Vùng biển quốc tế. Một chiếc du thuyền đang chậm rãi lướt trên mặt biển, bên trên tầng cao nhất của du thuyền, một buổi đấu giá đang được tổ chức. Buổi đấu giá này khác biệt với những buổi đấu giá khác, vật phẩm được đưa ra đấu giá ở đây không phải châu báu, thư họa hay bất cứ đồ vật công nghiệp nào khác mà lại là người - những phụ nữ trẻ tuổi xinh đẹp. “Đây là vật phẩm cuối cùng được đưa ra đấu giá đêm nay, vì muốn tặng cho mọi người một bất ngờ, tôi đã vì các vị mà chuẩn bị một phần quà, được gọi là ‘ thiên sứ ngủ say !” Theo âm thanh êm tai của người chủ trì, một cái rương bọc trong lụa đỏ từ từ được thả từ trên trần nhà xuống dưới, “Giá khởi điểm của vật phẩm này là 5 triệu đô, mỗi một lần giá tăng thêm 1 triệu, chúng tôi sẽ nâng rương lên 5cm, hiện tại mời các vị ra giá!”5 triệu đô?Vào thời điểm nghe thấy con số này, nhóm khách quý đến từ khắp nơi trên thế giới đều có chút kinh ngạc, bọn họ cũng không phải là người thiếu tiền, người có thể đến nơi này tài sản ít nhất cũng phải…

