Nghe thấy tiếng động ngoài cửa, cô gái đang co mình ngủ trên sofa giật mình thức dậy, anh về rồi. Nghĩ đến đây Tiểu Anh khẽ cười, ngày nào cô cũng đợi anh, ngủ ở cái sofa này cũng không phải ngày một ngày hai. Chỉ là những lần chờ đợi như vậy cũng chỉ là vô ích bởi vì cái người cô chờ kia không có về. Mà hôm nay cô đợi được rồi, người đàn ông đẩy cửa bước vào, bước chân đi seo vẹo, toàn thân đầy mùi rượu, quần áo bị kéo không ngay ngắn. Thấy anh như vậy lòng cô khẽ nhói, liền chạy đến đỡ lấy anh, nhìn thấy cô đỡ anh, anh cũng không có phản ứng gì liền đễ cơ thể tùy tiện dựa vào người cô. Nặng quá, cô khẽ than trong lòng, anh cao hơn 1m8 còn cô chỉ 1m6 trọng lượng cơ thể cũng kém anh rất xa. Nhưng mà cô cũng quen rồi, anh rất ít khi trở về đây nhưng mỗi lần trở về đều là say như vậy, chỉ là lần này say hơn những lần trước. Dùng hết sức bình sinh của mình, sau một hồi hì hục cô cũng đưa được anh lên phòng. Lên được đến đây trán cô cũng lấm tấm mồ hôi rồi. Không kịp nghĩ ngơi cô liền…
Chương 25: 25: Cô Gái Vô Liêm Sĩ
Tổng Tài Anh Tàn Nhẫn Quá RồiTác giả: Tô Thanh ThanhTruyện Ngôn TìnhNghe thấy tiếng động ngoài cửa, cô gái đang co mình ngủ trên sofa giật mình thức dậy, anh về rồi. Nghĩ đến đây Tiểu Anh khẽ cười, ngày nào cô cũng đợi anh, ngủ ở cái sofa này cũng không phải ngày một ngày hai. Chỉ là những lần chờ đợi như vậy cũng chỉ là vô ích bởi vì cái người cô chờ kia không có về. Mà hôm nay cô đợi được rồi, người đàn ông đẩy cửa bước vào, bước chân đi seo vẹo, toàn thân đầy mùi rượu, quần áo bị kéo không ngay ngắn. Thấy anh như vậy lòng cô khẽ nhói, liền chạy đến đỡ lấy anh, nhìn thấy cô đỡ anh, anh cũng không có phản ứng gì liền đễ cơ thể tùy tiện dựa vào người cô. Nặng quá, cô khẽ than trong lòng, anh cao hơn 1m8 còn cô chỉ 1m6 trọng lượng cơ thể cũng kém anh rất xa. Nhưng mà cô cũng quen rồi, anh rất ít khi trở về đây nhưng mỗi lần trở về đều là say như vậy, chỉ là lần này say hơn những lần trước. Dùng hết sức bình sinh của mình, sau một hồi hì hục cô cũng đưa được anh lên phòng. Lên được đến đây trán cô cũng lấm tấm mồ hôi rồi. Không kịp nghĩ ngơi cô liền… Bọn cô tranh thủ đến sớm để trò chuyện cùng với bố mẹ,một lúc sau người đến ngày một đông cô cũng không thể ở đây tâm sự với mẹ chồng nữa,Cô cũng bị lôi vào nói chuyện cùng các vị phu nhân khác,"A cô xem cái dây chuyền này là chồng tôi đi công tác mua cho tôi xấu chết đi được, đúng là đàn ông chẳng có mắt thẩm mỹ gì cả" Một người phu nhân lên tiếng trong lời nói của cô ấy nghe như là đang chê nhưng thật ra là đang khoe khoang tình cảm của gia đình mình," Thật đó nha, cô lại xem cái đồng hồ này của tôi đi là phiên bản giới hạn đó, nhưng mà lại đi chọn cho tôi cái màu sến súa như vậy" lại thêm một người khác nóitừng người từng người kể ra mấy món quà mà chồng các cô tặng"Tôn phu nhân xinh đẹp như vậy Tôn tổng chắc hẳn rất yêu thích đi, chồng cô có tặng cho cô cái gì không?"có người lên tiếng hỏi cô, cô cũng không biết trả lời làm sao,đến bây giờ một bông hoa anh cũng chưa từng có tặng cô lấy đâu ra những món quà quý giá như vậy chứ,cô chỉ lắc đầu sau đó lấy cớ có chút mệt nên rời đi.Ngồi trên xích đu ở ban công cô lặng người nhìn cảnh vật bên ngoài, có trăng có sao lại có hương hoa thoang thoảng làm cho cô dễ chịu,"Oiii chao đây là Phương bạn học đây mà, không không không phải gọi là chị dâu mới phải"cảnh đẹp như vậy lại bị cái giọng nói chua ngoa của một người phụ nữ phá vỡ, cô ta là Hạ Tư Tư là em họ của anh, cũng là bạn học trước đây của cô,đúng là xui xẻo nha, năm đó học chung Tiểu Anh cũng không hòa thuận gì với cô ta, người cô ta thích lại thích cô làm cho cô ta luôn ghi thù,năm đó đám nữ sinh làm khó cô cũng là cô ta sai khiến,theo sau cô ta còn có 3,4 người phụ nữ khác ăn mặc cũng thật sang trọng đi nhưng lời lẽ lại khó nghe vô cùng,Hạ Tư Tư giễu cợt lên tiếng, kể ra câu chuyện không mấy tốt đẹp của Phương Tiểu Anh"Tôi nói cho cô nghe nha, cái cô gái này lại đi cưới em rể tương lai của mình đó,trong đây nhắc định là có ẩn khuất gì đó, các cô nói xem em gái cô ta tại sao lại bỏ đi ngay trước ngày kết hôn một ngàysau đó em rể của cô ta liền cưới cô ta về"Những người phía sau liền hùa theo"Cái này thật giống trong phim truyền hình nha, chắc là cô ta tình một đêm với em rể của mình sau đó lại trơ trẽn ép cưới""Quao càng nghĩ càng sống động nha, thật là hạ tiện"Các người bọn họ cứ kẻ tung người hứng cô thật sự nghe không nổi nữa liền muốn bỏ đi" chị dâu à, phải tôn trọng lẫn nhau chứ chưa nói chuyện với nhau được ba câu mà đã bỏ đi rồi, thật bất lịch sự"cô muốn đi nhưng Hạ Tư Tư lại một mực cản đường cô" Muốn nói chuyện?" Tiểu Anh nhướng nhẹ lông mày trên môi nở nụ cười công nghiệp nhìn bọn họ lời nói thắc mắc"Đương nhiên" Hạ Tư Tư hóng hách lên tiếng đáp lại côTiểu Anh khoanh tay trước ngực hờ hững nhìn đám người kia lên tiếng "tôi cũng có chuyện muốn kể cho mọi người nghe, mọi người muốn nghe không?"Bọn người kia nghe có chuyện liền gật đầu, ánh mắt hóng hớtTiểu Anh cười cao thâm bắt đầu câu chuyện"năm đó có một cô gái rất thích một chàng trai, thích đến nổi vứt hết liêm sỉ đi,ngày nào cũng đứng trước cửa phòng anh ta đưa thức ănn,nhưng mà các cô biết anh ta như nào không?"bọn người phía sau hóng chuyện liền lắc đầu"Anh ta liền đem đống đồ ăn đó đổ đi hết nha, sau đó cũng phải công nhận rằng cô ta bám rất dai, và rất vô sỉ nữa,ở trước mặt anh ta cởi hết đồ, nhưng mà đáng tiếc thật nha đến nhìn anh ta cũng không muốn nhìn""Cô ta bất lực rồi liền đổ tội cho người khác nói rằng cái người khác quyến rũ anh ta nên anh ta mới không yêu cô ta, sau đó còn chặn đánh người ta, các cô xem xem thật là vô liêm sỉ phải không?"Các cô gái nghe được đều gật đầu, còn Hạ Tư Tư thì lại tức điên lên,cái này không có nhắc đến tên cô ta nhưng cô ta biết cái cô gái vô liêm sỉ trong miệng của Phương Tiểu Anh lại là cô ta."Cô câm miệng ngay cho tôi"cô ta liền lấy ly rượu tạt thẳng vào mặt của Phương Tiểu Anh, mà một màn này vừa hay lọt vào mắt của Tôn Yên Thần..
