Chap 1: Eyes Trong cơn gio nhe nhàng nhưng se lạnh khi sắp chuyển đông shine ngước đôi mắt buồn bả nhìn về nơi xa xăm.Lúc đó không ai biết cậu thiếu gia chúng ta đang nghỉ gì.Đôi mắt ưu sầu,lạnh băng,... Đang trong nổi suy tư,một cô bé chạy với tần số khá la khủng.Đúng như mọi người nghỉ 2 người họ đả chạm mặt nhau nhưng thường thì sẽ có 1 tiếng sét tình yêu nhưng trong trường hợp này thì lại khác... -Nè!đi ko nhìn hả con kia!.Tiếng quát lớn của shine khiến những ngưới đi dường và cũng nhất là những bà 8 sẽ phải tấp vào già chuyện. -"Con kia" dùng ngôn ngữ với phụ nữ thế hả?Tên bất lịch sự.cô bé cũng chẳng chịu nhịn vứa quát lớn theo đó tặng kèm 1 món quà là 1 cú đá ngay chân khiến shine ôm chân lại. Tặng thưởng xong món quà cô bé nhanh nhẹn chạy đi nhưng lần này tần số cao hơn bang đầu(cũng đúng thôi Lâm Khải Uyên- Jen là 1 vận động viên điền kinh có hạng ở trường mà).Còn về mặt shine chĩ ngước nhìn rồi đứng dậy miệng cười hiểm,miệng nói nhẩm:-"Tây Long à! Sau cú va chạm đó cô bé…
Chương 8: Chương 8
Chàng Đại Gia Kiêu NgạoTác giả: tyshuhotChap 1: Eyes Trong cơn gio nhe nhàng nhưng se lạnh khi sắp chuyển đông shine ngước đôi mắt buồn bả nhìn về nơi xa xăm.Lúc đó không ai biết cậu thiếu gia chúng ta đang nghỉ gì.Đôi mắt ưu sầu,lạnh băng,... Đang trong nổi suy tư,một cô bé chạy với tần số khá la khủng.Đúng như mọi người nghỉ 2 người họ đả chạm mặt nhau nhưng thường thì sẽ có 1 tiếng sét tình yêu nhưng trong trường hợp này thì lại khác... -Nè!đi ko nhìn hả con kia!.Tiếng quát lớn của shine khiến những ngưới đi dường và cũng nhất là những bà 8 sẽ phải tấp vào già chuyện. -"Con kia" dùng ngôn ngữ với phụ nữ thế hả?Tên bất lịch sự.cô bé cũng chẳng chịu nhịn vứa quát lớn theo đó tặng kèm 1 món quà là 1 cú đá ngay chân khiến shine ôm chân lại. Tặng thưởng xong món quà cô bé nhanh nhẹn chạy đi nhưng lần này tần số cao hơn bang đầu(cũng đúng thôi Lâm Khải Uyên- Jen là 1 vận động viên điền kinh có hạng ở trường mà).Còn về mặt shine chĩ ngước nhìn rồi đứng dậy miệng cười hiểm,miệng nói nhẩm:-"Tây Long à! Sau cú va chạm đó cô bé… "..."- Nóa wê bây giờ nóa chỉ muốn biến khỏi đây thôi . Vì nãy giờ trong lúc học trượt băng nóa đã gây sự chú ý của đông đảo mọi người.Tuấn hiểu ý :"Đi , tớ dắt cậu đi ăn ở đây cóa món pasta ngon lắm."Nói tới học thì không hiếu động chứ nói tới ăn nhất là pasta thì nóa như 1 con heo bị bỏ đói chục năm vậy .... Tại Quán Ăn ...1 Dĩa2 Dĩa3 Dĩa4 Dĩa-"Cậu là heo àh ! Đây là dĩa thứ 5 rồi đấy"- Mặt Tuấn đơ ra , Tuấn hết sức ngạc nhiên trước tài năng ăn uống phi thường của nóa .Nóa thì không trả lời vì mỗi lần vận động nhiều hay gặp chiện buồn thì 5 dĩa này đáng gì vs nóa .Rời khỏi quán nóa ấp úng mặt nóa đỏ như trái cà chua :"Xin lỗi ! Tớ đi quên mang tiền , nhưng lần sau tớ sẽ nhất định khao cậu nha ."Tuấn cười :"Cóa gì đâu , đây coi như là tiệc ra mắt đi kỉ niệm ngày đầu tiên chúng ta làm bạn "2 người nói chiện rôm rả , hắn xuất hiện mắt hắn rực lửa nhìn thật đáng sợ . Không ngần ngại hắn lôi nóa lại không nói không rằng kéo nóa đi tới xe hắn ."