Tiếng Chuông 1: Lớp Văn Ngày 17 tháng 7 ....Ngày mưa Bảo Uyên cầm cặp sách lên. Cô chào ba mẹ rồi đi học. Đã hơn một tháng nghỉ hè rồi, đáng lẽ cô đã phải đi học vào ngày 1 tháng 7 nhưng trường lại đóng cửa để tu sửa. Bước trên con đường tới trường...Con đường vẫn thế, vẫn vắng hiu, nhưng hôm nay nó....ướt.Hai bên vệ đường là những bông hoa cúc dại được các cụ già trồng. Bảo Uyên nhanh chân chạy đến trường.Cô đang mong ngóng gặp lại các bạn.Những người bạn đã đồng hành trang sách cùng cô trong 6 năm qua.Vừa đi, cô vừa nhảy chân sáo.Hôm nay, sao cô vui đến thế! Cô đến trường.Đứng trước cổng trường, dòng chữ màu vang kim hiện lên trên tấm bảng màu xanh lập lờ:" Trường Phổ Thông Ngàn Kim Liên". Trường Ngàn Kim Liên là một ngôi trường to , đẹp.Các tiện nghi ở đây đều là thuộc hàng đắt giá.Các học sinh được học ở đây đều là con nhà danh giá.Những học sinh có hoàn cảnh đặc biệt sẽ không cần đóng học phí với điều kiện là phải có IQ cao ngất.Cùng học với học sinh là đội ngũ giáo viên nhiều…
Chương 30: Người trung gian (1)
Đại Chiến Lớp HọcTác giả: Uyên Vũ Tiếng Chuông 1: Lớp Văn Ngày 17 tháng 7 ....Ngày mưa Bảo Uyên cầm cặp sách lên. Cô chào ba mẹ rồi đi học. Đã hơn một tháng nghỉ hè rồi, đáng lẽ cô đã phải đi học vào ngày 1 tháng 7 nhưng trường lại đóng cửa để tu sửa. Bước trên con đường tới trường...Con đường vẫn thế, vẫn vắng hiu, nhưng hôm nay nó....ướt.Hai bên vệ đường là những bông hoa cúc dại được các cụ già trồng. Bảo Uyên nhanh chân chạy đến trường.Cô đang mong ngóng gặp lại các bạn.Những người bạn đã đồng hành trang sách cùng cô trong 6 năm qua.Vừa đi, cô vừa nhảy chân sáo.Hôm nay, sao cô vui đến thế! Cô đến trường.Đứng trước cổng trường, dòng chữ màu vang kim hiện lên trên tấm bảng màu xanh lập lờ:" Trường Phổ Thông Ngàn Kim Liên". Trường Ngàn Kim Liên là một ngôi trường to , đẹp.Các tiện nghi ở đây đều là thuộc hàng đắt giá.Các học sinh được học ở đây đều là con nhà danh giá.Những học sinh có hoàn cảnh đặc biệt sẽ không cần đóng học phí với điều kiện là phải có IQ cao ngất.Cùng học với học sinh là đội ngũ giáo viên nhiều… Tiếng Chuông 30 Người trung gian (1)Đêm Pari...Thủ đô nước Pháp....Tại một biệt thự đen, một cô gái đang ngồi trên ghế sofa lắc lắc ly diệu trên tay.Mái tóc hạt dẻ bồng bềnh cùng chiếc váy đen bó sát.Đôi môi nhếch lên nụ cười lạnh lùng.-Ken? Thế nào?_Cô gái đó lạnh lùng nói- Dạ, mọi thứ đang xáo trộn lại thưa tiểu thư!_Người hộ vệ tự xưng là Ken lên tiếng.- Vậy? Lily?Bên cô thế nào?_Người con gái đó lên tiếng- Dạ, thưa tiểu thư, cái đó vẫn bình thường ạ!_Lily lên tiếng- Được rồi, các ngươi lui đi!Còn lại một mình trong căn phòng đó....Đơn độc....Cô cười lạnh, một cái giá quá đắt đã phải trả.Nhìn vào tấm ảnh treo trên tường, đôi môi cô nhấp nháy:- Kenna!Chúng ta sắp gặp lại nhau rồi, đợi nhé!------------------------------------------------------------------------------------------------------------- E...em đi lên đây!