Bắc Kinh vào hè rất nóng nực , oi bức . Cái nóng gay gắt luôn khiến người ta khó chịu Mùa này là mùa hái ra tiền của những quán càfê . Tỉ như quán DIAMOND , lúc nào cũng đông khách , suốt cả ngày khách cứ gọi là ra vào nườm nượp Quán đông khách , người vui nhất hiển nhiên là bà chủ , mặt mày lúc nào cũng tươi như hoa . Chỉ khổ cho đám nhân viên , cả ngày ra ra vào vào bận tối mắt tối mũi , đến thời gian thở cũng không có , nhiều lúc uống nước còn quên Ý Như bưng bê cả chiều đợi tới lúc vãng khách một chút mới tranh thủ uống miếng nước , bà chủ xinh đẹp lại gọi _ Ý Như , càfê bàn số 5 , trà sữa bàn số 14 ! Cô vội nuốt ngụm nước xuống , đáp _ Dạ ! Rồi lại hớt hải tới bưng thức uống ra cho khách . Mệt , đi mà như chạy cả ngày thế này mệt lắm chứ , vậy mà cô tuyệt nhiên không thấy cực , ngược lại rất vui Cô vừa từ Việt Nam sang du học nhờ học bổng toàn phần mà cô dành được trong kì thi vừa rồi , mọi thứ đều xa lạ , thật may mắn vừa đặt chân tới đây đã xin được việc làm DIAMOND là cái…
Chương 26: Thoát nạn nhờ quý nhân
Nếu Còn Có Ngày Mai - Tiểu VyTác giả: Tiểu VyTruyện Ngôn TìnhBắc Kinh vào hè rất nóng nực , oi bức . Cái nóng gay gắt luôn khiến người ta khó chịu Mùa này là mùa hái ra tiền của những quán càfê . Tỉ như quán DIAMOND , lúc nào cũng đông khách , suốt cả ngày khách cứ gọi là ra vào nườm nượp Quán đông khách , người vui nhất hiển nhiên là bà chủ , mặt mày lúc nào cũng tươi như hoa . Chỉ khổ cho đám nhân viên , cả ngày ra ra vào vào bận tối mắt tối mũi , đến thời gian thở cũng không có , nhiều lúc uống nước còn quên Ý Như bưng bê cả chiều đợi tới lúc vãng khách một chút mới tranh thủ uống miếng nước , bà chủ xinh đẹp lại gọi _ Ý Như , càfê bàn số 5 , trà sữa bàn số 14 ! Cô vội nuốt ngụm nước xuống , đáp _ Dạ ! Rồi lại hớt hải tới bưng thức uống ra cho khách . Mệt , đi mà như chạy cả ngày thế này mệt lắm chứ , vậy mà cô tuyệt nhiên không thấy cực , ngược lại rất vui Cô vừa từ Việt Nam sang du học nhờ học bổng toàn phần mà cô dành được trong kì thi vừa rồi , mọi thứ đều xa lạ , thật may mắn vừa đặt chân tới đây đã xin được việc làm DIAMOND là cái… ~~~ phần này ta đặc biệt tặng cho VanMayTFBOYS a , cám ơn cô lun bên cạnh ta ~~~~~________Cuộc rượt đuổi càng lúc càng gay cấn , ban đầu chỉ là đua tay đôi . Càng về sau càng xuất hiện thêm đối thủ , từ hai xe , ba xe , bốn xe cuối cùng là sáu xeSáu chiếc xe đuổi áp sát chiếc xe Ý Như , có vẻ chúng rất quyết tâm phải bắt cô cho bằng được , tuy nhiên lại không hề làm cô bị thươngCũng may cuộc rượt đuổi diễn ra ở đường ngoại thành , vắng vẻ không có khu dân cư cũng ít xe qua lạiLà ai đứng sau vụ này , họ có mục đích gì ??? Cô đã đắc tội với ai à ???Pằng pằng ...Những phát súng liên tiếp bắn ngay vào hai bánh xe của cô , bánh xe xì hơi dần , tốc độ giảm dần , xe lảo đảo tay lái không còn theo ý muốn điều khiển của côPhía trước một chiếc xe của bọn chúng chạy tới chặn đầu xeChỉ lát nữa thôi , khi xe dừng lại cô sẽ bị bắt lạiMuốn thoát khỏi tay bọn chúng chỉ còn cách nhảy xeCô bẻ tay lái cố cho xe chạy vào gần lề đường , đạp cửa , liều mạng nhảy khỏi xe . Thà bị đau còn hơn bị bắt , cô chắc chắn bọn chúng sẽ chẳng đối xử với cô như khách quý đâuGần đường hơi dốc , cả người cô lăn xuống một đoạn khá xa mới dừng lại ở chân dốc_ Nó ở dưới đó , đuổi theo !Cô nghe bọn chúng nói với nhau trên đường , tiếp theo đó là những bước chân chạy dồn dập xuống đồiCũng may không có vật cứng nên người cô chỉ đau nhức một chút , vẫn có thể chạy tiếp . Cô đứng dậy , tiếp tục cuộc chạy trốn qua cánh đồng hoa oải hương rộng lớnĐã lâu rồi không được chạy maratong như thế này , từ khi nào nhỉ , cũng từ hồi học kì một lớp 12 rồi ấy chứ . Hồi đó là vì cứu một cô bé bị bán vào ổ mại dâmNếu cô ổn thì đây sẽ là màn chạy đua thú vị , nhưng mà với đôi chân nhức nhối này thì chẳng vui tí nàoPhía sau đám người đó vẫn đuổi theo mà cô thì bắt đầu thấy mệt , cứ thế này chắc sẽ bị chúng tóm được mấtBất ngờ cô bị ai đó kéo chân , cô ngã xuống và bị kéo trượt xuống một đoạn mới dừng lại , hình như là một cái hố dưới lòng đất , khá rộng , không sâu lắm , vừa đủ cho hai người ngồi . Chưa kịp hét lên đã bị một bàn tay bịt chặt , hai cánh tay cũng bị khoá đằng sau_ Im lặng , tôi là người tốt , không phải kẻ xấu , nếu muốn thoát hãy nghe lời ! Giọng nói khàn khàn của người đó nhẹ nhàng vang bên tai , là một nam nhânCô không thể nhìn thấy mặt anh ta vì ánh sáng đã bị cái nắp trên mặt đất đậy kín , mà có ánh sáng cũng không thể nhìn thấy vì anh ta ở sau lưng cô . Nhưng cô rất biết thức thời , lúc này nếu muốn thoát vẫn nên ngoan ngoãn nghe lời . Cô ngồi im , mắt nhìn lên mặt đất , nghe ngóng tình hìnhTrên đó cô nghe những bước chân chạy dồn dập cộng những âm thanh ồn ào hướng về phía mình , chúng mỗi lúc một gần chỗ côMột tên chạy tới ngay chỗ cô rồi dừng lại ngay trên đầuÝ Như nín thở , người như bất động_ Nó đâu rồi , chúng mày thấy không ?