Nó : Hàn Lệ Tuyết Băng, tiểu thư Họ Hàn nổi tiếng đứng thứ 1 trên thế giới, đc sự đùn bọc của cha mẹ lên rất chân thật, hiền lành, ngây thơ, cô có vẻ đẹp ko ai sánh bằng, mắt xanh nước biển sâu thẳm như lòng đại dương, mai tóc hồng phớt tự nhiên hiếm thấy, làn da trắng ko tì vết, đôi môi anh đào cùng má núm đồng tiền xin xắn khi cười lại để lộ chiếc răng khểnh. Cao : 1m75 Nặng : 60 kg IQ : 330/300 Body : cực chuẩn 100/60/90 ( số đo 3 vòng ) Hắn : Nhật Bảo Hoàng Dương, là Thiếu gia nhà họ NHật nổi tiếng đứng thứ 2 trên thế giới, khi còn bé thì mẹ đã mất, ba thì suốt ngay qua lại với gái khiên cho cậu căm thù ba mình, là một người sát gái, đã từng qua lại rất nhiều nhưng chưa tới 1 ngày đã vứt bỏ, cậu là một con người hiểm độc, lãnh khốc, lạnh lùng, co ngạo, cậu có vẻ đẹp 1 người trên vạn người, đôi mắt hổ phách sáng long lanh trong bóng tối, mái tóc hạt dẻ đẹp tuyệt mĩ, làn da trắng nhưng ko bằng nó, má núm đồng tiền mỗi khi cười là sát gái vô đối, khi lần đầu tiên gặp nó chỉ muốn trêu…
Chương 49: Chương Ngoại Truyện 3
Nếu Được Làm Lại Một Lần Nữa, Tôi Vẫn Quyết Định Hận AnhTác giả: Saotome HotaruNó : Hàn Lệ Tuyết Băng, tiểu thư Họ Hàn nổi tiếng đứng thứ 1 trên thế giới, đc sự đùn bọc của cha mẹ lên rất chân thật, hiền lành, ngây thơ, cô có vẻ đẹp ko ai sánh bằng, mắt xanh nước biển sâu thẳm như lòng đại dương, mai tóc hồng phớt tự nhiên hiếm thấy, làn da trắng ko tì vết, đôi môi anh đào cùng má núm đồng tiền xin xắn khi cười lại để lộ chiếc răng khểnh. Cao : 1m75 Nặng : 60 kg IQ : 330/300 Body : cực chuẩn 100/60/90 ( số đo 3 vòng ) Hắn : Nhật Bảo Hoàng Dương, là Thiếu gia nhà họ NHật nổi tiếng đứng thứ 2 trên thế giới, khi còn bé thì mẹ đã mất, ba thì suốt ngay qua lại với gái khiên cho cậu căm thù ba mình, là một người sát gái, đã từng qua lại rất nhiều nhưng chưa tới 1 ngày đã vứt bỏ, cậu là một con người hiểm độc, lãnh khốc, lạnh lùng, co ngạo, cậu có vẻ đẹp 1 người trên vạn người, đôi mắt hổ phách sáng long lanh trong bóng tối, mái tóc hạt dẻ đẹp tuyệt mĩ, làn da trắng nhưng ko bằng nó, má núm đồng tiền mỗi khi cười là sát gái vô đối, khi lần đầu tiên gặp nó chỉ muốn trêu… Sau cái ngày mà hắn tìm đc căn phòng bí mật của cô, anh đã rất đau lòngThì ra chỉ mình anh có lỗi chứ không phải cô, cô vẫn luôn yêu anh, nhưng chính anh đã làm cho cả hai xa cách nhau, khiến cho cả hai rời khỏi nhau như 2 đường thẳng song song không bao giờ giao nhau- Ba ơi - Minh cất tiếng ba 1 cách ngây thơ, giọng nói hồn nhiên mà trong trẻo như những giọt nướcCâu nhóc mới 3 tuổi rưỡi thôi câu không phải là con ruột của hắn và cô, mà chỉ là con nuôi của cô thôi theo điều tra của hắn là khi cô đi biển hóng gió vô tình ở gần đó có 1 cô nhi viện, cô mới vào đó và nhận nuôi thằng