Tác giả:

Nó : Hàn Lệ Tuyết Băng, tiểu thư Họ Hàn nổi tiếng đứng thứ 1 trên thế giới, đc sự đùn bọc của cha mẹ lên rất chân thật, hiền lành, ngây thơ, cô có vẻ đẹp ko ai sánh bằng, mắt xanh nước biển sâu thẳm như lòng đại dương, mai tóc hồng phớt tự nhiên hiếm thấy, làn da trắng ko tì vết, đôi môi anh đào cùng má núm đồng tiền xin xắn khi cười lại để lộ chiếc răng khểnh. Cao : 1m75 Nặng : 60 kg IQ : 330/300 Body : cực chuẩn 100/60/90 ( số đo 3 vòng ) Hắn : Nhật Bảo Hoàng Dương, là Thiếu gia nhà họ NHật nổi tiếng đứng thứ 2 trên thế giới, khi còn bé thì mẹ đã mất, ba thì suốt ngay qua lại với gái khiên cho cậu căm thù ba mình, là một người sát gái, đã từng qua lại rất nhiều nhưng chưa tới 1 ngày đã vứt bỏ, cậu là một con người hiểm độc, lãnh khốc, lạnh lùng, co ngạo, cậu có vẻ đẹp 1 người trên vạn người, đôi mắt hổ phách sáng long lanh trong bóng tối, mái tóc hạt dẻ đẹp tuyệt mĩ, làn da trắng nhưng ko bằng nó, má núm đồng tiền mỗi khi cười là sát gái vô đối, khi lần đầu tiên gặp nó chỉ muốn trêu…