_ Không thấy , đại ca !_ MK , ông chủ ra lệnh phải tìm cho được nó , mau tìm đi !Chúng tiếp tục màn lùng sục , tên đó ấy rời khỏi chỗ đứng chạy mỗi lúc một xa chỗ cô ẩn nấpÝ Như thở phào một hơi , cứ tưởng sẽ bị phát hiện chứA , mà hai cánh tay của cô đau quá Giờ mới nhớ đôi tay mình vẫn còn bị tên kia giữ chặt_ Này anh có thể bỏ tay tôi ra không , anh làm tôi đau đấy ! Cô hạ giọng cố giữ bình tĩnhAnh ta nghe vậy mới nhớ tới hành động của mình , vội thả tay cô ra , ngại ngùng giải thích_ Xin lỗi , tôi lo cô làm loạn thôi !Cô không nói gì , từ từ bẻ khớp hai cánh tay đau nhức muốn rụng xương luôn , liếc mắt nhìn hắn tức tối dù hắn không nhìn thấy , cái tên này tính bẻ gãy tay cô luôn hay sao chứKhông còn nghe thấy tiếng động gì , chắc chắn bọn chúng đã đi xa , cô đẩy nắp hố , leo lên mặt đất ngồiTên đó cũng lên theo , giờ anh ta mới có thể nhìn rõ mặt cô , tuy khuôn mặt lem luốc dính đất nhưng vẫn có thể nhận ra là một cô gái xinh đẹp_ Cô giận tôi à ? Anh ta hỏi_ Không hề , tôi phải cám ơn anh mới đúng ! Nếu không có anh ta , giữa cánh đồng hoa bạt ngàn không có nổi một ngôi nhà này , cô bị bắt là cái chắc _ Sao lại có cái hố ở đây hay vậy ?_ Tôi chịu ! Hồ Hạo Thần nhún vai tỏ ý bó tay , anh ta cũng chỉ vô tình đi qua đây rồi phát hiện cái hố này_ Thế anh ở đây làm gì ? Cô thắc mắc , giữa đồng không mông quạnh này lại xuất hiện một mỹ nam , cách ăn mặc chính hiệu của một công tử nhà giàu thì không thắc mắc mới lạ_ Cô nhìn thấy gì đây không ? Anh ta không trả lời mà chỉ vào những gì cây hoa oải hương tín hỏi lại_ Hoa Oải Hương ! Cô lười biếng đáp , ai mà chẳng biết đây là hoa oải hương chứ , hỏi thế cũng hỏi_ Còn đây ? Lại tiếp tục chỉ vào cái máy ảnh treo trước ngực mình hỏi_ Máy ảnh ! Đáp cụt ngủn , cái tên này bị dở à ? Hỏi toàn những gì đâu khôngMà khoan , cánh đồng hoa + máy ảnh + mỹ nam thiếu gia = ....._ Anh sưu tầm ảnh thiên nhiên ? Cô kết luận khi đầu óc đã thông suốt_ Thông minh đấy ! Anh ta búng tay , cười hở cả hai hàm răng trắng phóc rất duyên . Nếu là đứa khác đã say như điếu đổ rồi , chỉ tiếc đây là cô . Với cô chẳng ai sánh bằng được với Vương NguyênÝ Như ném anh ta ánh mắt coi thường , bảo đi săn ảnh thì bảo quách ra đi lại còn chơi bài đánh đố_ Cô có sao không , làm gì mà lại bị bọn chúng đuổi bắt thế ? Anh ta tò mò , anh ta đã chứng kiến màn đuổi bắt từ khi cô nhảy ra khỏi xe khi xe còn đang chạy . Lúc đó anh ta đã rất kinh ngạc , ngưỡng mộ và ấn tượng rất mạnh với cú nhảy liều lĩnh của cô . Một cô gái nhỏ nhắn mà lại có ý chí mãnh liệt như vậy , trên đời này có được mấy ngườiThế nên anh ta quyết định giúp cô_ Tôi không sao , tôi cũng đang rất muốn biết điều đó ! Cô thở dài_ Hay là cô gây hoạ nhiều quá không nhớ nổi ? Anh ta nheo đuôi mắt nửa đùa nửa thật_ Nhìn mặt tôi giống người hay gây hoạ lắm hả ? Cô chỉ vào mặt mình sửng cồ lên , cô hiền thế mà hắn bảo cô là kẻ hay gây hoạ_ Vậy cô nhìn mặt tôi xem , có thể đánh giá được con người tôi không ?Ý Như làm theo , nhìn mặt anh ta lắc đầu_ Làm sao có thể đánh giá một người qua gương mặt được . Anh bị khùng à ? Cái giọng cô nghe chua lắm_ Vậy thì đúng rồi , chẳng ai có thể biết được con người thật của người khác khi chỉ nhìn mặt , một người đẹp như thiên thần nhưng biết đâu bên trong đó lại là một con quỷ . Còn người có gương mặt xấu xí thì lại có tấm lòng lương thiện ! Giọng Hồ Hạo Thần trở nên trầm lắng , ý tứ sâu xaÝ Như nhìn anh , khó hiểu_ Hình như anh đã gặp quỷ đội lốt thiên thần ?_ Cô nghĩ vậy sao ?_ Không phải nghĩ mà là ánh mắt anh đã nói lên điều đó !_ Cô rất thông minh đấy ! Cô gái này nhìn bề ngoài rất hồn nhiên vô tư nhưng bên trong e rằng không chỉ đơn giản thế , mới chỉ nhìn mắt anh mà đã dễ dàng đọc được suy nghĩ rồi_ Tôi sẽ không cám ơn vì lời khen này đâu !Anh ta nhún vai tỏ ý không cần_ Tôi phải về đây ! Cô đứng dậy _ Á !Vừa đứng lên , cô đã phải ngồi xuống khi dưới chân truyền đến thần kinh trung ương một cảm giác đau muốn rụng rời không thể đứng lên_ Cô sao thế ? Hạo Thần hỏi_ Chân tôi ... không biết sao nữa ! Cô nhăn nhó trả lời , rõ ràng khi nãy đâu có thấy đau đâu , sao giờ lại đầu như dao đâm vậy chứ_ Chỗ nào ? Anh ta lại hỏi_ Ở đây ! Cô đang đau chẳng quan tâm anh ta hỏi để làm gì , không ngại mà chỉ vào phía sau đùi trái ngay trên đầu gốiHạo Thần nhìn một lát rồi nói_ Ngồi yên để tôi xem ! Xong anh lôi trong balô ra một cây kéo_ Anh định làm gì ? Cô nhìn cây kéo có chút lo lắng_ Yên tâm , tôi không hại cô đâu ! Hạo Thần một tay kéo vải quần cô tách ra khỏi chân , một tay cầm cây kéo cắt ngang phía trên vùng cô chỉ_ Ơ , anh làm cái gì vậy , đừng có làm bậy ! Cô hốt hoảng , nam nữ thọ thọ bất thân , anh ta lại là người lạ không thể chạm vào thân thể cô như vậy được . Hơn nữa nơi này còn là đùi , vùng không thể chạm vào của một cô gái có gia giáo tốt_ Tôi đang giúp cô đấy , nên ngồi yên nếu không muốn có thêm vết sẹo ! Hạo Thần cất giọng đều đều , không nhanh không chậmAnh ta lại doạ cô và vẫn thành công , cô ghét bị nạt nộ kiểu này nhưng vẫn phải ngoan ngoãn nghe theo . Tất cả chỉ vì muốn giữ cái chân được lành lặnLưỡi kéo trên tay Hạo Thần vẫn cắt vải đều đều không hề chạm vào chân cô_ Xong rồi ... chà , xem cái gì đang kí sinh trong chân cô này !