Tác giả:

Nhiếp Lam Tuyền là đương kim tiểu thư nhà họ Nhiếp. Cô được sống trong nhung lụa , và rất được chiều chuộng. Từ khi lên cấp hai cô đã không tin vào tình yêu, thay người yêu như thay áo. Đặc biệt là không thật lòng với ai cả. Năm 18 tuổi, cô tham gia tổ chức rèn luyện sát thủ và đã trở thành người xuất sắc nhất. Trong một lần đi làm nhiệm vụ, cô không may bị gày bẫy. Tiếng nổ của boom làm toàn thân cô như muốn rã rời. Cô cứ tưởng rằng mình sẽ chết đi. Bỗng hiện lên một âm thanh vang lên trong tâm trí. \( hệ thống : Xin chào kí chủ!\) \( Ngươi là ai\) \( Hệ thống: chúc mừng kí chủ đã tham gia trò chơi này\) \( Hả, chuyện gì vậy\) \( Kí chủ à, đáng nhẽ cô đã chết trong trận boom vừa rồi nhưng nếu cô hoàn thành được nhiệm vụ của hệ thống thì cô sẽ có được bất kì điều gì cô muốn\) \( Kể cả là sống lại sao\) \( đúng rồi kia chủ\) \( Vậy nhiệm vụ là gì\) \( Cô sẽ phải công lược các nam thần trong các thế giới, nếu thành công trong 100 thế giới thì cô sẽ được tái sinh. \) Vì cô vẫn muốn được…

