Tác giả:

Nghe thấy tiếng động ngoài cửa, cô gái đang co mình ngủ trên sofa giật mình thức dậy, anh về rồi. Nghĩ đến đây Tiểu Anh khẽ cười, ngày nào cô cũng đợi anh, ngủ ở cái sofa này cũng không phải ngày một ngày hai. Chỉ là những lần chờ đợi như vậy cũng chỉ là vô ích bởi vì cái người cô chờ kia không có về. Mà hôm nay cô đợi được rồi, người đàn ông đẩy cửa bước vào, bước chân đi seo vẹo, toàn thân đầy mùi rượu, quần áo bị kéo không ngay ngắn. Thấy anh như vậy lòng cô khẽ nhói, liền chạy đến đỡ lấy anh, nhìn thấy cô đỡ anh, anh cũng không có phản ứng gì liền đễ cơ thể tùy tiện dựa vào người cô. Nặng quá, cô khẽ than trong lòng, anh cao hơn 1m8 còn cô chỉ 1m6 trọng lượng cơ thể cũng kém anh rất xa. Nhưng mà cô cũng quen rồi, anh rất ít khi trở về đây nhưng mỗi lần trở về đều là say như vậy, chỉ là lần này say hơn những lần trước. Dùng hết sức bình sinh của mình, sau một hồi hì hục cô cũng đưa được anh lên phòng. Lên được đến đây trán cô cũng lấm tấm mồ hôi rồi. Không kịp nghĩ ngơi cô liền…