Ý Như nghiêng chân một chút để xem cái gì lại khiến anh ta kinh ngạc thế_ Đinh ??? Cô sửng sốt nhìn cây đinh găm sâu vào trong chânTrời đất ơi , là đầu một cây đinh 7 phân . Sao nó lại có thể cắm vào chân cô được và từ khi nào ? Chắc là lúc cô lăn xuống dốc rồi . Thế mà lúc đó cô vẫn có thể chạy như bay được , thế mới tàiBởi thế nên mới nói khi cận kề nguy hiểm , thì không gì là không thể làm được . Khi đó trong bản thân sinh ra một lực khí vô cùng mãnh liệt khiến con người ta bất chấp tất cả mọi đau đớn khổ cực_ Làm sao bây giờ ? Cô lo lắng_ Còn sao nữa , đi bệnh viện chứ sao !_ Tôi không đi bệnh viện đâu !! Cô hét lên khi nghe đến hai từ bệnh viện , sau đợt nằm viện hơn một tuần kia cô sợ lắm rồi , có chết cô cũng không đi bệnh việnHạo Thần tròn mắt ngây ngốc nhìn cô , nhớ lại lúc cô nhảy khỏi xe mạnh mẽ bao nhiêu thì giờ con nít bấy nhiêu_ Anh nhổ nó ra giúp tôi được không ? Cô nhìn anh khẩn thiết_ Được không , sẽ đau lắm đấy !!! Hạo Thần nghi ngại_ Cứ làm đi , tôi chịu được ! Cô mạnh mẽ quả quyết , thà đau một chút còn hơn phải vào bệnh việnNếu cô đã nói vậy , anh sẽ giúp . Dù sao anh cũng sinh viên vừa tốt nghiệp trường Đại học Y Quốc gia , chuyện vặt này không quá khó khăn với anh , chỉ là anh sợ ở đây không đủ dụng cụ , thuốc tê không có . Cô sẽ rất đauAnh lôi trong balô ra hộp cứu thương mà anh hay mang theo phòng trừ, lấy ít đồ cần thiết cho ca phẫu thuật bất đắc dĩNói là phẫu thuật cho oai í mà chứ thực tế không cần phải đụng đến dao kéoHạo Thần lấy bông y tế tẩm cồn sát trùng để sẵn bên cạnh , mang găng tay ý tế vào , cầm đầu đinh , căn thật chuẩn và chính xác , phải chắc chắn rằng kéo một lần sẽ lấy được cây đinh ra ngoài ngay , có như thế mới giảm thiểu độ đau đớn cho côKhi đã chắc chắn , anh nắm đầu đinh , dùng sức kéo thật mạnhPhụt ... Một tia máu bắn ra theo như vòi rồng nhỏ_ A ! Cô hét một tiếng thảm thiết , khuôn mặt nhăn lại vì đau đớnHạo Thần nhanh tay lấy bông bên cạnh đặt lên vết thương chặn không cho máu chảy ra . Sau đó xử lý vết thương cho côÝ Như dường như bị hút cạn sức lực , cả người cô xụi lơ , yếu ớt . Mặt xanh tái hẳn đi_ Cô ổn chứ ? Hạo Thần lo lắngCô không thể mở miệng đành gật đầu thay câu trả lời , thế mà vẫn cố cười cho đượcHạo Thần không nói gì , cất đồ vào Bali . Anh thật sự bái phục sự kiên cường của cô . Cây đinh cắm sâu, anh nhổ mạnh thế mà vẫn còn cười được . Cô rất đặc biệt_ Đi thôi , tôi đưa cô về ! Anh đưa lưng về phía trước mặt cô ngỏ ý sẽ cõng_ Không cần đâu , tôi tự đi được ! Cô từ chối , anh ta là người xa lạ sao cô có thể trèo lên lưng mà ngồi được_ Aiza ... đợi cô tự đi thì bao giờ , tôi còn bận nhiều việc lắm , lên lưng nhanh ! Hạo Thần mất kiên nhẫn, lớn tiếngNhờ thế mà Ý Như mới không cãi , cô e dè leo lên lưng anh mà tự nhủ , đây chỉ là do cô bị thương chứ không phải có ý muốn lợi dụng anh ta______________Hạo Thần tốt bụng đưa cô về đến nhà , thấy cô di chuyển khó , anh còn ga lăng đỡ cô xuống xe_ Cám ơn anh nhiều nhé ! Cô thật lòng cảm kích , trong lòng đã coi Hạo Thần là ân nhân_ Nên làm thôi , đừng bận tâm ! Hạo Thần xua tay _ Gặp nhau nãy giờ mà chưa biết tên cô , tôi là Hồ Hạo Thần_ Anh coi tôi đãng trí thật ! Ý Như gõ trán tự trách , sao mà cô đãng trí quá , người ta là ân nhân mà ngay cả họ tên cũng không hỏi , còn để anh tự nói _ tôi là Lương Ý Như_ Ý Như , cái tên có ý nghĩa rất sâu xa ! Hạo Thần nói_ Có lẽ thế ! Cô cười mà đâu hay hiện tại nơi đó không chỉ có hai người_ Lương Ý Như ! .....(Còn tiếp )( Cut ở đây cho vui , đừng trách ta ác nhá mấy cô )
~~~ phần này ta đặc biệt tặng cho VanMayTFBOYS a , cám ơn cô lun bên cạnh ta ~~~~~
________
Cuộc rượt đuổi càng lúc càng gay cấn , ban đầu chỉ là đua tay đôi . Càng về sau càng xuất hiện thêm đối thủ , từ hai xe , ba xe , bốn xe cuối cùng là sáu xe
Sáu chiếc xe đuổi áp sát chiếc xe Ý Như , có vẻ chúng rất quyết tâm phải bắt cô cho bằng được , tuy nhiên lại không hề làm cô bị thương
Cũng may cuộc rượt đuổi diễn ra ở đường ngoại thành , vắng vẻ không có khu dân cư cũng ít xe qua lại
Là ai đứng sau vụ này , họ có mục đích gì ??? Cô đã đắc tội với ai à ???
Pằng pằng ...