Bọn cô tranh thủ đến sớm để trò chuyện cùng với bố mẹ,
một lúc sau người đến ngày một đông cô cũng không thể ở đây tâm sự với mẹ chồng nữa,
Cô cũng bị lôi vào nói chuyện cùng các vị phu nhân khác,
"A cô xem cái dây chuyền này là chồng tôi đi công tác mua cho tôi xấu chết đi được, đúng là đàn ông chẳng có mắt thẩm mỹ gì cả" Một người phu nhân lên tiếng trong lời nói của cô ấy nghe như là đang chê nhưng thật ra là đang khoe khoang tình cảm của gia đình mình,
" Thật đó nha, cô lại xem cái đồng hồ này của tôi đi là phiên bản giới hạn đó, nhưng mà lại đi chọn cho tôi cái màu sến súa như vậy" lại thêm một người khác nói
từng người từng người kể ra mấy món quà mà chồng các cô tặng
"Tôn phu nhân xinh đẹp như vậy Tôn tổng chắc hẳn rất yêu thích đi, chồng cô có tặng cho cô cái gì không?"
có người lên tiếng hỏi cô, cô cũng không biết trả lời làm sao,
đến bây giờ một bông hoa anh cũng chưa từng có tặng cô lấy đâu ra những món quà quý giá như vậy chứ,
cô chỉ lắc đầu sau đó lấy cớ có chút mệt nên rời đi.
Ngồi trên xích đu ở ban công cô lặng người nhìn cảnh vật bên ngoài, có trăng có sao lại có hương hoa thoang thoảng làm cho cô dễ chịu,
"Oiii chao đây là Phương bạn học đây mà, không không không phải gọi là chị dâu mới phải"
cảnh đẹp như vậy lại bị cái giọng nói chua ngoa của một người phụ nữ phá vỡ, cô ta là Hạ Tư Tư là em họ của anh, cũng là bạn học trước đây của cô,
đúng là xui xẻo nha, năm đó học chung Tiểu Anh cũng không hòa thuận gì với cô ta, người cô ta thích lại thích cô làm cho cô ta luôn ghi thù,
năm đó đám nữ sinh làm khó cô cũng là cô ta sai khiến,
theo sau cô ta còn có 3,4 người phụ nữ khác ăn mặc cũng thật sang trọng đi nhưng lời lẽ lại khó nghe vô cùng,
Hạ Tư Tư giễu cợt lên tiếng, kể ra câu chuyện không mấy tốt đẹp của Phương Tiểu Anh
"Tôi nói cho cô nghe nha, cái cô gái này lại đi cưới em rể tương lai của mình đó,
trong đây nhắc định là có ẩn khuất gì đó, các cô nói xem em gái cô ta tại sao lại bỏ đi ngay trước ngày kết hôn một ngày
sau đó em rể của cô ta liền cưới cô ta về"
Những người phía sau liền hùa theo
"Cái này thật giống trong phim truyền hình nha, chắc là cô ta tình một đêm với em rể của mình sau đó lại trơ trẽn ép cưới"
"Quao càng nghĩ càng sống động nha, thật là hạ tiện"
Các người bọn họ cứ kẻ tung người hứng cô thật sự nghe không nổi nữa liền muốn bỏ đi
" chị dâu à, phải tôn trọng lẫn nhau chứ chưa nói chuyện với nhau được ba câu mà đã bỏ đi rồi, thật bất lịch sự"
cô muốn đi nhưng Hạ Tư Tư lại một mực cản đường cô
" Muốn nói chuyện?" Tiểu Anh nhướng nhẹ lông mày trên môi nở nụ cười công nghiệp nhìn bọn họ lời nói thắc mắc
"Đương nhiên" Hạ Tư Tư hóng hách lên tiếng đáp lại cô
Tiểu Anh khoanh tay trước ngực hờ hững nhìn đám người kia lên tiếng "tôi cũng có chuyện muốn kể cho mọi người nghe, mọi người muốn nghe không?"
