Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6806: Sau khi từ biệt

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Nguyệt Thần cười nói: "Khi tu vi của ta tăng lên, đương nhiên là con cũng sẽ ra đời sớm."Ngô Bình gật đầu, đứa bé này cũng là con của anh, đương nhiên anh phải đi chăm sóc mấy ngày, liền nói: "Ta sẽ đi."Sau khi từ biệt Nguyệt Thần, Ngô Bình quyết định tiếp tục phái quân bao vây toàn bộ lãnh thổ của sáu Dị tộc và hai Thần quốc đã đưa quân vào lãnh thổ của mình!Chuyện này tưởng chừng như phức tạp nhưng thực tế lại diễn ra vô cùng suôn sẻ, dù sao thì ngay cả Tổ Thần cũng bị giết, tám thế lực này không có chỗ dựa, quân đội vừa đến đều lần lượt đầu hàng.Dị tộc bị đuổi ra khỏi lãnh thổ của mình và phải lang thang khắp nơi, tài sản của mà cả tộc tích lũy trong vô số năm đã bị quân đội của Nhân tộc cướp hết. Nếu họ muốn lấy lại vinh quang thì ít nhất cần mấy thế hệ vất vả mới có cơ hội.Tình hình của hai Thần quốc tốt hơn rất nhiều, dù sao thì họ đều là Nhân tộc, mức sống của người dân không những không suy giảm mà còn được cải thiện rất nhiều.Sau này, theo đề nghị của Tử Thanh Thánh Hoàng, vì lãnh thổ đất nước quá rộng lớn nên anh đã quyết định thành lập một quốc gia riêng biệt ở phía đông và đặt tên là Đế quốc Đông Huyền, Ngô Bình cũng được gọi là Đông Huyền Đại Đế.Trong Đe quốc Đông Huyền thi hành hệ thống tỉnh, quận và huyện. Để cai trị đất nước rộng lớn này, anh đã triệu tập một số người có năng lực từ Giang Nam ở thế tục đến đây, cũng chính là đám người Dương Trọng Thanh, Văn Uyên, Lạc Trọng Minh.Những ngưoi nay đa ren luyen ở tỉnh Giang Nam va co kinh nghiệm quản lý đất nước phong phú, gọi họ tới làm người tham mưu có thể đẩy nhanh sự phát triển của Đế quốc Đông Huyền.Sau khi ba người đến đại lục Thánh Cổ, họ từ lúc đầu lo lắng, đến sau lại phấn khích, tràn đầy năng lượng. Cả đời người luôn phải làm một điều gì đó, nếu có thể cai trị một đế quốc khổng lồ thì đó sẽ là một chuyện may mắn biết bao!Vì vậy, ba người đã lãnh đạo đội nhóm, xây dựng luật mới dựa trên tình hình trong nước, đó là dân chính.Có ba người ở đó, Ngô Bình không cần lo lắng gì nữa nên ngày hôm sau liền đến Nguyệt Cung. Nguyệt Thần thực sự sắp sinh, khi Ngô Bình đến Nguyệt Cung, cô ta đã ở trong phòng sinh, Hoa Thần và người hầu đang bận rộn bên trong.Không lâu sau, từ bên trong vang lên tiếng khóc vang dội của một đứa bé, sau đó Hoa Thần ôm một bé trai đáng yêu bước ra. Cậu bé rất khỏe mạnh, nặng 18 cân 7 lạng, trông rất có triển vọng trong tương lai.Ngô Bình ôm đứa bé vào lòng, cảm thấy không khác gì một đứa bé Nhân tộc, ngoại trừ đôi mắt có màu xanh xám. Cậu bé rất khỏe, bàn tay nhỏ nắm lấy ngón tay của Ngô Bình có thần lực nặng mấy vạn cân. Nếu không phải Ngô Bình có thể chất tốt thì chắc chắn ngón tay của anh đã bị bẻ gãy.Hoa Thần mỉm cười nói: "Những đứa trẻ lai giữa Nhân tộc và Thần tộc là đẹp nhất.”Ngô Bình giao đứa trẻ cho Hoa Thần và đến thăm Nguyệt Thần trong phòng sinh. Cô ta rất yếu, trong quá trình sinh nở cô ta đã truyền ba phần thần lực của mình cho đứa trẻ, cơ thể bị suy yếu nghiêm trọng.Ngô Bình lập tức lấy ra mấy viên đan dược cho cô ta dùng.Sức lực của Nguyệt Thần hồi phục một chút, cô ta mỉm cười: "Sinh một đứa con mà khiến ta phải trả giá bằng nửa mạng sống."Ngô Bình: "Ta đã kiểm tra rồi, đứa nhỏ này có thể chất rất tốt, tương lai dù nó ở Thần tộc hay Nhân tộc nhất định cũng sẽ là thiên tài hạng nhất."Nguyệt Thần rất vui mừng nói: "Trước đó ta đã uống viên Chí Tôn Đan ngươi đưa cho, cho nên thể chất của đứa trẻ đương nhiên rất tốt. Đúng rồi, ta dự định cho con theo họ Lý, ngươi chọn tên đi."Ngô Bình chớp chớp mắt: "Nếu họ Lý thì cứ gọi hắn là Lý Lâm Phong.”Nguyệt Thần: "Lý Lâm Phong, tên thật hay."Ngô Bình đang nói chuyện với Nguyệt Thần, đột nhiên nghe thấy bên ngoài Nguyệt Cung có một tiếng gầm lớn: "Nguyệt Thần, ngươi cút ra đây cho ta!"Nghe được thanh âm này, Nguyệt Thần cười lạnh, nói: "Ôn Thần!"Ngô Bình: “Ôn Thần có xích mích với ngươi sao?"Nguyệt Thần: "Trước đây hắn muốn cưới ta. Hừ, Nguyệt Thần uy nghiêm như ta làm sao có thể để mắt đến Ôn Thần như hắn được? Nhưng Ôn Thần lại rất nhỏ mọn, luôn thầm hận trong lòng. Bây giờ hắn biết ta vừa mới sinh con, cơ thế suy yếu nên lại đến quấy rầy ta."Ngô Bình: "Ngươi nghỉ ngơi cho thật tốt, ta ra ngoài xử lý hắn."

