Tác giả:

Nghe thấy tiếng động ngoài cửa, cô gái đang co mình ngủ trên sofa giật mình thức dậy, anh về rồi. Nghĩ đến đây Tiểu Anh khẽ cười, ngày nào cô cũng đợi anh, ngủ ở cái sofa này cũng không phải ngày một ngày hai. Chỉ là những lần chờ đợi như vậy cũng chỉ là vô ích bởi vì cái người cô chờ kia không có về. Mà hôm nay cô đợi được rồi, người đàn ông đẩy cửa bước vào, bước chân đi seo vẹo, toàn thân đầy mùi rượu, quần áo bị kéo không ngay ngắn. Thấy anh như vậy lòng cô khẽ nhói, liền chạy đến đỡ lấy anh, nhìn thấy cô đỡ anh, anh cũng không có phản ứng gì liền đễ cơ thể tùy tiện dựa vào người cô. Nặng quá, cô khẽ than trong lòng, anh cao hơn 1m8 còn cô chỉ 1m6 trọng lượng cơ thể cũng kém anh rất xa. Nhưng mà cô cũng quen rồi, anh rất ít khi trở về đây nhưng mỗi lần trở về đều là say như vậy, chỉ là lần này say hơn những lần trước. Dùng hết sức bình sinh của mình, sau một hồi hì hục cô cũng đưa được anh lên phòng. Lên được đến đây trán cô cũng lấm tấm mồ hôi rồi. Không kịp nghĩ ngơi cô liền…