Chương 4: 4: Dự Tiệc Cùng Anh

Tổng Tài Anh Tàn Nhẫn Quá RồiTác giả: Tô Thanh ThanhTruyện Ngôn TìnhNghe thấy tiếng động ngoài cửa, cô gái đang co mình ngủ trên sofa giật mình thức dậy, anh về rồi. Nghĩ đến đây Tiểu Anh khẽ cười, ngày nào cô cũng đợi anh, ngủ ở cái sofa này cũng không phải ngày một ngày hai. Chỉ là những lần chờ đợi như vậy cũng chỉ là vô ích bởi vì cái người cô chờ kia không có về. Mà hôm nay cô đợi được rồi, người đàn ông đẩy cửa bước vào, bước chân đi seo vẹo, toàn thân đầy mùi rượu, quần áo bị kéo không ngay ngắn. Thấy anh như vậy lòng cô khẽ nhói, liền chạy đến đỡ lấy anh, nhìn thấy cô đỡ anh, anh cũng không có phản ứng gì liền đễ cơ thể tùy tiện dựa vào người cô. Nặng quá, cô khẽ than trong lòng, anh cao hơn 1m8 còn cô chỉ 1m6 trọng lượng cơ thể cũng kém anh rất xa. Nhưng mà cô cũng quen rồi, anh rất ít khi trở về đây nhưng mỗi lần trở về đều là say như vậy, chỉ là lần này say hơn những lần trước. Dùng hết sức bình sinh của mình, sau một hồi hì hục cô cũng đưa được anh lên phòng. Lên được đến đây trán cô cũng lấm tấm mồ hôi rồi. Không kịp nghĩ ngơi cô liền… "cốc cốc cốc" Cửa phòng làm việc của Tôn Yên Thần truyền đến 3 tiếng gõ đều đặn, anh cũng không có ngẩng đầu lên, lãnh đạm nói"Vào đi".Dương Hiển mở cửa bước vào, anh là trợ lý riêng của Yên Thần, là người anh ta tin tưởng." Có việc gì báo cáo đi"." Về chuyện của Phương tiểu thư, đã tra ra được cô ấy đang ở nước X".Từ lúc bất đầu tới giờ anh không có ngước mặt lên nhìn lấy một cái vậy mà vừa nghe câu này liền kích động nhìn Dương Hiển, thăm dò"Chưa biết được vị trí chính xác?""Vâng, đã cử người qua đó, ngày đêm tìm kiếm""Ừm, tìm được liền báo tôi" nói câu này trong mắt anh có thất vọng cùng lo lắngMột lần nữa anh cúi mặt xuống nhìn đống văn kiện kia," còn gì nữa không?""Bên phía Thương thị vừa gửi thư mời đến, muốn mời anh đến đó dự tiệc" Vừa nói Dương Hiển đẩy đến một cái thiệp mời sang trọngTôn Yên Thần cũng không có nhìn qua tấm thiệp đó, lạnh nhạt lên tiếng" Tôi biết rồi, cậu không còn gì nữa thì ra ngoài đi"" Vâng"Dương Hiển vừa đi ra ngoài Tôn Yên Thần liền thẩn thờ nhìn bức ảnh để trên bàn.Trong bức ảnh một cô gái xinh đẹp nắm tay chàng trai đứng giữa đồng cỏ xanh mướt ngây ngô cười, tay anh vô thức vuốt lên bức ảnh.Vệt ấm áp trên mắt anh rơi lên sợi dây chuyền màu lục bảo.Trên mặt hiện lên vẻ buồn rầu, là anh vô năng không cách nào tìm cô về được.Vợ của anh đáng lý ra phải là Linh Linh, anh chuẩn bị hết thảy cho cô, áo cưới, tiệc cưới, phòng tân hôn, cả tuần trăng mật nữa.Cuối cùng người vào ở lại là cô gái đáng ghét kia, nghĩ đến đây lửa giận trong lòng anh le lói bốc, chỉ hận không thể hành hạ chết cô gái đó.Nhìn qua tấm thiệp anh nghĩ ra cái gì đó trên môi treo nụ cười khó dò."Hắt xì" Phương