nó : Nguyễn Lê Bảo Anh, tên thường gọi Mun ngoại hình : đôi mắt màu xanh dương sau thẳm, mái tóc bạch kim bóng loáng thường buộc cao trông rất chi thức,làn da trắng sữa nõn nà ko tì vết,khi cười lại lộ ra hai cái má núm đồng tiền xinh xinh tính cách : vui vẻ,hòa đồng,tốt bụng,luôn giúp đỡ bn bè,(có lúc lạnh lùng lắm đóa). là một học sinh đứng hạng hai toàn trường. chiều cao : 1m 70 IQ:200/200 hắn : Vương Bảo Nam Phong, tên thường gọi Jun ngoại hình: đối mặt màu hổ phách toát lên khí chất phi phàm, mái tóc đen óng , làn da mịn màng như da em bé, có cái răng khểnh trong cực kỳ cute tính cách : ôn hòa, thích chơi thể thao nhất là bóng rổ, tốt bụng,( cx giống chị nhưng chỉ lạnh vs người lạ thui chứ bn bè thân hay n~ người thân anh ý ôn hoà lắm), là một học sinh giỏi đứng hạng nhất toàn trường. chiều cao : 1m80 IQ: 210/200
Chương 59: Chương 3 Năm Sau
Anh À! Hứa Với Em Rằng Anh Sẽ Mãi Yêu Em NhéTác giả: Saotomo Hotarunó : Nguyễn Lê Bảo Anh, tên thường gọi Mun ngoại hình : đôi mắt màu xanh dương sau thẳm, mái tóc bạch kim bóng loáng thường buộc cao trông rất chi thức,làn da trắng sữa nõn nà ko tì vết,khi cười lại lộ ra hai cái má núm đồng tiền xinh xinh tính cách : vui vẻ,hòa đồng,tốt bụng,luôn giúp đỡ bn bè,(có lúc lạnh lùng lắm đóa). là một học sinh đứng hạng hai toàn trường. chiều cao : 1m 70 IQ:200/200 hắn : Vương Bảo Nam Phong, tên thường gọi Jun ngoại hình: đối mặt màu hổ phách toát lên khí chất phi phàm, mái tóc đen óng , làn da mịn màng như da em bé, có cái răng khểnh trong cực kỳ cute tính cách : ôn hòa, thích chơi thể thao nhất là bóng rổ, tốt bụng,( cx giống chị nhưng chỉ lạnh vs người lạ thui chứ bn bè thân hay n~ người thân anh ý ôn hoà lắm), là một học sinh giỏi đứng hạng nhất toàn trường. chiều cao : 1m80 IQ: 210/200 3 Năm SauTại mộ của HanMộ của Han đc xây cách li với những mộ khác vì do nó muốn thế, xung quanh mộ anh đc tròng nhiều loài hoa, xung quanh những khóm hoa là những cây anh đào, kế bên phải mộ của anh 2m là 1 cây dương cầm và có một cây anh đào đc trồng ở cạnh cây dương cầm đó, bởi lẽ nó biết Han rất thích đánh đàn dương cầm và ngắm hoa nên nó mới làm thế.- Anh à em đến thăm anh đây - nó đặt bó bạch hồng xuống mộ Han, nó ngồi bên cạnh.....Han- Anh à, xin lỗi vì dạo này em bật quá nên ko đến thăm anh đc, an vẫn khoe chứ - Nó nói- Anh biết ko từ khi anh đi xa, em ko biết tại sao lại cảm thấy nhớ anh vô cùng - nó nói nước mắt trực trào- để em hát cho anh nghe nha - nó quyệt đi những giọt nước mắt đi đến cây dương cầm- Hôm nay em hát cho anh nghe bài Cafe Đắng Và Mưa anh nhé- Ngồi lặng thinh quán vằng tênh em một mìnhChẳng còn anh nhưng vẫn kêu cafe đắngCành hoa trắng mong manhrụng trên phím cây dương cầmnhư chính e buồn heo hắt những chiều mưa.Bài nhạc xưa em đã nghe bao nhiêu lầnLà nỗi cô đơn nỗi nhớ anh nhiều bấy nhiêuCafe đắng ở trên môi mà em đắng ở trong lòngKhông hiểu sao em