Tác giả:

Chap 1 Tôi! Nguyễn Quỳnh Trang! Là 1 con người này đã sống trên trái đất này được 16 năm trời. Suốt những ngày tháng tôi sống có vui có buồn tôi nhưng có lẽ ngày tháng buồn dần lấn áp hết ngày vui kể từ hôm ấy….. ********* Hôm ấy là 1 ngày mưa rất to- cơn mưa rào của những ngày đầu tháng 6. Mẹ tôi ngồi trên bộ sofa ngoài phòng khách đợi cha tôi. Có lẽ chưa bao giờ tôi thấy vẻ mặt của bà lại lo lắng đến vậy, 2 tay mẹ tôi ôm trước ngực, những tiếng thở dài buông ra cùng đôi mắt tuyệt vọng như kẻ vô hồn. Giọt nước mắt đầu tiên buông xuống, bà khẽ lấy tay gạt đi, đầu lắc mạnh rồi ngửng đầu lên thở mạnh thành tiếng. Chưa bao giờ suốt tận mấy năm nay chưa bao giờ tôi thấy mẹ mình lại u uất, buồn não đến vậy. Một tiếng “Cách” nhẹ , cha tôi mở cửa bước vào. Có lẽ vì đứng từ xa nên tôi không thể nhìn rõ vẻ mặt của cha nhưng tôi có thể thấy được sự bình thản của ông ấy trước hình ảnh của mẹ tôi. Thật ngạc nhiên! Tôi tưởng cha tôi yêu mẹ tôi lắm mà! Sao lại thế được? Ông không có 1 cử chỉ hỏi…