Tiểu Anh đang phơi đồ thì hắt xì 1 cái, chắc là có ai lại nói xấu cô rồi, lấy tay xoa xoa cái mũi nhỏ, lại tiếp tục phơi đồ,Nhìn vào cái khăn trãi giường được treo bên kia, vệt đỏ trên đó đã bị cô giặt sạch, vô thức nghĩ tới tối qua lòng cô lại trùng xuống, lắc lắc đầu lấy lại tinh thần.Cô còn phải làm nhiều việc nữa, cả căn biệt thự to lớn này cũng chỉ có cô và anh ở.Biết cô đến đây anh liền đuổi hết những người giúp việc chỉ chừa lại vài người làm vườn, tài xế và vệ sĩ.Anh để tất cả công việc trong nhà cho cô lo, cũng không sao, như vậy cô sẽ đỡ nhàm chán.Tiếng chuông điện thoại reo lên, chặt dứt dòng suy nghĩ của Tiểu Anh, lấy điện thoại ra nhìn là chữ chồng chưa bao giờ cô dám phát ra thành tiếng.Môi cô lại bất giác cong lên trong lòng có chút vui vẻ, anh lại chủ động tìm cô?Vui vẻ như thế cô đã quên hết đau thương lúc sáng anh gây ra cho cô rồi? không phải là cô đãn trí, mà là cô cố gắng đẩy nó vào một góc trong tâm trí sau đó đóng nó lại, tự nói với mình đó đã là quá khứ, hiện tại và tương lại mới quan trọng.Những lần anh làm cô đau cô đều tự mình liếm lấp vết thương, không có giận hờn, không có tức giận với anh, cố gắng mở lòng bao dung hết thảy, có phải cô rất ngốc không?Đó cũng chỉ vì cô yêu anh, nên dù anh có làm gì, cô đều tha thứ cho anh.Không đợi lâu cô liền nghe máy"A Thần, em đây" Tiểu Anh dịu dàng nói" 3 giờ sẽ có người đến rước cô đi trang điểm thay lễ phục, 6 giờ cô cùng tôi đi dự tiệc" đầu dây bên kia vang lên giọng nói lạnh lùng mà lại thân quen"Em biết rồi" cô gật đầu bên môi nở nụ cười, cho dù là cái người bên kia không nhìn thấy cô vẫn cười"Anh..." còn chưa nói dứt câu thì điện thoại đã vang lên tiếng" tút tút tút".Cô chỉ muốn hỏi anh, buổi trưa có muốn ăn gì không, cô sẽ nấu đem đến cho anh.Những lần trước đến mà không hỏi anh, anh đều đổ thức ăn cô làm đi còn mắng cô phiền phức, cô biết anh rất bận, rất hay bỏ bữa, cô rất lo lắng.Không lo được nhiều nữa, cô phải nhanh chóng làm cho xong công việc của mình, để một lúc nữa cùng anh đi dự tiệc,Cùng anh dự tiệc sao? cô chợt có chút lo lắng cũng có chút mong đợi, từ trước đến nay cô rất ít khi dự tiệc, những buổi tiệc như vậy ba mẹ cũng là dẫn Linh Linh đi.Còn cô dự tiệc đều là tiệc do nhà tổ chức, cô không thích không khí trong buổi tiệc, quá ồn ào, quá hỗn tạp, cô thích bình yên hơn.Nhưng mà cái này là anh dẫn cô đi, cô nhất định phải làm thật tốt, nếu không anh sẽ mất mặt, mà cô thì không muốn nhìn thấy anh mất mặt.Khi cô làm xong công việc của mình thì cũng hơn 2 giờ, ăn uống, tắm rửa một tí, thì đã tới 3 giờ rồi.Đúng là hiệu suất làm việc nhân viên của anh rất cao, đồng hồ vừa điểm 3 giờ tròn liền có người đến đón cô, đem cô đi trang điểm chọn lễ phục, cô cũng rất mong chờ lúc sánh vai cùng anh..