Để rồi xem sau này mày còn kéo cô ấy ra khỏi cuộc đời tao không ?"- mặt Tuấn hiện lên 1 nụ cười của 1 ác quỷ ...-Hắn lao xe nhanh ngang qua Tuấn không ngại để lại 1 ánh nhìn khiếm nhã như 1 sự bất cần và hãy cẩn thận hắn ."Làm gì vậy ! Anh nghĩ anh là ai mà lại cóa thể hành động trơ trẻn như vậy ?"- Nóa cố gắng không khóc nhưng mà tại sao nóa cứ khóc trước mặt hắn , nóa trách nóa wá yếu đuối ..."Đã bảo là không được đi vs tên kia mà vẫn cứ ngoang cố àh ."- Mặt hắn lạnh không ngước nhìn nóa mắt hắn chau lại lộ vẻ tức tói ."Vậy còn anh ! Tay trong tay 1 ng` con gái khác thì sao ?"- Mặt nóa nước mắt ràng rụa như 1 sự cầu khẩn hãy cho nóa 1 lời giải thích ."Cái gì ? Ai nói ?"- Hắn đột ngột dừng xe quay sang nhìn nóa như là ng` bị oan ."Chính mắt tôi đã thấy ..."- Mắt nóa không thôi nhìn hắn ."...Àh ! Vậy ra cô nghĩ cô ta là bồ tôi àh . Cô đúng là đồ mít ướt ..."- Hắn vừa nói vừa lấy tay xoa vào mắt nóa như muốn chùi đi những giọt nước mắt ngắn dài trên mặt nóa vậy."Vậy ... Vậy cô gái đóa là ai ?"- Nóa ngưng khóc bật hẳng ng` dzậy ."Bồ ba tôi đấy "- Hắn cười nhếch mép quay sang phía trước gương mặt lạnh.-Nóa dần hiểu ra vấn đề , điều cóa thể làm cho hắn lúc này là làm chảy cái tản băng trong con ng` hắn , nóa ôm hắn thì thầm vs hắn những suy nghĩ của nóa .Hắn không kháng cự , hắn như cóa 1 chỗ dựa tinh thần mà đã lâu hắn không còn cảm nhận được điều đóa nữa ...Sau khi tắm xong nó cãm thấy thoãi mái hẵn..."Haizzzz!"-Nó vươn vai rồi oáp 1 cái thật kêu.Nó nằm phịch trên chiếc giường bé bé cũa nó.-"Nhìn cậu ta như vậy mà cũng thật tội nghiệp.Mà mẹ cậu ta dâu nhỉ...?"-Nó nghĩ về hắn mặt nó đâm chiêu...RING!RING-Nó giật mình và ngừng ngay dòng suy nghỉ đang giang dở cũa nó."A lô!"-Nó gấp gáp đáp"Sao bắt mày lâu thế?lại đang ở vs tên kia à?"-Hắn quát lên trong điện thoại,khiến nó rớt lăng xuống giường.-"Ai nói chứ,người ta đang at home mà?"-Nó giằng giọng...vì hắn suốt ngày nghi ngờ nó thôi."Làm gì dữ vậy,mai nhớ đem cơm sáng đó.!"-Hắn nói 1 cach bình thản pha chút tiếng cười ..."tại sao lại phải làm đồ ăn sáng chứ ?"- Mặt noá lộ vẻ ngạc nhiên .-"Tại sao lại hok , chẳng phải cô đã đồng ý làm nô lệ cho tôi rồi àh .""Cái gì ?"- Noá nhớ lại wá khứ , trở về vs thực tại noá thiết nghĩ không fải là ...-"Mới hum wa thuj màk đã wên nhanh vậy sao ? không ngờ trí nhớ cô tệ thật đấy "- Hắn nói vs vẻ mặt thích thú cử chỉ lời nói khiêu chiến , noá bực ."Được ! nếu anh muốn tôi làm thì tôi sẽ làm"- mặt noá hiện lên 1 nụ cười nham hiểm rồi cúp máy cái rụp .
