Tác giả:

Nhiếp Lam Tuyền là đương kim tiểu thư nhà họ Nhiếp. Cô được sống trong nhung lụa , và rất được chiều chuộng. Từ khi lên cấp hai cô đã không tin vào tình yêu, thay người yêu như thay áo. Đặc biệt là không thật lòng với ai cả. Năm 18 tuổi, cô tham gia tổ chức rèn luyện sát thủ và đã trở thành người xuất sắc nhất. Trong một lần đi làm nhiệm vụ, cô không may bị gày bẫy. Tiếng nổ của boom làm toàn thân cô như muốn rã rời. Cô cứ tưởng rằng mình sẽ chết đi. Bỗng hiện lên một âm thanh vang lên trong tâm trí. \( hệ thống : Xin chào kí chủ!\) \( Ngươi là ai\) \( Hệ thống: chúc mừng kí chủ đã tham gia trò chơi này\) \( Hả, chuyện gì vậy\) \( Kí chủ à, đáng nhẽ cô đã chết trong trận boom vừa rồi nhưng nếu cô hoàn thành được nhiệm vụ của hệ thống thì cô sẽ có được bất kì điều gì cô muốn\) \( Kể cả là sống lại sao\) \( đúng rồi kia chủ\) \( Vậy nhiệm vụ là gì\) \( Cô sẽ phải công lược các nam thần trong các thế giới, nếu thành công trong 100 thế giới thì cô sẽ được tái sinh. \) Vì cô vẫn muốn được…

Chương 36: 36: Thế Giới 214

Hệ Thống Xuyên Không - Công Lược Nam ThầnTác giả: Trần HoàngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngNhiếp Lam Tuyền là đương kim tiểu thư nhà họ Nhiếp. Cô được sống trong nhung lụa , và rất được chiều chuộng. Từ khi lên cấp hai cô đã không tin vào tình yêu, thay người yêu như thay áo. Đặc biệt là không thật lòng với ai cả. Năm 18 tuổi, cô tham gia tổ chức rèn luyện sát thủ và đã trở thành người xuất sắc nhất. Trong một lần đi làm nhiệm vụ, cô không may bị gày bẫy. Tiếng nổ của boom làm toàn thân cô như muốn rã rời. Cô cứ tưởng rằng mình sẽ chết đi. Bỗng hiện lên một âm thanh vang lên trong tâm trí. \( hệ thống : Xin chào kí chủ!\) \( Ngươi là ai\) \( Hệ thống: chúc mừng kí chủ đã tham gia trò chơi này\) \( Hả, chuyện gì vậy\) \( Kí chủ à, đáng nhẽ cô đã chết trong trận boom vừa rồi nhưng nếu cô hoàn thành được nhiệm vụ của hệ thống thì cô sẽ có được bất kì điều gì cô muốn\) \( Kể cả là sống lại sao\) \( đúng rồi kia chủ\) \( Vậy nhiệm vụ là gì\) \( Cô sẽ phải công lược các nam thần trong các thế giới, nếu thành công trong 100 thế giới thì cô sẽ được tái sinh. \) Vì cô vẫn muốn được… Sau đó cô rời đi.\[ Chủ nhân , cô thật lợi hại cũng gần hoàn thành nhiệm vụ rồi \]\- Ừ\[ Giờ ta đã hiểu tại sao cô lại đặt máy bay vào hôm qua rồi.Thì ra là cô đã tính toán hết.Cô thật nham hiểm \]\- Ngươi quá khen\[ Ta khen cô khi nào chứ ? \]\- Thôi , ta đi nấu ăn đây.Cô vào bếp nấu ăn , một lúc sau trên bàn ăn tràn ngập đồ ăn , mùi thơm tỏa ra nghi ngút.Hắn bước xuống nhà , nhìn thấy cô dọn đồ ăn ra , mỉm cười hạnh phúc.Hắn đi lại ôm cô từ phía sau , tựa cằm vào vai cô nói:\- Bảo bối , ta có câu trả lời cho cháu rồi.Cô nhận được cái ôm , cũng không nhúc nhích chỉ nói\- Ừ , vậy chưa trả lời thế nào ?Hắn cọ cọ vào vai cô , hôn lên má cô nói\- Hai tháng sau , ngày sinh nhật cháu , ta sẽ cho cháu câu trả lời được không ?\- Được.Cô quay lại ôm anh nói\- Chú , hai năm qua cháu nhớ chú lắm.Hắn ôm chặt lấy cô , tham lam hít mùi hương trên cơ thể cô nói\- Ta cũng nhớ cháu lắm.\- Thôi , chưa ngồi vào ăn cơm đi , hôm nay cháu có làm món sườn xào chua ngọt mà chú thích đó.Hắn xoa đầu cô nói\- Được.Bữa cơm diễn ra vui vẻ , anh vì bị thương nên cô đỡ hắn lại sopha ngồi xem tivi còn cô thì rửa bát.Sau đó lại ngồi với hắn.Hắn thấy cô ngồi bên mình liền nằm lên đùi cô , cô vuốt ve tóc hắn nói :\- Chốc cháu sẽ xử lí công việc cho chú , chú bị thương nên nghỉ ngơi nhiều.Hắn mỉm cười trả lời :\- được.\- Chú ngồi dậy đi , cháu đi lấy máy tính xử lí công việc cho chú.Hắn ngồi dậy , cô đi lên lầu lấy máy tính , xuống sopha ngồi cùng hắn.Hắn lại nằm trên đùi cô nhung chằm chằm vào gương mặt cô khẽ mỉm cười.Còn cô , một tay vuốt tóc anh , một tay đánh vào máy tính.Anh cất tiếng , ánh mắt chứa sự sủng nịnh nói :\- Cháu đã về Lục gia chưa ?

