Tác giả:

Nhiếp Lam Tuyền là đương kim tiểu thư nhà họ Nhiếp. Cô được sống trong nhung lụa , và rất được chiều chuộng. Từ khi lên cấp hai cô đã không tin vào tình yêu, thay người yêu như thay áo. Đặc biệt là không thật lòng với ai cả. Năm 18 tuổi, cô tham gia tổ chức rèn luyện sát thủ và đã trở thành người xuất sắc nhất. Trong một lần đi làm nhiệm vụ, cô không may bị gày bẫy. Tiếng nổ của boom làm toàn thân cô như muốn rã rời. Cô cứ tưởng rằng mình sẽ chết đi. Bỗng hiện lên một âm thanh vang lên trong tâm trí. \( hệ thống : Xin chào kí chủ!\) \( Ngươi là ai\) \( Hệ thống: chúc mừng kí chủ đã tham gia trò chơi này\) \( Hả, chuyện gì vậy\) \( Kí chủ à, đáng nhẽ cô đã chết trong trận boom vừa rồi nhưng nếu cô hoàn thành được nhiệm vụ của hệ thống thì cô sẽ có được bất kì điều gì cô muốn\) \( Kể cả là sống lại sao\) \( đúng rồi kia chủ\) \( Vậy nhiệm vụ là gì\) \( Cô sẽ phải công lược các nam thần trong các thế giới, nếu thành công trong 100 thế giới thì cô sẽ được tái sinh. \) Vì cô vẫn muốn được…