bé lúc đầu tên của thằng bé là Hàn Dương Minh nhưng mà hắn đã đổi lại họ của thằng bé là Nhật Dương Minh- Bảo bối của ba, hôm nay con học đc những gì nào - hắn cười ấm áp bé thằng bé lên hôn nó 1 cái chụtMỗi khi thấy nó, hắn lại cảm thấy lòng mình đc an ủi phần nào, nổi đau mất cô đã làm hắn suy sụp rất nhiều hắn sẽ không để thằng bé có mệnh hệ gì dù chỉ là 1 cọng tóc vì hắn đã hứa với cô rằng sẽ chăm sóc thằng bé thật tốt- Chán lắm ba ,toàn tô màu với vẽ tranh thôi à - cậu bé ngây thơ đápHắn có đôi chút ngạc nhiên về câu nói của cậu bé và bèn hỏi nó 1 câu- 5 + 5 bằng mấy ? - hắn hỏi thằng bé xem nó trả lời nhưu nàoHắn không ngừng nó là thiên tài , có thể lắm chứKhông ngần gại câu nói của ba, Minh trả lời luôn- quá dễ 20 ạ - cậu bé cười đáp- Vậy hả thế cha đó con câu này, sắp tới tết rồi, ba vay ông ngoại con 5 nghìn, vay ông nội 5 nghìn tổng cộng là 10 nghìn, mua kẹo hết 7 nghìn còn 3 nghìn, ba giả ông ngoại 1 nghìn còn nợ ông 4 nghìn, giả ông nội 1 nghìn còn nợ ông 4 nghìn ! 4 nghìn công 4 nghìn bằng 8 nghìn thêm 1 nghìn trong túi ba là 9 nghìn thế 1 nghìn của ba đâu ?Hắn ra 1 câu hỏi tương đối trung bình đối với hắn, hắn xem con trai mình sẽ trả lời ra sao- Ba học lớp mấy vậy 4 nghìn cộng 4 nghìn là 8 nghìn, nghĩa là ba nợ 2 ông 8 nghìn, với 1 nghìn trong túi ba thì còn 7 nghìn thôi chứ thế mà ba cũng đòi ra câu đó - Minh tỏ vẻ không hài lòng đối với ba mình-Hahahahaha - đáp lại lời mắng mỏ của con trai mình, hắn cười 1 cách vui mừngThì ra suy đoán của hắn không hề sai 1 chút nào, thằng bé là 1 thiên tài không biết sau này nó sẽ trở thành như nào....có lẽ sẽ không giống hắn.......sẽ không để mất.....cô....- Con không chơi với ba nữa - Minh tự động nhảy xuống khỏi vòng tay của hắn- Cẩn thận kẻo ngã - hắn bất ngờ khi Minh nhảy xuống sợ thằng bé sẽ ngã- Con không sao - Minh cười hiền đáp lại lời hắn rồi lon ta lon ton chạy đi chơi nói đúng hơn là quậy tưng bừng công ty của hắnNhớ lại hồi cô còn ở ben cạnh hắn, thật ấm áp, cảm giác này cũng như cảm giác khi hắn ở bên Minh vậy, hắn sẽ không cô đơn nữaCó lẽ nếu không có thằng bé hắn không biết sẽ như thế nào, thật cảm ơn em đã mang đứa bé tới bên anh, anh sẽ chăm sóc thằn bé thật tốt thậm chí là tốt hơn em chăm thằng bé trước đâyCó lẽ là anh đã mắc nhiều sai lầm, đã làm em tổn thương em, làm em đau khổ, nhưng từ giờ, anh sẽ cố gắng hơn để không đánh mất thằng bé, mất đi em cả thế giới anh sụp đổ nhưng em đã đưa thiên thần bé nhỏ này tới cuộc sống dương như là tối tăm hoàn toàn của anh, để cứu rỗi anh khỏi sự dằn vặt, chắc em chưa tha thứ cho anh đâu nhỉ, chắc vẫn còn giận anh lắm không có lẽ là hận anh......Nghĩ tới đây mắt hắn hơi đó, 1 tầng nước nho nhỏ đc phủ ở mắt- Ba đừng khóc, mẹ sắp về rồi - Minh