Tác giả:

hải mất gần 2 giờ đồng hồ để sửa soạn trang điểm Nó cố gắng lắm mới có thể ép cho tóc mái nằm bẹp xuống trước trán Thắt 2 bím tóc vểnh ra 2 bên như lưỡi câu cá, cố gắng tạo một kiểu bờm xờm nhất có thể Cầm cây chì kẻ chân mày, nó chấm chấm lên mặt nó tạo thành những nốt tàn nhang chi chít Đeo 1 chiếc kính bản bự gần như che hết khuôn mặt Nhìn nó bây giờ chẳng khác gì 1 con ngố Hôm nay là ngày đầu tiên nó nhập học Mới 7h sáng mà xe bus đã chật cứng, ko còn ghế ngồi, nó phải bám víu vào chiếc tay cầm, cảm giác lắc lư làm nó muốn ói Đột nhiên chiếc xe thắng gấp - Á xin lỗi . 1 giọng nam la lên nó nhoài người về phía trước xuýt té, tiếp sau đó làm cảm giác bị ôm chặt vòng eo từ phía sau, nó hét lên - Dâm Tặc !!! Nó quay người lại và thẳng tay tát vào khuôn mặt kẻ lạ mặt 1 cái đau điếng ko thương tiếc - Trời ơi bạn làm gì vậy, tại sao đánh người Tên con trai mặt mũi nhăn nhó, lấy tay ôm lấy khuôn mặt đang hằn vết 5 ngón tay - Đồ dâm tặc, còn xảo biện hả - Ai dâm tặc, tôi đâu cố ý làm vậy…

Chương 8: Chương 8

Khổ Vì ... Đại GiaTác giả: manu75hải mất gần 2 giờ đồng hồ để sửa soạn trang điểm Nó cố gắng lắm mới có thể ép cho tóc mái nằm bẹp xuống trước trán Thắt 2 bím tóc vểnh ra 2 bên như lưỡi câu cá, cố gắng tạo một kiểu bờm xờm nhất có thể Cầm cây chì kẻ chân mày, nó chấm chấm lên mặt nó tạo thành những nốt tàn nhang chi chít Đeo 1 chiếc kính bản bự gần như che hết khuôn mặt Nhìn nó bây giờ chẳng khác gì 1 con ngố Hôm nay là ngày đầu tiên nó nhập học Mới 7h sáng mà xe bus đã chật cứng, ko còn ghế ngồi, nó phải bám víu vào chiếc tay cầm, cảm giác lắc lư làm nó muốn ói Đột nhiên chiếc xe thắng gấp - Á xin lỗi . 1 giọng nam la lên nó nhoài người về phía trước xuýt té, tiếp sau đó làm cảm giác bị ôm chặt vòng eo từ phía sau, nó hét lên - Dâm Tặc !!! Nó quay người lại và thẳng tay tát vào khuôn mặt kẻ lạ mặt 1 cái đau điếng ko thương tiếc - Trời ơi bạn làm gì vậy, tại sao đánh người Tên con trai mặt mũi nhăn nhó, lấy tay ôm lấy khuôn mặt đang hằn vết 5 ngón tay - Đồ dâm tặc, còn xảo biện hả - Ai dâm tặc, tôi đâu cố ý làm vậy… Bệnh viện Việt PhápVừa xuống xe, hắn lao như tên bắn vào bệnh viện, bất chấp những cái nhìn soi mói vào bộ dạng ko khác gì tướng cướp của hắn-Quản gia Trần, bà tôi thế nào rồi-Thiếu gia, cậu đừng lo, bà chủ tịch ko sao cả, nhưng bộ dạng cậu thế này …-Mặc kệ tôi, tôi phải vào thăm bà …Hắn đứng ở ngoài cửa cố làm ra vẽ chỉnh chu nhất, đang định bước vào thì nghe tiếng bà hắn gọi-Minh đến rồi à, vào đi cháuHắn bước tới nắm lấy tay bà, khuôn mặt tiều tụy của bà lằm hắn xót xa-bà ko sao chứ ạ, bà làm cháu lo quá-cháu vẫn còn lo cho bà già này sao – bà Lan giận dỗi nhìn thằng cháu-kìa bà …-cháu bỏ đi biền biệt mấy năm trời, rồi xem bộ dạng của cháu nè, thật chẳng ra sao-cháu xin lỗi …-thôi, ko nói chuyện này nữa, lần này bà gọi cháu về vì muốn cháu làm cho bà 1 chuyện...Hắn bước ra ngoài, khuôn mặt đc che giấu dưới bộ râu rậm rạp khiến ko ai nhận ra vẽ bối rối của hắn vào lúc này, lòng hắn đang rất hỗn loạn … hắn đang mất dần phương hướng-anh là Thiên Minh – 1 vị bác sĩ bước tới trước mặt hắn-tôi có chuyện muốn nói với anh-chuyện gì – hắn nói cộc lốcPhớt lờ vẽ bất lịch sự của hắn, vị bác sĩ vẫn điềm nhiên nói-bệnh tình của bà anh đang chuyển biến xấu đi, tôi e rằng bà ấy sẽ ko sống đc bao lâu nữa … tôi khuyên anh, trong thời gian này anh nên giúp người bệnh hoàn thành những tâm nguyện cuối cùng … để bà ấy đc ra đi nhẹ nhàngNhững lời của vị bác sĩ như những mũi dao đâm vào tim hắn, người bà hắn hết mực yêu thương sắp rời bỏ hắn thật sao …Hắn quả thật ngu ngốc khi bỏ mặc bà suốt thời gian qua, hắn chán đời bỏ bê công việc, bỏ bê tất cả mọi thứ, hắn quên mất người thân duy nhất của mình đang ngày càng già đi, rồi khi hắn nhận ra thì bà đã lâm bệnh nặng, ko sống đc bao lâu nữa, thì mọi chuyện đã sắp quá muộn, hắn đúng là 1 đứa cháu bất hiếu-Thiếu gia, theo lời chủ tịch dăn, tôi đã đem đến cho cậu lí lịch những cô gái cậu sẽ xem mắt vào hôm nay, mời cậu xem quaLấy vợ, điều mà hắn chưa bao giờ nghĩ đến từ sau sự ra đi của Thu Hương … thế nhưng đây lại là tâm nguyện của bà hắn … hắn cầm lấy tập hồ sơ rồi nhìn vào đó bằng ánh mắt chán chường

