Tác giả:

Nghe thấy tiếng động ngoài cửa, cô gái đang co mình ngủ trên sofa giật mình thức dậy, anh về rồi. Nghĩ đến đây Tiểu Anh khẽ cười, ngày nào cô cũng đợi anh, ngủ ở cái sofa này cũng không phải ngày một ngày hai. Chỉ là những lần chờ đợi như vậy cũng chỉ là vô ích bởi vì cái người cô chờ kia không có về. Mà hôm nay cô đợi được rồi, người đàn ông đẩy cửa bước vào, bước chân đi seo vẹo, toàn thân đầy mùi rượu, quần áo bị kéo không ngay ngắn. Thấy anh như vậy lòng cô khẽ nhói, liền chạy đến đỡ lấy anh, nhìn thấy cô đỡ anh, anh cũng không có phản ứng gì liền đễ cơ thể tùy tiện dựa vào người cô. Nặng quá, cô khẽ than trong lòng, anh cao hơn 1m8 còn cô chỉ 1m6 trọng lượng cơ thể cũng kém anh rất xa. Nhưng mà cô cũng quen rồi, anh rất ít khi trở về đây nhưng mỗi lần trở về đều là say như vậy, chỉ là lần này say hơn những lần trước. Dùng hết sức bình sinh của mình, sau một hồi hì hục cô cũng đưa được anh lên phòng. Lên được đến đây trán cô cũng lấm tấm mồ hôi rồi. Không kịp nghĩ ngơi cô liền…