Chương 7: 7: Thương Thụy Mặc

Tổng Tài Anh Tàn Nhẫn Quá RồiTác giả: Tô Thanh ThanhTruyện Ngôn TìnhNghe thấy tiếng động ngoài cửa, cô gái đang co mình ngủ trên sofa giật mình thức dậy, anh về rồi. Nghĩ đến đây Tiểu Anh khẽ cười, ngày nào cô cũng đợi anh, ngủ ở cái sofa này cũng không phải ngày một ngày hai. Chỉ là những lần chờ đợi như vậy cũng chỉ là vô ích bởi vì cái người cô chờ kia không có về. Mà hôm nay cô đợi được rồi, người đàn ông đẩy cửa bước vào, bước chân đi seo vẹo, toàn thân đầy mùi rượu, quần áo bị kéo không ngay ngắn. Thấy anh như vậy lòng cô khẽ nhói, liền chạy đến đỡ lấy anh, nhìn thấy cô đỡ anh, anh cũng không có phản ứng gì liền đễ cơ thể tùy tiện dựa vào người cô. Nặng quá, cô khẽ than trong lòng, anh cao hơn 1m8 còn cô chỉ 1m6 trọng lượng cơ thể cũng kém anh rất xa. Nhưng mà cô cũng quen rồi, anh rất ít khi trở về đây nhưng mỗi lần trở về đều là say như vậy, chỉ là lần này say hơn những lần trước. Dùng hết sức bình sinh của mình, sau một hồi hì hục cô cũng đưa được anh lên phòng. Lên được đến đây trán cô cũng lấm tấm mồ hôi rồi. Không kịp nghĩ ngơi cô liền… Nghĩ đến đây người đàn ông liền nở nụ cười lưu manh.Hắn rời khỏi người con gái dưới thân, chạy đến chỗ Phương Tiểu Anh nắm lấy cánh tay của cô mạnh mẽ kéo.Giọng nói tà mị vang lên giữa đêm"Cô gái nhỏ à, phá chuyện tốt của tôi rồi còn muốn chạy? Cái này hời cho cô quá rồi nha"Tiểu Anh nghe thấy đứng hình nhìn lại cái tay bị kéo của mình, không xong rồi có phải là anh ta muốn giết người diệt khẩu không?Tuy là cô sống không tốt nhưng vẫn còn yêu đời lắm, mà cái chỗ này hắn không dám làm bậy bạ đâu ha?Suy cho cùng cô vẫn nên giải thích với hắn thì hơn"Tôi không cố ý, tôi chỉ là..chỉ là vô tình đi qua đây thôi, anh cứ xem tôi như là không khí đi"Cô cố kéo cánh tay đang bị nắm của mình ra khỏi tay người đàn ông, nhưng mà hình như cô càng kéo thì hắn lại nắm càng chặt."Tôi cứ không thích xem cô là không khí thì sao?" hắn bá đạo nóiCảm ngận được sự bá khí của hắn trong đầu Tiểu Anh thở dài một hơi "Cái tên này sao mà cứng đầu quá vậy?""Cô gái của anh còn ở chỗ kia kìa, anh cứ vậy mà bỏ đi, cô ấy sẽ buồn lắm đó" Cô vẫn muốn khuyên nhủ hắnTay cô chỉ chỉ về chỗ hắn và giai nhân của ân ái lúc nãy, thật sự ở đó cô gái kia vẫn nhìn châm châm hai người.Cô nghĩ câu này sẽ có hiệu nghiệm đi, ai lại bỏ mặc bạn gái của mình đến dằn co với một người lạ chứ?Nhưng câu nói tiếp theo của hắn lại như vả vào mặt cô, cô quá xem thường hắn rồi"Hmmmm, bây giờ tôi lại hết hứng thú với cô ta rồi, bây giờ tôi có hứng thú với cô hơn"Cái câu "hứng thú với cô hơn" anh cố tình kề sát