Bệnh viện Việt Pháp

Vừa xuống xe, hắn lao như tên bắn vào bệnh viện, bất chấp những cái nhìn soi mói vào bộ dạng ko khác gì tướng cướp của hắn

-Quản gia Trần, bà tôi thế nào rồi

-Thiếu gia, cậu đừng lo, bà chủ tịch ko sao cả, nhưng bộ dạng cậu thế này …

-Mặc kệ tôi, tôi phải vào thăm bà …

Hắn đứng ở ngoài cửa cố làm ra vẽ chỉnh chu nhất, đang định bước vào thì nghe tiếng bà hắn gọi

-Minh đến rồi à, vào đi cháu

Hắn bước tới nắm lấy tay bà, khuôn mặt tiều tụy của bà lằm hắn xót xa

-bà ko sao chứ ạ, bà làm cháu lo quá

-cháu vẫn còn lo cho bà già này sao – bà Lan giận dỗi nhìn thằng cháu

-kìa bà …

-cháu bỏ đi biền biệt mấy năm trời, rồi xem bộ dạng của cháu nè, thật chẳng ra sao

-cháu xin lỗi …

-thôi, ko nói chuyện này nữa, lần này bà gọi cháu về vì muốn cháu làm cho bà 1 chuyện

...

Hắn bước ra ngoài, khuôn mặt đc che giấu dưới bộ râu rậm rạp khiến ko ai nhận ra vẽ bối rối của hắn vào lúc này, lòng hắn đang rất hỗn loạn … hắn đang mất dần phương hướng

-anh là Thiên Minh – 1 vị bác sĩ bước tới trước mặt hắn

-tôi có chuyện muốn nói với anh

-chuyện gì – hắn nói cộc lốc

Phớt lờ vẽ bất lịch sự của hắn, vị bác sĩ vẫn điềm nhiên nói

-bệnh tình của bà anh đang chuyển biến xấu đi, tôi e rằng bà ấy sẽ ko sống đc bao lâu nữa … tôi khuyên anh, trong thời gian này anh nên giúp người bệnh hoàn thành những tâm nguyện cuối cùng … để bà ấy đc ra đi nhẹ nhàng

Những lời của vị bác sĩ như những mũi dao đâm vào tim hắn, người bà hắn hết mực yêu thương sắp rời bỏ hắn thật sao …

Hắn quả thật ngu ngốc khi bỏ mặc bà suốt thời gian qua, hắn chán đời bỏ bê công việc, bỏ bê tất cả mọi thứ, hắn quên mất người thân duy nhất của mình đang ngày càng già đi, rồi khi hắn nhận ra thì bà đã lâm bệnh nặng, ko sống đc bao lâu nữa, thì mọi chuyện đã sắp quá muộn, hắn đúng là 1 đứa cháu bất hiếu

-Thiếu gia, theo lời chủ tịch dăn, tôi đã đem đến cho cậu lí lịch những cô gái cậu sẽ xem mắt vào hôm nay, mời cậu xem qua

Lấy vợ, điều mà hắn chưa bao giờ nghĩ đến từ sau sự ra đi của Thu Hương … thế nhưng đây lại là tâm nguyện của bà hắn … hắn cầm lấy tập hồ sơ rồi nhìn vào đó bằng ánh mắt chán chường

