Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6667: Chuyện gì?

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Tứ Hải Thương Hội đang ỷ có Thần tộc làm chỗ dựa, mới dám tính kế ta. Bọn chúng đang khinh thường chức Thánh Hoàng của chị đấy”.Tử Thanh: “Dù Thần Vương đến đây cũng không dám vô lễ với ta, chỉ một Tứ Hải Thương Hội mà lấy đâu lá gan tính kế lên người bên cạnh của ta chứ!”Ngô Bình nhớ ra một chuyện, vội nói: “Đúng lúc, ta cũng muốn bàn với chị một chuyện”.Tử Thanh: “Chuyện gì?”Ngô Bình: “Thánh Môn không chỉ có một cái, Tứ Hải Thương Hội cũng có một Thánh Môn, nên ta nghĩ chắc ba Đại Thương Hội khác cũng có. Tứ Đại Thương Hội có thể phát triển lớn mạnh như thế chắc chắn liên quan đến Thánh Môn này, vậy ta thấy thôi thì tìm cớ lấy Thánh Môn của Tứ Đại Thương HộiTử Thanh suy nghĩ một lúc, nói: “Thật ra, Tứ Đại Thương Hội chỉ hình thành trong mấy ngàn năm gần đây, trong khoảng thời gian này vẫn chưa có Thánh Hoàng, nhờ đó Tứ Đại Thương Hội này từ một thế lực nhỏ dần dần lớn mạnh. Ta là Thánh Hoàng cũng nghĩ về bọn chúng rồi, nhân đây mượn kế khai đao với Tứ Hải Thương Hội luôn”.Ngô Bình chớp mắt bất ngờ hỏi lại: “Chị dự định ra tay thế nào?”Tử Thanh: “Những năm qua, Tứ Hải Thương Hội đã kinh doanh rất hoạt động cầm thú, ví dụ như bán Nhân tộc làm nô lệ cho Thần tộc, hoặc bán Nhân tộc cho Dị tộc làm món ăn. Chỉ riêng những tội danh này thôi, đã đủ cho Tứ Hải Thương Hội đáng chết mười lần”.Ngô Bình nói: “Ta không ngờ Tứ Hải Thương Hội lại kinh doanh những hoạt động cầm thú như vậy!”Tử Thanh cười lạnh: “Chỉ là việc gì có thể kiếm ra tiền, thì Tứ Hải Thương Hội đều bất chấp tất cả mà nhào vào. Còn nữa, tên Diệp Phục Thiên cũng là một trong các cổ đông của Tứ Hải Thương Hội đấy”.Ngô Bình gật đầu: “Chị, ta muốn giúp đốt”Lúc này, Tử Thanh nói vọng lên đằng trước: “Lý Thần Đồ”.Lý Thần Đồ lập tức xuất hiện bên cạnh Ngô Bình, ôm quyền nói: “Xin bệ hạ ra lệnh”.Tử Thanh: “Ta lệnh cho ông đi với Lý Huyền Bình đến Hiên Viên Gia!”Lý Thần Đồ hơi giật mình, sau đó hiểu ra mà đôi mắt lóe lên ánh sáng lặng, gắn giọng nói: “Tuân mệnh!”Lý Thần Đồ nhận được Hoàng Chỉ, vội vàng đi với Ngô Bình ra khỏi Cung điện. Khi hai người vừa rời khỏi, Lý Thần Đồ đã hỏi: “Huyền Bình huynh đệ, chúng †a đi luôn nhỉ?”Ngô Bình chỉ quan tâm đến một vấn đề: “Lão Lý, chỉ hai chúng ta đến đó có thể giết sạch Hiên Viên gia không?”Lý Thần Đồ rất bình tĩnh nói: “Già Lâu Thượng Thần không đáng ngại, nhưng Hiên Viên gia lại có hai món pháp khí Thánh Hoàng”.Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Ngô Bình: “Tứ Hải Thương Hội đang ỷ có Thần tộc làm chỗ dựa, mới dám tính kế ta. Bọn chúng đang khinh thường chức Thánh Hoàng của chị đấy”.

Tử Thanh: “Dù Thần Vương đến đây cũng không dám vô lễ với ta, chỉ một Tứ Hải Thương Hội mà lấy đâu lá gan tính kế lên người bên cạnh của ta chứ!”

Ngô Bình nhớ ra một chuyện, vội nói: “Đúng lúc, ta cũng muốn bàn với chị một chuyện”.

Tử Thanh: “Chuyện gì?”

Ngô Bình: “Thánh Môn không chỉ có một cái, Tứ Hải Thương Hội cũng có một Thánh Môn, nên ta nghĩ chắc ba Đại Thương Hội khác cũng có. Tứ Đại Thương Hội có thể phát triển lớn mạnh như thế chắc chắn liên quan đến Thánh Môn này, vậy ta thấy thôi thì tìm cớ lấy Thánh Môn của Tứ Đại Thương Hội

Tử Thanh suy nghĩ một lúc, nói: “Thật ra, Tứ Đại Thương Hội chỉ hình thành trong mấy ngàn năm gần đây, trong khoảng thời gian này vẫn chưa có Thánh Hoàng, nhờ đó Tứ Đại Thương Hội này từ một thế lực nhỏ dần dần lớn mạnh. Ta là Thánh Hoàng cũng nghĩ về bọn chúng rồi, nhân đây mượn kế khai đao với Tứ Hải Thương Hội luôn”.

Ngô Bình chớp mắt bất ngờ hỏi lại: “Chị dự định ra tay thế nào?”

Tử Thanh: “Những năm qua, Tứ Hải Thương Hội đã kinh doanh rất hoạt động cầm thú, ví dụ như bán Nhân tộc làm nô lệ cho Thần tộc, hoặc bán Nhân tộc cho Dị tộc làm món ăn. Chỉ riêng những tội danh này thôi, đã đủ cho Tứ Hải Thương Hội đáng chết mười lần”.

