Tác giả:

 Tiếng Chuông 1: Lớp Văn Ngày 17 tháng 7 ....Ngày mưa Bảo Uyên cầm cặp sách lên. Cô chào ba mẹ rồi đi học. Đã hơn một tháng nghỉ hè rồi, đáng lẽ cô đã phải đi học vào ngày 1 tháng 7 nhưng trường lại đóng cửa để tu sửa. Bước trên con đường tới trường...Con đường vẫn thế, vẫn vắng hiu, nhưng hôm nay nó....ướt.Hai bên vệ đường là những bông hoa cúc dại được các cụ già trồng. Bảo Uyên nhanh chân chạy đến trường.Cô đang mong ngóng gặp lại các bạn.Những người bạn đã đồng hành trang sách cùng cô trong 6 năm qua.Vừa đi, cô vừa nhảy chân sáo.Hôm nay, sao cô vui đến thế! Cô đến trường.Đứng trước cổng trường, dòng chữ màu vang kim hiện lên trên tấm bảng màu xanh lập lờ:" Trường Phổ Thông Ngàn Kim Liên". Trường Ngàn Kim Liên là một ngôi trường to , đẹp.Các tiện nghi ở đây đều là thuộc hàng đắt giá.Các học sinh được học ở đây đều là con nhà danh giá.Những học sinh  có hoàn cảnh đặc biệt sẽ không cần đóng học phí với điều kiện là phải có IQ cao ngất.Cùng học với học sinh là đội ngũ giáo viên nhiều…

Chương 32: Những người bí ẩn

Đại Chiến Lớp HọcTác giả: Uyên Vũ Tiếng Chuông 1: Lớp Văn Ngày 17 tháng 7 ....Ngày mưa Bảo Uyên cầm cặp sách lên. Cô chào ba mẹ rồi đi học. Đã hơn một tháng nghỉ hè rồi, đáng lẽ cô đã phải đi học vào ngày 1 tháng 7 nhưng trường lại đóng cửa để tu sửa. Bước trên con đường tới trường...Con đường vẫn thế, vẫn vắng hiu, nhưng hôm nay nó....ướt.Hai bên vệ đường là những bông hoa cúc dại được các cụ già trồng. Bảo Uyên nhanh chân chạy đến trường.Cô đang mong ngóng gặp lại các bạn.Những người bạn đã đồng hành trang sách cùng cô trong 6 năm qua.Vừa đi, cô vừa nhảy chân sáo.Hôm nay, sao cô vui đến thế! Cô đến trường.Đứng trước cổng trường, dòng chữ màu vang kim hiện lên trên tấm bảng màu xanh lập lờ:" Trường Phổ Thông Ngàn Kim Liên". Trường Ngàn Kim Liên là một ngôi trường to , đẹp.Các tiện nghi ở đây đều là thuộc hàng đắt giá.Các học sinh được học ở đây đều là con nhà danh giá.Những học sinh  có hoàn cảnh đặc biệt sẽ không cần đóng học phí với điều kiện là phải có IQ cao ngất.Cùng học với học sinh là đội ngũ giáo viên nhiều… Tiếng Chuông 32 :Những người bí ẩnTầm sáng sớm, khi ông mặt trời mới dậy, đang còn khoe sắc nắng của mình dưới trần gian.Mấy chú chim ríu rít trò chuyện với nhau qua những tán lá.Xuyên qua những tán lá xanh mơn  mởn ấy là một cô gái mái tóc đen, khuôn mặt hiền thục, đang nghe nhạc.Cô gái ấy là Bảo Uyên.Như thường lệ, Bảo Uyên dậy sớm và đi dạo ở Quảng Trường thành phố, xong rồi đi ăn và về nhà. Đang nghe nhạc và để tâm hồn trên mây, Bảo Uyên đã không chú ý mà va phải một cô gái." Á""A"Hai tiếng hét cùng vang lên trong một ngày lộng gió.Trước mặt Bảo Uyên bây giờ là một cô be khoảng chừng 16 tuổi, khuôn mặt búp bê, mái tóc nâu nhạt vàng xoăn ở phần đuôi. Trông rất dễ thương.- Này, em không sao chứ?_Bảo Uyên đứng dậy, đưa tay ra và nhẹ nhàng hỏi- Dạ, em không sao!_Cô gái dịu dịu mắt nói, sao đó ngửa mặt lên, bất ngờ hét lớn_ Chị Bảo Uyên!-Hả? Em...biết chị sao?_Sau khi kéo cô gái lên, Bảo Uyên ngạc nhiên hỏi-Dạ! Em là em gái của anh Phong!_Cô bé vui vẻ đáp-Anh Phong? Là Nhật Phong hả?Oa, không ngờ cậu ấy có em gái xinh thế này nha. Em tên gì?_Bảo Uyên mừng rỡ hỏi- Nhật Linh ạ! Huỳnh Nhật Linh ạ!_Nhật Linh đáp- Hi, rất vui được biết em!_Bảo Uyên cười-Hì, đi chơi với em nha chị.- Ừ, được.--------------------------------------------------oOo----------------------------------------------------Giữa trung tâm thành phố. Một cặp đôi " bá đạo" đang dung dăng dung dẻ đi trên con đường tràn ngập hoa lá.Ai nhìn vào cũng phải nói là " không nhịn được cười" với cặp đôi đó. Và người tạo nên sức sống đó chỉ có thể là Gia Tuệ và Đức Huy. Liệu bạn có thể nhịn được cười khi......- Bây giờ là muốn thế nào?_Gia Tuệ cau có nói-Thế nào là thế nào? _ Đức Huy ngây thơ vô số tội nói- Xách đồ. Cầm cái này nữa!_ Gia Tuệ nóiĐức Huy mặt mày nhăn nhó, chưa bao giờ cậu cảm thấy muốn đào hố chui lúc này. Đường đường là một thiếu gia nổi tiếng ga lăng, đào hoa và rất có sức hấp dẫn mà bây giờ lại trở thành người hầu không công. Đã đi khắp cả một cái thành phố này mà cậu vẫn chứ được nghỉ ngơi, trái lại, Gia Tuệ rất yêu đời nhé!Đi đến cửa hàng nào là cô mua hết đồ à, chả cần suy nghĩ gì hết!Lại trở về với Đức Huy, khi những người vệ sĩ đến giúp cậu bê đồ thì Gia Tuệ gặt phách ra và nói không cần. Lúc cậu hỏi tại sao thì Tuệ trả lời vô cùng thản nhiên: Không thích. Thế có tức không >