Khổ Vì ... Đại GiaTác giả: manu75hải mất gần 2 giờ đồng hồ để sửa soạn trang điểm Nó cố gắng lắm mới có thể ép cho tóc mái nằm bẹp xuống trước trán Thắt 2 bím tóc vểnh ra 2 bên như lưỡi câu cá, cố gắng tạo một kiểu bờm xờm nhất có thể Cầm cây chì kẻ chân mày, nó chấm chấm lên mặt nó tạo thành những nốt tàn nhang chi chít Đeo 1 chiếc kính bản bự gần như che hết khuôn mặt Nhìn nó bây giờ chẳng khác gì 1 con ngố Hôm nay là ngày đầu tiên nó nhập học Mới 7h sáng mà xe bus đã chật cứng, ko còn ghế ngồi, nó phải bám víu vào chiếc tay cầm, cảm giác lắc lư làm nó muốn ói Đột nhiên chiếc xe thắng gấp - Á xin lỗi . 1 giọng nam la lên nó nhoài người về phía trước xuýt té, tiếp sau đó làm cảm giác bị ôm chặt vòng eo từ phía sau, nó hét lên - Dâm Tặc !!! Nó quay người lại và thẳng tay tát vào khuôn mặt kẻ lạ mặt 1 cái đau điếng ko thương tiếc - Trời ơi bạn làm gì vậy, tại sao đánh người Tên con trai mặt mũi nhăn nhó, lấy tay ôm lấy khuôn mặt đang hằn vết 5 ngón tay - Đồ dâm tặc, còn xảo biện hả - Ai dâm tặc, tôi đâu cố ý làm vậy… Bệnh viện Việt PhápVừa xuống xe, hắn lao như tên bắn vào bệnh viện, bất chấp những cái nhìn soi mói vào bộ dạng ko khác gì tướng cướp của hắn-Quản gia Trần, bà tôi thế nào rồi-Thiếu gia, cậu đừng lo, bà chủ tịch ko sao cả, nhưng bộ dạng cậu thế này …-Mặc kệ tôi, tôi phải vào thăm bà …Hắn đứng ở ngoài cửa cố làm ra vẽ chỉnh chu nhất, đang định bước vào thì nghe tiếng bà hắn gọi-Minh đến rồi à, vào đi cháuHắn bước tới nắm lấy tay bà, khuôn mặt tiều tụy của bà lằm hắn xót xa-bà ko sao chứ ạ, bà làm cháu lo quá-cháu vẫn còn lo cho bà già này sao – bà Lan giận dỗi nhìn thằng cháu-kìa bà …-cháu bỏ đi biền biệt mấy năm trời, rồi xem bộ dạng của cháu nè, thật chẳng ra sao-cháu xin lỗi …-thôi, ko nói chuyện này nữa, lần này bà gọi cháu về vì muốn cháu làm cho bà 1 chuyện...Hắn bước ra ngoài, khuôn mặt đc che giấu dưới bộ râu rậm rạp khiến ko ai nhận ra vẽ bối rối của hắn vào lúc này, lòng hắn đang rất hỗn loạn … hắn đang mất dần phương hướng-anh là Thiên Minh – 1 vị bác sĩ bước tới trước mặt hắn-tôi có chuyện muốn nói với anh-chuyện gì – hắn nói cộc lốcPhớt lờ vẽ bất lịch sự của hắn, vị bác sĩ vẫn điềm nhiên nói-bệnh tình của bà anh đang chuyển biến xấu đi, tôi e rằng bà ấy sẽ ko sống đc bao lâu nữa … tôi khuyên anh, trong thời gian này anh nên giúp người bệnh hoàn thành những tâm nguyện cuối cùng … để bà ấy đc ra đi nhẹ nhàngNhững lời của vị bác sĩ như những mũi dao đâm vào tim hắn, người bà hắn hết mực yêu thương sắp rời bỏ hắn thật sao …Hắn quả thật ngu ngốc khi bỏ mặc bà suốt thời gian qua, hắn chán đời bỏ bê công việc, bỏ bê tất cả mọi thứ, hắn quên mất người thân duy nhất của mình đang ngày càng già đi, rồi khi hắn nhận ra thì bà đã lâm bệnh nặng, ko sống đc bao lâu nữa, thì mọi chuyện đã sắp quá muộn, hắn đúng là 1 đứa cháu bất hiếu-Thiếu gia, theo lời chủ tịch dăn, tôi đã đem đến cho cậu lí lịch những cô gái cậu sẽ xem mắt vào hôm nay, mời cậu xem quaLấy vợ, điều mà hắn chưa bao giờ nghĩ đến từ sau sự ra đi của Thu Hương … thế nhưng đây lại là tâm nguyện của bà hắn … hắn cầm lấy tập hồ sơ rồi nhìn vào đó bằng ánh mắt chán chường

Chương 8: Chương 8