"..."- Nóa wê bây giờ nóa chỉ muốn biến khỏi đây thôi . Vì nãy giờ trong lúc học trượt băng nóa đã gây sự chú ý của đông đảo mọi người.
Tuấn hiểu ý :"Đi , tớ dắt cậu đi ăn ở đây cóa món pasta ngon lắm."
Nói tới học thì không hiếu động chứ nói tới ăn nhất là pasta thì nóa như 1 con heo bị bỏ đói chục năm vậy .
... Tại Quán Ăn ...
1 Dĩa
2 Dĩa
3 Dĩa
4 Dĩa
-"Cậu là heo àh ! Đây là dĩa thứ 5 rồi đấy"- Mặt Tuấn đơ ra , Tuấn hết sức ngạc nhiên trước tài năng ăn uống phi thường của nóa .
Nóa thì không trả lời vì mỗi lần vận động nhiều hay gặp chiện buồn thì 5 dĩa này đáng gì vs nóa .
Rời khỏi quán nóa ấp úng mặt nóa đỏ như trái cà chua :"Xin lỗi ! Tớ đi quên mang tiền , nhưng lần sau tớ sẽ nhất định khao cậu nha ."
Tuấn cười :"Cóa gì đâu , đây coi như là tiệc ra mắt đi kỉ niệm ngày đầu tiên chúng ta làm bạn "
2 người nói chiện rôm rả , hắn xuất hiện mắt hắn rực lửa nhìn thật đáng sợ . Không ngần ngại hắn lôi nóa lại không nói không rằng kéo nóa đi tới xe hắn .
"Để rồi xem sau này mày còn kéo cô ấy ra khỏi cuộc đời tao không ?"- mặt Tuấn hiện lên 1 nụ cười của 1 ác quỷ ...
-Hắn lao xe nhanh ngang qua Tuấn không ngại để lại 1 ánh nhìn khiếm nhã như 1 sự bất cần và hãy cẩn thận hắn .
"Làm gì vậy ! Anh nghĩ anh là ai mà lại cóa thể hành động trơ trẻn như vậy ?"- Nóa cố gắng không khóc nhưng mà tại sao nóa cứ khóc trước mặt hắn , nóa trách nóa wá yếu đuối ...
"Đã bảo là không được đi vs tên kia mà vẫn cứ ngoang cố àh ."- Mặt hắn lạnh không ngước nhìn nóa mắt hắn chau lại lộ vẻ tức tói .
"Vậy còn anh ! Tay trong tay 1 ng` con gái khác thì sao ?"- Mặt nóa nước mắt ràng rụa như 1 sự cầu khẩn hãy cho nóa 1 lời giải thích .
"Cái gì ? Ai nói ?"- Hắn đột ngột dừng xe quay sang nhìn nóa như là ng` bị oan .
"Chính mắt tôi đã thấy ..."- Mắt nóa không thôi nhìn hắn .
"...Àh ! Vậy ra cô nghĩ cô ta là bồ tôi àh . Cô đúng là đồ mít ướt ..."- Hắn vừa nói vừa lấy tay xoa vào mắt nóa như muốn chùi đi những giọt nước mắt ngắn dài trên mặt nóa vậy.
"Vậy ... Vậy cô gái đóa là ai ?"- Nóa ngưng khóc bật hẳng ng` dzậy .
"Bồ ba tôi đấy "- Hắn cười nhếch mép quay sang phía trước gương mặt lạnh.
-Nóa dần hiểu ra vấn đề , điều cóa thể làm cho hắn lúc này là làm chảy cái tản băng trong con ng` hắn , nóa ôm hắn thì thầm vs hắn những suy nghĩ của nóa .
Hắn không kháng cự , hắn như cóa 1 chỗ dựa tinh thần mà đã lâu hắn không còn cảm nhận được điều đóa nữa ...
Sau khi tắm xong nó cãm thấy thoãi mái hẵn...
"Haizzzz!"-Nó vươn vai rồi oáp 1 cái thật kêu.Nó nằm phịch trên chiếc giường bé bé cũa nó.
-"Nhìn cậu ta như vậy mà cũng thật tội nghiệp.Mà mẹ cậu ta dâu nhỉ...?"-Nó nghĩ về hắn mặt nó đâm chiêu...