chạy tới bên hắn, vỗ vào chân hắn- Không sao - hắn ôn nhu nhìn Minh cườiLấy lại tinh thần hắn bé Minh lên rồi hôn Minh chùn chụtThế này là đã quá hạnh phúc rồi, anh chả còn điều gì phải hối tiếc nữa, dù em hận anh nhưng em vẫn rất quan tâm anh, sợ anh cô đơn cho nên mới cho anh 1 thiên thần đáng yêu, có lẽ ngoài lời "Cảm Ơn Em " anh chả còn gì để tỏ rõ lòng biết ơn em cảThe End-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------Và đây là phần ngoài lề chút nhaSau 1 time dài tg nghỉ viết do bận thi và bí ý tưởng cộng độ lười quá mức, cuối cùng tg cx đã đăng xong ngoại truyện 3 và kết thúc bộ này, cảm ơn đọc giả đã theo dõi và đánh giá góp ý cho tg trong 1 time dài, tg rất vui và trân thành cảm ơn !Và tg đang viết 1 bộ nữa tên làMèo ngốc của anh ! Anh yêu em ♥ Đừng dỗi nữa nha !Ủng hộ tg nhoaHiện tại thì tg mới up đc ới chương 8 thoai cho nên bn nào mà thích đọc nhiều nhiều thì cứ chờ nữa chờ mãi cho tới khi đc nhiều roài đọc nhoaThoai muộn roài tg đê ngủ đây pp các đọc giả tg đi ngẩu đây Pipi
Sau cái ngày mà hắn tìm đc căn phòng bí mật của cô, anh đã rất đau lòng
Thì ra chỉ mình anh có lỗi chứ không phải cô, cô vẫn luôn yêu anh, nhưng chính anh đã làm cho cả hai xa cách nhau, khiến cho cả hai rời khỏi nhau như 2 đường thẳng song song không bao giờ giao nhau
- Ba ơi - Minh cất tiếng ba 1 cách ngây thơ, giọng nói hồn nhiên mà trong trẻo như những giọt nước
Câu nhóc mới 3 tuổi rưỡi thôi câu không phải là con ruột của hắn và cô, mà chỉ là con nuôi của cô thôi theo điều tra của hắn là khi cô đi biển hóng gió vô tình ở gần đó có 1 cô nhi viện, cô mới vào đó và nhận nuôi thằng bé lúc đầu tên của thằng bé là Hàn Dương Minh nhưng mà hắn đã đổi lại họ của thằng bé là Nhật Dương Minh
- Bảo bối của ba, hôm nay con học đc những gì nào - hắn cười ấm áp bé thằng bé lên hôn nó 1 cái chụt
Mỗi khi thấy nó, hắn lại cảm thấy lòng mình đc an ủi phần nào, nổi đau mất cô đã làm hắn suy sụp rất nhiều hắn sẽ không để thằng bé có mệnh hệ gì dù chỉ là 1 cọng tóc vì hắn đã hứa với cô rằng sẽ chăm sóc thằng bé thật tốt
- Chán lắm ba ,toàn tô màu với vẽ tranh thôi à - cậu bé ngây thơ đáp
Hắn có đôi chút ngạc nhiên về câu nói của cậu bé và bèn hỏi nó 1 câu
- 5 + 5 bằng mấy ? - hắn hỏi thằng bé xem nó trả lời nhưu nào
Hắn không ngừng nó là thiên tài , có thể lắm chứ
Không ngần gại câu nói của ba, Minh trả lời luôn
- quá dễ 20 ạ - cậu bé cười đáp
- Vậy hả thế cha đó con câu này, sắp tới tết rồi, ba vay ông ngoại con 5 nghìn, vay ông nội 5 nghìn tổng cộng là 10 nghìn, mua kẹo hết 7 nghìn còn 3 nghìn, ba giả ông ngoại 1 nghìn còn nợ ông 4 nghìn, giả ông nội 1 nghìn còn nợ ông 4 nghìn ! 4 nghìn công 4 nghìn bằng 8 nghìn thêm 1 nghìn trong túi ba là 9 nghìn thế 1 nghìn của ba đâu ?