Bọn người kia nghe có chuyện liền gật đầu, ánh mắt hóng hớt
Tiểu Anh cười cao thâm bắt đầu câu chuyện
"năm đó có một cô gái rất thích một chàng trai, thích đến nổi vứt hết liêm sỉ đi,
ngày nào cũng đứng trước cửa phòng anh ta đưa thức ănn,nhưng mà các cô biết anh ta như nào không?"
bọn người phía sau hóng chuyện liền lắc đầu
"Anh ta liền đem đống đồ ăn đó đổ đi hết nha, sau đó cũng phải công nhận rằng cô ta bám rất dai, và rất vô sỉ nữa,
ở trước mặt anh ta cởi hết đồ, nhưng mà đáng tiếc thật nha đến nhìn anh ta cũng không muốn nhìn"
"Cô ta bất lực rồi liền đổ tội cho người khác nói rằng cái người khác quyến rũ anh ta nên anh ta mới không yêu cô ta, sau đó còn chặn đánh người ta, các cô xem xem thật là vô liêm sỉ phải không?"
Các cô gái nghe được đều gật đầu, còn Hạ Tư Tư thì lại tức điên lên,
cái này không có nhắc đến tên cô ta nhưng cô ta biết cái cô gái vô liêm sỉ trong miệng của Phương Tiểu Anh lại là cô ta.
"Cô câm miệng ngay cho tôi"
cô ta liền lấy ly rượu tạt thẳng vào mặt của Phương Tiểu Anh, mà một màn này vừa hay lọt vào mắt của Tôn Yên Thần.
.
Tổng Tài Anh Tàn Nhẫn Quá RồiTác giả: Tô Thanh ThanhTruyện Ngôn TìnhNghe thấy tiếng động ngoài cửa, cô gái đang co mình ngủ trên sofa giật mình thức dậy, anh về rồi. Nghĩ đến đây Tiểu Anh khẽ cười, ngày nào cô cũng đợi anh, ngủ ở cái sofa này cũng không phải ngày một ngày hai. Chỉ là những lần chờ đợi như vậy cũng chỉ là vô ích bởi vì cái người cô chờ kia không có về. Mà hôm nay cô đợi được rồi, người đàn ông đẩy cửa bước vào, bước chân đi seo vẹo, toàn thân đầy mùi rượu, quần áo bị kéo không ngay ngắn. Thấy anh như vậy lòng cô khẽ nhói, liền chạy đến đỡ lấy anh, nhìn thấy cô đỡ anh, anh cũng không có phản ứng gì liền đễ cơ thể tùy tiện dựa vào người cô. Nặng quá, cô khẽ than trong lòng, anh cao hơn 1m8 còn cô chỉ 1m6 trọng lượng cơ thể cũng kém anh rất xa. Nhưng mà cô cũng quen rồi, anh rất ít khi trở về đây nhưng mỗi lần trở về đều là say như vậy, chỉ là lần này say hơn những lần trước. Dùng hết sức bình sinh của mình, sau một hồi hì hục cô cũng đưa được anh lên phòng. Lên được đến đây trán cô cũng lấm tấm mồ hôi rồi. Không kịp nghĩ ngơi cô liền… Bọn cô tranh thủ đến sớm để trò chuyện cùng với bố mẹ,một lúc sau người đến ngày một đông cô cũng không thể ở đây tâm sự với mẹ chồng nữa,Cô cũng bị lôi vào nói chuyện cùng các vị phu nhân khác,"A cô xem cái dây chuyền này là chồng tôi đi công tác mua cho tôi xấu chết đi được, đúng là đàn ông chẳng có mắt thẩm mỹ gì cả" Một người phu nhân lên tiếng trong lời nói của cô ấy nghe như là đang chê nhưng thật ra là đang khoe khoang tình cảm của gia đình mình," Thật đó nha, cô lại xem cái đồng hồ này của tôi đi là phiên bản giới hạn đó, nhưng mà lại đi chọn cho tôi cái màu sến súa như vậy" lại thêm một người khác nóitừng người từng người kể ra mấy món quà mà chồng các cô tặng"Tôn phu nhân xinh đẹp như vậy Tôn tổng chắc hẳn rất yêu thích đi, chồng cô có tặng cho cô cái gì không?"có người lên tiếng hỏi cô, cô cũng không biết trả lời