_Vừa về đến nhà, Bảo Nam đã kéo Bảo Uyên xềnh xệch lên gác- Bỏ em ra!_Bảo Uyên khó nhọc nóiMọi người giúp việc trong nhà run rẩy không nói lên lời.Ai nấy tự bảo nhau lo tốt công việc của mình.Bảo Đăng lạnh lùng bước lên bậc cầu thang...Khuôm mặt toát lên vẻ kiêu hãnh lạnh lùng,đôi môi mím chặt. Chết tiệt!Lại thế nữa rồi.- Em....nói rõ đi!_Bảo Nam hét lên-Nói cái gì?_Bảo Uyên đáp- Chuyện hôm nay?-Không có gì cả? Anh thả em đi về phòng ngay.!- E.....-Bỏ em ấy ra đi, anh hai!_Bảo Đăng lạnh lùng nói- Em ngâm mồm lại?Anh đang hỏi em ấy!_Bảo Đăng giận dữ hét lên_Em....nói cho anh biết, em có coi anh là anh trai của em không?-Bảo Nam anh dừng lại!_Bảo Đăng chạy vào ngăn cản- Bỏ ra, em nói đi!_Đôi mắt của Bảo Nam đỏ ngầu-Bỏ ra!_Bảo Uyên lạnh lùng lên tiếng_Em...nhịn anh đủ rồi.Đây là chuyện của tụi em.Anh đừng có quan tâm.Bây giờ bỏ tay em ra.Gạt bàn tay của anh, cô lặng lẽ rồi khỏi phòng.Ánh mắt cụp xuống.Một chất lỏng chảy ở khóe mắt.Cô phải làm sao đây?
Tiếng Chuông 30 Người trung gian (1)
Đêm Pari...Thủ đô nước Pháp....
Tại một biệt thự đen, một cô gái đang ngồi trên ghế sofa lắc lắc ly diệu trên tay.Mái tóc hạt dẻ bồng bềnh cùng chiếc váy đen bó sát.Đôi môi nhếch lên nụ cười lạnh lùng.
-Ken? Thế nào?_Cô gái đó lạnh lùng nói
- Dạ, mọi thứ đang xáo trộn lại thưa tiểu thư!_Người hộ vệ tự xưng là Ken lên tiếng.
- Vậy? Lily?Bên cô thế nào?_Người con gái đó lên tiếng
- Dạ, thưa tiểu thư, cái đó vẫn bình thường ạ!_Lily lên tiếng
- Được rồi, các ngươi lui đi!
Còn lại một mình trong căn phòng đó....Đơn độc....Cô cười lạnh, một cái giá quá đắt đã phải trả.Nhìn vào tấm ảnh treo trên tường, đôi môi cô nhấp nháy:
- Kenna!Chúng ta sắp gặp lại nhau rồi, đợi nhé!
------------------------------------------------------------------------------------------------------------
- E...em đi lên đây!_Vừa về đến nhà, Bảo Nam đã kéo Bảo Uyên xềnh xệch lên gác
- Bỏ em ra!_Bảo Uyên khó nhọc nói
Mọi người giúp việc trong nhà run rẩy không nói lên lời.Ai nấy tự bảo nhau lo tốt công việc của mình.
Bảo Đăng lạnh lùng bước lên bậc cầu thang...Khuôm mặt toát lên vẻ kiêu hãnh lạnh lùng,đôi môi mím chặt. Chết tiệt!Lại thế nữa rồi.
- Em....nói rõ đi!_Bảo Nam hét lên
-Nói cái gì?_Bảo Uyên đáp
- Chuyện hôm nay?
-Không có gì cả? Anh thả em đi về phòng ngay.!
- E.....
-Bỏ em ấy ra đi, anh hai!_Bảo Đăng lạnh lùng nói
- Em ngâm mồm lại?Anh đang hỏi em ấy!_Bảo Đăng giận dữ hét lên_Em....nói cho anh biết, em có coi anh là anh trai của em không?
-Bảo Nam anh dừng lại!_Bảo Đăng chạy vào ngăn cản
- Bỏ ra, em nói đi!_Đôi mắt của Bảo Nam đỏ ngầu
-Bỏ ra!_Bảo Uyên lạnh lùng lên tiếng_Em...nhịn anh đủ rồi.Đây là chuyện của tụi em.Anh đừng có quan tâm.Bây giờ bỏ tay em ra.
Gạt bàn tay của anh, cô lặng lẽ rồi khỏi phòng.Ánh mắt cụp xuống.Một chất lỏng chảy ở khóe mắt.Cô phải làm sao đây?
