Tiếng Chuông 1: Lớp Văn Ngày 17 tháng 7 ....Ngày mưa Bảo Uyên cầm cặp sách lên. Cô chào ba mẹ rồi đi học. Đã hơn một tháng nghỉ hè rồi, đáng lẽ cô đã phải đi học vào ngày 1 tháng 7 nhưng trường lại đóng cửa để tu sửa. Bước trên con đường tới trường...Con đường vẫn thế, vẫn vắng hiu, nhưng hôm nay nó....ướt.Hai bên vệ đường là những bông hoa cúc dại được các cụ già trồng. Bảo Uyên nhanh chân chạy đến trường.Cô đang mong ngóng gặp lại các bạn.Những người bạn đã đồng hành trang sách cùng cô trong 6 năm qua.Vừa đi, cô vừa nhảy chân sáo.Hôm nay, sao cô vui đến thế! Cô đến trường.Đứng trước cổng trường, dòng chữ màu vang kim hiện lên trên tấm bảng màu xanh lập lờ:" Trường Phổ Thông Ngàn Kim Liên". Trường Ngàn Kim Liên là một ngôi trường to , đẹp.Các tiện nghi ở đây đều là thuộc hàng đắt giá.Các học sinh được học ở đây đều là con nhà danh giá.Những học sinh có hoàn cảnh đặc biệt sẽ không cần đóng học phí với điều kiện là phải có IQ cao ngất.Cùng học với học sinh là đội ngũ giáo viên nhiều…
Chương 35: Chị dâu
Đại Chiến Lớp HọcTác giả: Uyên Vũ Tiếng Chuông 1: Lớp Văn Ngày 17 tháng 7 ....Ngày mưa Bảo Uyên cầm cặp sách lên. Cô chào ba mẹ rồi đi học. Đã hơn một tháng nghỉ hè rồi, đáng lẽ cô đã phải đi học vào ngày 1 tháng 7 nhưng trường lại đóng cửa để tu sửa. Bước trên con đường tới trường...Con đường vẫn thế, vẫn vắng hiu, nhưng hôm nay nó....ướt.Hai bên vệ đường là những bông hoa cúc dại được các cụ già trồng. Bảo Uyên nhanh chân chạy đến trường.Cô đang mong ngóng gặp lại các bạn.Những người bạn đã đồng hành trang sách cùng cô trong 6 năm qua.Vừa đi, cô vừa nhảy chân sáo.Hôm nay, sao cô vui đến thế! Cô đến trường.Đứng trước cổng trường, dòng chữ màu vang kim hiện lên trên tấm bảng màu xanh lập lờ:" Trường Phổ Thông Ngàn Kim Liên". Trường Ngàn Kim Liên là một ngôi trường to , đẹp.Các tiện nghi ở đây đều là thuộc hàng đắt giá.Các học sinh được học ở đây đều là con nhà danh giá.Những học sinh có hoàn cảnh đặc biệt sẽ không cần đóng học phí với điều kiện là phải có IQ cao ngất.Cùng học với học sinh là đội ngũ giáo viên nhiều… Các con mắt quay ra nhìn đứa con gái đứng ở cửa. Nhật Phong hốt hoảng suýt nữa té ghế. Nakosa và Alidia mở căng con mắt ra nhìn nhìn cô bé. Không phải vì họ ngạc nhiên vì bất chợt có một người vô duyên vô cớ xông vào lớp, càng không ngạc nhiên khi không biết cô bé là ai....Mà họ cảm thấy bất ngờ vì từ mà cô bé vừa phát ra từ cái miệng xinh xinh : Chị dâu....- Sao vậy? Mọi người cứ đực mặt ra thế?_Nhật Linh lên tiếng- Anou..... em gái này....Đây không phải chỗ dành cho học sinh cấp hai đâu nhé!