Chương 102: 102: Thế Giới 3 Đỉnh Cao Của Âm Nhạc 48

Hệ Thống Xuyên Không - Công Lược Nam ThầnTác giả: Trần HoàngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngNhiếp Lam Tuyền là đương kim tiểu thư nhà họ Nhiếp. Cô được sống trong nhung lụa , và rất được chiều chuộng. Từ khi lên cấp hai cô đã không tin vào tình yêu, thay người yêu như thay áo. Đặc biệt là không thật lòng với ai cả. Năm 18 tuổi, cô tham gia tổ chức rèn luyện sát thủ và đã trở thành người xuất sắc nhất. Trong một lần đi làm nhiệm vụ, cô không may bị gày bẫy. Tiếng nổ của boom làm toàn thân cô như muốn rã rời. Cô cứ tưởng rằng mình sẽ chết đi. Bỗng hiện lên một âm thanh vang lên trong tâm trí. \( hệ thống : Xin chào kí chủ!\) \( Ngươi là ai\) \( Hệ thống: chúc mừng kí chủ đã tham gia trò chơi này\) \( Hả, chuyện gì vậy\) \( Kí chủ à, đáng nhẽ cô đã chết trong trận boom vừa rồi nhưng nếu cô hoàn thành được nhiệm vụ của hệ thống thì cô sẽ có được bất kì điều gì cô muốn\) \( Kể cả là sống lại sao\) \( đúng rồi kia chủ\) \( Vậy nhiệm vụ là gì\) \( Cô sẽ phải công lược các nam thần trong các thế giới, nếu thành công trong 100 thế giới thì cô sẽ được tái sinh. \) Vì cô vẫn muốn được… \- Không phải họ vẫn luôn đeo mặt nạ sao ?Cô thấy mọi người ồn ào như vậy phải cười nói tiếp:\- Đúng như mọi người nghĩ, chúng tôi là fanciful moonlight trong truyền thuyết.Tôi là mon trong nhóm.Con người đứng bên cạnh tôi làm sun trong nhóm.Bây giờ chúng tôi xin trình bày màn biểu diễn.Nhạc nhạc nhạc nhạcCó kí ức nào đẹp hơn ngày đôi ta bắt đầuCó đớn đau nào nặng hơn ngày mình xa nhauCó đôi mắt nào buồn hơn bờ mi em tuôn sầuCó đắng cay nào bằng em vội vàng qua mauNgười đàn ông đang đi bên em là người như thế nàoSợ người ta không yêu thương em anh biết phải làm saoNếu một ngày người em yêu bội bạcEm đừng cần những thứ cao sangNếu sau này họ ra đi vội vàngAnh vẫn chờ em dẫu muộn màngBiết em thương người ấy đã rất nhiềuAnh hỏi lòng anh có bao nhiêuTrái tim em giờ đã quên nuông chiềuXin đừng quên ta đã từng yêu...Người làm anh đau lắm em có biết không?Từng ngày ngồi nhớ mongĐể rồi phải ngóng trôngTừng kỷ niệm chắt chiuMưa còn rơi những chiềuAnh ngồi đây cô liêuHà...!há...!ha...!hà...!haCó kí ức nào đẹp hơn ngày đôi ta bắt đầuCó đớn đau nào nặng hơn ngày mình xa nhauCó đôi mắt nào buồn hơn bờ mi em tuôn sầuCó đắng cay nào bằng em vội vàng qua mauNgười đàn ông đang đi bên em là người như thế nàoSợ người ta không yêu thương em anh biết phải làm saoNếu một ngày người em yêu bội bạcEm đừng cần những thứ cao sangNếu sau này họ ra đi vội vàngAnh vẫn chờ em dẫu muộn màngBiết em thương người ấy đã rất nhiềuAnh hỏi lòng anh có bao nhiêuTrái tim em giờ đã quên nuông chiềuXin đừng quên ta đã từng yêu...Nếu một ngày người em yêu bội bạcEm đừng cần những thứ cao sangNếu sau này họ ra đi vội vàngAnh vẫn chờ em dẫu muộn màngBiết em thương người ấy đã rất nhiềuAnh hỏi lòng anh có bao nhiêuTrái tim em giờ đã quên nuông chiềuXin đừng quên ta đã từng yêu...Xin đừng quên ta đã từng yêu...Hát câu đầu tiên, giọng hát của cô trong trẻo ngọt ngào trong mắt hiện lên sự đau đớn vô tận.Ở bên dưới khán đài liền ồn ào không thôi\- Hay quá.Đúng là cách trình diễn của fanciful moonlight rồiTước Dục Minh phía dưới, môi khẽ nhếch lên thành một đường cong hoàn hảo.Lãnh Kỳ ở dưới ngẩn ngơ trước sắc đẹp của cô.Trác Nhiên thì nhìn cô với Từ Mặc diễn hòa hợp như vậy, trong lòng ghen ghét đố kỵ.Đáng nhẽ người đứng chung với cô bây giờ phải là hắn mới đúng.Lãnh Kỳ ngẩn ngơ với vẻ đẹp của cô, không ngờ giọng hát của cô là hay như vậy.Cô thật đẹp, bây giờ không còn là một ánh mặt trời dịu dàng, thuần khiết nữa.Mà là một ánh trăng với ánh sáng dịu nhẹ, nhẹ nhàng lại cao ngạo lạnh lùng làm cho con người ta yêu thích không thôi." Nhi, em thật giỏi phải chờ anh, anh sẽ xây dựng thể lực, lúc đấy anh sẽ dành lại cho em.Anh sẽ cất em đi phải không để ai nhìn thấy vẻ đẹp của em nữa."Còn làm Thiếu Thiên nhìn cô như vậy thật giống với một người mà thắm từng biết.Đúng người này không ai khác chính là cô bé đó.Tuyền Nhi, cô ấy là cô bé nằm đó sao ? Cô bé đã dạy cho hắn, cao ngạo, lạnh lùng.Cô bé ấy hệt như ánh trăng huyền ảo làm cho con người ta không thể chạm tới được.

\- Không phải họ vẫn luôn đeo mặt nạ sao ?

Cô thấy mọi người ồn ào như vậy phải cười nói tiếp:

\- Đúng như mọi người nghĩ, chúng tôi là fanciful moonlight trong truyền thuyết.

Tôi là mon trong nhóm.

Con người đứng bên cạnh tôi làm sun trong nhóm.

Bây giờ chúng tôi xin trình bày màn biểu diễn.

Nhạc nhạc nhạc nhạc

Có kí ức nào đẹp hơn ngày đôi ta bắt đầu

Có đớn đau nào nặng hơn ngày mình xa nhau

Có đôi mắt nào buồn hơn bờ mi em tuôn sầu

Có đắng cay nào bằng em vội vàng qua mau

Người đàn ông đang đi bên em là người như thế nào

Sợ người ta không yêu thương em anh biết phải làm sao

Nếu một ngày người em yêu bội bạc

Em đừng cần những thứ cao sang

Nếu sau này họ ra đi vội vàng

Anh vẫn chờ em dẫu muộn màng

Biết em thương người ấy đã rất nhiều

Anh hỏi lòng anh có bao nhiêu

Trái tim em giờ đã quên nuông chiều

Xin đừng quên ta đã từng yêu...

Người làm anh đau lắm em có biết không?