vào tai Tiểu Anh nói nhỏ, giọng nói lại pha thêm chút hư hỏng, quyến rũ làm cho cô cảm thấy một trận nổi da gà.Hắn cứ nắm lấy tay cô mà kéo điĐến đây mặt cô đã cắt không còn giọt máu, cô sợ thật rồi, tên này có bệnh a, bệnh điên đó.Cô cố gồng mình lại không cho hắn kéo cô đi, nhưng mà cái cách này hoàn toàn vô dụng.Hắn chỉ dùng một chút sức cô liền mất đà chân trước chân sau bị hắn lôi đi.Đi phía sau hắn cô không ngừng mắng chữi hắn, mong hắn biết nhục mà buông ra" Cái tên hỗn đãn này, mau buông tôi ra"Nhưng hắn thì ra ngoài bệnh điên ra lại còn không biết nhục, cô chữi thế nào hắn cũng không thả cô ra.Mắng không được cô chuyển sang tác động vật lý, cô cứ đấm đấm đá đá hắn, chỉ có điều hắn cao hơn cô hẳn 1 cái đầu, toàn thân thì như làm bằng đá.Dù cô có dùng hết sức mà đấm thì cũng chỉ đủ để gãi ngứa cho hắn.Cô lại dùng chiêu khác, lên tiếng hăm dọa hắn"Anh buông tôi ra, nếu không tôi liền la lên đó"Hắn nhìn cũng không nhìn cô một cái, cứ đâm đâm lôi cô đi, từ hứng cất lời"Tùy cô"Tiểu Anh liền hít sâu một hơi la lên"Cứu tôi với, ở đây có lưu manh" cô la hét khí thế, nhưng mà cô không hiểu sao người ta dù có nhìn thấy nghe thấy cũng giả vờ như không nghe không thấy, là họ quá vô tâm sao?Không phải là họ vô tâm, mà là họ sợ.Họ là sợ cái người đang kéo cô đi đó, hắn chính là Thương Thụy Mặc chủ của buổi tiệc này.Cũng là đối thủ ngàn năm có một của Tôn Yên Thần, độ tài giỏi thì không kém.Mà cái sự tàn nhẫn và mô mưu của hắn thì cũng chẳng thua Tôn Yên Thần.Người ta sợ Tôn Yên Thần mười thì sợ Thương Thụy Mặc chín.Bất gặp hắn ức hiếp người khác họ cũng không dám lên tiếng.Nếu mà dám lên tiếng thì có khi ngày mai họ mở mắt ra đã thấy mình đang thỉnh tội với Diêm Vương rồi.Thế nên nhìn thấy những chuyện như này cứ làm như mắt không thấy tai không nghe đi.Trong số bọn họ cũng có người nhận ra cô là cô gái đi cùng với Tôn Yên Thần nhưng rồi họ cũng chỉ nở nụ cười.Giống như là chờ đợi, chờ đợi một màng kịch hay xảy ra.Thương Thụy Mặc và Tôn Yên Thần bình thường đã như nước với lửaNếu mà còn dành nhau một người phụ nữ thì chắc chắn sẽ rất thú vị.Một màng kịch hay như vậy đương nhiên họ phải mong chờ rồi.Trên đường bị kéo đi Tiểu Anh vừa la vừa ngó đông ngó tây, mong muốn tìm thấy hình bóng của Tôn Yên thần,nhưng cuối cùng cô cũng không thấy anh đâu, chỉ có thể bất lực đấu tranh với cái tên ác ma này.Sau một hồi vật lộn với con mèo hoang Phương Tiểu Anh thì Thương tổng của chúng ta cũng lôi được cô vào phòng của mình.Còn tỉ mỉ khóa chặt cửa, cử thêm hai tên vệ sĩ đứng ở ngoài canh chừng, để đảm bảo anh có thể "ăn" thật ngon miệng..