Chương 9: 9: Hạ Dược

Tổng Tài Anh Tàn Nhẫn Quá RồiTác giả: Tô Thanh ThanhTruyện Ngôn TìnhNghe thấy tiếng động ngoài cửa, cô gái đang co mình ngủ trên sofa giật mình thức dậy, anh về rồi. Nghĩ đến đây Tiểu Anh khẽ cười, ngày nào cô cũng đợi anh, ngủ ở cái sofa này cũng không phải ngày một ngày hai. Chỉ là những lần chờ đợi như vậy cũng chỉ là vô ích bởi vì cái người cô chờ kia không có về. Mà hôm nay cô đợi được rồi, người đàn ông đẩy cửa bước vào, bước chân đi seo vẹo, toàn thân đầy mùi rượu, quần áo bị kéo không ngay ngắn. Thấy anh như vậy lòng cô khẽ nhói, liền chạy đến đỡ lấy anh, nhìn thấy cô đỡ anh, anh cũng không có phản ứng gì liền đễ cơ thể tùy tiện dựa vào người cô. Nặng quá, cô khẽ than trong lòng, anh cao hơn 1m8 còn cô chỉ 1m6 trọng lượng cơ thể cũng kém anh rất xa. Nhưng mà cô cũng quen rồi, anh rất ít khi trở về đây nhưng mỗi lần trở về đều là say như vậy, chỉ là lần này say hơn những lần trước. Dùng hết sức bình sinh của mình, sau một hồi hì hục cô cũng đưa được anh lên phòng. Lên được đến đây trán cô cũng lấm tấm mồ hôi rồi. Không kịp nghĩ ngơi cô liền… Phương Tiểu Anh cũng không biết hắn cho cô uống cái thứ gì, cô chỉ quan tâm bây giờ phải làm sao thoát khỏi ma trận của hắn thôi.Cô cứ hết cắn lại đánh hắn đánh đến cô mệt lã nhưng mà hắn cứ như một pho tượng không hề di chuyển, cứ ở trên người cô chiếm tiện nghi.Lúc hắn tiến đến lớp phòng tuyến cuối cùng cô cũng tuyệt vọng rồi, nếu cái này thực sự xảy ra, cô chính là ô uế.Mà ô uế như thế thì làm sao xứng với người đàn ông kia đây, nghĩ đến đây nước mắt của cô càng rơi lợi hại.Nhưng rồi chính lúc này cái cửa phòng xảy ra một trận vang thật lớn." Ầm" cánh cửa bị đá tung ra, cái cánh cửa được thiết kế rất tỉ mỉ, lại còn làm bằng loại gỗ cực tốt, vừa to vừa cứng.Phá được nó thì cái sức lực thực không phải tầm thường.Chỉ thấy người đàn ông đang đè trên người cô bị lôi ra đấm hai đấm vào mặt, làm anh ta ngã ra một góc, khóe miệng cũng chảy máu." Tôn tổng à, ra tay cũng nặng quá rồi nha" lấy tay quẹt máu ở khóe môi của mình, anh ta cũng không có tức giận, ngả ngớn nói" Thương tổng à, cái này cũng nhẹ lắm rồi, nếu ra tay thật đến nói anh cũng không nói được đâu"Yên Thần tiếng đến chỗ Thương Thụy Mặc nắm cổ áo lôi lên ép anh ta phải nhìn thẳng vào mắt của mình,"Người của tôi anh còn dám đụng, bản lĩnh của anh đúng là vẫn to lắm"."Ha, quá khen rồi, mà cái người anh nói là cô ta à"Thương Thụy Mặc bắn ánh mắt thân thiện qua cô gái quần áo đã bị xé một nữa ngất xỉu trên giường,"Thằng khốn"Tôn Yên Thần liền chạy qua lấy áo khoác, khoác lên người cô, ôm lấy cô vào lòng mình, lạnh lùng rời khỏi.Trước khi đi không quên để lại cho tên cặn bã kia một ánh mắt giết người,Còn cái tên cặn bã đó thì nhận lấy anh mắt của anh một cách bình thản," Tiểu Bạch Thỏ à, lần này vẫn chưa ăn được em, xem như em may mắn, nhưng lần sau anh không chắc em lại may mắn được như vậy đâu"Thực ra anh muốn giữ người lại là chuyện hết sức đơn giản, bởi vì ở đây đây là địa bàn của anh.Chỉ cần anh nói một tiếng cho dù có 10 Tôn Yên Thần cũng thoát không được.Có điều anh không muốn giữ, cái trò này phải chơi từ từ mới vui.Đứng lên lại sửa xoạn lại một tí, anh phải bàn giao lại buổi tiệc, không ăn được cô còn bị tổn hại thế này, anh thật khổ a.Bước ra khỏi cửa đã thấy 2 tên vệ sĩ cao to bị đánh bất tỉnh nhân sự,"Xem ra cần huấn luyện bọn này thêm rồi"Còn bên phía Tôn Yên Thần thi đang gấp gáp gọi điện cho vệ sĩ," Mau chuẩn bị xe ở cửa sau""Nóng...!khó chịu quá, ưm"Cô gái trong lòng anh khuôn mặt đang đỏ ửng, hô hấp lại gấp gáp không đều rõ ràng là trúng thuốc rồi.Cái tên ôn dịch kia lại dám làm như vậy đối với cô.Xem xem anh sẽ tính sổ hắn thế nào, cái này phải nhanh chóng mang cô đi giải dược, nếu không sẽ rất nguy hiểm.Về đến nhà Tôn Yên Thần liền đặt Phương Tiểu Anh nằm trên giường, gọi điện cho bác sĩ riêng của mình, sau đó xoay người muốn ra ngoài.Mà cô gái phía sau lại một mực không cho anh đi ôm chặt không buông, "nóng quá...!khó chịu""A Thần, khó chịu quá"Cô gái đáng chết này, đã ôm anh thì thôi lại còn khiêu khích anh.Đôi tay không yên phận cứ lần mò quần áo cùa anh, muốn cởi chúng ra.Muốn quay qua đẩy cô ra, cô lại chủ động dâng đôi môi đỏ mộng của mình cho anh, vụn về gấp gáp hôn.Mà cái sự vụn về này thành công hấp dẫn được anh.Vụn về như vậy lại để cho anh chịu không được, mà đảo khách thành chủ, thuần thục hôn.Lưỡi của anh đi vào càng quét khoan miệng của cô như muốn hút hết mật ngọt của cô.Tôn Yên Thần cứ thế mà hôn, hôn rất sâu, đến khi cảm thấy thở không nổi nữa mới buông ra, giữa hai người kéo ra một sợi chỉ trong suốt ướt át,Còn cô thì bị anh hôn tới mềm nhũn nhẹ nhàng dựa vào người anh.Lưỡi của anh lại quét qua môi của chính mình cảm nhận hương vị còn đọng lại của cô hài lòng nói"Thật ngọt, hương vị của cô cũng không tồi"Nếu Tiểu Anh tỉnh táo nghe được câu này không biết cô sẽ phản ứng ra sao..

