Tác giả:

Trước giờ học 10’: - Sao mà ta ghét học Anh văn quá mi ơi ! - Híc, ta lại chúa ghét Thể dục, ghét cái xà, ghét luôn ông thầy !!!!! - Lam, mi ghét môn nào nhất, sao im khô vậy? - Ta ghét… Giải phẫu sinh lý. Ghét, ghét khủng khiếp. - Hả ??????????????????????? 3,4 cái mồm tụi con gái hét lên. Có lẽ không nghĩ rằng Lam lại ghét môn này. - Gì, sao lại ghét. Học môn này thú vị mà. - Tụi mi không ghét, nhưng ta ghét. Học cả quyển sách dày cộp, tối nào phải ngồi tụng. Hết não tới miệng, hết miệng xuống tim, phổi. Ta loạn lên luôn. Mình học xét nghiệm, đâu nhất thiết phải học kĩ vậy chứ. Hứ…. - Xì, nói như mi chắc chết quá. Mai mốt mi đi làm, ai hỏi cái gì về giải phẩu cũng không biết không quê hả? – Con My nghiêm nghị hỏi. Nó bướng bỉnh đáp lại: - Trời, mình làm xét nghiệm, ai thèm hỏi, mình có phải Bác sĩ hay điều dưỡng đâu chứ. - Cứ phải là Bác sĩ, điều dưỡng mới biết, còn lại không biết hả. Làm ngành Y mà vậy à? Lam, mi làm ơn bỏ suy nghĩ đó đi. Ta cũng ghét học bài, nhưng đã chọn ngành…

Chương 19: Chương 19

Thầy, Em Yêu ThầyTác giả: NakitiTrước giờ học 10’: - Sao mà ta ghét học Anh văn quá mi ơi ! - Híc, ta lại chúa ghét Thể dục, ghét cái xà, ghét luôn ông thầy !!!!! - Lam, mi ghét môn nào nhất, sao im khô vậy? - Ta ghét… Giải phẫu sinh lý. Ghét, ghét khủng khiếp. - Hả ??????????????????????? 3,4 cái mồm tụi con gái hét lên. Có lẽ không nghĩ rằng Lam lại ghét môn này. - Gì, sao lại ghét. Học môn này thú vị mà. - Tụi mi không ghét, nhưng ta ghét. Học cả quyển sách dày cộp, tối nào phải ngồi tụng. Hết não tới miệng, hết miệng xuống tim, phổi. Ta loạn lên luôn. Mình học xét nghiệm, đâu nhất thiết phải học kĩ vậy chứ. Hứ…. - Xì, nói như mi chắc chết quá. Mai mốt mi đi làm, ai hỏi cái gì về giải phẩu cũng không biết không quê hả? – Con My nghiêm nghị hỏi. Nó bướng bỉnh đáp lại: - Trời, mình làm xét nghiệm, ai thèm hỏi, mình có phải Bác sĩ hay điều dưỡng đâu chứ. - Cứ phải là Bác sĩ, điều dưỡng mới biết, còn lại không biết hả. Làm ngành Y mà vậy à? Lam, mi làm ơn bỏ suy nghĩ đó đi. Ta cũng ghét học bài, nhưng đã chọn ngành… - Ủa?- Ủa?- Hai anh biết nhau hả?Tùng nhìn Lam cười:- Quá biết ấy chứ. Anh Nam là bạn thân anh Hai anh mà !- Sao kia? Bạn thân anh Tuấn hả?- Em đừng tròn mắt ngạc nhiên vậy được không? Anh lên cơn đau tim đấy! Có gì mà em bất ngờ dữ vậy?- Tại, tại, anh Tuấn, anh ấy…- À, ý em là anh Hai anh đào hoa ăn chơi, làm sao kết bạn với anh Nam chứ gì?Lam bẽn lẽn:- Ừ thì cũng đại loại vậy!!! Hì.Nam lúc này mới lên tiếng:- Khác nhau vậy làm bạn mới hợp. Tôi không thích kết bạn với những người giống như tôi. À, mà làm sao em quen Nhí, à Lam vậy Tùng?- Dạ, em họ em là bạn thân Lam. Ba em làm cùng cơ quan với mẹ Lam nữa. Còn anh…- Thầy em đó anh Tùng.- Thầy?- Ừ, dạy lớp em đó. Với lại ba thầy là bạn thân ba em.- Hi hi, nhất em rồi. Được anh Nam dạy là phúc của em đó.- Hứ, không dám đâu.Rồi nó quay sang Nam:- Ủa, thầy qua đây làm gì vậy?- Đón Ti đi học chứ làm gì?- Trời, thầy đi sớm quá vậy? Nó trễ học nên gọi Hoàng chở đi rồi.- Hừ, vậy mà không chịu gọi điện báo lại, mất công sang đây.- Chắc nó quên. Tí nữa nhớ chở nó về đó.- Uh, thôi tôi về đây. Anh về trước nhé Tùng!- Dạ, rảnh ghé em chơi nghen!- Ok!Nói xong Nam phóng xe cái vù, mất hút.- Con trai mấy anh ai cũng chạy xe kiểu đó hả?- Hi hi, tùy thôi. Có nhiều thằng nhát cáy có bao giờ dám chạy 100km/h đâu. Anh Nam chơi với anh Tuấn nên nhiễm sở thích đi xe tốc độ. Anh cũng bị ảnh hưởng theo.- Anh đi còn đàng hoàng hơn. Bữa trước thầy chở em đi, em sợ chết khiếp.- Anh chở em anh mới “đàng hoàng” thôi. Bình thường anh chạy 100km/h trở lên thôi.- Eo ơi, anh muốn chết hay sao vậy? Anh đừng đi như vậy nữa đó.- Muốn anh không đi như vậy hả? Vậy em phải để anh chở suốt đời nhé !!!!- Anh đừng trêu em nữa, híc. Thôi, muộn rồi, anh về đi. Em phải đi tắm rồi ăn cơm, cả chiều nay tiếp khách mệt quá !!!- Đuổi anh về à? Haiza, thì về, hì. Anh về đây, nhớ thứ 7 đó.- Bye anh, em nhớ mà, anh nói mãi.

