Tác giả:

Nhiếp Lam Tuyền là đương kim tiểu thư nhà họ Nhiếp. Cô được sống trong nhung lụa , và rất được chiều chuộng. Từ khi lên cấp hai cô đã không tin vào tình yêu, thay người yêu như thay áo. Đặc biệt là không thật lòng với ai cả. Năm 18 tuổi, cô tham gia tổ chức rèn luyện sát thủ và đã trở thành người xuất sắc nhất. Trong một lần đi làm nhiệm vụ, cô không may bị gày bẫy. Tiếng nổ của boom làm toàn thân cô như muốn rã rời. Cô cứ tưởng rằng mình sẽ chết đi. Bỗng hiện lên một âm thanh vang lên trong tâm trí. \( hệ thống : Xin chào kí chủ!\) \( Ngươi là ai\) \( Hệ thống: chúc mừng kí chủ đã tham gia trò chơi này\) \( Hả, chuyện gì vậy\) \( Kí chủ à, đáng nhẽ cô đã chết trong trận boom vừa rồi nhưng nếu cô hoàn thành được nhiệm vụ của hệ thống thì cô sẽ có được bất kì điều gì cô muốn\) \( Kể cả là sống lại sao\) \( đúng rồi kia chủ\) \( Vậy nhiệm vụ là gì\) \( Cô sẽ phải công lược các nam thần trong các thế giới, nếu thành công trong 100 thế giới thì cô sẽ được tái sinh. \) Vì cô vẫn muốn được…

Chương 82: 82: Thế Giới 3 Đỉnh Cao Của Âm Nhạc 29

Hệ Thống Xuyên Không - Công Lược Nam ThầnTác giả: Trần HoàngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngNhiếp Lam Tuyền là đương kim tiểu thư nhà họ Nhiếp. Cô được sống trong nhung lụa , và rất được chiều chuộng. Từ khi lên cấp hai cô đã không tin vào tình yêu, thay người yêu như thay áo. Đặc biệt là không thật lòng với ai cả. Năm 18 tuổi, cô tham gia tổ chức rèn luyện sát thủ và đã trở thành người xuất sắc nhất. Trong một lần đi làm nhiệm vụ, cô không may bị gày bẫy. Tiếng nổ của boom làm toàn thân cô như muốn rã rời. Cô cứ tưởng rằng mình sẽ chết đi. Bỗng hiện lên một âm thanh vang lên trong tâm trí. \( hệ thống : Xin chào kí chủ!\) \( Ngươi là ai\) \( Hệ thống: chúc mừng kí chủ đã tham gia trò chơi này\) \( Hả, chuyện gì vậy\) \( Kí chủ à, đáng nhẽ cô đã chết trong trận boom vừa rồi nhưng nếu cô hoàn thành được nhiệm vụ của hệ thống thì cô sẽ có được bất kì điều gì cô muốn\) \( Kể cả là sống lại sao\) \( đúng rồi kia chủ\) \( Vậy nhiệm vụ là gì\) \( Cô sẽ phải công lược các nam thần trong các thế giới, nếu thành công trong 100 thế giới thì cô sẽ được tái sinh. \) Vì cô vẫn muốn được… Nói chuyện với ba mẹ một chút rồi cô ra ngoài, hít thở không khí.Ngoài vườn trồng rất nhiều hoa hồng mà cô thích, cô cúi xuống nhìn chúng.Vườn hoa hồng tràn ngập sắc đỏ, cô lại mặc , chiếc váy trắng, trông cô bây giờ không khác gì một thiên thần.Lãnh Kỳ đi theo cô nhìn thấy cảnh này thì tim đập lệch một nhịp.Nhận thấy có người đến gần, cô lại trở về hình tượng lạnh lùng nói:\- Lãnh thiếu, anh đây là đi theo tôi có việc gì ?Cô quay lại nhìn anh, ánh mắt của hắn bây giờ tràn ngập sự thống khổ bi thương, đôi mắt xanh nước biển hiện lên sự hối hận và đau đớn, mái tóc đen hơi rủ xuống làm cho hắn càng trở nên yêu yêu nghiệt hơn.Hắn bỏ hình tượng lạnh lùng, cao cao tại thượng của mình xuống.\- Anh xin em có thể cho có thể tha thứ cho anh được không ?Cô mỉm cười chua chát đây là lần đầu tiên cô cho cảm xúc của nguyên chủ thống trị cô.Có lẽ nguyên chủ cũng muốn nói hết những lời này với hắn." Nguyên chủ à, để tôi nói hết cảm xúc của cô ra cho họ hộ cho cô nhé."Đôi mắt của cô bắt đầu đỏ ửng lên.Mái tóc bạch kim của cô cùng với đôi mắt xanh dương hơi đỏ lên làm cho cô càng yêu nghiệt hơn.Bây giờ cô trông thật bi thương, cô lúc này như một thiên thần lạc lối , biểu cảm bị thương kia làm cho bất kỳ người nào cũng muốn giết chết người mà khiến cho thiên thần của họ trở nên như vậy.Cô lạnh lùng mở miệng nói:\- Không.Anh thống khổ ngước lên nhìn cô như muốn vào thét :\- Tại sao chứ ? Chỉ một cơ hội thôi cũng không được ? Tại sao chứ ?Cô cười lớn , nước mắt trào ra.Những giọt nước mắt như những viên kim cương sáng lấp lánh rơi xuống gương mặt hoang mĩ kia\- Hahaa...!anh hỏi tôi sao ? Vậy để tôi nói cho anh nghe nhé.Năm đấy tôi 10 tuổi , chính mắt tôi nhìn thấy một bé gái bằng tuổi mình giết chết anh trai và em gái mình.Nhìn những người mà mình yêu thương phải chết trước mặt mình , anh nói xem nhìn họ chết mà mình bất lực không làm được gì , anh thứ nói xem nếu như là anh , anh có cảm thấy mình vô dụng không ?

