Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 6820: Nhưng đúng lúc này

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Người này mỉm cười nói: "Ngươi đừng hoảng sợ, chờ sau khi ta ngủ với tất cả vợ của ngươi, ta sẽ trả lại thân phận cho ngươi, một Thánh Hoàng nhỏ bé như vậy, ta không thèm đâu.""Bốp!"Người đàn ông áo đỏ còn chưa kịp nói xong thì đã bị Ngô Bình tát một cái ngã xuống đất, lực lượng kinh khủng ập vào cơ thể hắn, nửa mặt của hắn vỡ nát. Sau đó, một bàn chân giẫm lên đầu hắn với sức lực rất mạnh, đầu hắn đau nhức dữ dội và có thể bị nghiền nát bất cứ lúc nào!Người đàn ông vừa sợ vừa tức giận, hét lên: "Ngươi dám đánh bổn Thánh tử, ngươi chết chắc rồi, không ai có thể cứu được ngươi đâu!"Tuy Ngô Bình rất muốn giết hắn nhưng anh lại cảm thấy người này có lai lịch kỳ lạ nên lạnh lùng hỏi: "Nói đi, ngươi là ai!"Lúc này, hai bóng người lao tới, vây quanh hai bên trái phải của Ngô Bình, người bên trái nói với giọng nham hiểm: "Thả Thánh tử nhà ta ra!"Ngô Bình đá hai chân vào người đàn ông mặc đồ đỏ, người này hét lên thảm thiết và bất tỉnh. Hai người kia tức giận, vừa định ra tay thì cảm thấy cơ thể yếu ớt, lập tức quỳ xuống đất.Ngô Bình cười lạnh nói: "Chỉ là hai tên tay sai mà cũng dám uy hiếp ta?"Anh hỏi một người trong đó: "Các ngươi là ai, tới đây làm gì?"Người này bị Ngô Bình nhìn thì trong lòng cảm thấy sợ hãi, không tự chủ được, nói: "Chúng ta là tu sĩ của Thánh Môn, đến du lịch ở nhân gian. Thánh tử nghe nói Thánh Hoàng cưới vợ nên muốn trêu chọc Thánh Hoàng sắp kết hôn."Hóa ra là người của Thánh Môn, Ngô Bình hỏi hắn ta: "Thánh Môn xuất hiện vào lúc này là đang định làm gì?"Người này nói: "Đạo chính thống của Nhân tộc ở đại lục Thánh Cổ đến từ Thánh Môn, Thánh Môn mở ra, tự nhiên là muốn thống nhất Nhân tộc."Ngô Bình không hỏi thêm câu nào nữa, nhốt cả ba người vào Tàng Cơ, tiếp tục chuẩn bị cho hôn lễ của mình.Ngày hôm sau, hôn lễ bắt đầu, Ngô Bình kết hôn với mười mỹ nhân và Tử Thanh Thánh Hoàng ở Huyền Kinh. Vào ngày này, khắp chốn vui mừng, hàng vạn quốc gia đến thăm, thậm chí các Dị tộc xung quanh cũng cử sứ thần đến chúc mừng.Hôn lễ rất náo nhiệt, hôm đó cửa cung được mở ra, ngay cả người dân bình thường cũng có thể vào cung xem náo nhiệt. Trong một thời gian ngắn, khắp nơi trong cung đều có dân chúng chen đầy.Các thị vệ và cung nữ của hoàng cung xách giỏ và vung Thánh Thù khắp nơi, người dân thường không chỉ được chứng kien hon lễ mà còn nhận được tiền thưởng. Bởi vì có rất nhiều người, ngay cả những bức tường, hòn non bộ và mái nhà cũng chật kín người.Hiện trường buổi lễ rất đông người, sau khi người chủ trì đọc xong lời chúc phúc, những ánh sáng bảy màu thần thánh đột nhiên xuất hiện trên bầu trời, sau đó là những tiếng nhạc thần tiên truyền đến, hàng trăm nữ thần bay xuống và nhảy múa uyển chuyển!Trong số những nữ thần này, có một người nữ cung kính nói: "Đỉnh Diệu Nhạc của Thần Vực, chúc mừng Đông Huyền Thánh Hoàng và Vũ Thần kết hôn!"Vũ Thần vũ rất vui mừng khi thấy tất cả các chị em thuộc dòng tộc của mình đều đến.Nhưng đúng lúc này, một cây cầu vàng từ rất xa bay tới, đầu cầu đáp xuống hiện trường hôn lễ. Một bóng người bước lên cây cầu vàng, trong tích tắc đã đến trước mặt Ngô Bình.Đây là một người đàn ông mặc áo bào màu vàng, không thể phân biệt được tuổi tác, có ba sợi râu xanh, ông ta liếc nhìn hiện trường, trầm giọng hỏi: "Ai là Đông Huyền Thánh Hoàng?”Ngô Bình quan sát người vừa tới, bình tĩnh nói: "Ta đây, các hạ là ai?"Người này bình tĩnh nói: "Ta là sứ giả của Thánh Môn! Thiên Thánh đã hạ lệnh, hôn nhân của Thánh Hoàng ở nhân gian không được phép tự mình quyết định. Nếu muốn kết hôn thì phải được sự cho phép của Thánh Môn!"Các quan lại và người dân đều sửng sốt, cái gì? Thánh Hoàng kết hôn còn cần họ cho phép?Trên mặt Ngô Bình không có biểu cảm gì, nói: "Còn có chuyện gì khác không?"Thánh sứ lớn tiếng nói: "Thiên Thánh nói Tử Thanh Thánh Hoàng và Đông Huyền Thánh Hoàng đến Thánh Môn tiếp nhận khảo sát!"Ngô Bình cười lạnh: "Vị trí Thánh Hoàng của ta là do ta tu luyện từng bước mà có. Vùng đất Đông Cảnh này cũng do ta dẫn quân đánh thắng từng tấc đất. Thánh Mon các ngưoi có tư cach gì ma chỉ tay trước mặt ta!"Thánh sứ tức giận: "To gan! Ngươi có biết hậu quả khi làm trái với Thánh Môn không?"