RING!RING-Nó giật mình và ngừng ngay dòng suy nghỉ đang giang dở cũa nó.
"A lô!"-Nó gấp gáp đáp
"Sao bắt mày lâu thế?lại đang ở vs tên kia à?"-Hắn quát lên trong điện thoại,khiến nó rớt lăng xuống giường.
-"Ai nói chứ,người ta đang at home mà?"-Nó giằng giọng...vì hắn suốt ngày nghi ngờ nó thôi.
"Làm gì dữ vậy,mai nhớ đem cơm sáng đó.!"-Hắn nói 1 cach bình thản pha chút tiếng cười ...
"tại sao lại phải làm đồ ăn sáng chứ ?"- Mặt noá lộ vẻ ngạc nhiên .
-"Tại sao lại hok , chẳng phải cô đã đồng ý làm nô lệ cho tôi rồi àh ."
"Cái gì ?"- Noá nhớ lại wá khứ , trở về vs thực tại noá thiết nghĩ không fải là ...
-"Mới hum wa thuj màk đã wên nhanh vậy sao ? không ngờ trí nhớ cô tệ thật đấy "- Hắn nói vs vẻ mặt thích thú cử chỉ lời nói khiêu chiến , noá bực .
"Được ! nếu anh muốn tôi làm thì tôi sẽ làm"- mặt noá hiện lên 1 nụ cười nham hiểm rồi cúp máy cái rụp .
Chàng Đại Gia Kiêu NgạoTác giả: tyshuhotChap 1: Eyes Trong cơn gio nhe nhàng nhưng se lạnh khi sắp chuyển đông shine ngước đôi mắt buồn bả nhìn về nơi xa xăm.Lúc đó không ai biết cậu thiếu gia chúng ta đang nghỉ gì.Đôi mắt ưu sầu,lạnh băng,... Đang trong nổi suy tư,một cô bé chạy với tần số khá la khủng.Đúng như mọi người nghỉ 2 người họ đả chạm mặt nhau nhưng thường thì sẽ có 1 tiếng sét tình yêu nhưng trong trường hợp này thì lại khác... -Nè!đi ko nhìn hả con kia!.Tiếng quát lớn của shine khiến những ngưới đi dường và cũng nhất là những bà 8 sẽ phải tấp vào già chuyện. -"Con kia" dùng ngôn ngữ với phụ nữ thế hả?Tên bất lịch sự.cô bé cũng chẳng chịu nhịn vứa quát lớn theo đó tặng kèm 1 món quà là 1 cú đá ngay chân khiến shine ôm chân lại. Tặng thưởng xong món quà cô bé nhanh nhẹn chạy đi nhưng lần này tần số cao hơn bang đầu(cũng đúng thôi Lâm Khải Uyên- Jen là 1 vận động viên điền kinh có hạng ở trường mà).Còn về mặt shine chĩ ngước nhìn rồi đứng dậy miệng cười hiểm,miệng nói nhẩm:-"Tây Long à! Sau cú va chạm đó cô bé… "..."- Nóa wê bây giờ nóa chỉ muốn biến khỏi đây thôi . Vì nãy giờ trong lúc học trượt băng nóa đã gây sự chú ý của đông đảo mọi người.Tuấn hiểu ý :"Đi , tớ dắt cậu đi ăn ở đây cóa món pasta ngon lắm."Nói tới học thì không hiếu động chứ nói tới ăn nhất là pasta thì nóa như 1 con heo bị bỏ đói chục năm vậy .... Tại Quán Ăn ...1 Dĩa2 Dĩa3 Dĩa4 Dĩa-"Cậu là heo àh ! Đây là dĩa thứ 5 rồi đấy"- Mặt Tuấn đơ ra , Tuấn hết sức ngạc nhiên trước tài năng ăn uống phi thường của nóa .Nóa thì không trả lời vì mỗi lần vận động nhiều hay gặp chiện buồn thì 5 dĩa này đáng gì vs nóa .Rời khỏi quán nóa ấp úng mặt nóa đỏ như trái cà chua :"Xin lỗi ! Tớ đi quên mang tiền , nhưng lần sau tớ sẽ nhất định khao cậu nha ."Tuấn cười :"Cóa gì đâu , đây coi như là tiệc ra mắt đi kỉ niệm ngày đầu tiên chúng ta làm bạn "2 người nói chiện rôm rả , hắn xuất hiện mắt hắn rực lửa nhìn thật đáng sợ . Không ngần ngại hắn lôi nóa lại không nói không rằng kéo nóa đi tới xe hắn ."