"cốc cốc cốc" Cửa phòng làm việc của Tôn Yên Thần truyền đến 3 tiếng gõ đều đặn, anh cũng không có ngẩng đầu lên, lãnh đạm nói

"Vào đi".

Dương Hiển mở cửa bước vào, anh là trợ lý riêng của Yên Thần, là người anh ta tin tưởng.

" Có việc gì báo cáo đi".

" Về chuyện của Phương tiểu thư, đã tra ra được cô ấy đang ở nước X".

Từ lúc bất đầu tới giờ anh không có ngước mặt lên nhìn lấy một cái vậy mà vừa nghe câu này liền kích động nhìn Dương Hiển, thăm dò

"Chưa biết được vị trí chính xác?"

"Vâng, đã cử người qua đó, ngày đêm tìm kiếm"

"Ừm, tìm được liền báo tôi" nói câu này trong mắt anh có thất vọng cùng lo lắng

Một lần nữa anh cúi mặt xuống nhìn đống văn kiện kia,

" còn gì nữa không?"

"Bên phía Thương thị vừa gửi thư mời đến, muốn mời anh đến đó dự tiệc" Vừa nói Dương Hiển đẩy đến một cái thiệp mời sang trọng

Tôn Yên Thần cũng không có nhìn qua tấm thiệp đó, lạnh nhạt lên tiếng

" Tôi biết rồi, cậu không còn gì nữa thì ra ngoài đi"

" Vâng"

Dương Hiển vừa đi ra ngoài Tôn Yên Thần liền thẩn thờ nhìn bức ảnh để trên bàn.

Trong bức ảnh một cô gái xinh đẹp nắm tay chàng trai đứng giữa đồng cỏ xanh mướt ngây ngô cười, tay anh vô thức vuốt lên bức ảnh.

Vệt ấm áp trên mắt anh rơi lên sợi dây chuyền màu lục bảo.

Trên mặt hiện lên vẻ buồn rầu, là anh vô năng không cách nào tìm cô về được.

Vợ của anh đáng lý ra phải là Linh Linh, anh chuẩn bị hết thảy cho cô, áo cưới, tiệc cưới, phòng tân hôn, cả tuần trăng mật nữa.

Cuối cùng người vào ở lại là cô gái đáng ghét kia, nghĩ đến đây lửa giận trong lòng anh le lói bốc, chỉ hận không thể hành hạ chết cô gái đó.

Nhìn qua tấm thiệp anh nghĩ ra cái gì đó trên môi treo nụ cười khó dò.