Sau đó cô rời đi.

\[ Chủ nhân , cô thật lợi hại cũng gần hoàn thành nhiệm vụ rồi \]

\- Ừ

\[ Giờ ta đã hiểu tại sao cô lại đặt máy bay vào hôm qua rồi.

Thì ra là cô đã tính toán hết.

Cô thật nham hiểm \]

\- Ngươi quá khen

\[ Ta khen cô khi nào chứ ? \]

\- Thôi , ta đi nấu ăn đây.

Cô vào bếp nấu ăn , một lúc sau trên bàn ăn tràn ngập đồ ăn , mùi thơm tỏa ra nghi ngút.

Hắn bước xuống nhà , nhìn thấy cô dọn đồ ăn ra , mỉm cười hạnh phúc.

Hắn đi lại ôm cô từ phía sau , tựa cằm vào vai cô nói:

\- Bảo bối , ta có câu trả lời cho cháu rồi.

Cô nhận được cái ôm , cũng không nhúc nhích chỉ nói

\- Ừ , vậy chưa trả lời thế nào ?

Hắn cọ cọ vào vai cô , hôn lên má cô nói

\- Hai tháng sau , ngày sinh nhật cháu , ta sẽ cho cháu câu trả lời được không ?

\- Được.

Cô quay lại ôm anh nói

\- Chú , hai năm qua cháu nhớ chú lắm.

Hắn ôm chặt lấy cô , tham lam hít mùi hương trên cơ thể cô nói

\- Ta cũng nhớ cháu lắm.

\- Thôi , chưa ngồi vào ăn cơm đi , hôm nay cháu có làm món sườn xào chua ngọt mà chú thích đó.

Hắn xoa đầu cô nói

\- Được.

Bữa cơm diễn ra vui vẻ , anh vì bị thương nên cô đỡ hắn lại sopha ngồi xem tivi còn cô thì rửa bát.

Sau đó lại ngồi với hắn.

Hắn thấy cô ngồi bên mình liền nằm lên đùi cô , cô vuốt ve tóc hắn nói :

\- Chốc cháu sẽ xử lí công việc cho chú , chú bị thương nên nghỉ ngơi nhiều.

Hắn mỉm cười trả lời :

\- được.

\- Chú ngồi dậy đi , cháu đi lấy máy tính xử lí công việc cho chú.

Hắn ngồi dậy , cô đi lên lầu lấy máy tính , xuống sopha ngồi cùng hắn.

Hắn lại nằm trên đùi cô nhung chằm chằm vào gương mặt cô khẽ mỉm cười.

Còn cô , một tay vuốt tóc anh , một tay đánh vào máy tính.

Anh cất tiếng , ánh mắt chứa sự sủng nịnh nói :

\- Cháu đã về Lục gia chưa ?