Chương 37: Chương 43

Có Thứ Hạnh Phúc Gọi Là Chờ Đợi Không Nhỉ?Tác giả: kaoo0okullChap 1 Tôi! Nguyễn Quỳnh Trang! Là 1 con người này đã sống trên trái đất này được 16 năm trời. Suốt những ngày tháng tôi sống có vui có buồn tôi nhưng có lẽ ngày tháng buồn dần lấn áp hết ngày vui kể từ hôm ấy….. ********* Hôm ấy là 1 ngày mưa rất to- cơn mưa rào của những ngày đầu tháng 6. Mẹ tôi ngồi trên bộ sofa ngoài phòng khách đợi cha tôi. Có lẽ chưa bao giờ tôi thấy vẻ mặt của bà lại lo lắng đến vậy, 2 tay mẹ tôi ôm trước ngực, những tiếng thở dài buông ra cùng đôi mắt tuyệt vọng như kẻ vô hồn. Giọt nước mắt đầu tiên buông xuống, bà khẽ lấy tay gạt đi, đầu lắc mạnh rồi ngửng đầu lên thở mạnh thành tiếng. Chưa bao giờ suốt tận mấy năm nay chưa bao giờ tôi thấy mẹ mình lại u uất, buồn não đến vậy. Một tiếng “Cách” nhẹ , cha tôi mở cửa bước vào. Có lẽ vì đứng từ xa nên tôi không thể nhìn rõ vẻ mặt của cha nhưng tôi có thể thấy được sự bình thản của ông ấy trước hình ảnh của mẹ tôi. Thật ngạc nhiên! Tôi tưởng cha tôi yêu mẹ tôi lắm mà! Sao lại thế được? Ông không có 1 cử chỉ hỏi… - Rồi ạ!-Tôi thực sự rất hoang mang.- Con đọc được những gì?-Bà ghì chặt lấy cổ tay tôi, ánh mắt nhìn như xuyên thủng tôi. Nói đi!-Giọng bà thúc giục. Con đọc được những gì?- Dạ…! Con …!-Tôi run lên trước hành động kì lạ của bà.- Con đọc được gì! Nói đi!-Bà hét lên thật to.- Con đọc… bức thư…chỉ…ghi có …là nhờ…bố…mẹ..chăm sóc em …Nhi …giúp …cô Lan …thôi ạ!-Tôi sợ sệt, lắp bắp được vài tiếng.Chưa bao giờ tôi thấy mẹ tôi hoảng sợ và lo lằng như vậy cả. Trông bà lúc ấy thực sự như con người đang bị hăm dọa bởi cái thứ gì đó khiến bà vừa sợ hãi nhưng cũng tự khắc vùng lên như 1 đám cháy lên. Nghe xong câu nói của tôi bà liền giơ bức thư lên đọc thật nhanh rồi buông thõng người như vừa trút được dự mệt mỏi hay 1 gánh nặng nào đó. Bà thở dài thành tiếng rồi đưa tay lên ôm lấy ngực. Bà lại nhìn tôi với ánh mắt dịu hiền hằng ngày.- Ổn rồi! Không sao rồi!- Làm…sao hả mẹ?-Tôi vẫn chưa thể trấn tĩnh bản thân lại sau những giây phút vô cùng căng thẳng và lo sợ.- Không sao cả?-Bà nhìn tôi với ánh mặt bình thản nhưng không giấu được nỗi lo lắng.- Có chuyện gì sao hả mẹ?-Tôi gặng hỏi bà.- Không có gì cả con ạ! Nhưng lần sau mẹ cấm con đọc bất cứ bức thư nào do người này gửi đến.- Sao lại cấm ạ?-Tôi ngạc nhiên. Đây là thư do mẹ Nhi gửi cơ mà, sao lại không được đọc nhể? Tôi không thể dấu được sự băn khoăn trên nét mặt.- Con không cần biết! Lên tầng phơi quần áo với Nhi đi!-Mẹ tôi gạt tay tôi ra rồi chỉ thẳng lên tầng.- Nhưng con không hiểu?-Tôi cố nói.- Hiểu với không hiểu cái gì? Con để Nhi phơi quần áo mẹ còn chưa nói đâu đấy!-Mẹ tôi quay lại lườm tôi.…Như lệnh mẹ tôi không thể cãi đành lững thững bước lên tầng nhưng tôi không tài nào giải thích được tại sao mẹ tôi lại hành động như thế. Chắc chắn có chuyện gì quan trọng lắm giấu tôi đây mà. Liên quan đến mẹ Nhi thì chắc có lẽ mẹ không muốn cho Nhi biết nên cũng không muốn cho tôi biết luôn. Mẹ thật kì lạ! Tôi đâu phải con người hay bép xép đâu! Nhưng chắc mẹ nghĩ tôi chơi với Nhi nên cũng sẽ nói cho Nhi biết thôi ấy mà!…™||G|-|†€|| & K†€u™ alo: BUZZ!!!Kh0aj.1606: anh trai yêu dấu!™||G|-|†€|| & K†€u™ alo: ờMày không chào tao à!Dạo này ở nhà thế nào?Vẫn bình thường chứ?Kh0aj.1606: trên cả bình thườngÀAnh có nhớ cái nhi ở trong ảnh chụp anh vs cả an không?™||G|-|†€|| & K†€u™ alo: nhi nào?Hàng xóm thằng an á?Kh0aj.1606: chính hắn và đồng bọn đấy™||G|-|†€|| & K†€u™ alo: làm sao?Kh0aj.1606: cái nhi đấy có họ hàng với nhà mìnhĐang ở nhà mình chơi này™||G|-|†€|| & K†€u™ alo: thế àkBiết thếCó vấn đề gì khôngKh0aj.1606: khôngÀ mà cóAnh biết ai là lan không?Mấy hôm trước cô ấy có gửi thư đến nhà mìnhem đưa ẹ thì mẹ sợ lắmmẹ bảo từ h` em không đc sờ đến thư của cô ấy gửi nữa.™||G|-|†€|| & K†€u™ alo: lan nào nhể?…Hoàng thu lan àkKh0aj.1606: 9 xácĐúng người luônMà sao anh biếtMẹ Nhi đấyHình như bố nhi tên huỳnh nhưng chết r`…10 phút trôi qua…Kh0aj.1606: anh ơi!BUZZ!!!BUZZ!!!BUZZ!!!™||G|-|†€|| & K†€u™ alo: mày đừng có vớ vẩnKhông đc đọc thư người lớn là đúng r`Thôi ngủ đi!…Out luôn! Anh ấy còn không thèm chào tạm biệt tôi cơ đấy.…(Lời kể của Khắc Tùng)Tôi không ngờ những cố gắng lấp liếm sự thật của gia đình tôi chỉ kéo dài trong từng ấy năm thôi. Tôi vẫn biết sẽ có ngày nó phải đối diện với sự thật nhưng có lẽ là hơi sớm. Tôi vẫn lo…

- Rồi ạ!-Tôi thực sự rất hoang mang.