Hắn ra 1 câu hỏi tương đối trung bình đối với hắn, hắn xem con trai mình sẽ trả lời ra sao
- Ba học lớp mấy vậy 4 nghìn cộng 4 nghìn là 8 nghìn, nghĩa là ba nợ 2 ông 8 nghìn, với 1 nghìn trong túi ba thì còn 7 nghìn thôi chứ thế mà ba cũng đòi ra câu đó - Minh tỏ vẻ không hài lòng đối với ba mình
-Hahahahaha - đáp lại lời mắng mỏ của con trai mình, hắn cười 1 cách vui mừng
Thì ra suy đoán của hắn không hề sai 1 chút nào, thằng bé là 1 thiên tài không biết sau này nó sẽ trở thành như nào....có lẽ sẽ không giống hắn.......sẽ không để mất.....cô....
- Con không chơi với ba nữa - Minh tự động nhảy xuống khỏi vòng tay của hắn
- Cẩn thận kẻo ngã - hắn bất ngờ khi Minh nhảy xuống sợ thằng bé sẽ ngã
- Con không sao - Minh cười hiền đáp lại lời hắn rồi lon ta lon ton chạy đi chơi nói đúng hơn là quậy tưng bừng công ty của hắn
Nhớ lại hồi cô còn ở ben cạnh hắn, thật ấm áp, cảm giác này cũng như cảm giác khi hắn ở bên Minh vậy, hắn sẽ không cô đơn nữa
Có lẽ nếu không có thằng bé hắn không biết sẽ như thế nào, thật cảm ơn em đã mang đứa bé tới bên anh, anh sẽ chăm sóc thằn bé thật tốt thậm chí là tốt hơn em chăm thằng bé trước đây
Có lẽ là anh đã mắc nhiều sai lầm, đã làm em tổn thương em, làm em đau khổ, nhưng từ giờ, anh sẽ cố gắng hơn để không đánh mất thằng bé, mất đi em cả thế giới anh sụp đổ nhưng em đã đưa thiên thần bé nhỏ này tới cuộc sống dương như là tối tăm hoàn toàn của anh, để cứu rỗi anh khỏi sự dằn vặt, chắc em chưa tha thứ cho anh đâu nhỉ, chắc vẫn còn giận anh lắm không có lẽ là hận anh......
Nghĩ tới đây mắt hắn hơi đó, 1 tầng nước nho nhỏ đc phủ ở mắt
- Ba đừng khóc, mẹ sắp về rồi - Minh chạy tới bên hắn, vỗ vào chân hắn
- Không sao - hắn ôn nhu nhìn Minh cười
Lấy lại tinh thần hắn bé Minh lên rồi hôn Minh chùn chụt
Thế này là đã quá hạnh phúc rồi, anh chả còn điều gì phải hối tiếc nữa, dù em hận anh nhưng em vẫn rất quan tâm anh, sợ anh cô đơn cho nên mới cho anh 1 thiên thần đáng yêu, có lẽ ngoài lời "Cảm Ơn Em " anh chả còn gì để tỏ rõ lòng biết ơn em cả
The End
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Và đây là phần ngoài lề chút nha
Sau 1 time dài tg nghỉ viết do bận thi và bí ý tưởng cộng độ lười quá mức, cuối cùng tg cx đã đăng xong ngoại truyện 3 và kết thúc bộ này, cảm ơn đọc giả đã theo dõi và đánh giá góp ý cho tg trong 1 time dài, tg rất vui và trân thành cảm ơn !
Và tg đang viết 1 bộ nữa tên là
Mèo ngốc của anh ! Anh yêu em ♥ Đừng dỗi nữa nha !