Những phát súng liên tiếp bắn ngay vào hai bánh xe của cô , bánh xe xì hơi dần , tốc độ giảm dần , xe lảo đảo tay lái không còn theo ý muốn điều khiển của cô
Phía trước một chiếc xe của bọn chúng chạy tới chặn đầu xe
Chỉ lát nữa thôi , khi xe dừng lại cô sẽ bị bắt lại
Muốn thoát khỏi tay bọn chúng chỉ còn cách nhảy xe
Cô bẻ tay lái cố cho xe chạy vào gần lề đường , đạp cửa , liều mạng nhảy khỏi xe . Thà bị đau còn hơn bị bắt , cô chắc chắn bọn chúng sẽ chẳng đối xử với cô như khách quý đâu
Gần đường hơi dốc , cả người cô lăn xuống một đoạn khá xa mới dừng lại ở chân dốc
_ Nó ở dưới đó , đuổi theo !
Cô nghe bọn chúng nói với nhau trên đường , tiếp theo đó là những bước chân chạy dồn dập xuống đồi
Cũng may không có vật cứng nên người cô chỉ đau nhức một chút , vẫn có thể chạy tiếp . Cô đứng dậy , tiếp tục cuộc chạy trốn qua cánh đồng hoa oải hương rộng lớn
Đã lâu rồi không được chạy maratong như thế này , từ khi nào nhỉ , cũng từ hồi học kì một lớp 12 rồi ấy chứ . Hồi đó là vì cứu một cô bé bị bán vào ổ mại dâm
Nếu cô ổn thì đây sẽ là màn chạy đua thú vị , nhưng mà với đôi chân nhức nhối này thì chẳng vui tí nào
Phía sau đám người đó vẫn đuổi theo mà cô thì bắt đầu thấy mệt , cứ thế này chắc sẽ bị chúng tóm được mất
Bất ngờ cô bị ai đó kéo chân , cô ngã xuống và bị kéo trượt xuống một đoạn mới dừng lại , hình như là một cái hố dưới lòng đất , khá rộng , không sâu lắm , vừa đủ cho hai người ngồi . Chưa kịp hét lên đã bị một bàn tay bịt chặt , hai cánh tay cũng bị khoá đằng sau
_ Im lặng , tôi là người tốt , không phải kẻ xấu , nếu muốn thoát hãy nghe lời ! Giọng nói khàn khàn của người đó nhẹ nhàng vang bên tai , là một nam nhân
Cô không thể nhìn thấy mặt anh ta vì ánh sáng đã bị cái nắp trên mặt đất đậy kín , mà có ánh sáng cũng không thể nhìn thấy vì anh ta ở sau lưng cô . Nhưng cô rất biết thức thời , lúc này nếu muốn thoát vẫn nên ngoan ngoãn nghe lời . Cô ngồi im , mắt nhìn lên mặt đất , nghe ngóng tình hình
Trên đó cô nghe những bước chân chạy dồn dập cộng những âm thanh ồn ào hướng về phía mình , chúng mỗi lúc một gần chỗ cô
Một tên chạy tới ngay chỗ cô rồi dừng lại ngay trên đầu
Ý Như nín thở , người như bất động
_ Nó đâu rồi , chúng mày thấy không ?
_ Không thấy , đại ca !
_ MK , ông chủ ra lệnh phải tìm cho được nó , mau tìm đi !
Chúng tiếp tục màn lùng sục , tên đó ấy rời khỏi chỗ đứng chạy mỗi lúc một xa chỗ cô ẩn nấp
Ý Như thở phào một hơi , cứ tưởng sẽ bị phát hiện chứ
A , mà hai cánh tay của cô đau quá Giờ mới nhớ đôi tay mình vẫn còn bị tên kia giữ chặt
_ Này anh có thể bỏ tay tôi ra không , anh làm tôi đau đấy ! Cô hạ giọng cố giữ bình tĩnh
Anh ta nghe vậy mới nhớ tới hành động của mình , vội thả tay cô ra , ngại ngùng giải thích
_ Xin lỗi , tôi lo cô làm loạn thôi !
Cô không nói gì , từ từ bẻ khớp hai cánh tay đau nhức muốn rụng xương luôn , liếc mắt nhìn hắn tức tối dù hắn không nhìn thấy , cái tên này tính bẻ gãy tay cô luôn hay sao chứ
Không còn nghe thấy tiếng động gì , chắc chắn bọn chúng đã đi xa , cô đẩy nắp hố , leo lên mặt đất ngồi
Tên đó cũng lên theo , giờ anh ta mới có thể nhìn rõ mặt cô , tuy khuôn mặt lem luốc dính đất nhưng vẫn có thể nhận ra là một cô gái xinh đẹp
_ Cô giận tôi à ? Anh ta hỏi
_ Không hề , tôi phải cám ơn anh mới đúng ! Nếu không có anh ta , giữa cánh đồng hoa bạt ngàn không có nổi một ngôi nhà này , cô bị bắt là cái chắc _ Sao lại có cái hố ở đây hay vậy ?
_ Tôi chịu ! Hồ Hạo Thần nhún vai tỏ ý bó tay , anh ta cũng chỉ vô tình đi qua đây rồi phát hiện cái hố này
_ Thế anh ở đây làm gì ? Cô thắc mắc , giữa đồng không mông quạnh này lại xuất hiện một mỹ nam , cách ăn mặc chính hiệu của một công tử nhà giàu thì không thắc mắc mới lạ
_ Cô nhìn thấy gì đây không ? Anh ta không trả lời mà chỉ vào những gì cây hoa oải hương tín hỏi lại
_ Hoa Oải Hương ! Cô lười biếng đáp , ai mà chẳng biết đây là hoa oải hương chứ , hỏi thế cũng hỏi
_ Còn đây ? Lại tiếp tục chỉ vào cái máy ảnh treo trước ngực mình hỏi
_ Máy ảnh ! Đáp cụt ngủn , cái tên này bị dở à ? Hỏi toàn những gì đâu không
Mà khoan , cánh đồng hoa + máy ảnh + mỹ nam thiếu gia = .....
_ Anh sưu tầm ảnh thiên nhiên ? Cô kết luận khi đầu óc đã thông suốt
_ Thông minh đấy ! Anh ta búng tay , cười hở cả hai hàm răng trắng phóc rất duyên . Nếu là đứa khác đã say như điếu đổ rồi , chỉ tiếc đây là cô . Với cô chẳng ai sánh bằng được với Vương Nguyên
Ý Như ném anh ta ánh mắt coi thường , bảo đi săn ảnh thì bảo quách ra đi lại còn chơi bài đánh đố
_ Cô có sao không , làm gì mà lại bị bọn chúng đuổi bắt thế ? Anh ta tò mò , anh ta đã chứng kiến màn đuổi bắt từ khi cô nhảy ra khỏi xe khi xe còn đang chạy . Lúc đó anh ta đã rất kinh ngạc , ngưỡng mộ và ấn tượng rất mạnh với cú nhảy liều lĩnh của cô . Một cô gái nhỏ nhắn mà lại có ý chí mãnh liệt như vậy , trên đời này có được mấy người
Thế nên anh ta quyết định giúp cô
_ Tôi không sao , tôi cũng đang rất muốn biết điều đó ! Cô thở dài
_ Hay là cô gây hoạ nhiều quá không nhớ nổi ? Anh ta nheo đuôi mắt nửa đùa nửa thật
_ Nhìn mặt tôi giống người hay gây hoạ lắm hả ? Cô chỉ vào mặt mình sửng cồ lên , cô hiền thế mà hắn bảo cô là kẻ hay gây hoạ
_ Vậy cô nhìn mặt tôi xem , có thể đánh giá được con người tôi không ?