làm sao,đến bây giờ một bông hoa anh cũng chưa từng có tặng cô lấy đâu ra những món quà quý giá như vậy chứ,cô chỉ lắc đầu sau đó lấy cớ có chút mệt nên rời đi.Ngồi trên xích đu ở ban công cô lặng người nhìn cảnh vật bên ngoài, có trăng có sao lại có hương hoa thoang thoảng làm cho cô dễ chịu,"Oiii chao đây là Phương bạn học đây mà, không không không phải gọi là chị dâu mới phải"cảnh đẹp như vậy lại bị cái giọng nói chua ngoa của một người phụ nữ phá vỡ, cô ta là Hạ Tư Tư là em họ của anh, cũng là bạn học trước đây của cô,đúng là xui xẻo nha, năm đó học chung Tiểu Anh cũng không hòa thuận gì với cô ta, người cô ta thích lại thích cô làm cho cô ta luôn ghi thù,năm đó đám nữ sinh làm khó cô cũng là cô ta sai khiến,theo sau cô ta còn có 3,4 người phụ nữ khác ăn mặc cũng thật sang trọng đi nhưng lời lẽ lại khó nghe vô cùng,Hạ Tư Tư giễu cợt lên tiếng, kể ra câu chuyện không mấy tốt đẹp của Phương Tiểu Anh"Tôi nói cho cô nghe nha, cái cô gái này lại đi cưới em rể tương lai của mình đó,trong đây nhắc định là có ẩn khuất gì đó, các cô nói xem em gái cô ta tại sao lại bỏ đi ngay trước ngày kết hôn một ngàysau đó em rể của cô ta liền cưới cô ta về"Những người phía sau liền hùa theo"Cái này thật giống trong phim truyền hình nha, chắc là cô ta tình một đêm với em rể của mình sau đó lại trơ trẽn ép cưới""Quao càng nghĩ càng sống động nha, thật là hạ tiện"Các người bọn họ cứ kẻ tung người hứng cô thật sự nghe không nổi nữa liền muốn bỏ đi" chị dâu à, phải tôn trọng lẫn nhau chứ chưa nói chuyện với nhau được ba câu mà đã bỏ đi rồi, thật bất lịch sự"cô muốn đi nhưng Hạ Tư Tư lại một mực cản đường cô" Muốn nói chuyện?" Tiểu Anh nhướng nhẹ lông mày trên môi nở nụ cười công nghiệp nhìn bọn họ lời nói thắc mắc"Đương nhiên" Hạ Tư Tư hóng hách lên tiếng đáp lại côTiểu Anh khoanh tay trước ngực hờ hững nhìn đám người kia lên tiếng "tôi cũng có chuyện muốn kể cho mọi người nghe, mọi người muốn nghe không?"Bọn người kia nghe có chuyện liền gật đầu, ánh mắt hóng hớtTiểu Anh cười cao thâm bắt đầu câu chuyện"năm đó có một cô gái rất thích một chàng trai, thích đến nổi vứt hết liêm sỉ đi,ngày nào cũng đứng trước cửa phòng anh ta đưa thức ănn,nhưng mà các cô biết anh ta như nào không?"bọn người phía sau hóng chuyện liền lắc đầu"Anh ta liền đem đống đồ ăn đó đổ đi hết nha, sau đó cũng phải công nhận rằng cô ta bám rất dai, và rất vô sỉ nữa,ở trước mặt anh ta cởi hết đồ, nhưng mà đáng tiếc thật nha đến nhìn anh ta cũng không muốn nhìn""Cô ta bất lực rồi liền đổ tội cho người khác nói rằng cái người khác quyến rũ anh ta nên anh ta mới không yêu cô ta, sau đó còn chặn đánh người ta, các cô xem xem thật là vô liêm sỉ phải không?"Các cô gái nghe được đều gật đầu, còn Hạ Tư Tư thì lại tức điên lên,cái này không có nhắc đến tên cô ta nhưng cô ta biết cái cô gái vô liêm sỉ trong miệng của Phương Tiểu Anh lại là cô ta."Cô câm miệng ngay cho tôi"cô ta liền lấy ly rượu tạt thẳng vào mặt của Phương Tiểu Anh, mà một màn này vừa hay lọt vào mắt của Tôn Yên Thần..