Từng ngày ngồi nhớ mong

Để rồi phải ngóng trông

Từng kỷ niệm chắt chiu

Mưa còn rơi những chiều

Anh ngồi đây cô liêu

Hà...!há...!ha...!hà...!ha

Có kí ức nào đẹp hơn ngày đôi ta bắt đầu

Có đớn đau nào nặng hơn ngày mình xa nhau

Có đôi mắt nào buồn hơn bờ mi em tuôn sầu

Có đắng cay nào bằng em vội vàng qua mau

Người đàn ông đang đi bên em là người như thế nào

Sợ người ta không yêu thương em anh biết phải làm sao

Nếu một ngày người em yêu bội bạc

Em đừng cần những thứ cao sang

Nếu sau này họ ra đi vội vàng

Anh vẫn chờ em dẫu muộn màng

Biết em thương người ấy đã rất nhiều

Anh hỏi lòng anh có bao nhiêu

Trái tim em giờ đã quên nuông chiều

Xin đừng quên ta đã từng yêu...

Nếu một ngày người em yêu bội bạc

Em đừng cần những thứ cao sang

Nếu sau này họ ra đi vội vàng

Anh vẫn chờ em dẫu muộn màng

Biết em thương người ấy đã rất nhiều

Anh hỏi lòng anh có bao nhiêu

Trái tim em giờ đã quên nuông chiều

Xin đừng quên ta đã từng yêu...

Xin đừng quên ta đã từng yêu...

Hát câu đầu tiên, giọng hát của cô trong trẻo ngọt ngào trong mắt hiện lên sự đau đớn vô tận.

Ở bên dưới khán đài liền ồn ào không thôi

\- Hay quá.

Đúng là cách trình diễn của fanciful moonlight rồi

Tước Dục Minh phía dưới, môi khẽ nhếch lên thành một đường cong hoàn hảo.

Lãnh Kỳ ở dưới ngẩn ngơ trước sắc đẹp của cô.

Trác Nhiên thì nhìn cô với Từ Mặc diễn hòa hợp như vậy, trong lòng ghen ghét đố kỵ.

Đáng nhẽ người đứng chung với cô bây giờ phải là hắn mới đúng.

Lãnh Kỳ ngẩn ngơ với vẻ đẹp của cô, không ngờ giọng hát của cô là hay như vậy.

Cô thật đẹp, bây giờ không còn là một ánh mặt trời dịu dàng, thuần khiết nữa.

Mà là một ánh trăng với ánh sáng dịu nhẹ, nhẹ nhàng lại cao ngạo lạnh lùng làm cho con người ta yêu thích không thôi.

" Nhi, em thật giỏi phải chờ anh, anh sẽ xây dựng thể lực, lúc đấy anh sẽ dành lại cho em.

Anh sẽ cất em đi phải không để ai nhìn thấy vẻ đẹp của em nữa."

Còn làm Thiếu Thiên nhìn cô như vậy thật giống với một người mà thắm từng biết.

Đúng người này không ai khác chính là cô bé đó.

Tuyền Nhi, cô ấy là cô bé nằm đó sao ? Cô bé đã dạy cho hắn, cao ngạo, lạnh lùng.

Cô bé ấy hệt như ánh trăng huyền ảo làm cho con người ta không thể chạm tới được.