Ý Như làm theo , nhìn mặt anh ta lắc đầu
_ Làm sao có thể đánh giá một người qua gương mặt được . Anh bị khùng à ? Cái giọng cô nghe chua lắm
_ Vậy thì đúng rồi , chẳng ai có thể biết được con người thật của người khác khi chỉ nhìn mặt , một người đẹp như thiên thần nhưng biết đâu bên trong đó lại là một con quỷ . Còn người có gương mặt xấu xí thì lại có tấm lòng lương thiện ! Giọng Hồ Hạo Thần trở nên trầm lắng , ý tứ sâu xa
Ý Như nhìn anh , khó hiểu
_ Hình như anh đã gặp quỷ đội lốt thiên thần ?
_ Cô nghĩ vậy sao ?
_ Không phải nghĩ mà là ánh mắt anh đã nói lên điều đó !
_ Cô rất thông minh đấy ! Cô gái này nhìn bề ngoài rất hồn nhiên vô tư nhưng bên trong e rằng không chỉ đơn giản thế , mới chỉ nhìn mắt anh mà đã dễ dàng đọc được suy nghĩ rồi
_ Tôi sẽ không cám ơn vì lời khen này đâu !
Anh ta nhún vai tỏ ý không cần
_ Tôi phải về đây ! Cô đứng dậy _ Á !
Vừa đứng lên , cô đã phải ngồi xuống khi dưới chân truyền đến thần kinh trung ương một cảm giác đau muốn rụng rời không thể đứng lên
_ Cô sao thế ? Hạo Thần hỏi
_ Chân tôi ... không biết sao nữa ! Cô nhăn nhó trả lời , rõ ràng khi nãy đâu có thấy đau đâu , sao giờ lại đầu như dao đâm vậy chứ
_ Chỗ nào ? Anh ta lại hỏi
_ Ở đây ! Cô đang đau chẳng quan tâm anh ta hỏi để làm gì , không ngại mà chỉ vào phía sau đùi trái ngay trên đầu gối
Hạo Thần nhìn một lát rồi nói
_ Ngồi yên để tôi xem ! Xong anh lôi trong balô ra một cây kéo
_ Anh định làm gì ? Cô nhìn cây kéo có chút lo lắng
_ Yên tâm , tôi không hại cô đâu ! Hạo Thần một tay kéo vải quần cô tách ra khỏi chân , một tay cầm cây kéo cắt ngang phía trên vùng cô chỉ
_ Ơ , anh làm cái gì vậy , đừng có làm bậy ! Cô hốt hoảng , nam nữ thọ thọ bất thân , anh ta lại là người lạ không thể chạm vào thân thể cô như vậy được . Hơn nữa nơi này còn là đùi , vùng không thể chạm vào của một cô gái có gia giáo tốt
_ Tôi đang giúp cô đấy , nên ngồi yên nếu không muốn có thêm vết sẹo ! Hạo Thần cất giọng đều đều , không nhanh không chậm
Anh ta lại doạ cô và vẫn thành công , cô ghét bị nạt nộ kiểu này nhưng vẫn phải ngoan ngoãn nghe theo . Tất cả chỉ vì muốn giữ cái chân được lành lặn
Lưỡi kéo trên tay Hạo Thần vẫn cắt vải đều đều không hề chạm vào chân cô
_ Xong rồi ... chà , xem cái gì đang kí sinh trong chân cô này !
Ý Như nghiêng chân một chút để xem cái gì lại khiến anh ta kinh ngạc thế
_ Đinh ??? Cô sửng sốt nhìn cây đinh găm sâu vào trong chân
Trời đất ơi , là đầu một cây đinh 7 phân . Sao nó lại có thể cắm vào chân cô được và từ khi nào ? Chắc là lúc cô lăn xuống dốc rồi . Thế mà lúc đó cô vẫn có thể chạy như bay được , thế mới tài
Bởi thế nên mới nói khi cận kề nguy hiểm , thì không gì là không thể làm được . Khi đó trong bản thân sinh ra một lực khí vô cùng mãnh liệt khiến con người ta bất chấp tất cả mọi đau đớn khổ cực
_ Làm sao bây giờ ? Cô lo lắng
_ Còn sao nữa , đi bệnh viện chứ sao !