- Con đọc được những gì?-Bà ghì chặt lấy cổ tay tôi, ánh mắt nhìn như xuyên thủng tôi. Nói đi!-Giọng bà thúc giục. Con đọc được những gì?

- Dạ…! Con …!-Tôi run lên trước hành động kì lạ của bà.

- Con đọc được gì! Nói đi!-Bà hét lên thật to.

- Con đọc… bức thư…chỉ…ghi có …là nhờ…bố…mẹ..chăm sóc em …Nhi …giúp …cô Lan …thôi ạ!-Tôi sợ sệt, lắp bắp được vài tiếng.

Chưa bao giờ tôi thấy mẹ tôi hoảng sợ và lo lằng như vậy cả. Trông bà lúc ấy thực sự như con người đang bị hăm dọa bởi cái thứ gì đó khiến bà vừa sợ hãi nhưng cũng tự khắc vùng lên như 1 đám cháy lên. Nghe xong câu nói của tôi bà liền giơ bức thư lên đọc thật nhanh rồi buông thõng người như vừa trút được dự mệt mỏi hay 1 gánh nặng nào đó. Bà thở dài thành tiếng rồi đưa tay lên ôm lấy ngực. Bà lại nhìn tôi với ánh mắt dịu hiền hằng ngày.

- Ổn rồi! Không sao rồi!

- Làm…sao hả mẹ?-Tôi vẫn chưa thể trấn tĩnh bản thân lại sau những giây phút vô cùng căng thẳng và lo sợ.

- Không sao cả?-Bà nhìn tôi với ánh mặt bình thản nhưng không giấu được nỗi lo lắng.

- Có chuyện gì sao hả mẹ?-Tôi gặng hỏi bà.

- Không có gì cả con ạ! Nhưng lần sau mẹ cấm con đọc bất cứ bức thư nào do người này gửi đến.

- Sao lại cấm ạ?-Tôi ngạc nhiên. Đây là thư do mẹ Nhi gửi cơ mà, sao lại không được đọc nhể? Tôi không thể dấu được sự băn khoăn trên nét mặt.

- Con không cần biết! Lên tầng phơi quần áo với Nhi đi!-Mẹ tôi gạt tay tôi ra rồi chỉ thẳng lên tầng.

- Nhưng con không hiểu?-Tôi cố nói.

- Hiểu với không hiểu cái gì? Con để Nhi phơi quần áo mẹ còn chưa nói đâu đấy!-Mẹ tôi quay lại lườm tôi.

Như lệnh mẹ tôi không thể cãi đành lững thững bước lên tầng nhưng tôi không tài nào giải thích được tại sao mẹ tôi lại hành động như thế. Chắc chắn có chuyện gì quan trọng lắm giấu tôi đây mà. Liên quan đến mẹ Nhi thì chắc có lẽ mẹ không muốn cho Nhi biết nên cũng không muốn cho tôi biết luôn. Mẹ thật kì lạ! Tôi đâu phải con người hay bép xép đâu! Nhưng chắc mẹ nghĩ tôi chơi với Nhi nên cũng sẽ nói cho Nhi biết thôi ấy mà!

™||G|-|†€|| & K†€u™ alo: BUZZ!!!

Kh0aj.1606: anh trai yêu dấu!

™||G|-|†€|| & K†€u™ alo: ờ

Mày không chào tao à!

Dạo này ở nhà thế nào?

Vẫn bình thường chứ?

Kh0aj.1606: trên cả bình thường

À

Anh có nhớ cái nhi ở trong ảnh chụp anh vs cả an không?

™||G|-|†€|| & K†€u™ alo: nhi nào?

Hàng xóm thằng an á?

Kh0aj.1606: chính hắn và đồng bọn đấy

™||G|-|†€|| & K†€u™ alo: làm sao?