Chương 17: Chương 1 Buổi Sáng Chẳng Lành

Nếu Được Làm Lại Một Lần Nữa, Tôi Vẫn Quyết Định Hận AnhTác giả: Saotome HotaruNó : Hàn Lệ Tuyết Băng, tiểu thư Họ Hàn nổi tiếng đứng thứ 1 trên thế giới, đc sự đùn bọc của cha mẹ lên rất chân thật, hiền lành, ngây thơ, cô có vẻ đẹp ko ai sánh bằng, mắt xanh nước biển sâu thẳm như lòng đại dương, mai tóc hồng phớt tự nhiên hiếm thấy, làn da trắng ko tì vết, đôi môi anh đào cùng má núm đồng tiền xin xắn khi cười lại để lộ chiếc răng khểnh. Cao : 1m75 Nặng : 60 kg IQ : 330/300 Body : cực chuẩn 100/60/90 ( số đo 3 vòng ) Hắn : Nhật Bảo Hoàng Dương, là Thiếu gia nhà họ NHật nổi tiếng đứng thứ 2 trên thế giới, khi còn bé thì mẹ đã mất, ba thì suốt ngay qua lại với gái khiên cho cậu căm thù ba mình, là một người sát gái, đã từng qua lại rất nhiều nhưng chưa tới 1 ngày đã vứt bỏ, cậu là một con người hiểm độc, lãnh khốc, lạnh lùng, co ngạo, cậu có vẻ đẹp 1 người trên vạn người, đôi mắt hổ phách sáng long lanh trong bóng tối, mái tóc hạt dẻ đẹp tuyệt mĩ, làn da trắng nhưng ko bằng nó, má núm đồng tiền mỗi khi cười là sát gái vô đối, khi lần đầu tiên gặp nó chỉ muốn trêu… Sáng hôm sau- A đầu mình - nó kêu lên- Đây là đau, ko phải phòng mình - nó cố gắng ngồi dậy nói- ưm...AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA - nó hét lên- Sao zậy - hắn nằm bên cạnh nói- Anh,sao anh...tôi....sao....lại...tối hôm qua.....chuyện gì thế này - nó lắp bắp nói lấy chăn che thân- Em hỏi gì vậy...tôi quá...em tuyệt lắm em biết ko - hắn nói rồi hôn vào má nó- KOOOOOOOOOOOOO - nó nói rồi ôm lấy đầu- Anh bồn ngủ ngủ tiếp đi - hắn nói rồi đè nó xuống- Bỏ ra - Nó hét lên- Sao vậy - hắn hỏi, tay vẫn nhu thuận ôm nó trong lòng- Hôm qua rốt cuộc có chuyện gì đã xảy ra kể cho tôi - nó nói- Ukm để xem nào hôm qua em uống say ở bar - hắn cười nói- Sao nữa - nó gấp- Ukm, rồi khi em ra về thì xay khướt đó, - hắn nói nhàn nhã- Rồi sao nữa - nó gấp- Ukm em gọi cho tôi, bảo đến đón, rồi khi tôi tới đón thì em bám lấy tôi, dụ dỗ tôi, tôi là ko kiềm chế đc lên đưa em về đây "Ăn" - hắn nói cười tà mị- Sao - nó đen mặt- Chuyện thế đó là em mời tôi, mà cơ thê em cũng tuyệt lắm đó - hắn nói rồi liếm mép- KO thể nào - nó ôm đầu vén chăn lên thì thấy 1 vệt đỏ hồng- Ukm em có thể coi như là tác phẩm hôm qua - hắn thấy nó như vậy nói- Anh...- nó ko nói lên lời- Hihi, em phải chịu trách nhiệm với tôi - hắn nói rồi dang tay ôm nó" Chát "NÓ đánh vào tay hắn- Đừng có đụng vào tôi, dơ bẩn - nó lạnh lùng- Em sao vậy - hắn hỏi- Hừ sao ư, việc đó anh biết rõ nhất - nó nói lạnh thấu xương"Ring...Ring...Ring"- Alo anh Phong hả - nó nói trong đt thoại-.......- Vâng em về ngay - nó nói-........- Anh ko phải đón đâu ạ - nó nói-...........- Em sẽ cẩn thận - nó nói rồi cúp máy- Chuyện hôm nay, coi như chưa có gì xảy ra - nó nói rồi thay quần áo, mặc thật chỉnh tề- Tôi ko muốn - hắn chống ta nói- Vậy sao....tùy anh - nó nói rồi đi ra ngoài- Đừng đi - hắn chạy ra vòng tay qua eo nó- Bỏ ra - nó bực mình gạt tay hắn- Tôi muốn em - hắn siết chặt vòng tay mình hơn- Tôi ko muốn day dưa nhiều với loại người như anh - Nó lạnh lùng gạt phắt tay hắn ra- Tại sao chứ tôi cái gì cũng tốt em chê ở điểm nào chứ - hắn nói- Đó ko phải vấn đề, anh nên biết tôi và anh ko còn hy vọng, tình yêu của tôi đã chết rồi - nó nói rồi quay lưng bỏ đi-........- hắn chẳng nói gì cứ đứng nhìn nó đi, trong mắt anh có 1 dòng cảm xúc hỗn loạnTại nhà Phong- Em đi đâu cả tối qua vậy làm anh lo muốn chết - Phong chạy ra ôm chầm lấy nó- Em ko sao chỉ là uống rượu say nên ngủ tại bar luôn - nó nói cũng đáp trả lại cái ôm- Ừ thế ko sao là tốt rồi, em ăn gì chưa anh kêu người nấu cho em nhé - Phong nói rồi định kêu người nấu- Thôi anh em ko muốn ăn - nó nói rồi ddi lên phòng- Ừ - Phong cũng chẳng nói gì- Nếu em muốn ăn gì cứ bảo người nấu nhé, anh đi làm đây - Phong nói- Anh đợi em với, em cũng định tới công ty - nó nói- ừ đc em lên chuẩn bị đi- Phong cười nói- Vâng - nó cười tươi đi chuẩn bị

Sáng hôm sau

- A đầu mình - nó kêu lên

- Đây là đau, ko phải phòng mình - nó cố gắng ngồi dậy nói

- ưm...AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA - nó hét lên

- Sao zậy - hắn nằm bên cạnh nói

- Anh,sao anh...tôi....sao....lại...tối hôm qua.....chuyện gì thế này - nó lắp bắp nói lấy chăn che thân

- Em hỏi gì vậy...tôi quá...em tuyệt lắm em biết ko - hắn nói rồi hôn vào má nó

- KOOOOOOOOOOOOO - nó nói rồi ôm lấy đầu

- Anh bồn ngủ ngủ tiếp đi - hắn nói rồi đè nó xuống

- Bỏ ra - Nó hét lên

- Sao vậy - hắn hỏi, tay vẫn nhu thuận ôm nó trong lòng

- Hôm qua rốt cuộc có chuyện gì đã xảy ra kể cho tôi - nó nói

- Ukm để xem nào hôm qua em uống say ở bar - hắn cười nói

- Sao nữa - nó gấp

- Ukm, rồi khi em ra về thì xay khướt đó, - hắn nói nhàn nhã

- Rồi sao nữa - nó gấp

- Ukm em gọi cho tôi, bảo đến đón, rồi khi tôi tới đón thì em bám lấy tôi, dụ dỗ tôi, tôi là ko kiềm chế đc lên đưa em về đây "Ăn" - hắn nói cười tà mị