Người này mỉm cười nói: "Ngươi đừng hoảng sợ, chờ sau khi ta ngủ với tất cả vợ của ngươi, ta sẽ trả lại thân phận cho ngươi, một Thánh Hoàng nhỏ bé như vậy, ta không thèm đâu."

"Bốp!"

Người đàn ông áo đỏ còn chưa kịp nói xong thì đã bị Ngô Bình tát một cái ngã xuống đất, lực lượng kinh khủng ập vào cơ thể hắn, nửa mặt của hắn vỡ nát. Sau đó, một bàn chân giẫm lên đầu hắn với sức lực rất mạnh, đầu hắn đau nhức dữ dội và có thể bị nghiền nát bất cứ lúc nào!

Người đàn ông vừa sợ vừa tức giận, hét lên: "Ngươi dám đánh bổn Thánh tử, ngươi chết chắc rồi, không ai có thể cứu được ngươi đâu!"

Tuy Ngô Bình rất muốn giết hắn nhưng anh lại cảm thấy người này có lai lịch kỳ lạ nên lạnh lùng hỏi: "Nói đi, ngươi là ai!"

Lúc này, hai bóng người lao tới, vây quanh hai bên trái phải của Ngô Bình, người bên trái nói với giọng nham hiểm: "Thả Thánh tử nhà ta ra!"

Ngô Bình đá hai chân vào người đàn ông mặc đồ đỏ, người này hét lên thảm thiết và bất tỉnh. Hai người kia tức giận, vừa định ra tay thì cảm thấy cơ thể yếu ớt, lập tức quỳ xuống đất.

Ngô Bình cười lạnh nói: "Chỉ là hai tên tay sai mà cũng dám uy hiếp ta?"

Anh hỏi một người trong đó: "Các ngươi là ai, tới đây làm gì?"

Người này bị Ngô Bình nhìn thì trong lòng cảm thấy sợ hãi, không tự chủ được, nói: "Chúng ta là tu sĩ của Thánh Môn, đến du lịch ở nhân gian. Thánh tử nghe nói Thánh Hoàng cưới vợ nên muốn trêu chọc Thánh Hoàng sắp kết hôn."

Hóa ra là người của Thánh Môn, Ngô Bình hỏi hắn ta: "Thánh Môn xuất hiện vào lúc này là đang định làm gì?"

Người này nói: "Đạo chính thống của Nhân tộc ở đại lục Thánh Cổ đến từ Thánh Môn, Thánh Môn mở ra, tự nhiên là muốn thống nhất Nhân tộc."

Ngô Bình không hỏi thêm câu nào nữa, nhốt cả ba người vào Tàng Cơ, tiếp tục chuẩn bị cho hôn lễ của mình.

Ngày hôm sau, hôn lễ bắt đầu, Ngô Bình kết hôn với mười mỹ nhân và Tử Thanh Thánh Hoàng ở Huyền Kinh. Vào ngày này, khắp chốn vui mừng, hàng vạn quốc gia đến thăm, thậm chí các Dị tộc xung quanh cũng cử sứ thần đến chúc mừng.

