Tác giả:

Chap 1 Tôi! Nguyễn Quỳnh Trang! Là 1 con người này đã sống trên trái đất này được 16 năm trời. Suốt những ngày tháng tôi sống có vui có buồn tôi nhưng có lẽ ngày tháng buồn dần lấn áp hết ngày vui kể từ hôm ấy….. ********* Hôm ấy là 1 ngày mưa rất to- cơn mưa rào của những ngày đầu tháng 6. Mẹ tôi ngồi trên bộ sofa ngoài phòng khách đợi cha tôi. Có lẽ chưa bao giờ tôi thấy vẻ mặt của bà lại lo lắng đến vậy, 2 tay mẹ tôi ôm trước ngực, những tiếng thở dài buông ra cùng đôi mắt tuyệt vọng như kẻ vô hồn. Giọt nước mắt đầu tiên buông xuống, bà khẽ lấy tay gạt đi, đầu lắc mạnh rồi ngửng đầu lên thở mạnh thành tiếng. Chưa bao giờ suốt tận mấy năm nay chưa bao giờ tôi thấy mẹ mình lại u uất, buồn não đến vậy. Một tiếng “Cách” nhẹ , cha tôi mở cửa bước vào. Có lẽ vì đứng từ xa nên tôi không thể nhìn rõ vẻ mặt của cha nhưng tôi có thể thấy được sự bình thản của ông ấy trước hình ảnh của mẹ tôi. Thật ngạc nhiên! Tôi tưởng cha tôi yêu mẹ tôi lắm mà! Sao lại thế được? Ông không có 1 cử chỉ hỏi…

Chương 10: Chương 11

Có Thứ Hạnh Phúc Gọi Là Chờ Đợi Không Nhỉ?Tác giả: kaoo0okullChap 1 Tôi! Nguyễn Quỳnh Trang! Là 1 con người này đã sống trên trái đất này được 16 năm trời. Suốt những ngày tháng tôi sống có vui có buồn tôi nhưng có lẽ ngày tháng buồn dần lấn áp hết ngày vui kể từ hôm ấy….. ********* Hôm ấy là 1 ngày mưa rất to- cơn mưa rào của những ngày đầu tháng 6. Mẹ tôi ngồi trên bộ sofa ngoài phòng khách đợi cha tôi. Có lẽ chưa bao giờ tôi thấy vẻ mặt của bà lại lo lắng đến vậy, 2 tay mẹ tôi ôm trước ngực, những tiếng thở dài buông ra cùng đôi mắt tuyệt vọng như kẻ vô hồn. Giọt nước mắt đầu tiên buông xuống, bà khẽ lấy tay gạt đi, đầu lắc mạnh rồi ngửng đầu lên thở mạnh thành tiếng. Chưa bao giờ suốt tận mấy năm nay chưa bao giờ tôi thấy mẹ mình lại u uất, buồn não đến vậy. Một tiếng “Cách” nhẹ , cha tôi mở cửa bước vào. Có lẽ vì đứng từ xa nên tôi không thể nhìn rõ vẻ mặt của cha nhưng tôi có thể thấy được sự bình thản của ông ấy trước hình ảnh của mẹ tôi. Thật ngạc nhiên! Tôi tưởng cha tôi yêu mẹ tôi lắm mà! Sao lại thế được? Ông không có 1 cử chỉ hỏi… Không nói đến chuyện ở nhà nữa! Đau đầu và bực mình! Tôi không muốn hiểu gì hết về mối quan hệ giữa bố mẹ tôi và con mụ ấy tôi chỉ ước giá như mình chẳng biết gì về mọi truyện, giá như mình không xuống nhà như hôm ấy mọi truyện sẽ ổn hơn cho tất cả và nhất là cho bản thân tôi.Sáng chủ nhật của cái nắng lưng lửng hè, trời sang và trong hình như còn chẳng thấy nổi gợn mây nào. Một tiếng chuông cửa- Bà Hoài Anh ơi! Ông Huy ơi mở cửa cho con với! Cô Trang ơi ra cứu con nắng quá cháy mông rồi!- Con Đào Anh ổng ổng ngoài cửa.- Ai đấy! Mẹ tôi trả lời- Con Đào Anh đấy mẹ con đi với nó nhá! Mẹ ở nhà với anh Tùng!- Tôi nhanh nhảu xỏ déo rồi chạy luôn ra ngoài.Con Đào Anh mồ hôi nhệ nhãi mặt méo xệch.- Cô cứu con rồi! Tks cô!Nó vừa nói rứt lời rồi nó đẩy tôi sang 1 bên lao thẳng vào nhà. May tôi nhanh tay túm áo nó lại- Mày không định đi à? Vào làm gì?- Có chứ! Nhưng cô cho con đi uống nước chứ không con chả có sức dẫn cô đến đấy đâu cô thân yêu ạ!- Nó làu bàu.- Nhanh lên còn té!- OkNó nhảy thẳng vào nhà rồi làm cái gì đó tôi không biết rồi lại phi ra và cả 2 cùng lên đường đến nhà Minh.