Kh0aj.1606: cái nhi đấy có họ hàng với nhà mình

Đang ở nhà mình chơi này

™||G|-|†€|| & K†€u™ alo: thế àk

Biết thế

Có vấn đề gì không

Kh0aj.1606: không

À mà có

Anh biết ai là lan không?

Mấy hôm trước cô ấy có gửi thư đến nhà mình

em đưa ẹ thì mẹ sợ lắm

mẹ bảo từ h` em không đc sờ đến thư của cô ấy gửi nữa.

™||G|-|†€|| & K†€u™ alo: lan nào nhể?

Hoàng thu lan àk

Kh0aj.1606: 9 xác

Đúng người luôn

Mà sao anh biết

Mẹ Nhi đấy

Hình như bố nhi tên huỳnh nhưng chết r`

…10 phút trôi qua…

Kh0aj.1606: anh ơi!

BUZZ!!!

BUZZ!!!

BUZZ!!!

™||G|-|†€|| & K†€u™ alo: mày đừng có vớ vẩn

Không đc đọc thư người lớn là đúng r`

Thôi ngủ đi!

Out luôn! Anh ấy còn không thèm chào tạm biệt tôi cơ đấy.

(Lời kể của Khắc Tùng)

Tôi không ngờ những cố gắng lấp liếm sự thật của gia đình tôi chỉ kéo dài trong từng ấy năm thôi. Tôi vẫn biết sẽ có ngày nó phải đối diện với sự thật nhưng có lẽ là hơi sớm. Tôi vẫn lo…

