Chap 1 Tôi! Nguyễn Quỳnh Trang! Là 1 con người này đã sống trên trái đất này được 16 năm trời. Suốt những ngày tháng tôi sống có vui có buồn tôi nhưng có lẽ ngày tháng buồn dần lấn áp hết ngày vui kể từ hôm ấy….. ********* Hôm ấy là 1 ngày mưa rất to- cơn mưa rào của những ngày đầu tháng 6. Mẹ tôi ngồi trên bộ sofa ngoài phòng khách đợi cha tôi. Có lẽ chưa bao giờ tôi thấy vẻ mặt của bà lại lo lắng đến vậy, 2 tay mẹ tôi ôm trước ngực, những tiếng thở dài buông ra cùng đôi mắt tuyệt vọng như kẻ vô hồn. Giọt nước mắt đầu tiên buông xuống, bà khẽ lấy tay gạt đi, đầu lắc mạnh rồi ngửng đầu lên thở mạnh thành tiếng. Chưa bao giờ suốt tận mấy năm nay chưa bao giờ tôi thấy mẹ mình lại u uất, buồn não đến vậy. Một tiếng “Cách” nhẹ , cha tôi mở cửa bước vào. Có lẽ vì đứng từ xa nên tôi không thể nhìn rõ vẻ mặt của cha nhưng tôi có thể thấy được sự bình thản của ông ấy trước hình ảnh của mẹ tôi. Thật ngạc nhiên! Tôi tưởng cha tôi yêu mẹ tôi lắm mà! Sao lại thế được? Ông không có 1 cử chỉ hỏi…
Chương 45: Chương 51
Có Thứ Hạnh Phúc Gọi Là Chờ Đợi Không Nhỉ?Tác giả: kaoo0okullChap 1 Tôi! Nguyễn Quỳnh Trang! Là 1 con người này đã sống trên trái đất này được 16 năm trời. Suốt những ngày tháng tôi sống có vui có buồn tôi nhưng có lẽ ngày tháng buồn dần lấn áp hết ngày vui kể từ hôm ấy….. ********* Hôm ấy là 1 ngày mưa rất to- cơn mưa rào của những ngày đầu tháng 6. Mẹ tôi ngồi trên bộ sofa ngoài phòng khách đợi cha tôi. Có lẽ chưa bao giờ tôi thấy vẻ mặt của bà lại lo lắng đến vậy, 2 tay mẹ tôi ôm trước ngực, những tiếng thở dài buông ra cùng đôi mắt tuyệt vọng như kẻ vô hồn. Giọt nước mắt đầu tiên buông xuống, bà khẽ lấy tay gạt đi, đầu lắc mạnh rồi ngửng đầu lên thở mạnh thành tiếng. Chưa bao giờ suốt tận mấy năm nay chưa bao giờ tôi thấy mẹ mình lại u uất, buồn não đến vậy. Một tiếng “Cách” nhẹ , cha tôi mở cửa bước vào. Có lẽ vì đứng từ xa nên tôi không thể nhìn rõ vẻ mặt của cha nhưng tôi có thể thấy được sự bình thản của ông ấy trước hình ảnh của mẹ tôi. Thật ngạc nhiên! Tôi tưởng cha tôi yêu mẹ tôi lắm mà! Sao lại thế được? Ông không có 1 cử chỉ hỏi… Hôm nay… một ngày mưa rào của những ngày đầu hè…Bây giờ đã tháng 5 rồi, công việc học hành căng thẳng của mùa thi làm cô bận rộn vô cùng nhưng cô vẫn có những khoảng thời gian lặng lẽ dành riêng cho bản thân cô. Cô đạp xe một cách vô thức đến cầu Long Biên- nơi cô và anh vẫn ríu rít chạy đùa dưới chân cầu. Cô dắt xe xuống hẳn bãi dưới sông Hồng.Dựng xe lại… Cô dạo bước xung quanh, tiện tay vặt bừa những thứ cỏ dại mọc xung quanh mình. Cô thấy long nhẹ tênh, buồn bã. Cô nhớ anh không??? Cô đã tự hỏi câu này cả hàng trăm lần rồi và đáp án đều là có. Cô rất nhớ anh!***- Anh cõng em đi!-Cô năn nỉ bám lấy tay áo anh.Trước giờ cô vẫn tự hào với anh mắt giả nai của mình có thể thuyết phục mọi con người từ ông bà, bố mẹ và thậm chí cả thầy cô giáo nữa nhưng lần này là một ngoại lệ. Anh nhìn cô với 1 ánh mắt thờ ơ. Hình như anh không quan tâm đến câu nói của cô thì phải? Anh lững thững bước đi không ngoảnh lại nhìn cô lấy một cái. Ánh mắt cô đau đáu nhìn theo anh trong nỗi uất ức, miệng làu bàu… Cô lững thững bước từng bậc cầu thang xuống lòng tràn dâng sự bực bội, hờn rỗi..Trượt chân… té ùm…Cô nằm xõng xoài trên bài cỏ. Máu từ chân bắt đầu ưới ra. Mặt cô méo xệch, nước mắt bắt đầu chảy dài trên khuôn mặt cô.