Ủng hộ tg nhoa
Hiện tại thì tg mới up đc ới chương 8 thoai cho nên bn nào mà thích đọc nhiều nhiều thì cứ chờ nữa chờ mãi cho tới khi đc nhiều roài đọc nhoa
Thoai muộn roài tg đê ngủ đây pp các đọc giả tg đi ngẩu đây Pipi
Nếu Được Làm Lại Một Lần Nữa, Tôi Vẫn Quyết Định Hận AnhTác giả: Saotome HotaruNó : Hàn Lệ Tuyết Băng, tiểu thư Họ Hàn nổi tiếng đứng thứ 1 trên thế giới, đc sự đùn bọc của cha mẹ lên rất chân thật, hiền lành, ngây thơ, cô có vẻ đẹp ko ai sánh bằng, mắt xanh nước biển sâu thẳm như lòng đại dương, mai tóc hồng phớt tự nhiên hiếm thấy, làn da trắng ko tì vết, đôi môi anh đào cùng má núm đồng tiền xin xắn khi cười lại để lộ chiếc răng khểnh. Cao : 1m75 Nặng : 60 kg IQ : 330/300 Body : cực chuẩn 100/60/90 ( số đo 3 vòng ) Hắn : Nhật Bảo Hoàng Dương, là Thiếu gia nhà họ NHật nổi tiếng đứng thứ 2 trên thế giới, khi còn bé thì mẹ đã mất, ba thì suốt ngay qua lại với gái khiên cho cậu căm thù ba mình, là một người sát gái, đã từng qua lại rất nhiều nhưng chưa tới 1 ngày đã vứt bỏ, cậu là một con người hiểm độc, lãnh khốc, lạnh lùng, co ngạo, cậu có vẻ đẹp 1 người trên vạn người, đôi mắt hổ phách sáng long lanh trong bóng tối, mái tóc hạt dẻ đẹp tuyệt mĩ, làn da trắng nhưng ko bằng nó, má núm đồng tiền mỗi khi cười là sát gái vô đối, khi lần đầu tiên gặp nó chỉ muốn trêu… Sau cái ngày mà hắn tìm đc căn phòng bí mật của cô, anh đã rất đau lòngThì ra chỉ mình anh có lỗi chứ không phải cô, cô vẫn luôn yêu anh, nhưng chính anh đã làm cho cả hai xa cách nhau, khiến cho cả hai rời khỏi nhau như 2 đường thẳng song song không bao giờ giao nhau- Ba ơi - Minh cất tiếng ba 1 cách ngây thơ, giọng nói hồn nhiên mà trong trẻo như những giọt nướcCâu nhóc mới 3 tuổi rưỡi thôi câu không phải là con ruột của hắn và cô, mà chỉ là con nuôi của cô thôi theo điều tra của hắn là khi cô đi biển hóng gió vô tình ở gần đó có 1 cô nhi viện, cô mới vào đó và nhận nuôi thằng bé lúc đầu tên của thằng bé là Hàn Dương Minh nhưng mà hắn đã đổi lại họ của thằng bé là Nhật Dương Minh- Bảo bối của ba, hôm nay con học đc những gì nào - hắn cười ấm áp bé thằng bé lên hôn nó 1 cái chụtMỗi khi thấy nó, hắn lại cảm thấy lòng mình đc an ủi phần nào, nổi đau mất cô đã làm hắn suy sụp rất nhiều hắn sẽ không để thằng bé có mệnh hệ gì dù chỉ là 1 cọng tóc vì hắn đã hứa với cô rằng sẽ chăm sóc thằng bé thật tốt- Chán lắm ba ,toàn tô màu với vẽ tranh thôi à - cậu bé ngây thơ đápHắn có đôi chút ngạc nhiên về câu nói của cậu bé và bèn hỏi nó 1 câu- 5 + 5 bằng mấy ? - hắn hỏi thằng bé xem nó trả lời nhưu nàoHắn không ngừng nó là thiên tài , có thể lắm chứKhông ngần gại câu nói của ba, Minh trả lời luôn- quá dễ 20 ạ - cậu bé cười đáp- Vậy hả thế cha đó con câu này, sắp tới tết rồi, ba vay ông ngoại con 5 nghìn, vay ông nội 5 nghìn tổng cộng là 10 nghìn, mua kẹo hết 7 nghìn còn 3 nghìn, ba giả ông ngoại 1 nghìn còn nợ ông 4 nghìn, giả ông nội 1 nghìn còn nợ ông 4 nghìn ! 