"Hắt xì" Phương Tiểu Anh đang phơi đồ thì hắt xì 1 cái, chắc là có ai lại nói xấu cô rồi, lấy tay xoa xoa cái mũi nhỏ, lại tiếp tục phơi đồ,

Nhìn vào cái khăn trãi giường được treo bên kia, vệt đỏ trên đó đã bị cô giặt sạch, vô thức nghĩ tới tối qua lòng cô lại trùng xuống, lắc lắc đầu lấy lại tinh thần.

Cô còn phải làm nhiều việc nữa, cả căn biệt thự to lớn này cũng chỉ có cô và anh ở.

Biết cô đến đây anh liền đuổi hết những người giúp việc chỉ chừa lại vài người làm vườn, tài xế và vệ sĩ.

Anh để tất cả công việc trong nhà cho cô lo, cũng không sao, như vậy cô sẽ đỡ nhàm chán.

Tiếng chuông điện thoại reo lên, chặt dứt dòng suy nghĩ của Tiểu Anh, lấy điện thoại ra nhìn là chữ chồng chưa bao giờ cô dám phát ra thành tiếng.

Môi cô lại bất giác cong lên trong lòng có chút vui vẻ, anh lại chủ động tìm cô?

Vui vẻ như thế cô đã quên hết đau thương lúc sáng anh gây ra cho cô rồi? không phải là cô đãn trí, mà là cô cố gắng đẩy nó vào một góc trong tâm trí sau đó đóng nó lại, tự nói với mình đó đã là quá khứ, hiện tại và tương lại mới quan trọng.

Những lần anh làm cô đau cô đều tự mình liếm lấp vết thương, không có giận hờn, không có tức giận với anh, cố gắng mở lòng bao dung hết thảy, có phải cô rất ngốc không?

Đó cũng chỉ vì cô yêu anh, nên dù anh có làm gì, cô đều tha thứ cho anh.

Không đợi lâu cô liền nghe máy

"A Thần, em đây" Tiểu Anh dịu dàng nói

" 3 giờ sẽ có người đến rước cô đi trang điểm thay lễ phục, 6 giờ cô cùng tôi đi dự tiệc" đầu dây bên kia vang lên giọng nói lạnh lùng mà lại thân quen

"Em biết rồi" cô gật đầu bên môi nở nụ cười, cho dù là cái người bên kia không nhìn thấy cô vẫn cười

"Anh..." còn chưa nói dứt câu thì điện thoại đã vang lên tiếng" tút tút tút".

Cô chỉ muốn hỏi anh, buổi trưa có muốn ăn gì không, cô sẽ nấu đem đến cho anh.

Những lần trước đến mà không hỏi anh, anh đều đổ thức ăn cô làm đi còn mắng cô phiền phức, cô biết anh rất bận, rất hay bỏ bữa, cô rất lo lắng.

Không lo được nhiều nữa, cô phải nhanh chóng làm cho xong công việc của mình, để một lúc nữa cùng anh đi dự tiệc,

Cùng anh dự tiệc sao? cô chợt có chút lo lắng cũng có chút mong đợi, từ trước đến nay cô rất ít khi dự tiệc, những buổi tiệc như vậy ba mẹ cũng là dẫn Linh Linh đi.

Còn cô dự tiệc đều là tiệc do nhà tổ chức, cô không thích không khí trong buổi tiệc, quá ồn ào, quá hỗn tạp, cô thích bình yên hơn.

Nhưng mà cái này là anh dẫn cô đi, cô nhất định phải làm thật tốt, nếu không anh sẽ mất mặt, mà cô thì không muốn nhìn thấy anh mất mặt.

Khi cô làm xong công việc của mình thì cũng hơn 2 giờ, ăn uống, tắm rửa một tí, thì đã tới 3 giờ rồi.

Đúng là hiệu suất làm việc nhân viên của anh rất cao, đồng hồ vừa điểm 3 giờ tròn liền có người đến đón cô, đem cô đi trang điểm chọn lễ phục, cô cũng rất mong chờ lúc sánh vai cùng anh..