Ngô Bình nói: “Ta không ngờ Tứ Hải Thương Hội lại kinh doanh những hoạt động cầm thú như vậy!”

Tử Thanh cười lạnh: “Chỉ là việc gì có thể kiếm ra tiền, thì Tứ Hải Thương Hội đều bất chấp tất cả mà nhào vào. Còn nữa, tên Diệp Phục Thiên cũng là một trong các cổ đông của Tứ Hải Thương Hội đấy”.

Ngô Bình gật đầu: “Chị, ta muốn giúp đốt”

Lúc này, Tử Thanh nói vọng lên đằng trước: “Lý Thần Đồ”.

Lý Thần Đồ lập tức xuất hiện bên cạnh Ngô Bình, ôm quyền nói: “Xin bệ hạ ra lệnh”.

Tử Thanh: “Ta lệnh cho ông đi với Lý Huyền Bình đến Hiên Viên Gia!”

Lý Thần Đồ hơi giật mình, sau đó hiểu ra mà đôi mắt lóe lên ánh sáng lặng, gắn giọng nói: “Tuân mệnh!”

Lý Thần Đồ nhận được Hoàng Chỉ, vội vàng đi với Ngô Bình ra khỏi Cung điện. Khi hai người vừa rời khỏi, Lý Thần Đồ đã hỏi: “Huyền Bình huynh đệ, chúng †a đi luôn nhỉ?”

Ngô Bình chỉ quan tâm đến một vấn đề: “Lão Lý, chỉ hai chúng ta đến đó có thể giết sạch Hiên Viên gia không?”

Lý Thần Đồ rất bình tĩnh nói: “Già Lâu Thượng Thần không đáng ngại, nhưng Hiên Viên gia lại có hai món pháp khí Thánh Hoàng”.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Tứ Hải Thương Hội đang ỷ có Thần tộc làm chỗ dựa, mới dám tính kế ta. Bọn chúng đang khinh thường chức Thánh Hoàng của chị đấy”.Tử Thanh: “Dù Thần Vương đến đây cũng không dám vô lễ với ta, chỉ một Tứ Hải Thương Hội mà lấy đâu lá gan tính kế lên người bên cạnh của ta chứ!”Ngô Bình nhớ ra một chuyện, vội nói: “Đúng lúc, ta cũng muốn bàn với chị một chuyện”.Tử Thanh: “Chuyện gì?”Ngô Bình: “Thánh Môn không chỉ có một cái, Tứ Hải Thương Hội cũng có một Thánh Môn, nên ta nghĩ chắc ba Đại Thương Hội khác cũng có. Tứ Đại Thương Hội có thể phát triển lớn mạnh như thế chắc chắn liên quan đến Thánh Môn này, vậy ta thấy thôi thì tìm cớ lấy Thánh Môn của Tứ Đại Thương HộiTử Thanh suy nghĩ một lúc, nói: “Thật ra, Tứ Đại Thương Hội chỉ hình thành trong mấy ngàn năm gần đây, trong khoảng thời gian này vẫn chưa có Thánh Hoàng, nhờ đó Tứ Đại Thương Hội này từ một thế lực nhỏ dần dần lớn mạnh. Ta là Thánh Hoàng cũng nghĩ về bọn chúng rồi, nhân đây mượn kế khai đao với Tứ Hải Thương Hội luôn”.Ngô Bình chớp mắt bất ngờ hỏi lại: “Chị dự định ra tay thế nào?”Tử Thanh: “Những năm qua, Tứ Hải Thương Hội đã kinh doanh rất hoạt động cầm thú, ví dụ như bán Nhân tộc làm nô lệ cho Thần tộc, hoặc bán Nhân tộc cho Dị tộc làm món ăn. Chỉ riêng những tội danh này thôi, đã đủ cho Tứ Hải Thương Hội đáng chết mười lần”.Ngô Bình nói: “Ta không ngờ Tứ Hải Thương Hội lại kinh doanh những hoạt động cầm thú như vậy!”Tử Thanh cười lạnh: “Chỉ là việc gì có thể kiếm ra tiền, thì Tứ Hải Thương Hội đều bất chấp tất cả mà nhào vào. Còn nữa, tên Diệp Phục Thiên cũng là một trong các cổ đông của Tứ Hải Thương Hội đấy”.Ngô Bình gật đầu: “Chị, ta muốn giúp đốt”Lúc này, Tử Thanh nói vọng lên đằng trước: “Lý Thần Đồ”.Lý Thần Đồ lập tức xuất hiện bên cạnh Ngô Bình, ôm quyền nói: “Xin bệ hạ ra lệnh”.Tử Thanh: “Ta lệnh cho ông đi với Lý Huyền Bình đến Hiên Viên Gia!”Lý Thần Đồ hơi giật mình, sau đó hiểu ra mà đôi mắt lóe lên ánh sáng lặng, gắn giọng nói: “Tuân mệnh!”Lý Thần Đồ nhận được Hoàng Chỉ, vội vàng đi với Ngô Bình ra khỏi Cung điện. Khi hai người vừa rời khỏi, Lý Thần Đồ đã hỏi: “Huyền Bình huynh đệ, chúng †a đi luôn nhỉ?”Ngô Bình chỉ quan tâm đến một vấn đề: “Lão Lý, chỉ hai chúng ta đến đó có thể giết sạch Hiên Viên gia không?”Lý Thần Đồ rất bình tĩnh nói: “Già Lâu Thượng Thần không đáng ngại, nhưng Hiên Viên gia lại có hai món pháp khí Thánh Hoàng”.Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 6667: Chuyện gì?