Nghĩ đến đây người đàn ông liền nở nụ cười lưu manh.

Hắn rời khỏi người con gái dưới thân, chạy đến chỗ Phương Tiểu Anh nắm lấy cánh tay của cô mạnh mẽ kéo.

Giọng nói tà mị vang lên giữa đêm

"Cô gái nhỏ à, phá chuyện tốt của tôi rồi còn muốn chạy? Cái này hời cho cô quá rồi nha"

Tiểu Anh nghe thấy đứng hình nhìn lại cái tay bị kéo của mình, không xong rồi có phải là anh ta muốn giết người diệt khẩu không?

Tuy là cô sống không tốt nhưng vẫn còn yêu đời lắm, mà cái chỗ này hắn không dám làm bậy bạ đâu ha?

Suy cho cùng cô vẫn nên giải thích với hắn thì hơn

"Tôi không cố ý, tôi chỉ là..

chỉ là vô tình đi qua đây thôi, anh cứ xem tôi như là không khí đi"

Cô cố kéo cánh tay đang bị nắm của mình ra khỏi tay người đàn ông, nhưng mà hình như cô càng kéo thì hắn lại nắm càng chặt.

"Tôi cứ không thích xem cô là không khí thì sao?" hắn bá đạo nói

Cảm ngận được sự bá khí của hắn trong đầu Tiểu Anh thở dài một hơi "Cái tên này sao mà cứng đầu quá vậy?"

"Cô gái của anh còn ở chỗ kia kìa, anh cứ vậy mà bỏ đi, cô ấy sẽ buồn lắm đó" Cô vẫn muốn khuyên nhủ hắn

Tay cô chỉ chỉ về chỗ hắn và giai nhân của ân ái lúc nãy, thật sự ở đó cô gái kia vẫn nhìn châm châm hai người.

Cô nghĩ câu này sẽ có hiệu nghiệm đi, ai lại bỏ mặc bạn gái của mình đến dằn co với một người lạ chứ?

Nhưng câu nói tiếp theo của hắn lại như vả vào mặt cô, cô quá xem thường hắn rồi

"Hmmmm, bây giờ tôi lại hết hứng thú với cô ta rồi, bây giờ tôi có hứng thú với cô hơn"

Cái câu "hứng thú với cô hơn" anh cố tình kề sát vào tai Tiểu Anh nói nhỏ, giọng nói lại pha thêm chút hư hỏng, quyến rũ làm cho cô cảm thấy một trận nổi da gà.