_Thiên Minh nghiêng đầu nói- Cấp hai? Ai cơ?_Nhật Linh vẫn ngây thơ trả lời- Em đấy! Cứ giả vờ à!_ Thiên Minh chạy lại xoa đầu cô bé, nở nụ cười mê hồn- Ơ, cái anh này!_Nhật Linh hất tay Thiên Minh không thương tiếc_ Làm cái gì đấy! Tôi kiện anh bây giờ.- Hic....đanh đá thế?_ Thiên Minh suýt xoa- Nói cái gì thế hả? Tôi choảng anh cái bây giờ!_ Nhật Linh trừng mắt- Ơ...hơ..hơ..em à? Em là học sinh trường nào vậy?_Thấy tình hình nguy cấp, Gia Tuệ cười giảng hòa- Trường này ạ! Em đến tìm người!_ Nhật Linh ôn nhu nói- T...ìm... người? À? Cái người em gọi là anh hai?_ Ngọc Anh bước tới nhẹ nhàng nói- Dạ....Là anh Nhật Phong ấy ạ!_ Nhật Linh chớp mắt nóiLại quay ra nhìn Nhật Phong....- Có em gái Mộng Như Xinh ( xinh như mộng) mà giấu hả đại ca?_ Hải Anh khoác vai Nhật Phong nói- Chậc chậc...._ Hạo Thiên tặc lưỡi- Này, khoan đã.....thế chị dâu là ai?_Hàn Thiên lên câu hỏi- Có vợ rồi hả? Ai? Ai?_ Bảo Nam tinh nghịch nói- Này, lanh chanh! Đứng yên cái!_ Nakosa quát- Rõ! Vậy ai là vợ vậy? Này bé con, ai là chị dâu em vậy? Trong lớp này hả?_ Bảo Nam vẫn tiếp tục sự nghiệp lanh chanh của mình- Bí mật!_ Nhật Linh nháy mắt- Nè, nhóc, sao vô duyên đến lớp của anh vậy?_ Nhật Phong cau mày- Chơi!_Nhật Linh nói_ Giờ đi vềNói xong, Nhật Linh tung tăng chạy nhảy ra về để lại hàng tá con mắt ngạc nhiên.- Hình như từ nãy giờ chúng ta quên mất chuyện gì đó!_ Brao Uyên nói- Chuyện gì được nhỉ?_ Ngọc Đức ngẫm nghĩ- Kiều Ly!_ Bảo Đăng lạnh giọng- Ừm...đúng........ỐI MẸT ƠI!KIỀU LY!********Tại một nơi khác.....- Có vẻ như mọi thứ diễn ra nhanh hơn ta tưởng!_Một người đàn ông điềm đạm nói- Có vẻ vậy!_ Chàng trai bên cạnh nói- Họ đã về rồi!- Phải, họ đã về. Nhanh hơn chúng ta tưởng!_Cô gái với chiếc khuyện tai lấp lánh, lạnh lùng nói- Game start.
Các con mắt quay ra nhìn đứa con gái đứng ở cửa. Nhật Phong hốt hoảng suýt nữa té ghế. Nakosa và Alidia mở căng con mắt ra nhìn nhìn cô bé. Không phải vì họ ngạc nhiên vì bất chợt có một người vô duyên vô cớ xông vào lớp, càng không ngạc nhiên khi không biết cô bé là ai....Mà họ cảm thấy bất ngờ vì từ mà cô bé vừa phát ra từ cái miệng xinh xinh : Chị dâu....
- Sao vậy? Mọi người cứ đực mặt ra thế?_Nhật Linh lên tiếng
- Anou..... em gái này....Đây không phải chỗ dành cho học sinh cấp hai đâu nhé!_Thiên Minh nghiêng đầu nói
- Cấp hai? Ai cơ?_Nhật Linh vẫn ngây thơ trả lời
- Em đấy! Cứ giả vờ à!_ Thiên Minh chạy lại xoa đầu cô bé, nở nụ cười mê hồn
- Ơ, cái anh này!_Nhật Linh hất tay Thiên Minh không thương tiếc_ Làm cái gì đấy! Tôi kiện anh bây giờ.