Không nói đến chuyện ở nhà nữa! Đau đầu và bực mình! Tôi không muốn hiểu gì hết về mối quan hệ giữa bố mẹ tôi và con mụ ấy tôi chỉ ước giá như mình chẳng biết gì về mọi truyện, giá như mình không xuống nhà như hôm ấy mọi truyện sẽ ổn hơn cho tất cả và nhất là cho bản thân tôi.

Sáng chủ nhật của cái nắng lưng lửng hè, trời sang và trong hình như còn chẳng thấy nổi gợn mây nào. Một tiếng chuông cửa

- Bà Hoài Anh ơi! Ông Huy ơi mở cửa cho con với! Cô Trang ơi ra cứu con nắng quá cháy mông rồi!- Con Đào Anh ổng ổng ngoài cửa.

- Ai đấy! Mẹ tôi trả lời

- Con Đào Anh đấy mẹ con đi với nó nhá! Mẹ ở nhà với anh Tùng!- Tôi nhanh nhảu xỏ déo rồi chạy luôn ra ngoài.

Con Đào Anh mồ hôi nhệ nhãi mặt méo xệch.

- Cô cứu con rồi! Tks cô!

Nó vừa nói rứt lời rồi nó đẩy tôi sang 1 bên lao thẳng vào nhà. May tôi nhanh tay túm áo nó lại

- Mày không định đi à? Vào làm gì?

- Có chứ! Nhưng cô cho con đi uống nước chứ không con chả có sức dẫn cô đến đấy đâu cô thân yêu ạ!- Nó làu bàu.

- Nhanh lên còn té!

- Ok

Nó nhảy thẳng vào nhà rồi làm cái gì đó tôi không biết rồi lại phi ra và cả 2 cùng lên đường đến nhà Minh.

Có Thứ Hạnh Phúc Gọi Là Chờ Đợi Không Nhỉ?Tác giả: kaoo0okullChap 1 Tôi! Nguyễn Quỳnh Trang! Là 1 con người này đã sống trên trái đất này được 16 năm trời. Suốt những ngày tháng tôi sống có vui có buồn tôi nhưng có lẽ ngày tháng buồn dần lấn áp hết ngày vui kể từ hôm ấy….. ********* Hôm ấy là 1 ngày mưa rất to- cơn mưa rào của những ngày đầu tháng 6. Mẹ tôi ngồi trên bộ sofa ngoài phòng khách đợi cha tôi. Có lẽ chưa bao giờ tôi thấy vẻ mặt của bà lại lo lắng đến vậy, 2 tay mẹ tôi ôm trước ngực, những tiếng thở dài buông ra cùng đôi mắt tuyệt vọng như kẻ vô hồn. Giọt nước mắt đầu tiên buông xuống, bà khẽ lấy tay gạt đi, đầu lắc mạnh rồi ngửng đầu lên thở mạnh thành tiếng. Chưa bao giờ suốt tận mấy năm nay chưa bao giờ tôi thấy mẹ mình lại u uất, buồn não đến vậy. Một tiếng “Cách” nhẹ , cha tôi mở cửa bước vào. Có lẽ vì đứng từ xa nên tôi không thể nhìn rõ vẻ mặt của cha nhưng tôi có thể thấy được sự bình thản của ông ấy trước hình ảnh của mẹ tôi. Thật ngạc nhiên! Tôi tưởng cha tôi yêu mẹ tôi lắm mà! Sao lại thế được? Ông không có 1 cử chỉ hỏi… Không nói đến chuyện ở nhà nữa! Đau đầu và bực mình! Tôi không muốn hiểu gì hết về mối quan hệ giữa bố mẹ tôi và con mụ ấy tôi chỉ ước giá như mình chẳng biết gì về mọi truyện, giá như mình không xuống nhà như hôm ấy mọi truyện sẽ ổn hơn cho tất cả và nhất là cho bản thân tôi.Sáng chủ nhật của cái nắng lưng lửng hè, trời sang và trong hình như còn chẳng thấy nổi gợn mây nào. Một tiếng chuông cửa- Bà Hoài Anh ơi! Ông Huy ơi mở cửa cho con với! Cô Trang ơi ra cứu con nắng quá cháy mông rồi!- Con Đào Anh ổng ổng ngoài cửa.- Ai đấy! Mẹ tôi trả lời- Con Đào Anh đấy mẹ con đi với nó nhá! Mẹ ở nhà với anh Tùng!- Tôi nhanh nhảu xỏ déo rồi chạy luôn ra ngoài.Con Đào Anh mồ hôi nhệ nhãi mặt méo xệch.- Cô cứu con rồi! Tks cô!Nó vừa nói rứt lời rồi nó đẩy tôi sang 1 bên lao thẳng vào nhà. May tôi nhanh tay túm áo nó lại- Mày không định đi à? Vào làm gì?- Có chứ! Nhưng cô cho con đi uống nước chứ không con chả có sức dẫn cô đến đấy đâu cô thân yêu ạ!- Nó làu bàu.- Nhanh lên còn té!- OkNó nhảy thẳng vào nhà rồi làm cái gì đó tôi không biết rồi lại phi ra và cả 2 cùng lên đường đến nhà Minh.

Chương 10: Chương 11