Để rồi xem sau này mày còn kéo cô ấy ra khỏi cuộc đời tao không ?"- mặt Tuấn hiện lên 1 nụ cười của 1 ác quỷ ...-Hắn lao xe nhanh ngang qua Tuấn không ngại để lại 1 ánh nhìn khiếm nhã như 1 sự bất cần và hãy cẩn thận hắn ."Làm gì vậy ! Anh nghĩ anh là ai mà lại cóa thể hành động trơ trẻn như vậy ?"- Nóa cố gắng không khóc nhưng mà tại sao nóa cứ khóc trước mặt hắn , nóa trách nóa wá yếu đuối ..."Đã bảo là không được đi vs tên kia mà vẫn cứ ngoang cố àh ."- Mặt hắn lạnh không ngước nhìn nóa mắt hắn chau lại lộ vẻ tức tói ."Vậy còn anh ! Tay trong tay 1 ng` con gái khác thì sao ?"- Mặt nóa nước mắt ràng rụa như 1 sự cầu khẩn hãy cho nóa 1 lời giải thích ."Cái gì ? Ai nói ?"- Hắn đột ngột dừng xe quay sang nhìn nóa như là ng` bị oan ."Chính mắt tôi đã thấy ..."- Mắt nóa không thôi nhìn hắn ."...Àh ! Vậy ra cô nghĩ cô ta là bồ tôi àh . Cô đúng là đồ mít ướt ..."- Hắn vừa nói vừa lấy tay xoa vào mắt nóa như muốn chùi đi những giọt nước mắt ngắn dài trên mặt nóa vậy."Vậy ... Vậy cô gái đóa là ai ?"- Nóa ngưng khóc bật hẳng ng` dzậy ."Bồ ba tôi đấy "- Hắn cười nhếch mép quay sang phía trước gương mặt lạnh.-Nóa dần hiểu ra vấn đề , điều cóa thể làm cho hắn lúc này là làm chảy cái tản băng trong con ng` hắn , nóa ôm hắn thì thầm vs hắn những suy nghĩ của nóa .Hắn không kháng cự , hắn như cóa 1 chỗ dựa tinh thần mà đã lâu hắn không còn cảm nhận được điều đóa nữa ...Sau khi tắm xong nó cãm thấy thoãi mái hẵn..."Haizzzz!"-Nó vươn vai rồi oáp 1 cái thật kêu.Nó nằm phịch trên chiếc giường bé bé cũa nó.-"Nhìn cậu ta như vậy mà cũng thật tội nghiệp.Mà mẹ cậu ta dâu nhỉ...?"-Nó nghĩ về hắn mặt nó đâm chiêu...RING!RING-Nó giật mình và ngừng ngay dòng suy nghỉ đang giang dở cũa nó."A lô!"-Nó gấp gáp đáp"Sao bắt mày lâu thế?lại đang ở vs tên kia à?"-Hắn quát lên trong điện thoại,khiến nó rớt lăng xuống giường.-"Ai nói chứ,người ta đang at home mà?"-Nó giằng giọng...vì hắn suốt ngày nghi ngờ nó thôi."Làm gì dữ vậy,mai nhớ đem cơm sáng đó.!"-Hắn nói 1 cach bình thản pha chút tiếng cười ..."tại sao lại phải làm đồ ăn sáng chứ ?"- Mặt noá lộ vẻ ngạc nhiên .-"Tại sao lại hok , chẳng phải cô đã đồng ý làm nô lệ cho tôi rồi àh .""Cái gì ?"- Noá nhớ lại wá khứ , trở về vs thực tại noá thiết nghĩ không fải là ...-"Mới hum wa thuj màk đã wên nhanh vậy sao ? không ngờ trí nhớ cô tệ thật đấy "- Hắn nói vs vẻ mặt thích thú cử chỉ lời nói khiêu chiến , noá bực ."Được ! nếu anh muốn tôi làm thì tôi sẽ làm"- mặt noá hiện lên 1 nụ cười nham hiểm rồi cúp máy cái rụp .