Hôn lễ rất náo nhiệt, hôm đó cửa cung được mở ra, ngay cả người dân bình thường cũng có thể vào cung xem náo nhiệt. Trong một thời gian ngắn, khắp nơi trong cung đều có dân chúng chen đầy.

Các thị vệ và cung nữ của hoàng cung xách giỏ và vung Thánh Thù khắp nơi, người dân thường không chỉ được chứng kien hon lễ mà còn nhận được tiền thưởng. Bởi vì có rất nhiều người, ngay cả những bức tường, hòn non bộ và mái nhà cũng chật kín người.

Hiện trường buổi lễ rất đông người, sau khi người chủ trì đọc xong lời chúc phúc, những ánh sáng bảy màu thần thánh đột nhiên xuất hiện trên bầu trời, sau đó là những tiếng nhạc thần tiên truyền đến, hàng trăm nữ thần bay xuống và nhảy múa uyển chuyển!

Trong số những nữ thần này, có một người nữ cung kính nói: "Đỉnh Diệu Nhạc của Thần Vực, chúc mừng Đông Huyền Thánh Hoàng và Vũ Thần kết hôn!"

Vũ Thần vũ rất vui mừng khi thấy tất cả các chị em thuộc dòng tộc của mình đều đến.

Nhưng đúng lúc này, một cây cầu vàng từ rất xa bay tới, đầu cầu đáp xuống hiện trường hôn lễ. Một bóng người bước lên cây cầu vàng, trong tích tắc đã đến trước mặt Ngô Bình.

Đây là một người đàn ông mặc áo bào màu vàng, không thể phân biệt được tuổi tác, có ba sợi râu xanh, ông ta liếc nhìn hiện trường, trầm giọng hỏi: "Ai là Đông Huyền Thánh Hoàng?”

Ngô Bình quan sát người vừa tới, bình tĩnh nói: "Ta đây, các hạ là ai?"

Người này bình tĩnh nói: "Ta là sứ giả của Thánh Môn! Thiên Thánh đã hạ lệnh, hôn nhân của Thánh Hoàng ở nhân gian không được phép tự mình quyết định. Nếu muốn kết hôn thì phải được sự cho phép của Thánh Môn!"

Các quan lại và người dân đều sửng sốt, cái gì? Thánh Hoàng kết hôn còn cần họ cho phép?

Trên mặt Ngô Bình không có biểu cảm gì, nói: "Còn có chuyện gì khác không?"

Thánh sứ lớn tiếng nói: "Thiên Thánh nói Tử Thanh Thánh Hoàng và Đông Huyền Thánh Hoàng đến Thánh Môn tiếp nhận khảo sát!"

Ngô Bình cười lạnh: "Vị trí Thánh Hoàng của ta là do ta tu luyện từng bước mà có. Vùng đất Đông Cảnh này cũng do ta dẫn quân đánh thắng từng tấc đất. Thánh Mon các ngưoi có tư cach gì ma chỉ tay trước mặt ta!"

Thánh sứ tức giận: "To gan! Ngươi có biết hậu quả khi làm trái với Thánh Môn không?"