Chương 152: 152: Thế Giới 4 Công Lược Hoàng Thường Là Tra Nam 28

Hệ Thống Xuyên Không - Công Lược Nam ThầnTác giả: Trần HoàngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngNhiếp Lam Tuyền là đương kim tiểu thư nhà họ Nhiếp. Cô được sống trong nhung lụa , và rất được chiều chuộng. Từ khi lên cấp hai cô đã không tin vào tình yêu, thay người yêu như thay áo. Đặc biệt là không thật lòng với ai cả. Năm 18 tuổi, cô tham gia tổ chức rèn luyện sát thủ và đã trở thành người xuất sắc nhất. Trong một lần đi làm nhiệm vụ, cô không may bị gày bẫy. Tiếng nổ của boom làm toàn thân cô như muốn rã rời. Cô cứ tưởng rằng mình sẽ chết đi. Bỗng hiện lên một âm thanh vang lên trong tâm trí. \( hệ thống : Xin chào kí chủ!\) \( Ngươi là ai\) \( Hệ thống: chúc mừng kí chủ đã tham gia trò chơi này\) \( Hả, chuyện gì vậy\) \( Kí chủ à, đáng nhẽ cô đã chết trong trận boom vừa rồi nhưng nếu cô hoàn thành được nhiệm vụ của hệ thống thì cô sẽ có được bất kì điều gì cô muốn\) \( Kể cả là sống lại sao\) \( đúng rồi kia chủ\) \( Vậy nhiệm vụ là gì\) \( Cô sẽ phải công lược các nam thần trong các thế giới, nếu thành công trong 100 thế giới thì cô sẽ được tái sinh. \) Vì cô vẫn muốn được… Có lẽ là gần một năm nay rồi .Từ ngày cô cứu Lan Nhi ở dưới núi , bảo vệ Lan Nhi từ ngày hắn phế bỏ chức vị hoàng hậu của cô thì hắn đã không được ôm cô như vậy rồi.Hắn nhớ sự ấm áp của cô , nhớ mùi hương của cô , nhớ giọng nói của cô , nhớ tất cả những thứ của cô.Chỉ là cái cảm giác mềm mại ấm áp ấy nhanh chóng biến mất.Cô đẩy hắn ra , khuôn mặt kiều diễm của cô bây giờ đã đẫm nước mắt.Cô nói :\- Người không còn tư cách ôm ta.Đối với người , ta cũng chỉ là một sủng vật mà thôi không hơn không kém đúng chứ ?Nhìn thấy gương mặt đầy nước mắt ấy hắn đau lòng không thôi.Tại sao mọi chuyện lại xảy ra như vậy ? Tại sao hắn lại có thể nói với cô như vậy cơ chứ ? Toàn thân hắn đang run rẩy.Hắn sợ khuôn mặt ấy , sợ ánh mắt ấy .\- A Tả ...!ta ....!ta ...!không phải như nàng nghĩ đâu.....!Lúc đó , ta chỉ tức giận thôi ....! nàng...\- Ngươi thôi đi , ngươi đây là đang biện hộ cho chính mình sao ? Chẳng nhẽ lại không biết sự lạnh nhạt của ngươi đối với ta ? Chẳng nhẽ ngươi không biết ta yêu ngươi ? À ta quên , lý do đấy là không thể nào đi.Đó là bởi vì chính câu hỏi của người đã giúp ta biết được tình cảm của mình mà .\- Ngươi có còn nhớ lần ta cùng Lan Nhi của ngươi rơi xuống núi không ? Rõ ràng , ta đã rất cố gắng bảo vệ cho nàng ta , bảo bọc cho nàng ta không bị thương một chỗ nào.Ngươi biết không ? Ở đó rất nhiều rắn , ta rất sợ.Cuối cùng ngươi cũng đến chỉ là không phải cứu ta mà là cứu Lan Nhi của người thôi.Hahaa ...!Ngươi còn đổ hết mọi tội lỗi lên đầu ta nữa chứ.Tất cả tình cảm của ta , ngươi chỉ coi là một đồ chơi thôi đúng không ? Từ đầu đến cuối ngươi chỉ coi ta là một thứ đồ chơi không có giá trị đúng không ? Chỉ coi ta là một sủng vật thôi đúng không ?Nàng khóc , khóc vô cùng thương tâm.Chỉ là hắn biết đây là một trong những số ít việc mà hắn đã làm với nàng mà thôi.Hắn nhẹ nhàng ôm lấy nàng khung cảnh thật đẹp , thật lãng mạn và hữu tình.Hắn nhẹ nhàng nói :\- Vậy ta sẽ cho là làm chủ tứ cung được không ?\[ Tinh , độ hảo cảm của nam chính Mộ Dung Viêm tăng thêm 5% hiện tại là 95% \]Nàng đẩy hắn ra , khuôn mặt hồi phục trạng thái lạnh lùng không cảm xúc :\- Ta không cần .\- Tại sao ?\- Ta không muốn làm nữ nhân của ngươi .\- Nàng không còn yêu ta sao ?\- Đúng vậy .Nàng trả lời một cách dứt khoát không do dự sự.Điều này khiến trái tim hắn như rỉ máu.Đau , thật sự rất đau lòng.Nàng đang nói dối thôi đúng không ? Sự thật là nàng còn yêu hắn đúng không ? Hắn trầm lặng một lúc , mặt tối sầm lại rất lâu sau mới mở lời.Giọng nói của hắn hơi run run như đang lo sợ điều gì .\- Nàng là mình yêu đã yêu Long Bình rồi sao ?" A Tả , ta cầu xin làm mà.Ta xin nàng đừng trả lời là có ta biết ta sai rồi mà."Nàng đọc lại được suy nghĩ này của hắn thì nở nụ cười chế giễu" Như vậy thì ta muốn ngược ngươi thôi.".

Có lẽ là gần một năm nay rồi .Từ ngày cô cứu Lan Nhi ở dưới núi , bảo vệ Lan Nhi từ ngày hắn phế bỏ chức vị hoàng hậu của cô thì hắn đã không được ôm cô như vậy rồi.

Hắn nhớ sự ấm áp của cô , nhớ mùi hương của cô , nhớ giọng nói của cô , nhớ tất cả những thứ của cô.

Chỉ là cái cảm giác mềm mại ấm áp ấy nhanh chóng biến mất.

Cô đẩy hắn ra , khuôn mặt kiều diễm của cô bây giờ đã đẫm nước mắt.

Cô nói :

\- Người không còn tư cách ôm ta.

Đối với người , ta cũng chỉ là một sủng vật mà thôi không hơn không kém đúng chứ ?

Nhìn thấy gương mặt đầy nước mắt ấy hắn đau lòng không thôi.

Tại sao mọi chuyện lại xảy ra như vậy ? Tại sao hắn lại có thể nói với cô như vậy cơ chứ ? Toàn thân hắn đang run rẩy.

Hắn sợ khuôn mặt ấy , sợ ánh mắt ấy .

\- A Tả ...!ta ....!ta ...!không phải như nàng nghĩ đâu.

....!Lúc đó , ta chỉ tức giận thôi ....! nàng...