Hệ Thống Xuyên Không - Công Lược Nam ThầnTác giả: Trần HoàngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngNhiếp Lam Tuyền là đương kim tiểu thư nhà họ Nhiếp. Cô được sống trong nhung lụa , và rất được chiều chuộng. Từ khi lên cấp hai cô đã không tin vào tình yêu, thay người yêu như thay áo. Đặc biệt là không thật lòng với ai cả. Năm 18 tuổi, cô tham gia tổ chức rèn luyện sát thủ và đã trở thành người xuất sắc nhất. Trong một lần đi làm nhiệm vụ, cô không may bị gày bẫy. Tiếng nổ của boom làm toàn thân cô như muốn rã rời. Cô cứ tưởng rằng mình sẽ chết đi. Bỗng hiện lên một âm thanh vang lên trong tâm trí. \( hệ thống : Xin chào kí chủ!\) \( Ngươi là ai\) \( Hệ thống: chúc mừng kí chủ đã tham gia trò chơi này\) \( Hả, chuyện gì vậy\) \( Kí chủ à, đáng nhẽ cô đã chết trong trận boom vừa rồi nhưng nếu cô hoàn thành được nhiệm vụ của hệ thống thì cô sẽ có được bất kì điều gì cô muốn\) \( Kể cả là sống lại sao\) \( đúng rồi kia chủ\) \( Vậy nhiệm vụ là gì\) \( Cô sẽ phải công lược các nam thần trong các thế giới, nếu thành công trong 100 thế giới thì cô sẽ được tái sinh. \) Vì cô vẫn muốn được… Sau đó cô rời đi.\[ Chủ nhân , cô thật lợi hại cũng gần hoàn thành nhiệm vụ rồi \]\- Ừ\[ Giờ ta đã hiểu tại sao cô lại đặt máy bay vào hôm qua rồi.Thì ra là cô đã tính toán hết.Cô thật nham hiểm \]\- Ngươi quá khen\[ Ta khen cô khi nào chứ ? \]\- Thôi , ta đi nấu ăn đây.Cô vào bếp nấu ăn , một lúc sau trên bàn ăn tràn ngập đồ ăn , mùi thơm tỏa ra nghi ngút.Hắn bước xuống nhà , nhìn thấy cô dọn đồ ăn ra , mỉm cười hạnh phúc.Hắn đi lại ôm cô từ phía sau , tựa cằm vào vai cô nói:\- Bảo bối , ta có câu trả lời cho cháu rồi.Cô nhận được cái ôm , cũng không nhúc nhích chỉ nói\- Ừ , vậy chưa trả lời thế nào ?Hắn cọ cọ vào vai cô , hôn lên má cô nói\- Hai tháng sau , ngày sinh nhật cháu , ta sẽ cho cháu câu trả lời được không ?\- Được.Cô quay lại ôm anh nói\- Chú , hai năm qua cháu nhớ chú lắm.Hắn ôm chặt lấy cô , tham lam hít mùi hương trên cơ thể cô nói\- Ta cũng nhớ cháu lắm.\- Thôi , chưa ngồi vào ăn cơm đi , hôm nay cháu có làm món sườn xào chua ngọt mà chú thích đó.Hắn xoa đầu cô nói\- Được.Bữa cơm diễn ra vui vẻ , anh vì bị thương nên cô đỡ hắn lại sopha ngồi xem tivi còn cô thì rửa bát.Sau đó lại ngồi với hắn.Hắn thấy cô ngồi bên mình liền nằm lên đùi cô , cô vuốt ve tóc hắn nói :\- Chốc cháu sẽ xử lí công việc cho chú , chú bị thương nên nghỉ ngơi nhiều.Hắn mỉm cười trả lời :\- được.\- Chú ngồi dậy đi , cháu đi lấy máy tính xử lí công việc cho chú.Hắn ngồi dậy , cô đi lên lầu lấy máy tính , xuống sopha ngồi cùng hắn.Hắn lại nằm trên đùi cô nhung chằm chằm vào gương mặt cô khẽ mỉm cười.Còn cô , một tay vuốt tóc anh , một tay đánh vào máy tính.Anh cất tiếng , ánh mắt chứa sự sủng nịnh nói :\- Cháu đã về Lục gia chưa ?

Chương 36: 36: Thế Giới 214