Phương Tiểu Anh cũng không biết hắn cho cô uống cái thứ gì, cô chỉ quan tâm bây giờ phải làm sao thoát khỏi ma trận của hắn thôi.

Cô cứ hết cắn lại đánh hắn đánh đến cô mệt lã nhưng mà hắn cứ như một pho tượng không hề di chuyển, cứ ở trên người cô chiếm tiện nghi.

Lúc hắn tiến đến lớp phòng tuyến cuối cùng cô cũng tuyệt vọng rồi, nếu cái này thực sự xảy ra, cô chính là ô uế.

Mà ô uế như thế thì làm sao xứng với người đàn ông kia đây, nghĩ đến đây nước mắt của cô càng rơi lợi hại.

Nhưng rồi chính lúc này cái cửa phòng xảy ra một trận vang thật lớn.

" Ầm" cánh cửa bị đá tung ra, cái cánh cửa được thiết kế rất tỉ mỉ, lại còn làm bằng loại gỗ cực tốt, vừa to vừa cứng.

Phá được nó thì cái sức lực thực không phải tầm thường.

Chỉ thấy người đàn ông đang đè trên người cô bị lôi ra đấm hai đấm vào mặt, làm anh ta ngã ra một góc, khóe miệng cũng chảy máu.

" Tôn tổng à, ra tay cũng nặng quá rồi nha" lấy tay quẹt máu ở khóe môi của mình, anh ta cũng không có tức giận, ngả ngớn nói

" Thương tổng à, cái này cũng nhẹ lắm rồi, nếu ra tay thật đến nói anh cũng không nói được đâu"

Yên Thần tiếng đến chỗ Thương Thụy Mặc nắm cổ áo lôi lên ép anh ta phải nhìn thẳng vào mắt của mình,

"Người của tôi anh còn dám đụng, bản lĩnh của anh đúng là vẫn to lắm".

"Ha, quá khen rồi, mà cái người anh nói là cô ta à"

Thương Thụy Mặc bắn ánh mắt thân thiện qua cô gái quần áo đã bị xé một nữa ngất xỉu trên giường,

"Thằng khốn"

Tôn Yên Thần liền chạy qua lấy áo khoác, khoác lên người cô, ôm lấy cô vào lòng mình, lạnh lùng rời khỏi.

Trước khi đi không quên để lại cho tên cặn bã kia một ánh mắt giết người,

Còn cái tên cặn bã đó thì nhận lấy anh mắt của anh một cách bình thản,

" Tiểu Bạch Thỏ à, lần này vẫn chưa ăn được em, xem như em may mắn, nhưng lần sau anh không chắc em lại may mắn được như vậy đâu"

Thực ra anh muốn giữ người lại là chuyện hết sức đơn giản, bởi vì ở đây đây là địa bàn của anh.

Chỉ cần anh nói một tiếng cho dù có 10 Tôn Yên Thần cũng thoát không được.

Có điều anh không muốn giữ, cái trò này phải chơi từ từ mới vui.

Đứng lên lại sửa xoạn lại một tí, anh phải bàn giao lại buổi tiệc, không ăn được cô còn bị tổn hại thế này, anh thật khổ a.

Bước ra khỏi cửa đã thấy 2 tên vệ sĩ cao to bị đánh bất tỉnh nhân sự,

"Xem ra cần huấn luyện bọn này thêm rồi"

Còn bên phía Tôn Yên Thần thi đang gấp gáp gọi điện cho vệ sĩ,

" Mau chuẩn bị xe ở cửa sau"

"Nóng...!khó chịu quá, ưm"

Cô gái trong lòng anh khuôn mặt đang đỏ ửng, hô hấp lại gấp gáp không đều rõ ràng là trúng thuốc rồi.

Cái tên ôn dịch kia lại dám làm như vậy đối với cô.

Xem xem anh sẽ tính sổ hắn thế nào, cái này phải nhanh chóng mang cô đi giải dược, nếu không sẽ rất nguy hiểm.

Về đến nhà Tôn Yên Thần liền đặt Phương Tiểu Anh nằm trên giường, gọi điện cho bác sĩ riêng của mình, sau đó xoay người muốn ra ngoài.