Hắn cứ nắm lấy tay cô mà kéo đi

Đến đây mặt cô đã cắt không còn giọt máu, cô sợ thật rồi, tên này có bệnh a, bệnh điên đó.

Cô cố gồng mình lại không cho hắn kéo cô đi, nhưng mà cái cách này hoàn toàn vô dụng.

Hắn chỉ dùng một chút sức cô liền mất đà chân trước chân sau bị hắn lôi đi.

Đi phía sau hắn cô không ngừng mắng chữi hắn, mong hắn biết nhục mà buông ra

" Cái tên hỗn đãn này, mau buông tôi ra"

Nhưng hắn thì ra ngoài bệnh điên ra lại còn không biết nhục, cô chữi thế nào hắn cũng không thả cô ra.

Mắng không được cô chuyển sang tác động vật lý, cô cứ đấm đấm đá đá hắn, chỉ có điều hắn cao hơn cô hẳn 1 cái đầu, toàn thân thì như làm bằng đá.

Dù cô có dùng hết sức mà đấm thì cũng chỉ đủ để gãi ngứa cho hắn.

Cô lại dùng chiêu khác, lên tiếng hăm dọa hắn

"Anh buông tôi ra, nếu không tôi liền la lên đó"

Hắn nhìn cũng không nhìn cô một cái, cứ đâm đâm lôi cô đi, từ hứng cất lời

"Tùy cô"

Tiểu Anh liền hít sâu một hơi la lên

"Cứu tôi với, ở đây có lưu manh" cô la hét khí thế, nhưng mà cô không hiểu sao người ta dù có nhìn thấy nghe thấy cũng giả vờ như không nghe không thấy, là họ quá vô tâm sao?

Không phải là họ vô tâm, mà là họ sợ.

Họ là sợ cái người đang kéo cô đi đó, hắn chính là Thương Thụy Mặc chủ của buổi tiệc này.

Cũng là đối thủ ngàn năm có một của Tôn Yên Thần, độ tài giỏi thì không kém.

Mà cái sự tàn nhẫn và mô mưu của hắn thì cũng chẳng thua Tôn Yên Thần.

Người ta sợ Tôn Yên Thần mười thì sợ Thương Thụy Mặc chín.

Bất gặp hắn ức hiếp người khác họ cũng không dám lên tiếng.

Nếu mà dám lên tiếng thì có khi ngày mai họ mở mắt ra đã thấy mình đang thỉnh tội với Diêm Vương rồi.

Thế nên nhìn thấy những chuyện như này cứ làm như mắt không thấy tai không nghe đi.

Trong số bọn họ cũng có người nhận ra cô là cô gái đi cùng với Tôn Yên Thần nhưng rồi họ cũng chỉ nở nụ cười.

Giống như là chờ đợi, chờ đợi một màng kịch hay xảy ra.

Thương Thụy Mặc và Tôn Yên Thần bình thường đã như nước với lửa

Nếu mà còn dành nhau một người phụ nữ thì chắc chắn sẽ rất thú vị.

Một màng kịch hay như vậy đương nhiên họ phải mong chờ rồi.

Trên đường bị kéo đi Tiểu Anh vừa la vừa ngó đông ngó tây, mong muốn tìm thấy hình bóng của Tôn Yên thần,

nhưng cuối cùng cô cũng không thấy anh đâu, chỉ có thể bất lực đấu tranh với cái tên ác ma này.

Sau một hồi vật lộn với con mèo hoang Phương Tiểu Anh thì Thương tổng của chúng ta cũng lôi được cô vào phòng của mình.

Còn tỉ mỉ khóa chặt cửa, cử thêm hai tên vệ sĩ đứng ở ngoài canh chừng, để đảm bảo anh có thể "ăn" thật ngon miệng..