Hôm nay… một ngày mưa rào của những ngày đầu hè…Bây giờ đã tháng 5 rồi, công việc học hành căng thẳng của mùa thi làm cô bận rộn vô cùng nhưng cô vẫn có những khoảng thời gian lặng lẽ dành riêng cho bản thân cô. Cô đạp xe một cách vô thức đến cầu Long Biên- nơi cô và anh vẫn ríu rít chạy đùa dưới chân cầu. Cô dắt xe xuống hẳn bãi dưới sông Hồng.
Dựng xe lại… Cô dạo bước xung quanh, tiện tay vặt bừa những thứ cỏ dại mọc xung quanh mình. Cô thấy long nhẹ tênh, buồn bã. Cô nhớ anh không??? Cô đã tự hỏi câu này cả hàng trăm lần rồi và đáp án đều là có. Cô rất nhớ anh!
***
- Anh cõng em đi!-Cô năn nỉ bám lấy tay áo anh.
Trước giờ cô vẫn tự hào với anh mắt giả nai của mình có thể thuyết phục mọi con người từ ông bà, bố mẹ và thậm chí cả thầy cô giáo nữa nhưng lần này là một ngoại lệ. Anh nhìn cô với 1 ánh mắt thờ ơ. Hình như anh không quan tâm đến câu nói của cô thì phải? Anh lững thững bước đi không ngoảnh lại nhìn cô lấy một cái. Ánh mắt cô đau đáu nhìn theo anh trong nỗi uất ức, miệng làu bàu… Cô lững thững bước từng bậc cầu thang xuống lòng tràn dâng sự bực bội, hờn rỗi..
Trượt chân… té ùm…
Cô nằm xõng xoài trên bài cỏ. Máu từ chân bắt đầu ưới ra. Mặt cô méo xệch, nước mắt bắt đầu chảy dài trên khuôn mặt cô.
Có Thứ Hạnh Phúc Gọi Là Chờ Đợi Không Nhỉ?Tác giả: kaoo0okullChap 1 Tôi! Nguyễn Quỳnh Trang! Là 1 con người này đã sống trên trái đất này được 16 năm trời. Suốt những ngày tháng tôi sống có vui có buồn tôi nhưng có lẽ ngày tháng buồn dần lấn áp hết ngày vui kể từ hôm ấy….. ********* Hôm ấy là 1 ngày mưa rất to- cơn mưa rào của những ngày đầu tháng 6. Mẹ tôi ngồi trên bộ sofa ngoài phòng khách đợi cha tôi. Có lẽ chưa bao giờ tôi thấy vẻ mặt của bà lại lo lắng đến vậy, 2 tay mẹ tôi ôm trước ngực, những tiếng thở dài buông ra cùng đôi mắt tuyệt vọng như kẻ vô hồn. Giọt nước mắt đầu tiên buông xuống, bà khẽ lấy tay gạt đi, đầu lắc mạnh rồi ngửng đầu lên thở mạnh thành tiếng. Chưa bao giờ suốt tận mấy năm nay chưa bao giờ tôi thấy mẹ mình lại u uất, buồn não đến vậy. Một tiếng “Cách” nhẹ , cha tôi mở cửa bước vào. Có lẽ vì đứng từ xa nên tôi không thể nhìn rõ vẻ mặt của cha nhưng tôi có thể thấy được sự bình thản của ông ấy trước hình ảnh của mẹ tôi. Thật ngạc nhiên! Tôi tưởng cha tôi yêu mẹ tôi lắm mà! Sao lại thế được? Ông không có 1 cử chỉ hỏi… Hôm nay… một ngày mưa rào của những ngày đầu hè…Bây giờ đã tháng 5 rồi, công việc học hành căng thẳng của mùa thi làm cô bận rộn vô cùng nhưng cô vẫn có những khoảng thời gian lặng lẽ dành riêng cho bản thân cô. Cô đạp xe một cách vô thức đến cầu Long Biên- nơi cô và anh vẫn ríu rít chạy đùa dưới chân cầu. Cô dắt xe xuống hẳn bãi dưới sông Hồng.Dựng xe lại… Cô dạo bước xung quanh, tiện tay vặt bừa những thứ cỏ dại mọc xung quanh mình. Cô thấy long nhẹ tênh, buồn bã. Cô nhớ anh không??? Cô đã tự hỏi câu này cả hàng trăm lần rồi và đáp án đều là có. Cô rất nhớ anh!***- Anh cõng em đi!-Cô năn nỉ bám lấy tay áo anh.Trước giờ cô vẫn tự hào với anh mắt giả nai của mình có thể thuyết phục mọi con người từ ông bà, bố mẹ và thậm chí cả thầy cô giáo nữa nhưng lần này là một ngoại lệ. Anh nhìn cô với 1 ánh mắt thờ ơ. Hình như anh không quan tâm đến câu nói của cô thì phải? Anh lững thững bước đi không ngoảnh lại nhìn cô lấy một cái. Ánh mắt cô đau đáu nhìn theo anh trong nỗi uất ức, miệng làu bàu… Cô lững thững bước từng bậc cầu thang xuống lòng tràn dâng sự bực bội, hờn rỗi..Trượt chân… té ùm…Cô nằm xõng xoài trên bài cỏ. Máu từ chân bắt đầu ưới ra. Mặt cô méo xệch, nước mắt bắt đầu chảy dài trên khuôn mặt cô.