Hệ Thống Xuyên Không - Công Lược Nam ThầnTác giả: Trần HoàngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngNhiếp Lam Tuyền là đương kim tiểu thư nhà họ Nhiếp. Cô được sống trong nhung lụa , và rất được chiều chuộng. Từ khi lên cấp hai cô đã không tin vào tình yêu, thay người yêu như thay áo. Đặc biệt là không thật lòng với ai cả. Năm 18 tuổi, cô tham gia tổ chức rèn luyện sát thủ và đã trở thành người xuất sắc nhất. Trong một lần đi làm nhiệm vụ, cô không may bị gày bẫy. Tiếng nổ của boom làm toàn thân cô như muốn rã rời. Cô cứ tưởng rằng mình sẽ chết đi. Bỗng hiện lên một âm thanh vang lên trong tâm trí. \( hệ thống : Xin chào kí chủ!\) \( Ngươi là ai\) \( Hệ thống: chúc mừng kí chủ đã tham gia trò chơi này\) \( Hả, chuyện gì vậy\) \( Kí chủ à, đáng nhẽ cô đã chết trong trận boom vừa rồi nhưng nếu cô hoàn thành được nhiệm vụ của hệ thống thì cô sẽ có được bất kì điều gì cô muốn\) \( Kể cả là sống lại sao\) \( đúng rồi kia chủ\) \( Vậy nhiệm vụ là gì\) \( Cô sẽ phải công lược các nam thần trong các thế giới, nếu thành công trong 100 thế giới thì cô sẽ được tái sinh. \) Vì cô vẫn muốn được… \- Không phải họ vẫn luôn đeo mặt nạ sao ?Cô thấy mọi người ồn ào như vậy phải cười nói tiếp:\- Đúng như mọi người nghĩ, chúng tôi là fanciful moonlight trong truyền thuyết.Tôi là mon trong nhóm.Con người đứng bên cạnh tôi làm sun trong nhóm.Bây giờ chúng tôi xin trình bày màn biểu diễn.Nhạc nhạc nhạc nhạcCó kí ức nào đẹp hơn ngày đôi ta bắt đầuCó đớn đau nào nặng hơn ngày mình xa nhauCó đôi mắt nào buồn hơn bờ mi em tuôn sầuCó đắng cay nào bằng em vội vàng qua mauNgười đàn ông đang đi bên em là người như thế nàoSợ người ta không yêu thương em anh biết phải làm saoNếu một ngày người em yêu bội bạcEm đừng cần những thứ cao sangNếu sau này họ ra đi vội vàngAnh vẫn chờ em dẫu muộn màngBiết em thương người ấy đã rất nhiềuAnh hỏi lòng anh có bao nhiêuTrái tim em giờ đã quên nuông chiềuXin đừng quên ta đã từng yêu...Người làm anh đau lắm em có biết không?Từng ngày ngồi nhớ mongĐể rồi phải ngóng trôngTừng kỷ niệm chắt chiuMưa còn rơi những chiềuAnh ngồi đây cô liêuHà...!há...!ha...!hà...!haCó kí ức nào đẹp hơn ngày đôi ta bắt đầuCó đớn đau nào nặng hơn ngày mình xa nhauCó đôi mắt nào buồn hơn bờ mi em tuôn sầuCó đắng cay nào bằng em vội vàng qua mauNgười đàn ông đang đi bên em là người như thế nàoSợ người ta không yêu thương em anh biết phải làm saoNếu một ngày người em yêu bội bạcEm đừng cần những thứ cao sangNếu sau này họ ra đi vội vàngAnh vẫn chờ em dẫu muộn màngBiết em thương người ấy đã rất nhiềuAnh hỏi lòng anh có bao nhiêuTrái tim em giờ đã quên nuông chiềuXin đừng quên ta đã từng yêu...Nếu một ngày người em yêu bội bạcEm đừng cần những thứ cao sangNếu sau này họ ra đi vội vàngAnh vẫn chờ em dẫu muộn màngBiết em thương người ấy đã rất nhiềuAnh hỏi lòng anh có bao nhiêuTrái tim em giờ đã quên nuông chiềuXin đừng quên ta đã từng yêu...Xin đừng quên ta đã từng yêu...Hát câu đầu tiên, giọng hát của cô trong trẻo ngọt ngào trong mắt hiện lên sự đau đớn vô tận.Ở bên dưới khán đài liền ồn ào không thôi\- Hay quá.Đúng là cách trình diễn của fanciful moonlight rồiTước Dục Minh phía dưới, môi khẽ nhếch lên thành một đường cong hoàn hảo.Lãnh Kỳ ở dưới ngẩn ngơ trước sắc đẹp của cô.Trác Nhiên thì nhìn cô với Từ Mặc diễn hòa hợp như vậy, trong lòng ghen ghét đố kỵ.Đáng nhẽ người đứng chung với cô bây giờ phải là hắn mới đúng.Lãnh Kỳ ngẩn ngơ với vẻ đẹp của cô, không ngờ giọng hát của cô là hay như vậy.Cô thật đẹp, bây giờ không còn là một ánh mặt trời dịu dàng, thuần khiết nữa.Mà là một ánh trăng với ánh sáng dịu nhẹ, nhẹ nhàng lại cao ngạo lạnh lùng làm cho con người ta yêu thích không thôi." Nhi, em thật giỏi phải chờ anh, anh sẽ xây dựng thể lực, lúc đấy anh sẽ dành lại cho em.Anh sẽ cất em đi phải không để ai nhìn thấy vẻ đẹp của em nữa."Còn làm Thiếu Thiên nhìn cô như vậy thật giống với một người mà thắm từng biết.Đúng người này không ai khác chính là cô bé đó.Tuyền Nhi, cô ấy là cô bé nằm đó sao ? Cô bé đã dạy cho hắn, cao ngạo, lạnh lùng.Cô bé ấy hệt như ánh trăng huyền ảo làm cho con người ta không thể chạm tới được.

Chương 102: 102: Thế Giới 3 Đỉnh Cao Của Âm Nhạc 48