Tiếng Chuông 32 :Những người bí ẩn

Tầm sáng sớm, khi ông mặt trời mới dậy, đang còn khoe sắc nắng của mình dưới trần gian.Mấy chú chim ríu rít trò chuyện với nhau qua những tán lá.Xuyên qua những tán lá xanh mơn  mởn ấy là một cô gái mái tóc đen, khuôn mặt hiền thục, đang nghe nhạc.Cô gái ấy là Bảo Uyên.Như thường lệ, Bảo Uyên dậy sớm và đi dạo ở Quảng Trường thành phố, xong rồi đi ăn và về nhà. Đang nghe nhạc và để tâm hồn trên mây, Bảo Uyên đã không chú ý mà va phải một cô gái.

" Á"

"A"

Hai tiếng hét cùng vang lên trong một ngày lộng gió.Trước mặt Bảo Uyên bây giờ là một cô be khoảng chừng 16 tuổi, khuôn mặt búp bê, mái tóc nâu nhạt vàng xoăn ở phần đuôi. Trông rất dễ thương.

- Này, em không sao chứ?_Bảo Uyên đứng dậy, đưa tay ra và nhẹ nhàng hỏi

- Dạ, em không sao!_Cô gái dịu dịu mắt nói, sao đó ngửa mặt lên, bất ngờ hét lớn_ Chị Bảo Uyên!

-Hả? Em...biết chị sao?_Sau khi kéo cô gái lên, Bảo Uyên ngạc nhiên hỏi

-Dạ! Em là em gái của anh Phong!_Cô bé vui vẻ đáp

-Anh Phong? Là Nhật Phong hả?Oa, không ngờ cậu ấy có em gái xinh thế này nha. Em tên gì?_Bảo Uyên mừng rỡ hỏi

- Nhật Linh ạ! Huỳnh Nhật Linh ạ!_Nhật Linh đáp

- Hi, rất vui được biết em!_Bảo Uyên cười

-Hì, đi chơi với em nha chị.

- Ừ, được.

--------------------------------------------------oOo----------------------------------------------------

Giữa trung tâm thành phố. Một cặp đôi " bá đạo" đang dung dăng dung dẻ đi trên con đường tràn ngập hoa lá.Ai nhìn vào cũng phải nói là " không nhịn được cười" với cặp đôi đó. Và người tạo nên sức sống đó chỉ có thể là Gia Tuệ và Đức Huy. Liệu bạn có thể nhịn được cười khi......

- Bây giờ là muốn thế nào?_Gia Tuệ cau có nói

-Thế nào là thế nào? _ Đức Huy ngây thơ vô số tội nói

- Xách đồ. Cầm cái này nữa!_ Gia Tuệ nói

Đức Huy mặt mày nhăn nhó, chưa bao giờ cậu cảm thấy muốn đào hố chui lúc này. Đường đường là một thiếu gia nổi tiếng ga lăng, đào hoa và rất có sức hấp dẫn mà bây giờ lại trở thành người hầu không công. Đã đi khắp cả một cái thành phố này mà cậu vẫn chứ được nghỉ ngơi, trái lại, Gia Tuệ rất yêu đời nhé!Đi đến cửa hàng nào là cô mua hết đồ à, chả cần suy nghĩ gì hết!Lại trở về với Đức Huy, khi những người vệ sĩ đến giúp cậu bê đồ thì Gia Tuệ gặt phách ra và nói không cần. Lúc cậu hỏi tại sao thì Tuệ trả lời vô cùng thản nhiên: Không thích. Thế có tức không >