\- Ngươi thôi đi , ngươi đây là đang biện hộ cho chính mình sao ? Chẳng nhẽ lại không biết sự lạnh nhạt của ngươi đối với ta ? Chẳng nhẽ ngươi không biết ta yêu ngươi ? À ta quên , lý do đấy là không thể nào đi.

Đó là bởi vì chính câu hỏi của người đã giúp ta biết được tình cảm của mình mà .

\- Ngươi có còn nhớ lần ta cùng Lan Nhi của ngươi rơi xuống núi không ? Rõ ràng , ta đã rất cố gắng bảo vệ cho nàng ta , bảo bọc cho nàng ta không bị thương một chỗ nào.

Ngươi biết không ? Ở đó rất nhiều rắn , ta rất sợ.

Cuối cùng ngươi cũng đến chỉ là không phải cứu ta mà là cứu Lan Nhi của người thôi.

Hahaa ...!Ngươi còn đổ hết mọi tội lỗi lên đầu ta nữa chứ.

Tất cả tình cảm của ta , ngươi chỉ coi là một đồ chơi thôi đúng không ? Từ đầu đến cuối ngươi chỉ coi ta là một thứ đồ chơi không có giá trị đúng không ? Chỉ coi ta là một sủng vật thôi đúng không ?

Nàng khóc , khóc vô cùng thương tâm.

Chỉ là hắn biết đây là một trong những số ít việc mà hắn đã làm với nàng mà thôi.

Hắn nhẹ nhàng ôm lấy nàng khung cảnh thật đẹp , thật lãng mạn và hữu tình.

Hắn nhẹ nhàng nói :

\- Vậy ta sẽ cho là làm chủ tứ cung được không ?

\[ Tinh , độ hảo cảm của nam chính Mộ Dung Viêm tăng thêm 5% hiện tại là 95% \]

Nàng đẩy hắn ra , khuôn mặt hồi phục trạng thái lạnh lùng không cảm xúc :

\- Ta không cần .

\- Tại sao ?

\- Ta không muốn làm nữ nhân của ngươi .

\- Nàng không còn yêu ta sao ?

\- Đúng vậy .

Nàng trả lời một cách dứt khoát không do dự sự.

Điều này khiến trái tim hắn như rỉ máu.

Đau , thật sự rất đau lòng.

Nàng đang nói dối thôi đúng không ? Sự thật là nàng còn yêu hắn đúng không ? Hắn trầm lặng một lúc , mặt tối sầm lại rất lâu sau mới mở lời.

Giọng nói của hắn hơi run run như đang lo sợ điều gì .

\- Nàng là mình yêu đã yêu Long Bình rồi sao ?

" A Tả , ta cầu xin làm mà.

Ta xin nàng đừng trả lời là có ta biết ta sai rồi mà.

"

Nàng đọc lại được suy nghĩ này của hắn thì nở nụ cười chế giễu

" Như vậy thì ta muốn ngược ngươi thôi.

".