Chương 11: 11: Đêm Qua Khúc Dạo Đầu Còn Không Có

Chinh Phục Kiều Thê Khó Thuần PhụcTác giả: Công Tử Như TuyếtTruyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngVùng biển quốc tế. Một chiếc du thuyền đang chậm rãi lướt trên mặt biển, bên trên tầng cao nhất của du thuyền, một buổi đấu giá đang được tổ chức. Buổi đấu giá này khác biệt với những buổi đấu giá khác, vật phẩm được đưa ra đấu giá ở đây không phải châu báu, thư họa hay bất cứ đồ vật công nghiệp nào khác mà lại là người - những phụ nữ trẻ tuổi xinh đẹp. “Đây là vật phẩm cuối cùng được đưa ra đấu giá đêm nay, vì muốn tặng cho mọi người một bất ngờ, tôi đã vì các vị mà chuẩn bị một phần quà, được gọi là ‘ thiên sứ ngủ say !” Theo âm thanh êm tai của người chủ trì, một cái rương bọc trong lụa đỏ từ từ được thả từ trên trần nhà xuống dưới, “Giá khởi điểm của vật phẩm này là 5 triệu đô, mỗi một lần giá tăng thêm 1 triệu, chúng tôi sẽ nâng rương lên 5cm, hiện tại mời các vị ra giá!”5 triệu đô?Vào thời điểm nghe thấy con số này, nhóm khách quý đến từ khắp nơi trên thế giới đều có chút kinh ngạc, bọn họ cũng không phải là người thiếu tiền, người có thể đến nơi này tài sản ít nhất cũng phải… Lãnh Tiểu Dã cười rộ lên, cười đến hoa nhường nguyệt thẹn, không chỉ có bụng gập xuống, ngay cả cái bàn tay cũng đang run rẩy.Giống như cô nghe được câu chuyện buồn cười nhất trên đời.Hơn nửa ngày, cô mới đứng dậy, thở hổn hển: “Nhất định đừng hiểu nhầm, tôi chỉ là muốn khẳng định một chút, màng nhân tạo cùng màng thật khác nhau như nào thôi.”Chân mày Hoàng Phủ Diệu Dương không khống chế được mà nhảy dựng lên: “Có khác nhau sao?”“Nói sao nhỉ?” Lãnh Tiểu Dã khẽ nhếch cằm, tự hỏi một câu: “Kỳ thật cũng không có gì khác nhiều, bởi vì đều rất! đau!”Hoàng Phủ Diệu Dương buông bộ đồ ăn trong tay, lấy khăn trên bàn lau nhẹ khóe môi có chút dầu mỡ, tựa hồ đang chờ đợi cô.Lãnh Tiểu Dã thu hồi ánh mắt, nhìn mặt hắn, ý cười trong mắt đột nhiên lạnh xuống.Sau đó, tay đang giữ chặt bàn ăn đột nhiên run lên.Mũi chân ở trên dép lê nhón lên, người giống như mèo nhẹ nhàng mà nhảy lên.Phóng cái mâm, cái dĩa, cái ly trên bàn ! Mọi thứ đều hướng về phía Hoàng Phủ Diệu Dương lao đến, tô canh bay tới, cái ly rượu cũng vậy, toàn bộ chất lỏng khác nhau ở trong không trung bay lượn.Cô nhảy lên cái bàn, hai bước liền vượt qua bàn ăn, tay phải giơ lên, khăn bàn trong tay liền bay lên, hướng Hoàng Phủ Diệu Dương bay tới.Hoàng Phủ Diệu Dương rõ ràng đã có chuẩn bị, khăn bàn mới vừa bay tới, hắn đã từ bàn ăn đứng lên di chuyển một bước.Mâm, đĩa, ly…Nước sốt, rượu…Tất cả đều xẹt qua bên người hắn, áo sơ mi trên người hắn như cũ trắng tinh, không nhiễm chút hạt bụi nào.Lãnh Tiểu Dã dương nhẹ khóe môi.Chân trần ở trên bàn nhẹ nhàng nhún một cái, cả người lập tức bay qua, bổ nhào vào người Hoàng Phủ Diệu Dương.Phía trước ném đồ, nhưng chỉ đánh lừa hắn mà thôi, cố ý đem khăn bàn hướng hắn ném, chính là để hắn né về bên phải.Quả nhiên trúng kế!Thời điểm Hoàng Phủ Diệu Dương phản ứng lại, đã chậm.Trong không trung có một mùi hương thanh đạm đánh úp hắn, sau đó hắn liền mất cân bằng, té ngã xuống đất.Tay phải Lãnh Tiểu Dã nắm một con dao ăn, giơ lên hướng cổ họng của hắn chuẩn bị đâm xuống.Ngồi trên người hắn, cô nâng tay trái lên, giật giật ngón tay.Sau đó đột nhiên lao tới, trên khuôn mặt anh tuấn của hắn hung hăng tát một cái.Thứ hỗn đản, đêm qua ngay cả khúc dạo đầu đều không có, liền hung hăng như muốn đem cô xé ra.Hiện tại, cô muốn cho hắn nếm thử, hương vị đau đớn.“Đau không?”Cô vẫy vẫy tay trái hơi đau, cười tủm tỉm hỏi.Một bạt tai tát xuống, khéo miệng Hoàng Phủ Diệu Dương liền có máu chảy ra.Ngày hôm qua cô cắn bị thương môi, vừa kết vảy, hiện tại lại bị cô làm hở, tất nhiên là đau.Nhìn Lãnh Tiểu Dã ngồi trên người hắn, cười đến tươi tắn, sắc mặt Hoàng Phủ Diệu Dương tái xanh.Con mắt màu xanh lộ ra bên ngoài, lạnh như đóng băng.“Em muốn chết!”“Thật là, anh cướp lời của tôi!”Lãnh Tiểu Dã thu lại ý cười, tay phải nắm chặt dao ăn đè mạnh trên da hắn.Cô chú ý đến vết đỏ trên cổ của Hoàng Phủ Diệu Dương, đáy mắt hiện lên một tia kì quái.Vết ửng đỏ trên cổ hắn là cái gì?Cô ngày hôm qua có hôn hắn?Nhớ không ra!Mặc kệ.Cạch!Cửa bị đẩy ra, mười mấy vệ sĩ lập tức lao vào, mười mấy họng súng đều nhắm ngay Lãnh Tiểu Dã.-“Không được nổ súng!”Người lên tiếng không phải là Lãnh Tiểu Dã mà là Hoàng Phủ Diệu Dương..