_ Tôi không đi bệnh viện đâu !! Cô hét lên khi nghe đến hai từ bệnh viện , sau đợt nằm viện hơn một tuần kia cô sợ lắm rồi , có chết cô cũng không đi bệnh viện
Hạo Thần tròn mắt ngây ngốc nhìn cô , nhớ lại lúc cô nhảy khỏi xe mạnh mẽ bao nhiêu thì giờ con nít bấy nhiêu
_ Anh nhổ nó ra giúp tôi được không ? Cô nhìn anh khẩn thiết
_ Được không , sẽ đau lắm đấy !!! Hạo Thần nghi ngại
_ Cứ làm đi , tôi chịu được ! Cô mạnh mẽ quả quyết , thà đau một chút còn hơn phải vào bệnh viện
Nếu cô đã nói vậy , anh sẽ giúp . Dù sao anh cũng sinh viên vừa tốt nghiệp trường Đại học Y Quốc gia , chuyện vặt này không quá khó khăn với anh , chỉ là anh sợ ở đây không đủ dụng cụ , thuốc tê không có . Cô sẽ rất đau
Anh lôi trong balô ra hộp cứu thương mà anh hay mang theo phòng trừ, lấy ít đồ cần thiết cho ca phẫu thuật bất đắc dĩ
Nói là phẫu thuật cho oai í mà chứ thực tế không cần phải đụng đến dao kéo
Hạo Thần lấy bông y tế tẩm cồn sát trùng để sẵn bên cạnh , mang găng tay ý tế vào , cầm đầu đinh , căn thật chuẩn và chính xác , phải chắc chắn rằng kéo một lần sẽ lấy được cây đinh ra ngoài ngay , có như thế mới giảm thiểu độ đau đớn cho cô
Khi đã chắc chắn , anh nắm đầu đinh , dùng sức kéo thật mạnh
Phụt ... Một tia máu bắn ra theo như vòi rồng nhỏ
_ A ! Cô hét một tiếng thảm thiết , khuôn mặt nhăn lại vì đau đớn
Hạo Thần nhanh tay lấy bông bên cạnh đặt lên vết thương chặn không cho máu chảy ra . Sau đó xử lý vết thương cho cô
Ý Như dường như bị hút cạn sức lực , cả người cô xụi lơ , yếu ớt . Mặt xanh tái hẳn đi
_ Cô ổn chứ ? Hạo Thần lo lắng
Cô không thể mở miệng đành gật đầu thay câu trả lời , thế mà vẫn cố cười cho được
Hạo Thần không nói gì , cất đồ vào Bali . Anh thật sự bái phục sự kiên cường của cô . Cây đinh cắm sâu, anh nhổ mạnh thế mà vẫn còn cười được . Cô rất đặc biệt
_ Đi thôi , tôi đưa cô về ! Anh đưa lưng về phía trước mặt cô ngỏ ý sẽ cõng
_ Không cần đâu , tôi tự đi được ! Cô từ chối , anh ta là người xa lạ sao cô có thể trèo lên lưng mà ngồi được
_ Aiza ... đợi cô tự đi thì bao giờ , tôi còn bận nhiều việc lắm , lên lưng nhanh ! Hạo Thần mất kiên nhẫn, lớn tiếng
Nhờ thế mà Ý Như mới không cãi , cô e dè leo lên lưng anh mà tự nhủ , đây chỉ là do cô bị thương chứ không phải có ý muốn lợi dụng anh ta
______________
Hạo Thần tốt bụng đưa cô về đến nhà , thấy cô di chuyển khó , anh còn ga lăng đỡ cô xuống xe
_ Cám ơn anh nhiều nhé ! Cô thật lòng cảm kích , trong lòng đã coi Hạo Thần là ân nhân
_ Nên làm thôi , đừng bận tâm ! Hạo Thần xua tay _ Gặp nhau nãy giờ mà chưa biết tên cô , tôi là Hồ Hạo Thần
_ Anh coi tôi đãng trí thật ! Ý Như gõ trán tự trách , sao mà cô đãng trí quá , người ta là ân nhân mà ngay cả họ tên cũng không hỏi , còn để anh tự nói _ tôi là Lương Ý Như
_ Ý Như , cái tên có ý nghĩa rất sâu xa ! Hạo Thần nói
_ Có lẽ thế ! Cô cười mà đâu hay hiện tại nơi đó không chỉ có hai người
_ Lương Ý Như ! .....
(
Còn tiếp )
( Cut ở đây cho vui , đừng trách ta ác nhá mấy cô )
Nếu Còn Có Ngày Mai - Tiểu VyTác giả: Tiểu VyTruyện Ngôn TìnhBắc Kinh vào hè rất nóng nực , oi bức . Cái nóng gay gắt luôn khiến người ta khó chịu Mùa này là mùa hái ra tiền của những quán càfê . Tỉ như quán DIAMOND , lúc nào cũng đông khách , suốt cả ngày khách cứ gọi là ra vào nườm nượp Quán đông khách , người vui nhất hiển nhiên là bà chủ , mặt mày lúc nào cũng tươi như hoa . Chỉ khổ cho đám nhân viên , cả ngày ra ra vào vào bận tối mắt tối mũi , đến thời gian thở cũng không có , nhiều lúc uống nước còn quên Ý Như bưng bê cả chiều đợi tới lúc vãng khách một chút mới tranh thủ uống miếng nước , bà chủ xinh đẹp lại gọi _ Ý Như , càfê bàn số 5 , trà sữa bàn số 14 ! Cô vội nuốt ngụm nước xuống , đáp _ Dạ ! Rồi lại hớt hải tới bưng thức uống ra cho khách . Mệt , đi mà như chạy cả ngày thế này mệt lắm chứ , vậy mà cô tuyệt nhiên không thấy cực , ngược lại rất vui Cô vừa từ Việt Nam sang du học nhờ học bổng toàn phần mà cô dành được trong kì thi vừa rồi , mọi thứ đều xa lạ , thật may mắn vừa đặt chân tới đây đã xin được việc làm DIAMOND là cái… ~~~ phần này ta đặc biệt tặng cho VanMayTFBOYS a , cám ơn cô lun bên cạnh ta ~~~~~________Cuộc rượt đuổi càng lúc càng gay cấn , ban đầu chỉ là đua tay đôi . Càng về sau càng xuất hiện thêm đối thủ , từ hai xe , ba xe , bốn xe cuối cùng là sáu xeSáu chiếc xe đuổi áp sát chiếc xe Ý Như , có vẻ chúng rất quyết tâm phải bắt cô cho bằng được , tuy nhiên lại không hề làm cô bị thươngCũng may cuộc rượt đuổi diễn ra ở đường ngoại thành , vắng vẻ không có khu dân cư cũng ít xe qua lạiLà ai đứng sau vụ này , họ có mục đích gì ??? Cô đã đắc tội với ai à ???Pằng pằng ...Những phát súng liên tiếp bắn ngay vào hai bánh xe của cô , bánh xe xì hơi dần , tốc độ giảm dần , xe lảo đảo tay lái không còn theo ý muốn điều khiển của côPhía trước một chiếc xe của bọn chúng chạy tới chặn đầu xeChỉ lát nữa thôi , khi xe dừng lại cô sẽ bị bắt lạiMuốn thoát khỏi tay bọn chúng chỉ còn cách nhảy xeCô bẻ tay lái cố cho xe chạy vào gần lề đường , đạp cửa , liều mạng nhảy khỏi xe . Thà bị đau còn hơn bị bắt , cô chắc chắn bọn chúng sẽ chẳng đối xử với cô như khách quý đâuGần đường hơi dốc , cả người cô lăn xuống một đoạn khá xa mới dừng lại ở