Mà cô gái phía sau lại một mực không cho anh đi ôm chặt không buông, "nóng quá...!khó chịu"

"A Thần, khó chịu quá"

Cô gái đáng chết này, đã ôm anh thì thôi lại còn khiêu khích anh.

Đôi tay không yên phận cứ lần mò quần áo cùa anh, muốn cởi chúng ra.

Muốn quay qua đẩy cô ra, cô lại chủ động dâng đôi môi đỏ mộng của mình cho anh, vụn về gấp gáp hôn.

Mà cái sự vụn về này thành công hấp dẫn được anh.

Vụn về như vậy lại để cho anh chịu không được, mà đảo khách thành chủ, thuần thục hôn.

Lưỡi của anh đi vào càng quét khoan miệng của cô như muốn hút hết mật ngọt của cô.

Tôn Yên Thần cứ thế mà hôn, hôn rất sâu, đến khi cảm thấy thở không nổi nữa mới buông ra, giữa hai người kéo ra một sợi chỉ trong suốt ướt át,

Còn cô thì bị anh hôn tới mềm nhũn nhẹ nhàng dựa vào người anh.

Lưỡi của anh lại quét qua môi của chính mình cảm nhận hương vị còn đọng lại của cô hài lòng nói

"Thật ngọt, hương vị của cô cũng không tồi"

Nếu Tiểu Anh tỉnh táo nghe được câu này không biết cô sẽ phản ứng ra sao..