Tổng Tài Anh Tàn Nhẫn Quá RồiTác giả: Tô Thanh ThanhTruyện Ngôn TìnhNghe thấy tiếng động ngoài cửa, cô gái đang co mình ngủ trên sofa giật mình thức dậy, anh về rồi. Nghĩ đến đây Tiểu Anh khẽ cười, ngày nào cô cũng đợi anh, ngủ ở cái sofa này cũng không phải ngày một ngày hai. Chỉ là những lần chờ đợi như vậy cũng chỉ là vô ích bởi vì cái người cô chờ kia không có về. Mà hôm nay cô đợi được rồi, người đàn ông đẩy cửa bước vào, bước chân đi seo vẹo, toàn thân đầy mùi rượu, quần áo bị kéo không ngay ngắn. Thấy anh như vậy lòng cô khẽ nhói, liền chạy đến đỡ lấy anh, nhìn thấy cô đỡ anh, anh cũng không có phản ứng gì liền đễ cơ thể tùy tiện dựa vào người cô. Nặng quá, cô khẽ than trong lòng, anh cao hơn 1m8 còn cô chỉ 1m6 trọng lượng cơ thể cũng kém anh rất xa. Nhưng mà cô cũng quen rồi, anh rất ít khi trở về đây nhưng mỗi lần trở về đều là say như vậy, chỉ là lần này say hơn những lần trước. Dùng hết sức bình sinh của mình, sau một hồi hì hục cô cũng đưa được anh lên phòng. Lên được đến đây trán cô cũng lấm tấm mồ hôi rồi. Không kịp nghĩ ngơi cô liền… Nghĩ đến đây người đàn ông liền nở nụ cười lưu manh.Hắn rời khỏi người con gái dưới thân, chạy đến chỗ Phương Tiểu Anh nắm lấy cánh tay của cô mạnh mẽ kéo.Giọng nói tà mị vang lên giữa đêm"Cô gái nhỏ à, phá chuyện tốt của tôi rồi còn muốn chạy? Cái này hời cho cô quá rồi nha"Tiểu Anh nghe thấy đứng hình nhìn lại cái tay bị kéo của mình, không xong rồi có phải là anh ta muốn giết người diệt khẩu không?Tuy là cô sống không tốt nhưng vẫn còn yêu đời lắm, mà cái chỗ này hắn không dám làm bậy bạ đâu ha?Suy cho cùng cô vẫn nên giải thích với hắn thì hơn"Tôi không cố ý, tôi chỉ là..chỉ là vô tình đi qua đây thôi, anh cứ xem tôi như là không khí đi"Cô cố kéo cánh tay đang bị nắm của mình ra khỏi tay người đàn ông, nhưng mà hình như cô càng kéo thì hắn lại nắm càng chặt."Tôi cứ không thích xem cô là không khí thì sao?" hắn bá đạo nóiCảm ngận được sự bá khí của hắn trong đầu Tiểu Anh thở dài một hơi "Cái tên này sao mà cứng đầu quá vậy?""Cô gái của anh còn ở chỗ kia kìa, anh cứ vậy mà bỏ đi, cô ấy sẽ buồn lắm đó" Cô vẫn muốn khuyên nhủ hắnTay cô chỉ chỉ về chỗ hắn và giai nhân của ân ái lúc nãy, thật sự ở đó cô gái kia vẫn nhìn châm châm hai người.Cô nghĩ câu này sẽ có hiệu nghiệm đi, ai lại bỏ mặc bạn gái của mình đến dằn co với một người lạ chứ?Nhưng câu nói tiếp theo của hắn lại như vả vào mặt cô, cô quá xem thường hắn rồi"Hmmmm, bây giờ tôi lại hết hứng thú với cô ta rồi, bây giờ tôi có hứng thú với cô hơn"Cái câu "hứng thú với cô hơn" anh cố tình kề sát vào tai Tiểu Anh nói nhỏ, giọng nói lại pha thêm chút hư hỏng, quyến rũ làm cho cô cảm thấy một trận nổi da gà.Hắn cứ nắm lấy tay cô mà kéo điĐến đây mặt cô đã cắt không còn giọt máu, cô sợ thật rồi, tên này có bệnh a, bệnh điên đó.Cô cố gồng mình lại không cho hắn kéo cô đi, nhưng mà cái cách này hoàn toàn vô dụng.Hắn chỉ dùng một chút sức cô liền mất đà chân trước chân sau bị hắn lôi đi.Đi phía sau hắn cô không ngừng mắng chữi hắn, mong hắn biết nhục mà buông ra" Cái tên hỗn đãn này, mau buông tôi ra"Nhưng hắn thì ra ngoài bệnh điên ra lại còn không biết nhục, cô chữi thế nào hắn cũng không thả cô ra.Mắng không được cô chuyển sang tác động vật lý, cô cứ đấm đấm đá đá hắn, chỉ có điều hắn cao hơn cô hẳn 1 cái đầu, toàn thân thì như làm bằng đá.Dù cô có dùng hết sức mà đấm thì cũng chỉ đủ để gãi ngứa cho hắn.Cô lại dùng chiêu khác, lên tiếng hăm dọa hắn"Anh buông tôi ra, nếu không tôi liền la lên đó"Hắn nhìn cũng không nhìn cô một cái, cứ đâm đâm lôi cô đi, từ hứng cất lời"Tùy cô"Tiểu Anh liền hít sâu một hơi la lên"Cứu tôi với, ở đây có lưu manh" cô la hét khí thế, nhưng mà cô không hiểu sao người ta dù có nhìn thấy nghe thấy cũng giả vờ như không nghe không thấy, là họ quá vô tâm sao?Không phải là họ vô tâm, mà là họ sợ.Họ là sợ cái người đang kéo cô đi đó, hắn chính là Thương Thụy Mặc chủ của buổi tiệc này.Cũng là đối thủ ngàn năm có một của Tôn Yên Thần, độ tài giỏi thì không kém.Mà cái sự tàn nhẫn và mô mưu của hắn thì cũng chẳng thua Tôn Yên Thần.Người ta sợ Tôn Yên Thần mười thì sợ Thương Thụy Mặc chín.Bất gặp hắn ức hiếp người khác họ cũng không dám lên tiếng.Nếu mà dám lên tiếng thì có khi ngày mai họ mở mắt ra đã thấy mình đang thỉnh tội với Diêm Vương rồi.Thế nên nhìn thấy những chuyện như này cứ làm như mắt không thấy tai không nghe đi.Trong số bọn họ cũng có người nhận ra cô là cô gái đi cùng với Tôn Yên Thần nhưng rồi họ cũng chỉ nở nụ cười.Giống như là chờ đợi, chờ đợi một màng kịch hay xảy ra.Thương Thụy Mặc và Tôn Yên Thần bình thường đã như nước với lửaNếu mà còn dành nhau một người phụ nữ thì chắc chắn sẽ rất thú vị.Một màng kịch hay như vậy đương nhiên họ phải mong chờ rồi.Trên đường bị kéo đi Tiểu Anh vừa la vừa ngó đông ngó tây, mong muốn tìm thấy hình bóng của Tôn Yên thần,nhưng cuối cùng cô cũng không thấy anh đâu, chỉ có thể bất lực đấu tranh với cái tên ác ma này.Sau một hồi vật lộn với con mèo hoang Phương Tiểu Anh thì Thương tổng của chúng ta cũng lôi được cô vào phòng của mình.Còn tỉ mỉ khóa chặt cửa, cử thêm hai tên vệ sĩ đứng ở ngoài canh chừng, để đảm bảo anh có thể "ăn" thật ngon miệng..

Chương 7: 7: Thương Thụy Mặc