chân dốc_ Nó ở dưới đó , đuổi theo !Cô nghe bọn chúng nói với nhau trên đường , tiếp theo đó là những bước chân chạy dồn dập xuống đồiCũng may không có vật cứng nên người cô chỉ đau nhức một chút , vẫn có thể chạy tiếp . Cô đứng dậy , tiếp tục cuộc chạy trốn qua cánh đồng hoa oải hương rộng lớnĐã lâu rồi không được chạy maratong như thế này , từ khi nào nhỉ , cũng từ hồi học kì một lớp 12 rồi ấy chứ . Hồi đó là vì cứu một cô bé bị bán vào ổ mại dâmNếu cô ổn thì đây sẽ là màn chạy đua thú vị , nhưng mà với đôi chân nhức nhối này thì chẳng vui tí nàoPhía sau đám người đó vẫn đuổi theo mà cô thì bắt đầu thấy mệt , cứ thế này chắc sẽ bị chúng tóm được mấtBất ngờ cô bị ai đó kéo chân , cô ngã xuống và bị kéo trượt xuống một đoạn mới dừng lại , hình như là một cái hố dưới lòng đất , khá rộng , không sâu lắm , vừa đủ cho hai người ngồi . Chưa kịp hét lên đã bị một bàn tay bịt chặt , hai cánh tay cũng bị khoá đằng sau_ Im lặng , tôi là người tốt , không phải kẻ xấu , nếu muốn thoát hãy nghe lời ! Giọng nói khàn khàn của người đó nhẹ nhàng vang bên tai , là một nam nhânCô không thể nhìn thấy mặt anh ta vì ánh sáng đã bị cái nắp trên mặt đất đậy kín , mà có ánh sáng cũng không thể nhìn thấy vì anh ta ở sau lưng cô . Nhưng cô rất biết thức thời , lúc này nếu muốn thoát vẫn nên ngoan ngoãn nghe lời . Cô ngồi im , mắt nhìn lên mặt đất , nghe ngóng tình hìnhTrên đó cô nghe những bước chân chạy dồn dập cộng những âm thanh ồn ào hướng về phía mình , chúng mỗi lúc một gần chỗ côMột tên chạy tới ngay chỗ cô rồi dừng lại ngay trên đầuÝ Như nín thở , người như bất động_ Nó đâu rồi , chúng mày thấy không ?_ Không thấy , đại ca !_ MK , ông chủ ra lệnh phải tìm cho được nó , mau tìm đi !Chúng tiếp tục màn lùng sục , tên đó ấy rời khỏi chỗ đứng chạy mỗi lúc một xa chỗ cô ẩn nấpÝ Như thở phào một hơi , cứ tưởng sẽ bị phát hiện chứA , mà hai cánh tay của cô đau quá Giờ mới nhớ đôi tay mình vẫn còn bị tên kia giữ chặt_ Này anh có thể bỏ tay tôi ra không , anh làm tôi đau đấy ! Cô hạ giọng cố giữ bình tĩnhAnh ta nghe vậy mới nhớ tới hành động của mình , vội thả tay cô ra , ngại ngùng giải thích_ Xin lỗi , tôi lo cô làm loạn thôi !Cô không nói gì , từ từ bẻ khớp hai cánh tay đau nhức muốn rụng xương luôn , liếc mắt nhìn hắn tức tối dù hắn không nhìn thấy , cái tên này tính bẻ gãy tay cô luôn hay sao chứKhông còn nghe thấy tiếng động gì , chắc chắn bọn chúng đã đi xa , cô đẩy nắp hố , leo lên mặt đất ngồiTên đó cũng lên theo , giờ anh ta mới có thể nhìn rõ mặt cô , tuy khuôn mặt lem luốc dính đất nhưng vẫn có thể nhận ra là một cô gái xinh đẹp_ Cô giận tôi à ? Anh ta hỏi_ Không hề , tôi phải cám ơn anh mới đúng ! Nếu không có anh ta , giữa cánh đồng hoa bạt ngàn không có nổi một ngôi nhà này , cô bị bắt là cái chắc _ Sao lại có cái hố ở đây hay vậy ?_ Tôi chịu ! Hồ Hạo Thần nhún vai tỏ ý bó tay , anh ta cũng chỉ vô tình đi qua đây rồi phát hiện cái hố này_ Thế anh ở đây làm gì ? Cô thắc mắc , giữa đồng không mông quạnh này lại xuất hiện một mỹ nam , cách ăn mặc chính hiệu của một công tử nhà giàu thì không thắc mắc mới lạ_ Cô nhìn thấy gì đây không ? Anh ta không trả lời mà chỉ vào những gì cây hoa oải hương tín hỏi lại_ Hoa Oải Hương ! Cô lười biếng đáp , ai mà chẳng biết đây là hoa oải hương chứ , hỏi thế cũng hỏi_ Còn đây ? Lại tiếp tục chỉ vào cái máy ảnh treo trước ngực mình hỏi_ Máy ảnh ! Đáp cụt ngủn , cái tên này bị dở à ? Hỏi toàn những gì đâu khôngMà khoan , cánh đồng hoa + máy ảnh + mỹ nam thiếu gia = ....._ Anh sưu tầm ảnh thiên nhiên ? Cô kết luận khi đầu óc đã thông suốt_ Thông minh đấy ! Anh ta búng tay , cười hở cả hai hàm răng trắng phóc rất duyên . Nếu là đứa khác đã say như điếu đổ rồi , chỉ tiếc đây là cô . Với cô chẳng ai sánh bằng được với Vương NguyênÝ Như ném anh ta ánh mắt coi thường , bảo đi săn ảnh thì bảo quách ra đi lại còn chơi bài đánh đố_ Cô có sao không , làm gì mà lại bị bọn chúng đuổi bắt thế ? Anh ta tò mò , anh ta đã chứng kiến màn đuổi bắt từ khi cô nhảy ra khỏi xe khi xe còn đang chạy . Lúc đó anh ta đã rất kinh ngạc , ngưỡng mộ và ấn tượng rất mạnh với cú nhảy liều lĩnh của cô . Một cô gái nhỏ nhắn mà lại có ý chí mãnh liệt như vậy , trên đời này có được mấy ngườiThế nên anh ta quyết định giúp cô_ Tôi không sao , tôi cũng đang rất muốn biết điều đó ! Cô thở dài_ Hay là cô gây hoạ nhiều quá không nhớ nổi ? Anh ta nheo đuôi mắt nửa đùa nửa thật_ Nhìn mặt tôi giống người hay gây hoạ lắm hả ? Cô chỉ vào mặt mình sửng cồ lên , cô hiền thế mà hắn bảo cô là kẻ hay gây hoạ_ Vậy cô nhìn mặt tôi xem , có thể đánh giá được con người tôi không ?Ý Như làm theo , nhìn mặt anh ta lắc đầu_ Làm sao có thể đánh giá một người qua gương mặt được . Anh bị khùng à ? Cái giọng cô nghe chua lắm_ Vậy thì đúng rồi , chẳng ai có thể biết được con người thật của người khác khi chỉ nhìn mặt , một người đẹp như thiên thần nhưng biết đâu bên trong đó lại là một con quỷ . Còn người có gương mặt xấu xí thì lại có tấm lòng lương thiện ! Giọng Hồ Hạo Thần trở nên trầm lắng , ý tứ sâu xaÝ Như nhìn anh , khó hiểu_ Hình như anh đã gặp quỷ đội lốt thiên thần ?_ Cô nghĩ vậy sao ?_ Không phải nghĩ mà là ánh mắt anh đã nói lên điều đó !