đi đâu?”Vương Thế An: “Anh đi với đại ca làm một vố làm ăn lớn”.Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 6616: Thành ca muốn đi đâu?