- Ủa?

- Ủa?

- Hai anh biết nhau hả?

Tùng nhìn Lam cười:

- Quá biết ấy chứ. Anh Nam là bạn thân anh Hai anh mà !

- Sao kia? Bạn thân anh Tuấn hả?

- Em đừng tròn mắt ngạc nhiên vậy được không? Anh lên cơn đau tim đấy! Có gì mà em bất ngờ dữ vậy?

- Tại, tại, anh Tuấn, anh ấy…

- À, ý em là anh Hai anh đào hoa ăn chơi, làm sao kết bạn với anh Nam chứ gì?

Lam bẽn lẽn:

- Ừ thì cũng đại loại vậy!!! Hì.

Nam lúc này mới lên tiếng:

- Khác nhau vậy làm bạn mới hợp. Tôi không thích kết bạn với những người giống như tôi. À, mà làm sao em quen Nhí, à Lam vậy Tùng?

- Dạ, em họ em là bạn thân Lam. Ba em làm cùng cơ quan với mẹ Lam nữa. Còn anh…

- Thầy em đó anh Tùng.

- Thầy?

- Ừ, dạy lớp em đó. Với lại ba thầy là bạn thân ba em.

- Hi hi, nhất em rồi. Được anh Nam dạy là phúc của em đó.

- Hứ, không dám đâu.

Rồi nó quay sang Nam:

- Ủa, thầy qua đây làm gì vậy?

- Đón Ti đi học chứ làm gì?

- Trời, thầy đi sớm quá vậy? Nó trễ học nên gọi Hoàng chở đi rồi.

- Hừ, vậy mà không chịu gọi điện báo lại, mất công sang đây.

- Chắc nó quên. Tí nữa nhớ chở nó về đó.

- Uh, thôi tôi về đây. Anh về trước nhé Tùng!

- Dạ, rảnh ghé em chơi nghen!

- Ok!

Nói xong Nam phóng xe cái vù, mất hút.

- Con trai mấy anh ai cũng chạy xe kiểu đó hả?

- Hi hi, tùy thôi. Có nhiều thằng nhát cáy có bao giờ dám chạy 100km/h đâu. Anh Nam chơi với anh Tuấn nên nhiễm sở thích đi xe tốc độ. Anh cũng bị ảnh hưởng theo.

- Anh đi còn đàng hoàng hơn. Bữa trước thầy chở em đi, em sợ chết khiếp.

- Anh chở em anh mới “đàng hoàng” thôi. Bình thường anh chạy 100km/h trở lên thôi.

- Eo ơi, anh muốn chết hay sao vậy? Anh đừng đi như vậy nữa đó.

- Muốn anh không đi như vậy hả? Vậy em phải để anh chở suốt đời nhé !!!!

- Anh đừng trêu em nữa, híc. Thôi, muộn rồi, anh về đi. Em phải đi tắm rồi ăn cơm, cả chiều nay tiếp khách mệt quá !!!

- Đuổi anh về à? Haiza, thì về, hì. Anh về đây, nhớ thứ 7 đó.

- Bye anh, em nhớ mà, anh nói mãi.