4 nghìn công 4 nghìn bằng 8 nghìn thêm 1 nghìn trong túi ba là 9 nghìn thế 1 nghìn của ba đâu ?Hắn ra 1 câu hỏi tương đối trung bình đối với hắn, hắn xem con trai mình sẽ trả lời ra sao- Ba học lớp mấy vậy 4 nghìn cộng 4 nghìn là 8 nghìn, nghĩa là ba nợ 2 ông 8 nghìn, với 1 nghìn trong túi ba thì còn 7 nghìn thôi chứ thế mà ba cũng đòi ra câu đó - Minh tỏ vẻ không hài lòng đối với ba mình-Hahahahaha - đáp lại lời mắng mỏ của con trai mình, hắn cười 1 cách vui mừngThì ra suy đoán của hắn không hề sai 1 chút nào, thằng bé là 1 thiên tài không biết sau này nó sẽ trở thành như nào....có lẽ sẽ không giống hắn.......sẽ không để mất.....cô....- Con không chơi với ba nữa - Minh tự động nhảy xuống khỏi vòng tay của hắn- Cẩn thận kẻo ngã - hắn bất ngờ khi Minh nhảy xuống sợ thằng bé sẽ ngã- Con không sao - Minh cười hiền đáp lại lời hắn rồi lon ta lon ton chạy đi chơi nói đúng hơn là quậy tưng bừng công ty của hắnNhớ lại hồi cô còn ở ben cạnh hắn, thật ấm áp, cảm giác này cũng như cảm giác khi hắn ở bên Minh vậy, hắn sẽ không cô đơn nữaCó lẽ nếu không có thằng bé hắn không biết sẽ như thế nào, thật cảm ơn em đã mang đứa bé tới bên anh, anh sẽ chăm sóc thằn bé thật tốt thậm chí là tốt hơn em chăm thằng bé trước đâyCó lẽ là anh đã mắc nhiều sai lầm, đã làm em tổn thương em, làm em đau khổ, nhưng từ giờ, anh sẽ cố gắng hơn để không đánh mất thằng bé, mất đi em cả thế giới anh sụp đổ nhưng em đã đưa thiên thần bé nhỏ này tới cuộc sống dương như là tối tăm hoàn toàn của anh, để cứu rỗi anh khỏi sự dằn vặt, chắc em chưa tha thứ cho anh đâu nhỉ, chắc vẫn còn giận anh lắm không có lẽ là hận anh......Nghĩ tới đây mắt hắn hơi đó, 1 tầng nước nho nhỏ đc phủ ở mắt- Ba đừng khóc, mẹ sắp về rồi - Minh chạy tới bên hắn, vỗ vào chân hắn- Không sao - hắn ôn nhu nhìn Minh cườiLấy lại tinh thần hắn bé Minh lên rồi hôn Minh chùn chụtThế này là đã quá hạnh phúc rồi, anh chả còn điều gì phải hối tiếc nữa, dù em hận anh nhưng em vẫn rất quan tâm anh, sợ anh cô đơn cho nên mới cho anh 1 thiên thần đáng yêu, có lẽ ngoài lời "Cảm Ơn Em " anh chả còn gì để tỏ rõ lòng biết ơn em cảThe End-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------Và đây là phần ngoài lề chút nhaSau 1 time dài tg nghỉ viết do bận thi và bí ý tưởng cộng độ lười quá mức, cuối cùng tg cx đã đăng xong ngoại truyện 3 và kết thúc bộ này, cảm ơn đọc giả đã theo dõi và đánh giá góp ý cho tg trong 1 time dài, tg rất vui và trân thành cảm ơn !Và tg đang viết 1 bộ nữa tên làMèo ngốc của anh ! Anh yêu em ♥ Đừng dỗi nữa nha !Ủng hộ tg nhoaHiện tại thì tg mới up đc ới chương 8 thoai cho nên bn nào mà thích đọc nhiều nhiều thì cứ chờ nữa chờ mãi cho tới khi đc nhiều roài đọc nhoaThoai muộn roài tg đê ngủ đây pp các đọc giả tg đi ngẩu đây Pipi