Tổng Tài Anh Tàn Nhẫn Quá RồiTác giả: Tô Thanh ThanhTruyện Ngôn TìnhNghe thấy tiếng động ngoài cửa, cô gái đang co mình ngủ trên sofa giật mình thức dậy, anh về rồi. Nghĩ đến đây Tiểu Anh khẽ cười, ngày nào cô cũng đợi anh, ngủ ở cái sofa này cũng không phải ngày một ngày hai. Chỉ là những lần chờ đợi như vậy cũng chỉ là vô ích bởi vì cái người cô chờ kia không có về. Mà hôm nay cô đợi được rồi, người đàn ông đẩy cửa bước vào, bước chân đi seo vẹo, toàn thân đầy mùi rượu, quần áo bị kéo không ngay ngắn. Thấy anh như vậy lòng cô khẽ nhói, liền chạy đến đỡ lấy anh, nhìn thấy cô đỡ anh, anh cũng không có phản ứng gì liền đễ cơ thể tùy tiện dựa vào người cô. Nặng quá, cô khẽ than trong lòng, anh cao hơn 1m8 còn cô chỉ 1m6 trọng lượng cơ thể cũng kém anh rất xa. Nhưng mà cô cũng quen rồi, anh rất ít khi trở về đây nhưng mỗi lần trở về đều là say như vậy, chỉ là lần này say hơn những lần trước. Dùng hết sức bình sinh của mình, sau một hồi hì hục cô cũng đưa được anh lên phòng. Lên được đến đây trán cô cũng lấm tấm mồ hôi rồi. Không kịp nghĩ ngơi cô liền… "cốc cốc cốc" Cửa phòng làm việc của Tôn Yên Thần truyền đến 3 tiếng gõ đều đặn, anh cũng không có ngẩng đầu lên, lãnh đạm nói"Vào đi".Dương Hiển mở cửa bước vào, anh là trợ lý riêng của Yên Thần, là người anh ta tin tưởng." Có việc gì báo cáo đi"." Về chuyện của Phương tiểu thư, đã tra ra được cô ấy đang ở nước X".Từ lúc bất đầu tới giờ anh không có ngước mặt lên nhìn lấy một cái vậy mà vừa nghe câu này liền kích động nhìn Dương Hiển, thăm dò"Chưa biết được vị trí chính xác?""Vâng, đã cử người qua đó, ngày đêm tìm kiếm""Ừm, tìm được liền báo tôi" nói câu này trong mắt anh có thất vọng cùng lo lắngMột lần nữa anh cúi mặt xuống nhìn đống văn kiện kia," còn gì nữa không?""Bên phía Thương thị vừa gửi thư mời đến, muốn mời anh đến đó dự tiệc" Vừa nói Dương Hiển đẩy đến một cái thiệp mời sang trọngTôn Yên Thần cũng không có nhìn qua tấm thiệp đó, lạnh nhạt lên tiếng" Tôi biết rồi, cậu không còn gì nữa thì ra ngoài đi"" Vâng"Dương Hiển vừa đi ra ngoài Tôn Yên Thần liền thẩn thờ nhìn bức ảnh để trên bàn.Trong bức ảnh một cô gái xinh đẹp nắm tay chàng trai đứng giữa đồng cỏ xanh mướt ngây ngô cười, tay anh vô thức vuốt lên bức ảnh.Vệt ấm áp trên mắt anh rơi lên sợi dây chuyền màu lục bảo.Trên mặt hiện lên vẻ buồn rầu, là anh vô năng không cách nào tìm cô về được.Vợ của anh đáng lý ra phải là Linh Linh, anh chuẩn bị hết thảy cho cô, áo cưới, tiệc cưới, phòng tân hôn, cả tuần trăng mật nữa.Cuối cùng người vào ở lại là cô gái đáng ghét kia, nghĩ đến đây lửa giận trong lòng anh le lói bốc, chỉ hận không thể hành hạ chết cô gái đó.Nhìn qua tấm thiệp anh nghĩ ra cái gì đó trên môi treo nụ cười khó dò."Hắt xì" Phương Tiểu Anh đang phơi đồ thì hắt xì 1 cái, chắc là có ai lại nói xấu cô rồi, lấy tay xoa xoa cái mũi nhỏ, lại tiếp tục phơi đồ,Nhìn vào cái khăn trãi giường được treo bên kia, vệt đỏ trên đó đã bị cô giặt sạch, vô thức nghĩ tới tối qua lòng cô lại trùng xuống, lắc lắc đầu lấy lại tinh thần.Cô còn phải làm nhiều việc nữa, cả căn biệt thự to lớn này cũng chỉ có cô và anh ở.Biết cô đến đây anh liền đuổi hết những người giúp việc chỉ chừa lại vài người làm vườn, tài xế và vệ sĩ.Anh để tất cả công việc trong nhà cho cô lo, cũng không sao, như vậy cô sẽ đỡ nhàm chán.Tiếng chuông điện thoại reo lên, chặt dứt dòng suy nghĩ của Tiểu Anh, lấy điện thoại ra nhìn là chữ chồng chưa bao giờ cô dám phát ra thành tiếng.Môi cô lại bất giác cong lên trong lòng có chút vui vẻ, anh lại chủ động tìm cô?Vui vẻ như thế cô đã quên hết đau thương lúc sáng anh gây ra cho cô rồi? không phải là cô đãn trí, mà là cô cố gắng đẩy nó vào một góc trong tâm trí sau đó đóng nó lại, tự nói với mình đó đã là quá khứ, hiện tại và tương lại mới quan trọng.Những lần anh làm cô đau cô đều tự mình liếm lấp vết thương, không có giận hờn, không có tức giận với anh, cố gắng mở lòng bao dung hết thảy, có phải cô rất ngốc không?Đó cũng chỉ vì cô yêu anh, nên dù anh có làm gì, cô đều tha thứ cho anh.Không đợi lâu cô liền nghe máy"A Thần, em đây" Tiểu Anh dịu dàng nói" 3 giờ sẽ có người đến rước cô đi trang điểm thay lễ phục, 6 giờ cô cùng tôi đi dự tiệc" đầu dây bên kia vang lên giọng nói lạnh lùng mà lại thân quen"Em biết rồi" cô gật đầu bên môi nở nụ cười, cho dù là cái người bên kia không nhìn thấy cô vẫn cười"Anh..." còn chưa nói dứt câu thì điện thoại đã vang lên tiếng" tút tút tút".Cô chỉ muốn hỏi anh, buổi trưa có muốn ăn gì không, cô sẽ nấu đem đến cho anh.Những lần trước đến mà không hỏi anh, anh đều đổ thức ăn cô làm đi còn mắng cô phiền phức, cô biết anh rất bận, rất hay bỏ bữa, cô rất lo lắng.Không lo được nhiều nữa, cô phải nhanh chóng làm cho xong công việc của mình, để một lúc nữa cùng anh đi dự tiệc,Cùng anh dự tiệc sao? cô chợt có chút lo lắng cũng có chút mong đợi, từ trước đến nay cô rất ít khi dự tiệc, những buổi tiệc như vậy ba mẹ cũng là dẫn Linh Linh đi.Còn cô dự tiệc đều là tiệc do nhà tổ chức, cô không thích không khí trong buổi tiệc, quá ồn ào, quá hỗn tạp, cô thích bình yên hơn.Nhưng mà cái này là anh dẫn cô đi, cô nhất định phải làm thật tốt, nếu không anh sẽ mất mặt, mà cô thì không muốn nhìn thấy anh mất mặt.Khi cô làm xong công việc của mình thì cũng hơn 2 giờ, ăn uống, tắm rửa một tí, thì đã tới 3 giờ rồi.Đúng là hiệu suất làm việc nhân viên của anh rất cao, đồng hồ vừa điểm 3 giờ tròn liền có người đến đón cô, đem cô đi trang điểm chọn lễ phục, cô cũng rất mong chờ lúc sánh vai cùng anh..

Chương 4: 4: Dự Tiệc Cùng Anh