- Hic....đanh đá thế?_ Thiên Minh suýt xoa
- Nói cái gì thế hả? Tôi choảng anh cái bây giờ!_ Nhật Linh trừng mắt
- Ơ...hơ..hơ..em à? Em là học sinh trường nào vậy?_Thấy tình hình nguy cấp, Gia Tuệ cười giảng hòa
- Trường này ạ! Em đến tìm người!_ Nhật Linh ôn nhu nói
- T...ìm... người? À? Cái người em gọi là anh hai?_ Ngọc Anh bước tới nhẹ nhàng nói
- Dạ....Là anh Nhật Phong ấy ạ!_ Nhật Linh chớp mắt nói
Lại quay ra nhìn Nhật Phong....
- Có em gái Mộng Như Xinh ( xinh như mộng) mà giấu hả đại ca?_ Hải Anh khoác vai Nhật Phong nói
- Chậc chậc...._ Hạo Thiên tặc lưỡi
- Này, khoan đã.....thế chị dâu là ai?_Hàn Thiên lên câu hỏi
- Có vợ rồi hả? Ai? Ai?_ Bảo Nam tinh nghịch nói
- Này, lanh chanh! Đứng yên cái!_ Nakosa quát
- Rõ! Vậy ai là vợ vậy? Này bé con, ai là chị dâu em vậy? Trong lớp này hả?_ Bảo Nam vẫn tiếp tục sự nghiệp lanh chanh của mình
- Bí mật!_ Nhật Linh nháy mắt
- Nè, nhóc, sao vô duyên đến lớp của anh vậy?_ Nhật Phong cau mày
- Chơi!_Nhật Linh nói_ Giờ đi về
Nói xong, Nhật Linh tung tăng chạy nhảy ra về để lại hàng tá con mắt ngạc nhiên.
- Hình như từ nãy giờ chúng ta quên mất chuyện gì đó!_ Brao Uyên nói
- Chuyện gì được nhỉ?_ Ngọc Đức ngẫm nghĩ
- Kiều Ly!_ Bảo Đăng lạnh giọng
- Ừm...đúng........ỐI MẸT ƠI!KIỀU LY!
********
Tại một nơi khác.....
- Có vẻ như mọi thứ diễn ra nhanh hơn ta tưởng!_Một người đàn ông điềm đạm nói
- Có vẻ vậy!_ Chàng trai bên cạnh nói
- Họ đã về rồi!
- Phải, họ đã về. Nhanh hơn chúng ta tưởng!_Cô gái với chiếc khuyện tai lấp lánh, lạnh lùng nói
- Game start.
Đại Chiến Lớp HọcTác giả: Uyên Vũ Tiếng Chuông 1: Lớp Văn Ngày 17 tháng 7 ....Ngày mưa Bảo Uyên cầm cặp sách lên. Cô chào ba mẹ rồi đi học. Đã hơn một tháng nghỉ hè rồi, đáng lẽ cô đã phải đi học vào ngày 1 tháng 7 nhưng trường lại đóng cửa để tu sửa. Bước trên con đường tới trường...Con đường vẫn thế, vẫn vắng hiu, nhưng hôm nay nó....ướt.Hai bên vệ đường là những bông hoa cúc dại được các cụ già trồng. Bảo Uyên nhanh chân chạy đến trường.Cô đang mong ngóng gặp lại các bạn.Những người bạn đã đồng hành trang sách cùng cô trong 6 năm qua.Vừa đi, cô vừa nhảy chân sáo.Hôm nay, sao cô vui đến thế! Cô đến trường.