Nói chuyện với ba mẹ một chút rồi cô ra ngoài, hít thở không khí.

Ngoài vườn trồng rất nhiều hoa hồng mà cô thích, cô cúi xuống nhìn chúng.

Vườn hoa hồng tràn ngập sắc đỏ, cô lại mặc , chiếc váy trắng, trông cô bây giờ không khác gì một thiên thần.

Lãnh Kỳ đi theo cô nhìn thấy cảnh này thì tim đập lệch một nhịp.

Nhận thấy có người đến gần, cô lại trở về hình tượng lạnh lùng nói:

\- Lãnh thiếu, anh đây là đi theo tôi có việc gì ?

Cô quay lại nhìn anh, ánh mắt của hắn bây giờ tràn ngập sự thống khổ bi thương, đôi mắt xanh nước biển hiện lên sự hối hận và đau đớn, mái tóc đen hơi rủ xuống làm cho hắn càng trở nên yêu yêu nghiệt hơn.

Hắn bỏ hình tượng lạnh lùng, cao cao tại thượng của mình xuống.

\- Anh xin em có thể cho có thể tha thứ cho anh được không ?

Cô mỉm cười chua chát đây là lần đầu tiên cô cho cảm xúc của nguyên chủ thống trị cô.

Có lẽ nguyên chủ cũng muốn nói hết những lời này với hắn.

" Nguyên chủ à, để tôi nói hết cảm xúc của cô ra cho họ hộ cho cô nhé."

Đôi mắt của cô bắt đầu đỏ ửng lên.

Mái tóc bạch kim của cô cùng với đôi mắt xanh dương hơi đỏ lên làm cho cô càng yêu nghiệt hơn.

Bây giờ cô trông thật bi thương, cô lúc này như một thiên thần lạc lối , biểu cảm bị thương kia làm cho bất kỳ người nào cũng muốn giết chết người mà khiến cho thiên thần của họ trở nên như vậy.

Cô lạnh lùng mở miệng nói:

\- Không.

Anh thống khổ ngước lên nhìn cô như muốn vào thét :

\- Tại sao chứ ? Chỉ một cơ hội thôi cũng không được ? Tại sao chứ ?

Cô cười lớn , nước mắt trào ra.

Những giọt nước mắt như những viên kim cương sáng lấp lánh rơi xuống gương mặt hoang mĩ kia

\- Hahaa...!anh hỏi tôi sao ? Vậy để tôi nói cho anh nghe nhé.

Năm đấy tôi 10 tuổi , chính mắt tôi nhìn thấy một bé gái bằng tuổi mình giết chết anh trai và em gái mình.

Nhìn những người mà mình yêu thương phải chết trước mặt mình , anh nói xem nhìn họ chết mà mình bất lực không làm được gì , anh thứ nói xem nếu như là anh , anh có cảm thấy mình vô dụng không ?