Đại Chiến Lớp HọcTác giả: Uyên Vũ Tiếng Chuông 1: Lớp Văn Ngày 17 tháng 7 ....Ngày mưa Bảo Uyên cầm cặp sách lên. Cô chào ba mẹ rồi đi học. Đã hơn một tháng nghỉ hè rồi, đáng lẽ cô đã phải đi học vào ngày 1 tháng 7 nhưng trường lại đóng cửa để tu sửa. Bước trên con đường tới trường...Con đường vẫn thế, vẫn vắng hiu, nhưng hôm nay nó....ướt.Hai bên vệ đường là những bông hoa cúc dại được các cụ già trồng. Bảo Uyên nhanh chân chạy đến trường.Cô đang mong ngóng gặp lại các bạn.Những người bạn đã đồng hành trang sách cùng cô trong 6 năm qua.Vừa đi, cô vừa nhảy chân sáo.Hôm nay, sao cô vui đến thế! Cô đến trường.Đứng trước cổng trường, dòng chữ màu vang kim hiện lên trên tấm bảng màu xanh lập lờ:" Trường Phổ Thông Ngàn Kim Liên". Trường Ngàn Kim Liên là một ngôi trường to , đẹp.Các tiện nghi ở đây đều là thuộc hàng đắt giá.Các học sinh được học ở đây đều là con nhà danh giá.Những học sinh  có hoàn cảnh đặc biệt sẽ không cần đóng học phí với điều kiện là phải có IQ cao ngất.Cùng học với học sinh là đội ngũ giáo viên nhiều… Tiếng Chuông 32 :Những người bí ẩnTầm sáng sớm, khi ông mặt trời mới dậy, đang còn khoe sắc nắng của mình dưới trần gian.Mấy chú chim ríu rít trò chuyện với nhau qua những tán lá.Xuyên qua những tán lá xanh mơn  mởn ấy là một cô gái mái tóc đen, khuôn mặt hiền thục, đang nghe nhạc.Cô gái ấy là Bảo Uyên.Như thường lệ, Bảo Uyên dậy sớm và đi dạo ở Quảng Trường thành phố, xong rồi đi ăn và về nhà. Đang nghe nhạc và để tâm hồn trên mây, Bảo Uyên đã không chú ý mà va phải một cô gái." Á""A"Hai tiếng hét cùng vang lên trong một ngày lộng gió.Trước mặt Bảo Uyên bây giờ là một cô be khoảng chừng 16 tuổi, khuôn mặt búp bê, mái tóc nâu nhạt vàng xoăn ở phần đuôi. Trông rất dễ thương.- Này, em không sao chứ?_Bảo Uyên đứng dậy, đưa tay ra và nhẹ nhàng hỏi- Dạ, em không sao!_Cô gái dịu dịu mắt nói, sao đó ngửa mặt lên, bất ngờ hét lớn_ Chị Bảo Uyên!-Hả? Em...biết chị sao?_Sau khi kéo cô gái lên, Bảo Uyên ngạc nhiên hỏi-Dạ! Em là em gái của anh Phong!_Cô bé vui vẻ đáp-Anh Phong? Là Nhật Phong hả?Oa, không ngờ cậu ấy có em gái xinh thế này nha. Em tên gì?_Bảo Uyên mừng rỡ hỏi- Nhật Linh ạ! Huỳnh Nhật Linh ạ!_Nhật Linh đáp- Hi, rất vui được biết em!_Bảo Uyên cười-Hì, đi chơi với em nha chị.- Ừ, được.--------------------------------------------------oOo----------------------------------------------------Giữa trung tâm thành phố. Một cặp đôi " bá đạo" đang dung dăng dung dẻ đi trên con đường tràn ngập hoa lá.Ai nhìn vào cũng phải nói là " không nhịn được cười" với cặp đôi đó. Và người tạo nên sức sống đó chỉ có thể là Gia Tuệ và Đức Huy. Liệu bạn có thể nhịn được cười khi......- Bây giờ là muốn thế nào?_Gia Tuệ cau có nói-Thế nào là thế nào? _ Đức Huy ngây thơ vô số tội nói- Xách đồ. Cầm cái này nữa!_ Gia Tuệ nóiĐức Huy mặt mày nhăn nhó, chưa bao giờ cậu cảm thấy muốn đào hố chui lúc này. Đường đường là một thiếu gia nổi tiếng ga lăng, đào hoa và rất có sức hấp dẫn mà bây giờ lại trở thành người hầu không công. Đã đi khắp cả một cái thành phố này mà cậu vẫn chứ được nghỉ ngơi, trái lại, Gia Tuệ rất yêu đời nhé!Đi đến cửa hàng nào là cô mua hết đồ à, chả cần suy nghĩ gì hết!Lại trở về với Đức Huy, khi những người vệ sĩ đến giúp cậu bê đồ thì Gia Tuệ gặt phách ra và nói không cần. Lúc cậu hỏi tại sao thì Tuệ trả lời vô cùng thản nhiên: Không thích. Thế có tức không >

Chương 32: Những người bí ẩn