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Người này mỉm cười nói: "Ngươi đừng hoảng sợ, chờ sau khi ta ngủ với tất cả vợ của ngươi, ta sẽ trả lại thân phận cho ngươi, một Thánh Hoàng nhỏ bé như vậy, ta không thèm đâu.""Bốp!"Người đàn ông áo đỏ còn chưa kịp nói xong thì đã bị Ngô Bình tát một cái ngã xuống đất, lực lượng kinh khủng ập vào cơ thể hắn, nửa mặt của hắn vỡ nát. Sau đó, một bàn chân giẫm lên đầu hắn với sức lực rất mạnh, đầu hắn đau nhức dữ dội và có thể bị nghiền nát bất cứ lúc nào!Người đàn ông vừa sợ vừa tức giận, hét lên: "Ngươi dám đánh bổn Thánh tử, ngươi chết chắc rồi, không ai có thể cứu được ngươi đâu!"Tuy Ngô Bình rất muốn giết hắn nhưng anh lại cảm thấy người này có lai lịch kỳ lạ nên lạnh lùng hỏi: "Nói đi, ngươi là ai!"Lúc này, hai bóng người lao tới, vây quanh hai bên trái phải của Ngô Bình, người bên trái nói với giọng nham hiểm: "Thả Thánh tử nhà ta ra!"Ngô Bình đá hai chân vào người đàn ông mặc đồ đỏ, người này hét lên thảm thiết và bất tỉnh. Hai người kia tức giận, vừa định ra tay thì cảm thấy cơ thể yếu ớt, lập tức quỳ xuống đất.Ngô Bình cười lạnh nói: "Chỉ là hai tên tay sai mà cũng dám uy hiếp ta?"Anh hỏi một người trong đó: "Các ngươi là ai, tới đây làm gì?"Người này bị Ngô Bình nhìn thì trong lòng cảm thấy sợ hãi, không tự chủ được, nói: "Chúng ta là tu sĩ của Thánh Môn, đến du lịch ở nhân gian. Thánh tử nghe nói Thánh Hoàng cưới vợ nên muốn trêu chọc Thánh Hoàng sắp kết hôn."Hóa ra là người của Thánh Môn, Ngô Bình hỏi hắn ta: "Thánh Môn xuất hiện vào lúc này là đang định làm gì?"Người này nói: "Đạo chính thống của Nhân tộc ở đại lục Thánh Cổ đến từ Thánh Môn, Thánh Môn mở ra, tự nhiên là muốn thống nhất Nhân tộc."Ngô Bình không hỏi thêm câu nào nữa, nhốt cả ba người vào Tàng Cơ, tiếp tục chuẩn bị cho hôn lễ của mình.Ngày hôm sau, hôn lễ bắt đầu, Ngô Bình kết hôn với mười mỹ nhân và Tử Thanh Thánh Hoàng ở Huyền Kinh. Vào ngày này, khắp chốn vui mừng, hàng vạn quốc gia đến thăm, thậm chí các Dị tộc xung quanh cũng cử sứ thần đến chúc mừng.Hôn lễ rất náo nhiệt, hôm đó cửa cung được mở ra, ngay cả người dân bình thường cũng có thể vào cung xem náo nhiệt. Trong một thời gian ngắn, khắp nơi trong cung đều có dân chúng chen đầy.Các thị vệ và cung nữ của hoàng cung xách giỏ và vung Thánh Thù khắp nơi, người dân thường không chỉ được chứng kien hon lễ mà còn nhận được tiền thưởng. Bởi vì có rất nhiều người, ngay cả những bức tường, hòn non bộ và mái nhà cũng chật kín người.Hiện trường buổi lễ rất đông người, sau khi người chủ trì đọc xong lời chúc phúc, những ánh sáng bảy màu thần thánh đột nhiên xuất hiện trên bầu trời, sau đó là những tiếng nhạc thần tiên truyền đến, hàng trăm nữ thần bay xuống và nhảy múa uyển chuyển!Trong số những nữ thần này, có một người nữ cung kính nói: "Đỉnh Diệu Nhạc của Thần Vực, chúc mừng Đông Huyền Thánh Hoàng và Vũ Thần kết hôn!"Vũ Thần vũ rất vui mừng khi thấy tất cả các chị em thuộc dòng tộc của mình đều đến.Nhưng đúng lúc này, một cây cầu vàng từ rất xa bay tới, đầu cầu đáp xuống hiện trường hôn lễ. Một bóng người bước lên cây cầu vàng, trong tích tắc đã đến trước mặt Ngô Bình.Đây là một người đàn ông mặc áo bào màu vàng, không thể phân biệt được tuổi tác, có ba sợi râu xanh, ông ta liếc nhìn hiện trường, trầm giọng hỏi: "Ai là Đông Huyền Thánh Hoàng?”Ngô Bình quan sát người vừa tới, bình tĩnh nói: "Ta đây, các hạ là ai?"Người này bình tĩnh nói: "Ta là sứ giả của Thánh Môn! Thiên Thánh đã hạ lệnh, hôn nhân của Thánh Hoàng ở nhân gian không được phép tự mình quyết định. Nếu muốn kết hôn thì phải được sự cho phép của Thánh Môn!"Các quan lại và người dân đều sửng sốt, cái gì? Thánh Hoàng kết hôn còn cần họ cho phép?Trên mặt Ngô Bình không có biểu cảm gì, nói: "Còn có chuyện gì khác không?"Thánh sứ lớn tiếng nói: "Thiên Thánh nói Tử Thanh Thánh Hoàng và Đông Huyền Thánh Hoàng đến Thánh Môn tiếp nhận khảo sát!"Ngô Bình cười lạnh: "Vị trí Thánh Hoàng của ta là do ta tu luyện từng bước mà có. Vùng đất Đông Cảnh này cũng do ta dẫn quân đánh thắng từng tấc đất. Thánh Mon các ngưoi có tư cach gì ma chỉ tay trước mặt ta!"Thánh sứ tức giận: "To gan! Ngươi có biết hậu quả khi làm trái với Thánh Môn không?"

Chương 6820: Nhưng đúng lúc này