_ Cô rất thông minh đấy ! Cô gái này nhìn bề ngoài rất hồn nhiên vô tư nhưng bên trong e rằng không chỉ đơn giản thế , mới chỉ nhìn mắt anh mà đã dễ dàng đọc được suy nghĩ rồi_ Tôi sẽ không cám ơn vì lời khen này đâu !Anh ta nhún vai tỏ ý không cần_ Tôi phải về đây ! Cô đứng dậy _ Á !Vừa đứng lên , cô đã phải ngồi xuống khi dưới chân truyền đến thần kinh trung ương một cảm giác đau muốn rụng rời không thể đứng lên_ Cô sao thế ? Hạo Thần hỏi_ Chân tôi ... không biết sao nữa ! Cô nhăn nhó trả lời , rõ ràng khi nãy đâu có thấy đau đâu , sao giờ lại đầu như dao đâm vậy chứ_ Chỗ nào ? Anh ta lại hỏi_ Ở đây ! Cô đang đau chẳng quan tâm anh ta hỏi để làm gì , không ngại mà chỉ vào phía sau đùi trái ngay trên đầu gốiHạo Thần nhìn một lát rồi nói_ Ngồi yên để tôi xem ! Xong anh lôi trong balô ra một cây kéo_ Anh định làm gì ? Cô nhìn cây kéo có chút lo lắng_ Yên tâm , tôi không hại cô đâu ! Hạo Thần một tay kéo vải quần cô tách ra khỏi chân , một tay cầm cây kéo cắt ngang phía trên vùng cô chỉ_ Ơ , anh làm cái gì vậy , đừng có làm bậy ! Cô hốt hoảng , nam nữ thọ thọ bất thân , anh ta lại là người lạ không thể chạm vào thân thể cô như vậy được . Hơn nữa nơi này còn là đùi , vùng không thể chạm vào của một cô gái có gia giáo tốt_ Tôi đang giúp cô đấy , nên ngồi yên nếu không muốn có thêm vết sẹo ! Hạo Thần cất giọng đều đều , không nhanh không chậmAnh ta lại doạ cô và vẫn thành công , cô ghét bị nạt nộ kiểu này nhưng vẫn phải ngoan ngoãn nghe theo . Tất cả chỉ vì muốn giữ cái chân được lành lặnLưỡi kéo trên tay Hạo Thần vẫn cắt vải đều đều không hề chạm vào chân cô_ Xong rồi ... chà , xem cái gì đang kí sinh trong chân cô này !Ý Như nghiêng chân một chút để xem cái gì lại khiến anh ta kinh ngạc thế_ Đinh ??? Cô sửng sốt nhìn cây đinh găm sâu vào trong chânTrời đất ơi , là đầu một cây đinh 7 phân . Sao nó lại có thể cắm vào chân cô được và từ khi nào ? Chắc là lúc cô lăn xuống dốc rồi . Thế mà lúc đó cô vẫn có thể chạy như bay được , thế mới tàiBởi thế nên mới nói khi cận kề nguy hiểm , thì không gì là không thể làm được . Khi đó trong bản thân sinh ra một lực khí vô cùng mãnh liệt khiến con người ta bất chấp tất cả mọi đau đớn khổ cực_ Làm sao bây giờ ? Cô lo lắng_ Còn sao nữa , đi bệnh viện chứ sao !_ Tôi không đi bệnh viện đâu !! Cô hét lên khi nghe đến hai từ bệnh viện , sau đợt nằm viện hơn một tuần kia cô sợ lắm rồi , có chết cô cũng không đi bệnh việnHạo Thần tròn mắt ngây ngốc nhìn cô , nhớ lại lúc cô nhảy khỏi xe mạnh mẽ bao nhiêu thì giờ con nít bấy nhiêu_ Anh nhổ nó ra giúp tôi được không ? Cô nhìn anh khẩn thiết_ Được không , sẽ đau lắm đấy !!! Hạo Thần nghi ngại_ Cứ làm đi , tôi chịu được ! Cô mạnh mẽ quả quyết , thà đau một chút còn hơn phải vào bệnh việnNếu cô đã nói vậy , anh sẽ giúp . Dù sao anh cũng sinh viên vừa tốt nghiệp trường Đại học Y Quốc gia , chuyện vặt này không quá khó khăn với anh , chỉ là anh sợ ở đây không đủ dụng cụ , thuốc tê không có . Cô sẽ rất đauAnh lôi trong balô ra hộp cứu thương mà anh hay mang theo phòng trừ, lấy ít đồ cần thiết cho ca phẫu thuật bất đắc dĩNói là phẫu thuật cho oai í mà chứ thực tế không cần phải đụng đến dao kéoHạo Thần lấy bông y tế tẩm cồn sát trùng để sẵn bên cạnh , mang găng tay ý tế vào , cầm đầu đinh , căn thật chuẩn và chính xác , phải chắc chắn rằng kéo một lần sẽ lấy được cây đinh ra ngoài ngay , có như thế mới giảm thiểu độ đau đớn cho côKhi đã chắc chắn , anh nắm đầu đinh , dùng sức kéo thật mạnhPhụt ... Một tia máu bắn ra theo như vòi rồng nhỏ_ A ! Cô hét một tiếng thảm thiết , khuôn mặt nhăn lại vì đau đớnHạo Thần nhanh tay lấy bông bên cạnh đặt lên vết thương chặn không cho máu chảy ra . Sau đó xử lý vết thương cho côÝ Như dường như bị hút cạn sức lực , cả người cô xụi lơ , yếu ớt . Mặt xanh tái hẳn đi_ Cô ổn chứ ? Hạo Thần lo lắngCô không thể mở miệng đành gật đầu thay câu trả lời , thế mà vẫn cố cười cho đượcHạo Thần không nói gì , cất đồ vào Bali . Anh thật sự bái phục sự kiên cường của cô . Cây đinh cắm sâu, anh nhổ mạnh thế mà vẫn còn cười được . Cô rất đặc biệt_ Đi thôi , tôi đưa cô về ! Anh đưa lưng về phía trước mặt cô ngỏ ý sẽ cõng_ Không cần đâu , tôi tự đi được ! Cô từ chối , anh ta là người xa lạ sao cô có thể trèo lên lưng mà ngồi được_ Aiza ... đợi cô tự đi thì bao giờ , tôi còn bận nhiều việc lắm , lên lưng nhanh ! Hạo Thần mất kiên nhẫn, lớn tiếngNhờ thế mà Ý Như mới không cãi , cô e dè leo lên lưng anh mà tự nhủ , đây chỉ là do cô bị thương chứ không phải có ý muốn lợi dụng anh ta______________Hạo Thần tốt bụng đưa cô về đến nhà , thấy cô di chuyển khó , anh còn ga lăng đỡ cô xuống xe_ Cám ơn anh nhiều nhé ! Cô thật lòng cảm kích , trong lòng đã coi Hạo Thần là ân nhân_ Nên làm thôi , đừng bận tâm ! Hạo Thần xua tay _ Gặp nhau nãy giờ mà chưa biết tên cô , tôi là Hồ Hạo Thần_ Anh coi tôi đãng trí thật ! Ý Như gõ trán tự trách , sao mà cô đãng trí quá , người ta là ân nhân mà ngay cả họ tên cũng không hỏi , còn để anh tự nói _ tôi là Lương Ý Như_ Ý Như , cái tên có ý nghĩa rất sâu xa ! Hạo Thần nói_ Có lẽ thế ! Cô cười mà đâu hay hiện tại nơi đó không chỉ có hai người_ Lương Ý Như ! .....(Còn tiếp )( Cut ở đây cho vui , đừng trách ta ác nhá mấy cô )