chẳng khóc mà mắt nhạt nhòaBỗng vỡ òa vì những xót xaKhi nhận ra mình rất nhớNgỡ đã quên hình bóng thân quenmà hôm nay lại nhớ thêmTrách trái tim mình chẳng đủ vô tìnhđể phôi phai màu ký ứcĐã lâu rồi mà cứ mãi hy vọngAnh biết không em chắc sẽ thôi chờ mongLần 2 :Bài nhạc xưa em đã nghe bao nhiêu lầnLà nỗi cô đơn nỗi nhớ anh nhiều bấy nhiêuCafe đắng ở trên môi mà em đắng ở trong lòngKhông hiểu sao em chẳng khóc mà mắt nhạt nhòaBỗng vỡ òa vì những xót xaKhi nhận ra mình rất nhớNgỡ đã quên hình bóng thân quenmà hôm nay lại nhớ thêmTrách trái tim mình chẳng đủ vô tìnhđể phôi phai màu ký ứcĐã lâu rồi mà cứ hy vọngAnh biết không em chắc sẽ .....Bỗng vỡ òa vì những xót xaKhi nhận ra mình rất nhớNgỡ đã quên hình bóng thân quenmà hôm nay lại nhớ thêmTrách trái tim mình chẳng đủ vô tìnhđể phôi phai màu ký ứcĐã lâu rồi mà cứ hy vọngAnh biết không em chắc sẽ thôi chờ mong...*tách* những giọt nước mắt tuôn ngày càng nhiều trên mặt nó- Anh à, em....xin...lỗi...em đã hứa sẽ ko khóc....nữa.....mà huhuhuhu - nó khóc bên cây đàn piano---------------------Mấy phút sau đó------------------ Anh à, mai em lại đến, em hứa mai sẽ đến để kể chuyện cho anh nghe - nó nói rồi từ từ bước điKhi nó đi xa rồi thì mưa rơi, lúc này ko biết là có phép màu hay chỉ là ảo giác...linh hồn của Han hiện về" Em vẫn khóc đó sao" - Han" Nếu em mà cứ như này làm sao anh đi cho đc " - Han" Anh yêu em, nhưng để em hạnh phục anh buộc phải từ bỏ " - Han" Anh xin lỗi " - Han" Cho đến lúc này, anh vẫn sẽ mãi yêu em, dù ở rất xa" - Han" Anh sẽ chờ cho đến 1 ngày nào đó gặp lại đc em " - Han" Người con gái mà anh yêu nhất " - HanSau cơn mưa, linh hồn của Han đã biến mất, suốt 3 năm, Han luôn ở bên cạnh nó mặc dù, 2 thế giới, 2 ngả đường, số phận đã định đoạt họ ko phải là của nhau ở kiếp này và giờ đây Han đã yên tâm hơn về nó và bắt đầu một cuộc sống mới....---------------- Tại công ty của nó --------------- Alo có chuyện gì ko Ren - nó hỏi- Cậu về nhà ngay, Jun cậu ý điên rồi, suốt ngà dắt gái vầ nhà là thế nào cậu để yên à, hôm nay may là mình định sang đây thăm 2 đứa nhỏ thấy thắng khốn đó dấn gái về ả đó mình ột trận rồi nhưng còn thằng khốn nạn kia mình chưa đụng đc thì bị anh Tom cản rồi, cậu về nhà giải quyết ngay đi Mun - sau khi sổ một tràng ren tắt máy- Hazzz lại nữa - Nó nhìn vào bức ảnh gia đình ngán ngẩm- Anh à em đau qua nhưng làm sao bây giờ hắn ko còn yêu em nữa - Nó nhìn Han cười tươi trong khung ảnh bật khóc--------------------Về tới nhà--------------------- Mama sao mama lại ko quản ba chặt thế dì ren sang đây vừa túm tóc tát vài cái vào mắt cô người mẫu gì gì đó rồi tức giận bỏ về rồi - Leo nói- Ko những thế dì còn quên cả Bi đây nè - Mi nhanh nhảu chỉ vào bé Bi- Hazzz- nó thở dài, tình huống này nó ko biết nên khóc hay nên cười đây giận đến để quên cả con- hai con đưa em về nhé - Nó nhìn hai đứa con của mình- Dạ, dễ ợt - Leo và