- Sao - nó đen mặt

- Chuyện thế đó là em mời tôi, mà cơ thê em cũng tuyệt lắm đó - hắn nói rồi liếm mép

- KO thể nào - nó ôm đầu vén chăn lên thì thấy 1 vệt đỏ hồng

- Ukm em có thể coi như là tác phẩm hôm qua - hắn thấy nó như vậy nói

- Anh...- nó ko nói lên lời

- Hihi, em phải chịu trách nhiệm với tôi - hắn nói rồi dang tay ôm nó

" Chát "

NÓ đánh vào tay hắn

- Đừng có đụng vào tôi, dơ bẩn - nó lạnh lùng

- Em sao vậy - hắn hỏi

- Hừ sao ư, việc đó anh biết rõ nhất - nó nói lạnh thấu xương

"Ring...Ring...Ring"

- Alo anh Phong hả - nó nói trong đt thoại

-.......

- Vâng em về ngay - nó nói

-........

- Anh ko phải đón đâu ạ - nó nói

-...........

- Em sẽ cẩn thận - nó nói rồi cúp máy

- Chuyện hôm nay, coi như chưa có gì xảy ra - nó nói rồi thay quần áo, mặc thật chỉnh tề

- Tôi ko muốn - hắn chống ta nói

- Vậy sao....tùy anh - nó nói rồi đi ra ngoài

- Đừng đi - hắn chạy ra vòng tay qua eo nó

- Bỏ ra - nó bực mình gạt tay hắn

- Tôi muốn em - hắn siết chặt vòng tay mình hơn

- Tôi ko muốn day dưa nhiều với loại người như anh - Nó lạnh lùng gạt phắt tay hắn ra

- Tại sao chứ tôi cái gì cũng tốt em chê ở điểm nào chứ - hắn nói

- Đó ko phải vấn đề, anh nên biết tôi và anh ko còn hy vọng, tình yêu của tôi đã chết rồi - nó nói rồi quay lưng bỏ đi

-........- hắn chẳng nói gì cứ đứng nhìn nó đi, trong mắt anh có 1 dòng cảm xúc hỗn loạn

Tại nhà Phong

- Em đi đâu cả tối qua vậy làm anh lo muốn chết - Phong chạy ra ôm chầm lấy nó

- Em ko sao chỉ là uống rượu say nên ngủ tại bar luôn - nó nói cũng đáp trả lại cái ôm

- Ừ thế ko sao là tốt rồi, em ăn gì chưa anh kêu người nấu cho em nhé - Phong nói rồi định kêu người nấu