Tổng Tài Anh Tàn Nhẫn Quá RồiTác giả: Tô Thanh ThanhTruyện Ngôn TìnhNghe thấy tiếng động ngoài cửa, cô gái đang co mình ngủ trên sofa giật mình thức dậy, anh về rồi. Nghĩ đến đây Tiểu Anh khẽ cười, ngày nào cô cũng đợi anh, ngủ ở cái sofa này cũng không phải ngày một ngày hai. Chỉ là những lần chờ đợi như vậy cũng chỉ là vô ích bởi vì cái người cô chờ kia không có về. Mà hôm nay cô đợi được rồi, người đàn ông đẩy cửa bước vào, bước chân đi seo vẹo, toàn thân đầy mùi rượu, quần áo bị kéo không ngay ngắn. Thấy anh như vậy lòng cô khẽ nhói, liền chạy đến đỡ lấy anh, nhìn thấy cô đỡ anh, anh cũng không có phản ứng gì liền đễ cơ thể tùy tiện dựa vào người cô. Nặng quá, cô khẽ than trong lòng, anh cao hơn 1m8 còn cô chỉ 1m6 trọng lượng cơ thể cũng kém anh rất xa. Nhưng mà cô cũng quen rồi, anh rất ít khi trở về đây nhưng mỗi lần trở về đều là say như vậy, chỉ là lần này say hơn những lần trước. Dùng hết sức bình sinh của mình, sau một hồi hì hục cô cũng đưa được anh lên phòng. Lên được đến đây trán cô cũng lấm tấm mồ hôi rồi. Không kịp nghĩ ngơi cô liền… Phương Tiểu Anh cũng không biết hắn cho cô uống cái thứ gì, cô chỉ quan tâm bây giờ phải làm sao thoát khỏi ma trận của hắn thôi.Cô cứ hết cắn lại đánh hắn đánh đến cô mệt lã nhưng mà hắn cứ như một pho tượng không hề di chuyển, cứ ở trên người cô chiếm tiện nghi.Lúc hắn tiến đến lớp phòng tuyến cuối cùng cô cũng tuyệt vọng rồi, nếu cái này thực sự xảy ra, cô chính là ô uế.Mà ô uế như thế thì làm sao xứng với người đàn ông kia đây, nghĩ đến đây nước mắt của cô càng rơi lợi hại.Nhưng rồi chính lúc này cái cửa phòng xảy ra một trận vang thật lớn." Ầm" cánh cửa bị đá tung ra, cái cánh cửa được thiết kế rất tỉ mỉ, lại còn làm bằng loại gỗ cực tốt, vừa to vừa cứng.Phá được nó thì cái sức lực thực không phải tầm thường.Chỉ thấy người đàn ông đang đè trên người cô bị lôi ra đấm hai đấm vào mặt, làm anh ta ngã ra một góc, khóe miệng cũng chảy máu." Tôn tổng à, ra tay cũng nặng quá rồi nha" lấy tay quẹt máu ở khóe môi của mình, anh ta cũng không có tức giận, ngả ngớn nói" Thương tổng à, cái này cũng nhẹ lắm rồi, nếu ra tay thật đến nói anh cũng không nói được đâu"Yên Thần tiếng đến chỗ Thương Thụy Mặc nắm cổ áo lôi lên ép anh ta phải nhìn thẳng vào mắt của mình,"Người của tôi anh còn dám đụng, bản lĩnh của anh đúng là vẫn to lắm"."Ha, quá khen rồi, mà cái người anh nói là cô ta à"Thương Thụy Mặc bắn ánh mắt thân thiện qua cô gái quần áo đã bị xé một nữa ngất xỉu trên giường,"Thằng khốn"Tôn Yên Thần liền chạy qua lấy áo khoác, khoác lên người cô, ôm lấy cô vào lòng mình, lạnh lùng rời khỏi.Trước khi đi không quên để lại cho tên cặn bã kia một ánh mắt giết người,Còn cái tên cặn bã đó thì nhận lấy anh mắt của anh một cách bình thản," Tiểu Bạch Thỏ à, lần này vẫn chưa ăn được em, xem như em may mắn, nhưng lần sau anh không chắc em lại may mắn được như vậy đâu"Thực ra anh muốn giữ người lại là chuyện hết sức đơn giản, bởi vì ở đây đây là địa bàn của anh.Chỉ cần anh nói một tiếng cho dù có 10 Tôn Yên Thần cũng thoát không được.Có điều anh không muốn giữ, cái trò này phải chơi từ từ mới vui.Đứng lên lại sửa xoạn lại một tí, anh phải bàn giao lại buổi tiệc, không ăn được cô còn bị tổn hại thế này, anh thật khổ a.Bước ra khỏi cửa đã thấy 2 tên vệ sĩ cao to bị đánh bất tỉnh nhân sự,"Xem ra cần huấn luyện bọn này thêm rồi"Còn bên phía Tôn Yên Thần thi đang gấp gáp gọi điện cho vệ sĩ," Mau chuẩn bị xe ở cửa sau""Nóng...!khó chịu quá, ưm"Cô gái trong lòng anh khuôn mặt đang đỏ ửng, hô hấp lại gấp gáp không đều rõ ràng là trúng thuốc rồi.Cái tên ôn dịch kia lại dám làm như vậy đối với cô.Xem xem anh sẽ tính sổ hắn thế nào, cái này phải nhanh chóng mang cô đi giải dược, nếu không sẽ rất nguy hiểm.Về đến nhà Tôn Yên Thần liền đặt Phương Tiểu Anh nằm trên giường, gọi điện cho bác sĩ riêng của mình, sau đó xoay người muốn ra ngoài.Mà cô gái phía sau lại một mực không cho anh đi ôm chặt không buông, "nóng quá...!khó chịu""A Thần, khó chịu quá"Cô gái đáng chết này, đã ôm anh thì thôi lại còn khiêu khích anh.Đôi tay không yên phận cứ lần mò quần áo cùa anh, muốn cởi chúng ra.Muốn quay qua đẩy cô ra, cô lại chủ động dâng đôi môi đỏ mộng của mình cho anh, vụn về gấp gáp hôn.Mà cái sự vụn về này thành công hấp dẫn được anh.Vụn về như vậy lại để cho anh chịu không được, mà đảo khách thành chủ, thuần thục hôn.Lưỡi của anh đi vào càng quét khoan miệng của cô như muốn hút hết mật ngọt của cô.Tôn Yên Thần cứ thế mà hôn, hôn rất sâu, đến khi cảm thấy thở không nổi nữa mới buông ra, giữa hai người kéo ra một sợi chỉ trong suốt ướt át,Còn cô thì bị anh hôn tới mềm nhũn nhẹ nhàng dựa vào người anh.Lưỡi của anh lại quét qua môi của chính mình cảm nhận hương vị còn đọng lại của cô hài lòng nói"Thật ngọt, hương vị của cô cũng không tồi"Nếu Tiểu Anh tỉnh táo nghe được câu này không biết cô sẽ phản ứng ra sao..

Chương 9: 9: Hạ Dược