Lãnh Tiểu Dã cười rộ lên, cười đến hoa nhường nguyệt thẹn, không chỉ có bụng gập xuống, ngay cả cái bàn tay cũng đang run rẩy.

Giống như cô nghe được câu chuyện buồn cười nhất trên đời.

Hơn nửa ngày, cô mới đứng dậy, thở hổn hển: “Nhất định đừng hiểu nhầm, tôi chỉ là muốn khẳng định một chút, màng nhân tạo cùng màng thật khác nhau như nào thôi.

”Chân mày Hoàng Phủ Diệu Dương không khống chế được mà nhảy dựng lên: “Có khác nhau sao?”“Nói sao nhỉ?” Lãnh Tiểu Dã khẽ nhếch cằm, tự hỏi một câu: “Kỳ thật cũng không có gì khác nhiều, bởi vì đều rất! đau!”Hoàng Phủ Diệu Dương buông bộ đồ ăn trong tay, lấy khăn trên bàn lau nhẹ khóe môi có chút dầu mỡ, tựa hồ đang chờ đợi cô.

Lãnh Tiểu Dã thu hồi ánh mắt, nhìn mặt hắn, ý cười trong mắt đột nhiên lạnh xuống.

Sau đó, tay đang giữ chặt bàn ăn đột nhiên run lên.

Mũi chân ở trên dép lê nhón lên, người giống như mèo nhẹ nhàng mà nhảy lên.

Phóng cái mâm, cái dĩa, cái ly trên bàn ! Mọi thứ đều hướng về phía Hoàng Phủ Diệu Dương lao đến, tô canh bay tới, cái ly rượu cũng vậy, toàn bộ chất lỏng khác nhau ở trong không trung bay lượn.

Cô nhảy lên cái bàn, hai bước liền vượt qua bàn ăn, tay phải giơ lên, khăn bàn trong tay liền bay lên, hướng Hoàng Phủ Diệu Dương bay tới.

Hoàng Phủ Diệu Dương rõ ràng đã có chuẩn bị, khăn bàn mới vừa bay tới, hắn đã từ bàn ăn đứng lên di chuyển một bước.

Mâm, đĩa, ly…Nước sốt, rượu…Tất cả đều xẹt qua bên người hắn, áo sơ mi trên người hắn như cũ trắng tinh, không nhiễm chút hạt bụi nào.

Lãnh Tiểu Dã dương nhẹ khóe môi.

Chân trần ở trên bàn nhẹ nhàng nhún một cái, cả người lập tức bay qua, bổ nhào vào người Hoàng Phủ Diệu Dương.

Phía trước ném đồ, nhưng chỉ đánh lừa hắn mà thôi, cố ý đem khăn bàn hướng hắn ném, chính là để hắn né về bên phải.

Quả nhiên trúng kế!Thời điểm Hoàng Phủ Diệu Dương phản ứng lại, đã chậm.

Trong không trung có một mùi hương thanh đạm đánh úp hắn, sau đó hắn liền mất cân bằng, té ngã xuống đất.

Tay phải Lãnh Tiểu Dã nắm một con dao ăn, giơ lên hướng cổ họng của hắn chuẩn bị đâm xuống.

Ngồi trên người hắn, cô nâng tay trái lên, giật giật ngón tay.

Sau đó đột nhiên lao tới, trên khuôn mặt anh tuấn của hắn hung hăng tát một cái.

Thứ hỗn đản, đêm qua ngay cả khúc dạo đầu đều không có, liền hung hăng như muốn đem cô xé ra.

Hiện tại, cô muốn cho hắn nếm thử, hương vị đau đớn.

“Đau không?”Cô vẫy vẫy tay trái hơi đau, cười tủm tỉm hỏi.

Một bạt tai tát xuống, khéo miệng Hoàng Phủ Diệu Dương liền có máu chảy ra.