Hệ Thống Xuyên Không - Công Lược Nam ThầnTác giả: Trần HoàngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngNhiếp Lam Tuyền là đương kim tiểu thư nhà họ Nhiếp. Cô được sống trong nhung lụa , và rất được chiều chuộng. Từ khi lên cấp hai cô đã không tin vào tình yêu, thay người yêu như thay áo. Đặc biệt là không thật lòng với ai cả. Năm 18 tuổi, cô tham gia tổ chức rèn luyện sát thủ và đã trở thành người xuất sắc nhất. Trong một lần đi làm nhiệm vụ, cô không may bị gày bẫy. Tiếng nổ của boom làm toàn thân cô như muốn rã rời. Cô cứ tưởng rằng mình sẽ chết đi. Bỗng hiện lên một âm thanh vang lên trong tâm trí. \( hệ thống : Xin chào kí chủ!\) \( Ngươi là ai\) \( Hệ thống: chúc mừng kí chủ đã tham gia trò chơi này\) \( Hả, chuyện gì vậy\) \( Kí chủ à, đáng nhẽ cô đã chết trong trận boom vừa rồi nhưng nếu cô hoàn thành được nhiệm vụ của hệ thống thì cô sẽ có được bất kì điều gì cô muốn\) \( Kể cả là sống lại sao\) \( đúng rồi kia chủ\) \( Vậy nhiệm vụ là gì\) \( Cô sẽ phải công lược các nam thần trong các thế giới, nếu thành công trong 100 thế giới thì cô sẽ được tái sinh. \) Vì cô vẫn muốn được… Có lẽ là gần một năm nay rồi .Từ ngày cô cứu Lan Nhi ở dưới núi , bảo vệ Lan Nhi từ ngày hắn phế bỏ chức vị hoàng hậu của cô thì hắn đã không được ôm cô như vậy rồi.Hắn nhớ sự ấm áp của cô , nhớ mùi hương của cô , nhớ giọng nói của cô , nhớ tất cả những thứ của cô.Chỉ là cái cảm giác mềm mại ấm áp ấy nhanh chóng biến mất.Cô đẩy hắn ra , khuôn mặt kiều diễm của cô bây giờ đã đẫm nước mắt.Cô nói :\- Người không còn tư cách ôm ta.Đối với người , ta cũng chỉ là một sủng vật mà thôi không hơn không kém đúng chứ ?Nhìn thấy gương mặt đầy nước mắt ấy hắn đau lòng không thôi.Tại sao mọi chuyện lại xảy ra như vậy ? Tại sao hắn lại có thể nói với cô như vậy cơ chứ ? Toàn thân hắn đang run rẩy.Hắn sợ khuôn mặt ấy , sợ ánh mắt ấy .\- A Tả ...!ta ....!ta ...!không phải như nàng nghĩ đâu.....!Lúc đó , ta chỉ tức giận thôi ....! nàng...\- Ngươi thôi đi , ngươi đây là đang biện hộ cho chính mình sao ? Chẳng nhẽ lại không biết sự lạnh nhạt của ngươi đối với ta ? Chẳng nhẽ ngươi không biết ta yêu ngươi ? À ta quên , lý do đấy là không thể nào đi.Đó là bởi vì chính câu hỏi của người đã giúp ta biết được tình cảm của mình mà .\- Ngươi có còn nhớ lần ta cùng Lan Nhi của ngươi rơi xuống núi không ? Rõ ràng , ta đã rất cố gắng bảo vệ cho nàng ta , bảo bọc cho nàng ta không bị thương một chỗ nào.Ngươi biết không ? Ở đó rất nhiều rắn , ta rất sợ.Cuối cùng ngươi cũng đến chỉ là không phải cứu ta mà là cứu Lan Nhi của người thôi.Hahaa ...!Ngươi còn đổ hết mọi tội lỗi lên đầu ta nữa chứ.Tất cả tình cảm của ta , ngươi chỉ coi là một đồ chơi thôi đúng không ? Từ đầu đến cuối ngươi chỉ coi ta là một thứ đồ chơi không có giá trị đúng không ? Chỉ coi ta là một sủng vật thôi đúng không ?Nàng khóc , khóc vô cùng thương tâm.Chỉ là hắn biết đây là một trong những số ít việc mà hắn đã làm với nàng mà thôi.Hắn nhẹ nhàng ôm lấy nàng khung cảnh thật đẹp , thật lãng mạn và hữu tình.Hắn nhẹ nhàng nói :\- Vậy ta sẽ cho là làm chủ tứ cung được không ?\[ Tinh , độ hảo cảm của nam chính Mộ Dung Viêm tăng thêm 5% hiện tại là 95% \]Nàng đẩy hắn ra , khuôn mặt hồi phục trạng thái lạnh lùng không cảm xúc :\- Ta không cần .\- Tại sao ?\- Ta không muốn làm nữ nhân của ngươi .\- Nàng không còn yêu ta sao ?\- Đúng vậy .Nàng trả lời một cách dứt khoát không do dự sự.Điều này khiến trái tim hắn như rỉ máu.Đau , thật sự rất đau lòng.Nàng đang nói dối thôi đúng không ? Sự thật là nàng còn yêu hắn đúng không ? Hắn trầm lặng một lúc , mặt tối sầm lại rất lâu sau mới mở lời.Giọng nói của hắn hơi run run như đang lo sợ điều gì .\- Nàng là mình yêu đã yêu Long Bình rồi sao ?" A Tả , ta cầu xin làm mà.Ta xin nàng đừng trả lời là có ta biết ta sai rồi mà."Nàng đọc lại được suy nghĩ này của hắn thì nở nụ cười chế giễu" Như vậy thì ta muốn ngược ngươi thôi.".

Chương 152: 152: Thế Giới 4 Công Lược Hoàng Thường Là Tra Nam 28