Hệ Thống Xuyên Không - Công Lược Nam ThầnTác giả: Trần HoàngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngNhiếp Lam Tuyền là đương kim tiểu thư nhà họ Nhiếp. Cô được sống trong nhung lụa , và rất được chiều chuộng. Từ khi lên cấp hai cô đã không tin vào tình yêu, thay người yêu như thay áo. Đặc biệt là không thật lòng với ai cả. Năm 18 tuổi, cô tham gia tổ chức rèn luyện sát thủ và đã trở thành người xuất sắc nhất. Trong một lần đi làm nhiệm vụ, cô không may bị gày bẫy. Tiếng nổ của boom làm toàn thân cô như muốn rã rời. Cô cứ tưởng rằng mình sẽ chết đi. Bỗng hiện lên một âm thanh vang lên trong tâm trí. \( hệ thống : Xin chào kí chủ!\) \( Ngươi là ai\) \( Hệ thống: chúc mừng kí chủ đã tham gia trò chơi này\) \( Hả, chuyện gì vậy\) \( Kí chủ à, đáng nhẽ cô đã chết trong trận boom vừa rồi nhưng nếu cô hoàn thành được nhiệm vụ của hệ thống thì cô sẽ có được bất kì điều gì cô muốn\) \( Kể cả là sống lại sao\) \( đúng rồi kia chủ\) \( Vậy nhiệm vụ là gì\) \( Cô sẽ phải công lược các nam thần trong các thế giới, nếu thành công trong 100 thế giới thì cô sẽ được tái sinh. \) Vì cô vẫn muốn được… Nói chuyện với ba mẹ một chút rồi cô ra ngoài, hít thở không khí.Ngoài vườn trồng rất nhiều hoa hồng mà cô thích, cô cúi xuống nhìn chúng.Vườn hoa hồng tràn ngập sắc đỏ, cô lại mặc , chiếc váy trắng, trông cô bây giờ không khác gì một thiên thần.Lãnh Kỳ đi theo cô nhìn thấy cảnh này thì tim đập lệch một nhịp.Nhận thấy có người đến gần, cô lại trở về hình tượng lạnh lùng nói:\- Lãnh thiếu, anh đây là đi theo tôi có việc gì ?Cô quay lại nhìn anh, ánh mắt của hắn bây giờ tràn ngập sự thống khổ bi thương, đôi mắt xanh nước biển hiện lên sự hối hận và đau đớn, mái tóc đen hơi rủ xuống làm cho hắn càng trở nên yêu yêu nghiệt hơn.Hắn bỏ hình tượng lạnh lùng, cao cao tại thượng của mình xuống.\- Anh xin em có thể cho có thể tha thứ cho anh được không ?Cô mỉm cười chua chát đây là lần đầu tiên cô cho cảm xúc của nguyên chủ thống trị cô.Có lẽ nguyên chủ cũng muốn nói hết những lời này với hắn." Nguyên chủ à, để tôi nói hết cảm xúc của cô ra cho họ hộ cho cô nhé."Đôi mắt của cô bắt đầu đỏ ửng lên.Mái tóc bạch kim của cô cùng với đôi mắt xanh dương hơi đỏ lên làm cho cô càng yêu nghiệt hơn.Bây giờ cô trông thật bi thương, cô lúc này như một thiên thần lạc lối , biểu cảm bị thương kia làm cho bất kỳ người nào cũng muốn giết chết người mà khiến cho thiên thần của họ trở nên như vậy.Cô lạnh lùng mở miệng nói:\- Không.Anh thống khổ ngước lên nhìn cô như muốn vào thét :\- Tại sao chứ ? Chỉ một cơ hội thôi cũng không được ? Tại sao chứ ?Cô cười lớn , nước mắt trào ra.Những giọt nước mắt như những viên kim cương sáng lấp lánh rơi xuống gương mặt hoang mĩ kia\- Hahaa...!anh hỏi tôi sao ? Vậy để tôi nói cho anh nghe nhé.Năm đấy tôi 10 tuổi , chính mắt tôi nhìn thấy một bé gái bằng tuổi mình giết chết anh trai và em gái mình.Nhìn những người mà mình yêu thương phải chết trước mặt mình , anh nói xem nhìn họ chết mà mình bất lực không làm được gì , anh thứ nói xem nếu như là anh , anh có cảm thấy mình vô dụng không ?

Chương 82: 82: Thế Giới 3 Đỉnh Cao Của Âm Nhạc 29