Ngày hôm qua cô cắn bị thương môi, vừa kết vảy, hiện tại lại bị cô làm hở, tất nhiên là đau.

Nhìn Lãnh Tiểu Dã ngồi trên người hắn, cười đến tươi tắn, sắc mặt Hoàng Phủ Diệu Dương tái xanh.

Con mắt màu xanh lộ ra bên ngoài, lạnh như đóng băng.

“Em muốn chết!”“Thật là, anh cướp lời của tôi!”Lãnh Tiểu Dã thu lại ý cười, tay phải nắm chặt dao ăn đè mạnh trên da hắn.

Cô chú ý đến vết đỏ trên cổ của Hoàng Phủ Diệu Dương, đáy mắt hiện lên một tia kì quái.

Vết ửng đỏ trên cổ hắn là cái gì?Cô ngày hôm qua có hôn hắn?Nhớ không ra!Mặc kệ.

Cạch!Cửa bị đẩy ra, mười mấy vệ sĩ lập tức lao vào, mười mấy họng súng đều nhắm ngay Lãnh Tiểu Dã.

-“Không được nổ súng!”Người lên tiếng không phải là Lãnh Tiểu Dã mà là Hoàng Phủ Diệu Dương.

.

Chinh Phục Kiều Thê Khó Thuần PhụcTác giả: Công Tử Như TuyếtTruyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngVùng biển quốc tế. Một chiếc du thuyền đang chậm rãi lướt trên mặt biển, bên trên tầng cao nhất của du thuyền, một buổi đấu giá đang được tổ chức. Buổi đấu giá này khác biệt với những buổi đấu giá khác, vật phẩm được đưa ra đấu giá ở đây không phải châu báu, thư họa hay bất cứ đồ vật công nghiệp nào khác mà lại là người - những phụ nữ trẻ tuổi xinh đẹp. “Đây là vật phẩm cuối cùng được đưa ra đấu giá đêm nay, vì muốn tặng cho mọi người một bất ngờ, tôi đã vì các vị mà chuẩn bị một phần quà, được gọi là ‘ thiên sứ ngủ say !” Theo âm thanh êm tai của người chủ trì, một cái rương bọc trong lụa đỏ từ từ được thả từ trên trần nhà xuống dưới, “Giá khởi điểm của vật phẩm này là 5 triệu đô, mỗi một lần giá tăng thêm 1 triệu, chúng tôi sẽ nâng rương lên 5cm, hiện tại mời các vị ra giá!”5 triệu đô?Vào thời điểm nghe thấy con số này, nhóm khách quý đến từ khắp nơi trên thế giới đều có chút kinh ngạc, bọn họ cũng không phải là người thiếu tiền, người có thể đến nơi này tài sản ít nhất cũng phải… Lãnh Tiểu Dã cười rộ lên, cười đến hoa nhường nguyệt thẹn, không chỉ có bụng gập xuống, ngay cả cái bàn tay cũng đang run rẩy.Giống như cô nghe được câu chuyện buồn cười nhất trên đời.Hơn nửa ngày, cô mới đứng dậy, thở hổn hển: “Nhất định đừng hiểu nhầm, tôi chỉ là muốn khẳng định một chút, màng nhân tạo cùng màng thật khác nhau như nào thôi.”Chân mày Hoàng Phủ Diệu Dương không khống chế được mà nhảy dựng lên: “Có khác nhau sao?”