Mi cười thích chí- Lái xe ô tô cẩn thận cấm có đi đâu chơi, các con mới 5 tuổi thôi - nó nhìn 2 đứa tiểu quỷ bằng ánh mắt đe dọa- Dạ - Leo và Mi uể oải- Đi nhanh - nó nóiSau khi bọn trẻ đi, nó đi vào phòng thì thấy hắn vừa tắm xong- Cô mới về - hắn nhìn nó- Hừ - nó hừ lạnh cười chua chát- Sao cô ghen à - hắn cười, hắn làm thế chỉ vì mục đích muốn nó ghen tuông, muốn nó yêu hắn thêm 1 lần nữa nhưng hắn đâu biết rằng hắn đã làm cho nó tổn thương và mất nó mãi mãi- hừ anh muốn nghĩ thế nào thì nghĩ - nó lạnh lùng đế hận thấu xương đi vào nhà tắm- Khoan - hắn cầm lấy tay nó ngăn nó lại- Gì- nó lạnh lùng- Em còn yêu tôi - hắn hỏi- Câu đó để tôi nói mới đúng - nó đáp lạnh ko thèm ngoái nhìn hắn"Phật " nó gạt tay rồi bước vào nhà tắm- Em còn đến gặp hắn ta sao - Hắn nhìn vào tấm ảnh khi Han còn sống cả đám chụp chung cười lạnh
3 Năm Sau
Tại mộ của Han
Mộ của Han đc xây cách li với những mộ khác vì do nó muốn thế, xung quanh mộ anh đc tròng nhiều loài hoa, xung quanh những khóm hoa là những cây anh đào, kế bên phải mộ của anh 2m là 1 cây dương cầm và có một cây anh đào đc trồng ở cạnh cây dương cầm đó, bởi lẽ nó biết Han rất thích đánh đàn dương cầm và ngắm hoa nên nó mới làm thế.
- Anh à em đến thăm anh đây - nó đặt bó bạch hồng xuống mộ Han, nó ngồi bên cạnh.....Han
- Anh à, xin lỗi vì dạo này em bật quá nên ko đến thăm anh đc, an vẫn khoe chứ - Nó nói
- Anh biết ko từ khi anh đi xa, em ko biết tại sao lại cảm thấy nhớ anh vô cùng - nó nói nước mắt trực trào
- để em hát cho anh nghe nha - nó quyệt đi những giọt nước mắt đi đến cây dương cầm
- Hôm nay em hát cho anh nghe bài Cafe Đắng Và Mưa anh nhé
- Ngồi lặng thinh quán vằng tênh em một mình
Chẳng còn anh nhưng vẫn kêu cafe đắng
Cành hoa trắng mong manh
rụng trên phím cây dương cầm
như chính e buồn heo hắt những chiều mưa.
Bài nhạc xưa em đã nghe bao nhiêu lần
Là nỗi cô đơn nỗi nhớ anh nhiều bấy nhiêu
Cafe đắng ở trên môi mà em đắng ở trong lòng
Không hiểu sao em chẳng khóc mà mắt nhạt nhòa
Bỗng vỡ òa vì những xót xa
Khi nhận ra mình rất nhớ
Ngỡ đã quên hình bóng thân quen
mà hôm nay lại nhớ thêm
Trách trái tim mình chẳng đủ vô tình
để phôi phai màu ký ức
Đã lâu rồi mà cứ mãi hy vọng
Anh biết không em chắc sẽ thôi chờ mong
Lần 2 :
Bài nhạc xưa em đã nghe bao nhiêu lần
Là nỗi cô đơn nỗi nhớ anh nhiều bấy nhiêu
Cafe đắng ở trên môi mà em đắng ở trong lòng
Không hiểu sao em chẳng khóc mà mắt nhạt nhòa
Bỗng vỡ òa vì những xót xa
Khi nhận ra mình rất nhớ
Ngỡ đã quên hình bóng thân quen
mà hôm nay lại nhớ thêm
Trách trái tim mình chẳng đủ vô tình
để phôi phai màu ký ức
Đã lâu rồi mà cứ hy vọng
Anh biết không em chắc sẽ .....
Bỗng vỡ òa vì những xót xa
Khi nhận ra mình rất nhớ
Ngỡ đã quên hình bóng thân quen
mà hôm nay lại nhớ thêm
Trách trái tim mình chẳng đủ vô tình
để phôi phai màu ký ức
Đã lâu rồi mà cứ hy vọng
Anh biết không em chắc sẽ thôi chờ mong...