Có Thứ Hạnh Phúc Gọi Là Chờ Đợi Không Nhỉ?Tác giả: kaoo0okullChap 1 Tôi! Nguyễn Quỳnh Trang! Là 1 con người này đã sống trên trái đất này được 16 năm trời. Suốt những ngày tháng tôi sống có vui có buồn tôi nhưng có lẽ ngày tháng buồn dần lấn áp hết ngày vui kể từ hôm ấy….. ********* Hôm ấy là 1 ngày mưa rất to- cơn mưa rào của những ngày đầu tháng 6. Mẹ tôi ngồi trên bộ sofa ngoài phòng khách đợi cha tôi. Có lẽ chưa bao giờ tôi thấy vẻ mặt của bà lại lo lắng đến vậy, 2 tay mẹ tôi ôm trước ngực, những tiếng thở dài buông ra cùng đôi mắt tuyệt vọng như kẻ vô hồn. Giọt nước mắt đầu tiên buông xuống, bà khẽ lấy tay gạt đi, đầu lắc mạnh rồi ngửng đầu lên thở mạnh thành tiếng. Chưa bao giờ suốt tận mấy năm nay chưa bao giờ tôi thấy mẹ mình lại u uất, buồn não đến vậy. Một tiếng “Cách” nhẹ , cha tôi mở cửa bước vào. Có lẽ vì đứng từ xa nên tôi không thể nhìn rõ vẻ mặt của cha nhưng tôi có thể thấy được sự bình thản của ông ấy trước hình ảnh của mẹ tôi. Thật ngạc nhiên! Tôi tưởng cha tôi yêu mẹ tôi lắm mà! Sao lại thế được? Ông không có 1 cử chỉ hỏi… - Rồi ạ!-Tôi thực sự rất hoang mang.- Con đọc được những gì?-Bà ghì chặt lấy cổ tay tôi, ánh mắt nhìn như xuyên thủng tôi. Nói đi!-Giọng bà thúc giục. Con đọc được những gì?- Dạ…! Con …!-Tôi run lên trước hành động kì lạ của bà.- Con đọc được gì! Nói đi!-Bà hét lên thật to.- Con đọc… bức thư…chỉ…ghi có …là nhờ…bố…mẹ..chăm sóc em …Nhi …giúp …cô Lan …thôi ạ!-Tôi sợ sệt, lắp bắp được vài tiếng.Chưa bao giờ tôi thấy mẹ tôi hoảng sợ và lo lằng như vậy cả. Trông bà lúc ấy thực sự như con người đang bị hăm dọa bởi cái thứ gì đó khiến bà vừa sợ hãi nhưng cũng tự khắc vùng lên như 1 đám cháy lên. Nghe xong câu nói của tôi bà liền giơ bức thư lên đọc thật nhanh rồi buông thõng người như vừa trút được dự mệt mỏi hay 1 gánh nặng nào đó. Bà thở dài thành tiếng rồi đưa tay lên ôm lấy ngực. Bà lại nhìn tôi với ánh mắt dịu hiền hằng ngày.- Ổn rồi! Không sao rồi!- Làm…sao hả mẹ?-Tôi vẫn chưa thể trấn tĩnh bản thân lại sau những giây phút vô cùng căng thẳng và lo sợ.- Không sao cả?-Bà nhìn tôi với ánh mặt bình thản nhưng không giấu được nỗi lo lắng.- Có chuyện gì sao hả mẹ?-Tôi gặng hỏi bà.- Không có gì cả con ạ! Nhưng lần sau mẹ cấm con đọc bất cứ bức thư nào do người này gửi đến.- Sao lại cấm ạ?-Tôi ngạc nhiên. Đây là thư do mẹ Nhi gửi cơ mà, sao lại không được đọc nhể? Tôi không thể dấu được sự băn khoăn trên nét mặt.- Con không cần biết! Lên tầng phơi quần áo với Nhi đi!-Mẹ tôi gạt tay tôi ra rồi chỉ thẳng lên tầng.- Nhưng con không hiểu?-Tôi cố nói.- Hiểu với không hiểu cái gì? Con để Nhi phơi quần áo mẹ còn chưa nói đâu đấy!-Mẹ tôi quay lại lườm tôi.…Như lệnh mẹ tôi không thể cãi đành lững thững bước lên tầng nhưng tôi không tài nào giải thích được tại sao mẹ tôi lại hành động như thế. Chắc chắn có chuyện gì quan trọng lắm giấu tôi đây mà. Liên quan đến mẹ Nhi thì chắc có lẽ mẹ không muốn cho Nhi biết nên cũng không muốn cho tôi biết luôn. Mẹ thật kì lạ! Tôi đâu phải con người hay bép xép đâu! Nhưng chắc mẹ nghĩ tôi chơi với Nhi nên cũng sẽ nói cho Nhi biết thôi ấy mà!…™||G|-|†€|| & K†€u™ alo: BUZZ!!!Kh0aj.1606: anh trai yêu dấu!™||G|-|†€|| & K†€u™ alo: ờMày không chào tao à!Dạo này ở nhà thế nào?Vẫn bình thường chứ?Kh0aj.1606: trên cả bình thườngÀAnh có nhớ cái nhi ở trong ảnh chụp anh vs cả an không?™||G|-|†€|| & K†€u™ alo: nhi nào?Hàng xóm thằng an á?Kh0aj.1606: chính hắn và đồng bọn đấy™||G|-|†€|| & K†€u™ alo: làm sao?Kh0aj.1606: cái nhi đấy có họ hàng với nhà mìnhĐang ở nhà mình chơi này™||G|-|†€|| & K†€u™ alo: thế àkBiết thếCó vấn đề gì khôngKh0aj.1606: khôngÀ mà cóAnh biết ai là lan không?Mấy hôm trước cô ấy có gửi thư đến nhà mìnhem đưa ẹ thì mẹ sợ lắmmẹ bảo từ h` em không đc sờ đến thư của cô ấy gửi nữa.™||G|-|†€|| & K†€u™ alo: lan nào nhể?…Hoàng thu lan àkKh0aj.1606: 9 xácĐúng người luônMà sao anh biếtMẹ Nhi đấyHình như bố nhi tên huỳnh nhưng chết r`…10 phút trôi qua…Kh0aj.1606: anh ơi!BUZZ!!!BUZZ!!!BUZZ!!!™||G|-|†€|| & K†€u™ alo: mày đừng có vớ vẩnKhông đc đọc thư người lớn là đúng r`Thôi ngủ đi!…Out luôn! Anh ấy còn không thèm chào tạm biệt tôi cơ đấy.…(Lời kể của Khắc Tùng)Tôi không ngờ những cố gắng lấp liếm sự thật của gia đình tôi chỉ kéo dài trong từng ấy năm thôi. Tôi vẫn biết sẽ có ngày nó phải đối diện với sự thật nhưng có lẽ là hơi sớm. Tôi vẫn lo…

Chương 37: Chương 43