Nguyệt Thần cười nói: "Khi tu vi của ta tăng lên, đương nhiên là con cũng sẽ ra đời sớm."

Ngô Bình gật đầu, đứa bé này cũng là con của anh, đương nhiên anh phải đi chăm sóc mấy ngày, liền nói: "Ta sẽ đi."

Sau khi từ biệt Nguyệt Thần, Ngô Bình quyết định tiếp tục phái quân bao vây toàn bộ lãnh thổ của sáu Dị tộc và hai Thần quốc đã đưa quân vào lãnh thổ của mình!

Chuyện này tưởng chừng như phức tạp nhưng thực tế lại diễn ra vô cùng suôn sẻ, dù sao thì ngay cả Tổ Thần cũng bị giết, tám thế lực này không có chỗ dựa, quân đội vừa đến đều lần lượt đầu hàng.

Dị tộc bị đuổi ra khỏi lãnh thổ của mình và phải lang thang khắp nơi, tài sản của mà cả tộc tích lũy trong vô số năm đã bị quân đội của Nhân tộc cướp hết. Nếu họ muốn lấy lại vinh quang thì ít nhất cần mấy thế hệ vất vả mới có cơ hội.

Tình hình của hai Thần quốc tốt hơn rất nhiều, dù sao thì họ đều là Nhân tộc, mức sống của người dân không những không suy giảm mà còn được cải thiện rất nhiều.

Sau này, theo đề nghị của Tử Thanh Thánh Hoàng, vì lãnh thổ đất nước quá rộng lớn nên anh đã quyết định thành lập một quốc gia riêng biệt ở phía đông và đặt tên là Đế quốc Đông Huyền, Ngô Bình cũng được gọi là Đông Huyền Đại Đế.

Trong Đe quốc Đông Huyền thi hành hệ thống tỉnh, quận và huyện. Để cai trị đất nước rộng lớn này, anh đã triệu tập một số người có năng lực từ Giang Nam ở thế tục đến đây, cũng chính là đám người Dương Trọng Thanh, Văn Uyên, Lạc Trọng Minh.

Những ngưoi nay đa ren luyen ở tỉnh Giang Nam va co kinh nghiệm quản lý đất nước phong phú, gọi họ tới làm người tham mưu có thể đẩy nhanh sự phát triển của Đế quốc Đông Huyền.

Sau khi ba người đến đại lục Thánh Cổ, họ từ lúc đầu lo lắng, đến sau lại phấn khích, tràn đầy năng lượng. Cả đời người luôn phải làm một điều gì đó, nếu có thể cai trị một đế quốc khổng lồ thì đó sẽ là một chuyện may mắn biết bao!

Vì vậy, ba người đã lãnh đạo đội nhóm, xây dựng luật mới dựa trên tình hình trong nước, đó là dân chính.

Có ba người ở đó, Ngô Bình không cần lo lắng gì nữa nên ngày hôm sau liền đến Nguyệt Cung. Nguyệt Thần thực sự sắp sinh, khi Ngô Bình đến Nguyệt Cung, cô ta đã ở trong phòng sinh, Hoa Thần và người hầu đang bận rộn bên trong.