*tách* những giọt nước mắt tuôn ngày càng nhiều trên mặt nó
- Anh à, em....xin...lỗi...em đã hứa sẽ ko khóc....nữa.....mà huhuhuhu - nó khóc bên cây đàn piano
---------------------Mấy phút sau đó-----------------
- Anh à, mai em lại đến, em hứa mai sẽ đến để kể chuyện cho anh nghe - nó nói rồi từ từ bước đi
Khi nó đi xa rồi thì mưa rơi, lúc này ko biết là có phép màu hay chỉ là ảo giác...linh hồn của Han hiện về
" Em vẫn khóc đó sao" - Han
" Nếu em mà cứ như này làm sao anh đi cho đc " - Han
" Anh yêu em, nhưng để em hạnh phục anh buộc phải từ bỏ " - Han
" Anh xin lỗi " - Han
" Cho đến lúc này, anh vẫn sẽ mãi yêu em, dù ở rất xa" - Han
" Anh sẽ chờ cho đến 1 ngày nào đó gặp lại đc em " - Han
" Người con gái mà anh yêu nhất " - Han
Sau cơn mưa, linh hồn của Han đã biến mất, suốt 3 năm, Han luôn ở bên cạnh nó mặc dù, 2 thế giới, 2 ngả đường, số phận đã định đoạt họ ko phải là của nhau ở kiếp này và giờ đây Han đã yên tâm hơn về nó và bắt đầu một cuộc sống mới....
---------------- Tại công ty của nó --------------
- Alo có chuyện gì ko Ren - nó hỏi
- Cậu về nhà ngay, Jun cậu ý điên rồi, suốt ngà dắt gái vầ nhà là thế nào cậu để yên à, hôm nay may là mình định sang đây thăm 2 đứa nhỏ thấy thắng khốn đó dấn gái về ả đó mình ột trận rồi nhưng còn thằng khốn nạn kia mình chưa đụng đc thì bị anh Tom cản rồi, cậu về nhà giải quyết ngay đi Mun - sau khi sổ một tràng ren tắt máy
- Hazzz lại nữa - Nó nhìn vào bức ảnh gia đình ngán ngẩm
- Anh à em đau qua nhưng làm sao bây giờ hắn ko còn yêu em nữa - Nó nhìn Han cười tươi trong khung ảnh bật khóc
--------------------Về tới nhà--------------------
- Mama sao mama lại ko quản ba chặt thế dì ren sang đây vừa túm tóc tát vài cái vào mắt cô người mẫu gì gì đó rồi tức giận bỏ về rồi - Leo nói
- Ko những thế dì còn quên cả Bi đây nè - Mi nhanh nhảu chỉ vào bé Bi
- Hazzz- nó thở dài, tình huống này nó ko biết nên khóc hay nên cười đây giận đến để quên cả con
- hai con đưa em về nhé - Nó nhìn hai đứa con của mình
- Dạ, dễ ợt - Leo và Mi cười thích chí
- Lái xe ô tô cẩn thận cấm có đi đâu chơi, các con mới 5 tuổi thôi - nó nhìn 2 đứa tiểu quỷ bằng ánh mắt đe dọa
- Dạ - Leo và Mi uể oải
- Đi nhanh - nó nói
Sau khi bọn trẻ đi, nó đi vào phòng thì thấy hắn vừa tắm xong
- Cô mới về - hắn nhìn nó
- Hừ - nó hừ lạnh cười chua chát
- Sao cô ghen à - hắn cười, hắn làm thế chỉ vì mục đích muốn nó ghen tuông, muốn nó yêu hắn thêm 1 lần nữa nhưng hắn đâu biết rằng hắn đã làm cho nó tổn thương và mất nó mãi mãi
- hừ anh muốn nghĩ thế nào thì nghĩ - nó lạnh lùng đế hận thấu xương đi vào nhà tắm
- Khoan - hắn cầm lấy tay nó ngăn nó lại
- Gì- nó lạnh lùng
- Em còn yêu tôi - hắn hỏi
- Câu đó để tôi nói mới đúng - nó đáp lạnh ko thèm ngoái nhìn hắn
"Phật " nó gạt tay rồi bước vào nhà tắm
- Em còn đến gặp hắn ta sao - Hắn nhìn vào tấm ảnh khi Han còn sống cả đám chụp chung cười lạnh