Đứng trước cổng trường, dòng chữ màu vang kim hiện lên trên tấm bảng màu xanh lập lờ:" Trường Phổ Thông Ngàn Kim Liên". Trường Ngàn Kim Liên là một ngôi trường to , đẹp.Các tiện nghi ở đây đều là thuộc hàng đắt giá.Các học sinh được học ở đây đều là con nhà danh giá.Những học sinh có hoàn cảnh đặc biệt sẽ không cần đóng học phí với điều kiện là phải có IQ cao ngất.Cùng học với học sinh là đội ngũ giáo viên nhiều… Các con mắt quay ra nhìn đứa con gái đứng ở cửa. Nhật Phong hốt hoảng suýt nữa té ghế. Nakosa và Alidia mở căng con mắt ra nhìn nhìn cô bé. Không phải vì họ ngạc nhiên vì bất chợt có một người vô duyên vô cớ xông vào lớp, càng không ngạc nhiên khi không biết cô bé là ai....Mà họ cảm thấy bất ngờ vì từ mà cô bé vừa phát ra từ cái miệng xinh xinh : Chị dâu....- Sao vậy? Mọi người cứ đực mặt ra thế?_Nhật Linh lên tiếng- Anou..... em gái này....Đây không phải chỗ dành cho học sinh cấp hai đâu nhé!_Thiên Minh nghiêng đầu nói- Cấp hai? Ai cơ?_Nhật Linh vẫn ngây thơ trả lời- Em đấy! Cứ giả vờ à!_ Thiên Minh chạy lại xoa đầu cô bé, nở nụ cười mê hồn- Ơ, cái anh này!_Nhật Linh hất tay Thiên Minh không thương tiếc_ Làm cái gì đấy! Tôi kiện anh bây giờ.- Hic....đanh đá thế?_ Thiên Minh suýt xoa- Nói cái gì thế hả? Tôi choảng anh cái bây giờ!_ Nhật Linh trừng mắt- Ơ...hơ..hơ..em à? Em là học sinh trường nào vậy?_Thấy tình hình nguy cấp, Gia Tuệ cười giảng hòa- Trường này ạ! Em đến tìm người!_ Nhật Linh ôn nhu nói- T...ìm... người? À? Cái người em gọi là anh hai?_ Ngọc Anh bước tới nhẹ nhàng nói- Dạ....Là anh Nhật Phong ấy ạ!_ Nhật Linh chớp mắt nóiLại quay ra nhìn Nhật Phong....- Có em gái Mộng Như Xinh ( xinh như mộng) mà giấu hả đại ca?_ Hải Anh khoác vai Nhật Phong nói- Chậc chậc...._ Hạo Thiên tặc lưỡi- Này, khoan đã.....thế chị dâu là ai?_Hàn Thiên lên câu hỏi- Có vợ rồi hả? Ai? Ai?_ Bảo Nam tinh nghịch nói- Này, lanh chanh! Đứng yên cái!_ Nakosa quát- Rõ! Vậy ai là vợ vậy? Này bé con, ai là chị dâu em vậy? Trong lớp này hả?_ Bảo Nam vẫn tiếp tục sự nghiệp lanh chanh của mình- Bí mật!_ Nhật Linh nháy mắt- Nè, nhóc, sao vô duyên đến lớp của anh vậy?_ Nhật Phong cau mày- Chơi!_Nhật Linh nói_ Giờ đi vềNói xong, Nhật Linh tung tăng chạy nhảy ra về để lại hàng tá con mắt ngạc nhiên.- Hình như từ nãy giờ chúng ta quên mất chuyện gì đó!_ Brao Uyên nói- Chuyện gì được nhỉ?_ Ngọc Đức ngẫm nghĩ- Kiều Ly!_ Bảo Đăng lạnh giọng- Ừm...đúng........ỐI MẸT ƠI!KIỀU LY!********Tại một nơi khác.....- Có vẻ như mọi thứ diễn ra nhanh hơn ta tưởng!_Một người đàn ông điềm đạm nói- Có vẻ vậy!_ Chàng trai bên cạnh nói- Họ đã về rồi!- Phải, họ đã về. Nhanh hơn chúng ta tưởng!_Cô gái với chiếc khuyện tai lấp lánh, lạnh lùng nói- Game start.