“Nói sao nhỉ?” Lãnh Tiểu Dã khẽ nhếch cằm, tự hỏi một câu: “Kỳ thật cũng không có gì khác nhiều, bởi vì đều rất! đau!”Hoàng Phủ Diệu Dương buông bộ đồ ăn trong tay, lấy khăn trên bàn lau nhẹ khóe môi có chút dầu mỡ, tựa hồ đang chờ đợi cô.Lãnh Tiểu Dã thu hồi ánh mắt, nhìn mặt hắn, ý cười trong mắt đột nhiên lạnh xuống.Sau đó, tay đang giữ chặt bàn ăn đột nhiên run lên.Mũi chân ở trên dép lê nhón lên, người giống như mèo nhẹ nhàng mà nhảy lên.Phóng cái mâm, cái dĩa, cái ly trên bàn ! Mọi thứ đều hướng về phía Hoàng Phủ Diệu Dương lao đến, tô canh bay tới, cái ly rượu cũng vậy, toàn bộ chất lỏng khác nhau ở trong không trung bay lượn.Cô nhảy lên cái bàn, hai bước liền vượt qua bàn ăn, tay phải giơ lên, khăn bàn trong tay liền bay lên, hướng Hoàng Phủ Diệu Dương bay tới.Hoàng Phủ Diệu Dương rõ ràng đã có chuẩn bị, khăn bàn mới vừa bay tới, hắn đã từ bàn ăn đứng lên di chuyển một bước.Mâm, đĩa, ly…Nước sốt, rượu…Tất cả đều xẹt qua bên người hắn, áo sơ mi trên người hắn như cũ trắng tinh, không nhiễm chút hạt bụi nào.Lãnh Tiểu Dã dương nhẹ khóe môi.Chân trần ở trên bàn nhẹ nhàng nhún một cái, cả người lập tức bay qua, bổ nhào vào người Hoàng Phủ Diệu Dương.Phía trước ném đồ, nhưng chỉ đánh lừa hắn mà thôi, cố ý đem khăn bàn hướng hắn ném, chính là để hắn né về bên phải.Quả nhiên trúng kế!Thời điểm Hoàng Phủ Diệu Dương phản ứng lại, đã chậm.Trong không trung có một mùi hương thanh đạm đánh úp hắn, sau đó hắn liền mất cân bằng, té ngã xuống đất.Tay phải Lãnh Tiểu Dã nắm một con dao ăn, giơ lên hướng cổ họng của hắn chuẩn bị đâm xuống.Ngồi trên người hắn, cô nâng tay trái lên, giật giật ngón tay.Sau đó đột nhiên lao tới, trên khuôn mặt anh tuấn của hắn hung hăng tát một cái.Thứ hỗn đản, đêm qua ngay cả khúc dạo đầu đều không có, liền hung hăng như muốn đem cô xé ra.Hiện tại, cô muốn cho hắn nếm thử, hương vị đau đớn.“Đau không?”Cô vẫy vẫy tay trái hơi đau, cười tủm tỉm hỏi.Một bạt tai tát xuống, khéo miệng Hoàng Phủ Diệu Dương liền có máu chảy ra.Ngày hôm qua cô cắn bị thương môi, vừa kết vảy, hiện tại lại bị cô làm hở, tất nhiên là đau.Nhìn Lãnh Tiểu Dã ngồi trên người hắn, cười đến tươi tắn, sắc mặt Hoàng Phủ Diệu Dương tái xanh.Con mắt màu xanh lộ ra bên ngoài, lạnh như đóng băng.“Em muốn chết!”“Thật là, anh cướp lời của tôi!”Lãnh Tiểu Dã thu lại ý cười, tay phải nắm chặt dao ăn đè mạnh trên da hắn.Cô chú ý đến vết đỏ trên cổ của Hoàng Phủ Diệu Dương, đáy mắt hiện lên một tia kì quái.Vết ửng đỏ trên cổ hắn là cái gì?Cô ngày hôm qua có hôn hắn?Nhớ không ra!Mặc kệ.Cạch!Cửa bị đẩy ra, mười mấy vệ sĩ lập tức lao vào, mười mấy họng súng đều nhắm ngay Lãnh Tiểu Dã.-“Không được nổ súng!”Người lên tiếng không phải là Lãnh Tiểu Dã mà là Hoàng Phủ Diệu Dương..

Chương 11: 11: Đêm Qua Khúc Dạo Đầu Còn Không Có