Anh À! Hứa Với Em Rằng Anh Sẽ Mãi Yêu Em NhéTác giả: Saotomo Hotarunó : Nguyễn Lê Bảo Anh, tên thường gọi Mun ngoại hình : đôi mắt màu xanh dương sau thẳm, mái tóc bạch kim bóng loáng thường buộc cao trông rất chi thức,làn da trắng sữa nõn nà ko tì vết,khi cười lại lộ ra hai cái má núm đồng tiền xinh xinh tính cách : vui vẻ,hòa đồng,tốt bụng,luôn giúp đỡ bn bè,(có lúc lạnh lùng lắm đóa). là một học sinh đứng hạng hai toàn trường. chiều cao : 1m 70 IQ:200/200 hắn : Vương Bảo Nam Phong, tên thường gọi Jun ngoại hình: đối mặt màu hổ phách toát lên khí chất phi phàm, mái tóc đen óng , làn da mịn màng như da em bé, có cái răng khểnh trong cực kỳ cute tính cách : ôn hòa, thích chơi thể thao nhất là bóng rổ, tốt bụng,( cx giống chị nhưng chỉ lạnh vs người lạ thui chứ bn bè thân hay n~ người thân anh ý ôn hoà lắm), là một học sinh giỏi đứng hạng nhất toàn trường. chiều cao : 1m80 IQ: 210/200 3 Năm SauTại mộ của HanMộ của Han đc xây cách li với những mộ khác vì do nó muốn thế, xung quanh mộ anh đc tròng nhiều loài hoa, xung quanh những khóm hoa là những cây anh đào, kế bên phải mộ của anh 2m là 1 cây dương cầm và có một cây anh đào đc trồng ở cạnh cây dương cầm đó, bởi lẽ nó biết Han rất thích đánh đàn dương cầm và ngắm hoa nên nó mới làm thế.- Anh à em đến thăm anh đây - nó đặt bó bạch hồng xuống mộ Han, nó ngồi bên cạnh.....Han- Anh à, xin lỗi vì dạo này em bật quá nên ko đến thăm anh đc, an vẫn khoe chứ - Nó nói- Anh biết ko từ khi anh đi xa, em ko biết tại sao lại cảm thấy nhớ anh vô cùng - nó nói nước mắt trực trào- để em hát cho anh nghe nha - nó quyệt đi những giọt nước mắt đi đến cây dương cầm- Hôm nay em hát cho anh nghe bài Cafe Đắng Và Mưa anh nhé- Ngồi lặng thinh quán vằng tênh em một mìnhChẳng còn anh nhưng vẫn kêu cafe đắngCành hoa trắng mong manhrụng trên phím cây dương cầmnhư chính e buồn heo hắt những chiều mưa.Bài nhạc xưa em đã nghe bao nhiêu lầnLà nỗi cô đơn nỗi nhớ anh nhiều bấy nhiêuCafe đắng ở trên môi mà em đắng ở trong lòngKhông hiểu sao em chẳng khóc mà mắt nhạt nhòaBỗng vỡ òa vì những xót xaKhi nhận ra mình rất nhớNgỡ đã quên hình bóng thân quenmà hôm nay lại nhớ thêmTrách trái tim mình chẳng đủ vô tìnhđể phôi phai màu ký ứcĐã lâu rồi mà cứ mãi hy vọngAnh biết không em chắc sẽ thôi chờ mongLần 2 :Bài nhạc xưa em đã nghe bao nhiêu lầnLà nỗi cô đơn nỗi nhớ anh nhiều bấy nhiêuCafe đắng ở trên môi mà em đắng ở trong lòngKhông hiểu sao em chẳng khóc mà mắt nhạt nhòaBỗng vỡ òa vì những xót xaKhi nhận ra mình rất nhớNgỡ đã quên hình bóng thân quenmà hôm nay lại nhớ thêmTrách trái tim mình chẳng đủ vô tìnhđể phôi phai màu ký ứcĐã lâu rồi mà cứ hy vọngAnh biết không em chắc sẽ .....Bỗng vỡ òa vì những xót xaKhi nhận ra mình rất nhớNgỡ đã quên hình bóng thân quenmà hôm nay lại nhớ thêmTrách trái tim mình chẳng đủ vô tìnhđể phôi phai màu ký ứcĐã lâu rồi mà cứ hy vọngAnh biết không em chắc sẽ thôi chờ mong...