Không lâu sau, từ bên trong vang lên tiếng khóc vang dội của một đứa bé, sau đó Hoa Thần ôm một bé trai đáng yêu bước ra. Cậu bé rất khỏe mạnh, nặng 18 cân 7 lạng, trông rất có triển vọng trong tương lai.

Ngô Bình ôm đứa bé vào lòng, cảm thấy không khác gì một đứa bé Nhân tộc, ngoại trừ đôi mắt có màu xanh xám. Cậu bé rất khỏe, bàn tay nhỏ nắm lấy ngón tay của Ngô Bình có thần lực nặng mấy vạn cân. Nếu không phải Ngô Bình có thể chất tốt thì chắc chắn ngón tay của anh đã bị bẻ gãy.

Hoa Thần mỉm cười nói: "Những đứa trẻ lai giữa Nhân tộc và Thần tộc là đẹp nhất.”

Ngô Bình giao đứa trẻ cho Hoa Thần và đến thăm Nguyệt Thần trong phòng sinh. Cô ta rất yếu, trong quá trình sinh nở cô ta đã truyền ba phần thần lực của mình cho đứa trẻ, cơ thể bị suy yếu nghiêm trọng.

Ngô Bình lập tức lấy ra mấy viên đan dược cho cô ta dùng.

Sức lực của Nguyệt Thần hồi phục một chút, cô ta mỉm cười: "Sinh một đứa con mà khiến ta phải trả giá bằng nửa mạng sống."

Ngô Bình: "Ta đã kiểm tra rồi, đứa nhỏ này có thể chất rất tốt, tương lai dù nó ở Thần tộc hay Nhân tộc nhất định cũng sẽ là thiên tài hạng nhất."

Nguyệt Thần rất vui mừng nói: "Trước đó ta đã uống viên Chí Tôn Đan ngươi đưa cho, cho nên thể chất của đứa trẻ đương nhiên rất tốt. Đúng rồi, ta dự định cho con theo họ Lý, ngươi chọn tên đi."

Ngô Bình chớp chớp mắt: "Nếu họ Lý thì cứ gọi hắn là Lý Lâm Phong.”

Nguyệt Thần: "Lý Lâm Phong, tên thật hay."

Ngô Bình đang nói chuyện với Nguyệt Thần, đột nhiên nghe thấy bên ngoài Nguyệt Cung có một tiếng gầm lớn: "Nguyệt Thần, ngươi cút ra đây cho ta!"

Nghe được thanh âm này, Nguyệt Thần cười lạnh, nói: "Ôn Thần!"

Ngô Bình: “Ôn Thần có xích mích với ngươi sao?"

Nguyệt Thần: "Trước đây hắn muốn cưới ta. Hừ, Nguyệt Thần uy nghiêm như ta làm sao có thể để mắt đến Ôn Thần như hắn được? Nhưng Ôn Thần lại rất nhỏ mọn, luôn thầm hận trong lòng. Bây giờ hắn biết ta vừa mới sinh con, cơ thế suy yếu nên lại đến quấy rầy ta."

Ngô Bình: "Ngươi nghỉ ngơi cho thật tốt, ta ra ngoài xử lý hắn."