Thầy, Em Yêu ThầyTác giả: NakitiTrước giờ học 10’: - Sao mà ta ghét học Anh văn quá mi ơi ! - Híc, ta lại chúa ghét Thể dục, ghét cái xà, ghét luôn ông thầy !!!!! - Lam, mi ghét môn nào nhất, sao im khô vậy? - Ta ghét… Giải phẫu sinh lý. Ghét, ghét khủng khiếp. - Hả ??????????????????????? 3,4 cái mồm tụi con gái hét lên. Có lẽ không nghĩ rằng Lam lại ghét môn này. - Gì, sao lại ghét. Học môn này thú vị mà. - Tụi mi không ghét, nhưng ta ghét. Học cả quyển sách dày cộp, tối nào phải ngồi tụng. Hết não tới miệng, hết miệng xuống tim, phổi. Ta loạn lên luôn. Mình học xét nghiệm, đâu nhất thiết phải học kĩ vậy chứ. Hứ…. - Xì, nói như mi chắc chết quá. Mai mốt mi đi làm, ai hỏi cái gì về giải phẩu cũng không biết không quê hả? – Con My nghiêm nghị hỏi. Nó bướng bỉnh đáp lại: - Trời, mình làm xét nghiệm, ai thèm hỏi, mình có phải Bác sĩ hay điều dưỡng đâu chứ. - Cứ phải là Bác sĩ, điều dưỡng mới biết, còn lại không biết hả. Làm ngành Y mà vậy à? Lam, mi làm ơn bỏ suy nghĩ đó đi. Ta cũng ghét học bài, nhưng đã chọn ngành… - Ủa?- Ủa?- Hai anh biết nhau hả?Tùng nhìn Lam cười:- Quá biết ấy chứ. Anh Nam là bạn thân anh Hai anh mà !- Sao kia? Bạn thân anh Tuấn hả?- Em đừng tròn mắt ngạc nhiên vậy được không? Anh lên cơn đau tim đấy! Có gì mà em bất ngờ dữ vậy?- Tại, tại, anh Tuấn, anh ấy…- À, ý em là anh Hai anh đào hoa ăn chơi, làm sao kết bạn với anh Nam chứ gì?Lam bẽn lẽn:- Ừ thì cũng đại loại vậy!!! Hì.Nam lúc này mới lên tiếng:- Khác nhau vậy làm bạn mới hợp. Tôi không thích kết bạn với những người giống như tôi. À, mà làm sao em quen Nhí, à Lam vậy Tùng?- Dạ, em họ em là bạn thân Lam. Ba em làm cùng cơ quan với mẹ Lam nữa. Còn anh…- Thầy em đó anh Tùng.- Thầy?- Ừ, dạy lớp em đó. Với lại ba thầy là bạn thân ba em.- Hi hi, nhất em rồi. Được anh Nam dạy là phúc của em đó.- Hứ, không dám đâu.Rồi nó quay sang Nam:- Ủa, thầy qua đây làm gì vậy?- Đón Ti đi học chứ làm gì?- Trời, thầy đi sớm quá vậy? Nó trễ học nên gọi Hoàng chở đi rồi.- Hừ, vậy mà không chịu gọi điện báo lại, mất công sang đây.- Chắc nó quên. Tí nữa nhớ chở nó về đó.- Uh, thôi tôi về đây. Anh về trước nhé Tùng!- Dạ, rảnh ghé em chơi nghen!- Ok!Nói xong Nam phóng xe cái vù, mất hút.- Con trai mấy anh ai cũng chạy xe kiểu đó hả?- Hi hi, tùy thôi. Có nhiều thằng nhát cáy có bao giờ dám chạy 100km/h đâu. Anh Nam chơi với anh Tuấn nên nhiễm sở thích đi xe tốc độ. Anh cũng bị ảnh hưởng theo.- Anh đi còn đàng hoàng hơn. Bữa trước thầy chở em đi, em sợ chết khiếp.- Anh chở em anh mới “đàng hoàng” thôi. Bình thường anh chạy 100km/h trở lên thôi.- Eo ơi, anh muốn chết hay sao vậy? Anh đừng đi như vậy nữa đó.- Muốn anh không đi như vậy hả? Vậy em phải để anh chở suốt đời nhé !!!!- Anh đừng trêu em nữa, híc. Thôi, muộn rồi, anh về đi. Em phải đi tắm rồi ăn cơm, cả chiều nay tiếp khách mệt quá !!!- Đuổi anh về à? Haiza, thì về, hì. Anh về đây, nhớ thứ 7 đó.- Bye anh, em nhớ mà, anh nói mãi.

Chương 19: Chương 19