Đại Chiến Lớp HọcTác giả: Uyên Vũ Tiếng Chuông 1: Lớp Văn Ngày 17 tháng 7 ....Ngày mưa Bảo Uyên cầm cặp sách lên. Cô chào ba mẹ rồi đi học. Đã hơn một tháng nghỉ hè rồi, đáng lẽ cô đã phải đi học vào ngày 1 tháng 7 nhưng trường lại đóng cửa để tu sửa. Bước trên con đường tới trường...Con đường vẫn thế, vẫn vắng hiu, nhưng hôm nay nó....ướt.Hai bên vệ đường là những bông hoa cúc dại được các cụ già trồng. Bảo Uyên nhanh chân chạy đến trường.Cô đang mong ngóng gặp lại các bạn.Những người bạn đã đồng hành trang sách cùng cô trong 6 năm qua.Vừa đi, cô vừa nhảy chân sáo.Hôm nay, sao cô vui đến thế! Cô đến trường.Đứng trước cổng trường, dòng chữ màu vang kim hiện lên trên tấm bảng màu xanh lập lờ:" Trường Phổ Thông Ngàn Kim Liên". Trường Ngàn Kim Liên là một ngôi trường to , đẹp.Các tiện nghi ở đây đều là thuộc hàng đắt giá.Các học sinh được học ở đây đều là con nhà danh giá.Những học sinh có hoàn cảnh đặc biệt sẽ không cần đóng học phí với điều kiện là phải có IQ cao ngất.Cùng học với học sinh là đội ngũ giáo viên nhiều… Tiếng Chuông 30 Người trung gian (1)Đêm Pari...Thủ đô nước Pháp....Tại một biệt thự đen, một cô gái đang ngồi trên ghế sofa lắc lắc ly diệu trên tay.Mái tóc hạt dẻ bồng bềnh cùng chiếc váy đen bó sát.Đôi môi nhếch lên nụ cười lạnh lùng.-Ken? Thế nào?_Cô gái đó lạnh lùng nói- Dạ, mọi thứ đang xáo trộn lại thưa tiểu thư!_Người hộ vệ tự xưng là Ken lên tiếng.- Vậy? Lily?Bên cô thế nào?_Người con gái đó lên tiếng- Dạ, thưa tiểu thư, cái đó vẫn bình thường ạ!_Lily lên tiếng- Được rồi, các ngươi lui đi!Còn lại một mình trong căn phòng đó....Đơn độc....Cô cười lạnh, một cái giá quá đắt đã phải trả.Nhìn vào tấm ảnh treo trên tường, đôi môi cô nhấp nháy:- Kenna!Chúng ta sắp gặp lại nhau rồi, đợi nhé!------------------------------------------------------------------------------------------------------------- E...em đi lên đây!_Vừa về đến nhà, Bảo Nam đã kéo Bảo Uyên xềnh xệch lên gác- Bỏ em ra!_Bảo Uyên khó nhọc nóiMọi người giúp việc trong nhà run rẩy không nói lên lời.Ai nấy tự bảo nhau lo tốt công việc của mình.Bảo Đăng lạnh lùng bước lên bậc cầu thang...Khuôm mặt toát lên vẻ kiêu hãnh lạnh lùng,đôi môi mím chặt. Chết tiệt!Lại thế nữa rồi.- Em....nói rõ đi!_Bảo Nam hét lên-Nói cái gì?_Bảo Uyên đáp- Chuyện hôm nay?-Không có gì cả? Anh thả em đi về phòng ngay.!- E.....-Bỏ em ấy ra đi, anh hai!_Bảo Đăng lạnh lùng nói- Em ngâm mồm lại?Anh đang hỏi em ấy!_Bảo Đăng giận dữ hét lên_Em....nói cho anh biết, em có coi anh là anh trai của em không?-Bảo Nam anh dừng lại!_Bảo Đăng chạy vào ngăn cản- Bỏ ra, em nói đi!_Đôi mắt của Bảo Nam đỏ ngầu-Bỏ ra!_Bảo Uyên lạnh lùng lên tiếng_Em...nhịn anh đủ rồi.Đây là chuyện của tụi em.Anh đừng có quan tâm.Bây giờ bỏ tay em ra.Gạt bàn tay của anh, cô lặng lẽ rồi khỏi phòng.Ánh mắt cụp xuống.Một chất lỏng chảy ở khóe mắt.Cô phải làm sao đây?