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Nguyệt Thần cười nói: "Khi tu vi của ta tăng lên, đương nhiên là con cũng sẽ ra đời sớm."Ngô Bình gật đầu, đứa bé này cũng là con của anh, đương nhiên anh phải đi chăm sóc mấy ngày, liền nói: "Ta sẽ đi."Sau khi từ biệt Nguyệt Thần, Ngô Bình quyết định tiếp tục phái quân bao vây toàn bộ lãnh thổ của sáu Dị tộc và hai Thần quốc đã đưa quân vào lãnh thổ của mình!Chuyện này tưởng chừng như phức tạp nhưng thực tế lại diễn ra vô cùng suôn sẻ, dù sao thì ngay cả Tổ Thần cũng bị giết, tám thế lực này không có chỗ dựa, quân đội vừa đến đều lần lượt đầu hàng.Dị tộc bị đuổi ra khỏi lãnh thổ của mình và phải lang thang khắp nơi, tài sản của mà cả tộc tích lũy trong vô số năm đã bị quân đội của Nhân tộc cướp hết. Nếu họ muốn lấy lại vinh quang thì ít nhất cần mấy thế hệ vất vả mới có cơ hội.Tình hình của hai Thần quốc tốt hơn rất nhiều, dù sao thì họ đều là Nhân tộc, mức sống của người dân không những không suy giảm mà còn được cải thiện rất nhiều.Sau này, theo đề nghị của Tử Thanh Thánh Hoàng, vì lãnh thổ đất nước quá rộng lớn nên anh đã quyết định thành lập một quốc gia riêng biệt ở phía đông và đặt tên là Đế quốc Đông Huyền, Ngô Bình cũng được gọi là Đông Huyền Đại Đế.Trong Đe quốc Đông Huyền thi hành hệ thống tỉnh, quận và huyện. Để cai trị đất nước rộng lớn này, anh đã triệu tập một số người có năng lực từ Giang Nam ở thế tục đến đây, cũng chính là đám người Dương Trọng Thanh, Văn Uyên, Lạc Trọng Minh.Những ngưoi nay đa ren luyen ở tỉnh Giang Nam va co kinh nghiệm quản lý đất nước phong phú, gọi họ tới làm người tham mưu có thể đẩy nhanh sự phát triển của Đế quốc Đông Huyền.Sau khi ba người đến đại lục Thánh Cổ, họ từ lúc đầu lo lắng, đến sau lại phấn khích, tràn đầy năng lượng. Cả đời người luôn phải làm một điều gì đó, nếu có thể cai trị một đế quốc khổng lồ thì đó sẽ là một chuyện may mắn biết bao!Vì vậy, ba người đã lãnh đạo đội nhóm, xây dựng luật mới dựa trên tình hình trong nước, đó là dân chính.Có ba người ở đó, Ngô Bình không cần lo lắng gì nữa nên ngày hôm sau liền đến Nguyệt Cung. Nguyệt Thần thực sự sắp sinh, khi Ngô Bình đến Nguyệt Cung, cô ta đã ở trong phòng sinh, Hoa Thần và người hầu đang bận rộn bên trong.Không lâu sau, từ bên trong vang lên tiếng khóc vang dội của một đứa bé, sau đó Hoa Thần ôm một bé trai đáng yêu bước ra. Cậu bé rất khỏe mạnh, nặng 18 cân 7 lạng, trông rất có triển vọng trong tương lai.Ngô Bình ôm đứa bé vào lòng, cảm thấy không khác gì một đứa bé Nhân tộc, ngoại trừ đôi mắt có màu xanh xám. Cậu bé rất khỏe, bàn tay nhỏ nắm lấy ngón tay của Ngô Bình có thần lực nặng mấy vạn cân. Nếu không phải Ngô Bình có thể chất tốt thì chắc chắn ngón tay của anh đã bị bẻ gãy.Hoa Thần mỉm cười nói: "Những đứa trẻ lai giữa Nhân tộc và Thần tộc là đẹp nhất.”Ngô Bình giao đứa trẻ cho Hoa Thần và đến thăm Nguyệt Thần trong phòng sinh. Cô ta rất yếu, trong quá trình sinh nở cô ta đã truyền ba phần thần lực của mình cho đứa trẻ, cơ thể bị suy yếu nghiêm trọng.Ngô Bình lập tức lấy ra mấy viên đan dược cho cô ta dùng.Sức lực của Nguyệt Thần hồi phục một chút, cô ta mỉm cười: "Sinh một đứa con mà khiến ta phải trả giá bằng nửa mạng sống."Ngô Bình: "Ta đã kiểm tra rồi, đứa nhỏ này có thể chất rất tốt, tương lai dù nó ở Thần tộc hay Nhân tộc nhất định cũng sẽ là thiên tài hạng nhất."Nguyệt Thần rất vui mừng nói: "Trước đó ta đã uống viên Chí Tôn Đan ngươi đưa cho, cho nên thể chất của đứa trẻ đương nhiên rất tốt. Đúng rồi, ta dự định cho con theo họ Lý, ngươi chọn tên đi."Ngô Bình chớp chớp mắt: "Nếu họ Lý thì cứ gọi hắn là Lý Lâm Phong.”Nguyệt Thần: "Lý Lâm Phong, tên thật hay."Ngô Bình đang nói chuyện với Nguyệt Thần, đột nhiên nghe thấy bên ngoài Nguyệt Cung có một tiếng gầm lớn: "Nguyệt Thần, ngươi cút ra đây cho ta!"Nghe được thanh âm này, Nguyệt Thần cười lạnh, nói: "Ôn Thần!"Ngô Bình: “Ôn Thần có xích mích với ngươi sao?"Nguyệt Thần: "Trước đây hắn muốn cưới ta. Hừ, Nguyệt Thần uy nghiêm như ta làm sao có thể để mắt đến Ôn Thần như hắn được? Nhưng Ôn Thần lại rất nhỏ mọn, luôn thầm hận trong lòng. Bây giờ hắn biết ta vừa mới sinh con, cơ thế suy yếu nên lại đến quấy rầy ta."Ngô Bình: "Ngươi nghỉ ngơi cho thật tốt, ta ra ngoài xử lý hắn."

Chương 6806: Sau khi từ biệt