- Thôi anh em ko muốn ăn - nó nói rồi ddi lên phòng

- Ừ - Phong cũng chẳng nói gì

- Nếu em muốn ăn gì cứ bảo người nấu nhé, anh đi làm đây - Phong nói

- Anh đợi em với, em cũng định tới công ty - nó nói

- ừ đc em lên chuẩn bị đi- Phong cười nói

- Vâng - nó cười tươi đi chuẩn bị

Nếu Được Làm Lại Một Lần Nữa, Tôi Vẫn Quyết Định Hận AnhTác giả: Saotome HotaruNó : Hàn Lệ Tuyết Băng, tiểu thư Họ Hàn nổi tiếng đứng thứ 1 trên thế giới, đc sự đùn bọc của cha mẹ lên rất chân thật, hiền lành, ngây thơ, cô có vẻ đẹp ko ai sánh bằng, mắt xanh nước biển sâu thẳm như lòng đại dương, mai tóc hồng phớt tự nhiên hiếm thấy, làn da trắng ko tì vết, đôi môi anh đào cùng má núm đồng tiền xin xắn khi cười lại để lộ chiếc răng khểnh. Cao : 1m75 Nặng : 60 kg IQ : 330/300 Body : cực chuẩn 100/60/90 ( số đo 3 vòng ) Hắn : Nhật Bảo Hoàng Dương, là Thiếu gia nhà họ NHật nổi tiếng đứng thứ 2 trên thế giới, khi còn bé thì mẹ đã mất, ba thì suốt ngay qua lại với gái khiên cho cậu căm thù ba mình, là một người sát gái, đã từng qua lại rất nhiều nhưng chưa tới 1 ngày đã vứt bỏ, cậu là một con người hiểm độc, lãnh khốc, lạnh lùng, co ngạo, cậu có vẻ đẹp 1 người trên vạn người, đôi mắt hổ phách sáng long lanh trong bóng tối, mái tóc hạt dẻ đẹp tuyệt mĩ, làn da trắng nhưng ko bằng nó, má núm đồng tiền mỗi khi cười là sát gái vô đối, khi lần đầu tiên gặp nó chỉ muốn trêu… Sáng hôm sau- A đầu mình - nó kêu lên- Đây là đau, ko phải phòng mình - nó cố gắng ngồi dậy nói- ưm...AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA - nó hét lên- Sao zậy - hắn nằm bên cạnh nói- Anh,sao anh...tôi....sao....lại...tối hôm qua.....chuyện gì thế này - nó lắp bắp nói lấy chăn che thân- Em hỏi gì vậy...tôi quá...em tuyệt lắm em biết ko - hắn nói rồi hôn vào má nó- KOOOOOOOOOOOOO - nó nói rồi ôm lấy đầu- Anh bồn ngủ ngủ tiếp đi - hắn nói rồi đè nó xuống- Bỏ ra - Nó hét lên- Sao vậy - hắn hỏi, tay vẫn nhu thuận ôm nó trong lòng- Hôm qua rốt cuộc có chuyện gì đã xảy ra kể cho tôi - nó nói- Ukm để xem nào hôm qua em uống say ở bar - hắn cười nói- Sao nữa - nó gấp- Ukm, rồi khi em ra về thì xay khướt đó, - hắn nói nhàn nhã- Rồi sao nữa - nó gấp- Ukm em gọi cho tôi, bảo đến đón, rồi khi tôi tới đón thì em bám lấy tôi, dụ dỗ tôi, tôi là ko kiềm chế đc lên đưa em về đây "Ăn" - hắn nói cười tà mị- Sao - nó đen mặt- Chuyện thế đó là em mời tôi, mà cơ thê em cũng tuyệt lắm đó - hắn nói rồi liếm mép- KO thể nào - nó ôm đầu vén chăn lên thì thấy 1 vệt đỏ hồng- Ukm em có thể coi như là tác phẩm hôm qua - hắn thấy nó như vậy nói- Anh...- nó ko nói lên lời- Hihi, em phải chịu trách nhiệm với tôi - hắn nói rồi dang tay ôm nó" Chát "NÓ đánh vào tay hắn- Đừng có đụng vào tôi, dơ bẩn - nó lạnh lùng- Em sao vậy - hắn hỏi- Hừ sao ư, việc đó anh biết rõ nhất - nó nói lạnh thấu xương"Ring...Ring...Ring"- Alo anh Phong hả - nó nói trong đt thoại-.......- Vâng em về ngay - nó nói-........- Anh ko phải đón đâu ạ - nó nói-...........- Em sẽ cẩn thận - nó nói rồi cúp máy- Chuyện hôm nay, coi như chưa có gì xảy ra - nó nói rồi thay quần áo, mặc thật chỉnh tề- Tôi ko muốn - hắn chống ta nói- Vậy sao....tùy anh - nó nói rồi đi ra ngoài- Đừng đi - hắn chạy ra vòng tay qua eo nó- Bỏ ra - nó bực mình gạt tay hắn- Tôi muốn em - hắn siết chặt vòng tay mình hơn- Tôi ko muốn day dưa nhiều với loại người như anh - Nó lạnh lùng gạt phắt tay hắn ra- Tại sao chứ tôi cái gì cũng tốt em chê ở điểm nào chứ - hắn nói- Đó ko phải vấn đề, anh nên biết tôi và anh ko còn hy vọng, tình yêu của tôi đã chết rồi - nó nói rồi quay lưng bỏ đi-........- hắn chẳng nói gì cứ đứng nhìn nó đi, trong mắt anh có 1 dòng cảm xúc hỗn loạnTại nhà Phong- Em đi đâu cả tối qua vậy làm anh lo muốn chết - Phong chạy ra ôm chầm lấy nó- Em ko sao chỉ là uống rượu say nên ngủ tại bar luôn - nó nói cũng đáp trả lại cái ôm- Ừ thế ko sao là tốt rồi, em ăn gì chưa anh kêu người nấu cho em nhé - Phong nói rồi định kêu người nấu- Thôi anh em ko muốn ăn - nó nói rồi ddi lên phòng- Ừ - Phong cũng chẳng nói gì- Nếu em muốn ăn gì cứ bảo người nấu nhé, anh đi làm đây - Phong nói- Anh đợi em với, em cũng định tới công ty - nó nói- ừ đc em lên chuẩn bị đi- Phong cười nói- Vâng - nó cười tươi đi chuẩn bị

Chương 17: Chương 1 Buổi Sáng Chẳng Lành