*tách* những giọt nước mắt tuôn ngày càng nhiều trên mặt nó- Anh à, em....xin...lỗi...em đã hứa sẽ ko khóc....nữa.....mà huhuhuhu - nó khóc bên cây đàn piano---------------------Mấy phút sau đó------------------ Anh à, mai em lại đến, em hứa mai sẽ đến để kể chuyện cho anh nghe - nó nói rồi từ từ bước điKhi nó đi xa rồi thì mưa rơi, lúc này ko biết là có phép màu hay chỉ là ảo giác...linh hồn của Han hiện về" Em vẫn khóc đó sao" - Han" Nếu em mà cứ như này làm sao anh đi cho đc " - Han" Anh yêu em, nhưng để em hạnh phục anh buộc phải từ bỏ " - Han" Anh xin lỗi " - Han" Cho đến lúc này, anh vẫn sẽ mãi yêu em, dù ở rất xa" - Han" Anh sẽ chờ cho đến 1 ngày nào đó gặp lại đc em " - Han" Người con gái mà anh yêu nhất " - HanSau cơn mưa, linh hồn của Han đã biến mất, suốt 3 năm, Han luôn ở bên cạnh nó mặc dù, 2 thế giới, 2 ngả đường, số phận đã định đoạt họ ko phải là của nhau ở kiếp này và giờ đây Han đã yên tâm hơn về nó và bắt đầu một cuộc sống mới....---------------- Tại công ty của nó --------------- Alo có chuyện gì ko Ren - nó hỏi- Cậu về nhà ngay, Jun cậu ý điên rồi, suốt ngà dắt gái vầ nhà là thế nào cậu để yên à, hôm nay may là mình định sang đây thăm 2 đứa nhỏ thấy thắng khốn đó dấn gái về ả đó mình ột trận rồi nhưng còn thằng khốn nạn kia mình chưa đụng đc thì bị anh Tom cản rồi, cậu về nhà giải quyết ngay đi Mun - sau khi sổ một tràng ren tắt máy- Hazzz lại nữa - Nó nhìn vào bức ảnh gia đình ngán ngẩm- Anh à em đau qua nhưng làm sao bây giờ hắn ko còn yêu em nữa - Nó nhìn Han cười tươi trong khung ảnh bật khóc--------------------Về tới nhà--------------------- Mama sao mama lại ko quản ba chặt thế dì ren sang đây vừa túm tóc tát vài cái vào mắt cô người mẫu gì gì đó rồi tức giận bỏ về rồi - Leo nói- Ko những thế dì còn quên cả Bi đây nè - Mi nhanh nhảu chỉ vào bé Bi- Hazzz- nó thở dài, tình huống này nó ko biết nên khóc hay nên cười đây giận đến để quên cả con- hai con đưa em về nhé - Nó nhìn hai đứa con của mình- Dạ, dễ ợt - Leo và Mi cười thích chí- Lái xe ô tô cẩn thận cấm có đi đâu chơi, các con mới 5 tuổi thôi - nó nhìn 2 đứa tiểu quỷ bằng ánh mắt đe dọa- Dạ - Leo và Mi uể oải- Đi nhanh - nó nóiSau khi bọn trẻ đi, nó đi vào phòng thì thấy hắn vừa tắm xong- Cô mới về - hắn nhìn nó- Hừ - nó hừ lạnh cười chua chát- Sao cô ghen à - hắn cười, hắn làm thế chỉ vì mục đích muốn nó ghen tuông, muốn nó yêu hắn thêm 1 lần nữa nhưng hắn đâu biết rằng hắn đã làm cho nó tổn thương và mất nó mãi mãi- hừ anh muốn nghĩ thế nào thì nghĩ - nó lạnh lùng đế hận thấu xương đi vào nhà tắm- Khoan - hắn cầm lấy tay nó ngăn nó lại- Gì- nó lạnh lùng- Em còn yêu tôi - hắn hỏi- Câu đó để tôi nói mới đúng - nó đáp lạnh ko thèm ngoái nhìn hắn"Phật " nó gạt tay rồi bước vào nhà tắm- Em còn đến gặp hắn ta sao - Hắn nhìn vào tấm ảnh khi Han còn sống cả đám chụp chung cười lạnh