Nếu bạn muốn tham gia vào hắc đạo hay bạch đạo làm một tay ăn chơi chém giết, phải nhớ thật kĩ cái tên ba chữ này trong đầu \- LĂNG TỪ VƯƠNG. Người này chính là ông trùm bóng tối, có trong tay cả hắc đạo lẫn bạch đạo. Ban ngày là chủ tịch tập đoàn Lăng Thị lừng lẫy thành phố A.. Ban đêm là ông trùm hắc đạo tàn nhẫn và lạnh lùng, mọi người trong giới hay gọi anh là " Đại Vương Sát " chỉ đơn giản là vì cách giết người của anh rất nhanh gọn không để lại dấu vết, hơn thế lại còn rất rùng rợn. Tại thành phố A này, Lăng Từ Vương nắm giữ phân nửa nền kinh tế, quyền lực tối cao, một tay che trời bất kể ai cũng phải khiếp sợ. Lăng Từ Vương là người đứng đầu Lăng Thị, là thiếu gia của Lăng Gia và còn là người đứng đầu bang Vương Kì. \-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\- Hạ Bối Doanh \- Cô là người mẫu diễn viên nổi tiếng bởi khuôn mặt khả ái nhưng lạnh lùng. Hơn thế, mọi thứ của cô đều rất hoàn hảo, cả vóc dáng lẫn thần thái khi diễn trên sàn catwalk. Sở hữu dáng người cao một mét bảy là ước muốn của bao…
Chương 18: 18: Chương 17
Lăng Tổng Cưng Chiều Bà Xã Đại NhânTác giả: @seunghyunttopTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNếu bạn muốn tham gia vào hắc đạo hay bạch đạo làm một tay ăn chơi chém giết, phải nhớ thật kĩ cái tên ba chữ này trong đầu \- LĂNG TỪ VƯƠNG. Người này chính là ông trùm bóng tối, có trong tay cả hắc đạo lẫn bạch đạo. Ban ngày là chủ tịch tập đoàn Lăng Thị lừng lẫy thành phố A.. Ban đêm là ông trùm hắc đạo tàn nhẫn và lạnh lùng, mọi người trong giới hay gọi anh là " Đại Vương Sát " chỉ đơn giản là vì cách giết người của anh rất nhanh gọn không để lại dấu vết, hơn thế lại còn rất rùng rợn. Tại thành phố A này, Lăng Từ Vương nắm giữ phân nửa nền kinh tế, quyền lực tối cao, một tay che trời bất kể ai cũng phải khiếp sợ. Lăng Từ Vương là người đứng đầu Lăng Thị, là thiếu gia của Lăng Gia và còn là người đứng đầu bang Vương Kì. \-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\- Hạ Bối Doanh \- Cô là người mẫu diễn viên nổi tiếng bởi khuôn mặt khả ái nhưng lạnh lùng. Hơn thế, mọi thứ của cô đều rất hoàn hảo, cả vóc dáng lẫn thần thái khi diễn trên sàn catwalk. Sở hữu dáng người cao một mét bảy là ước muốn của bao… Hôm nay là đầu tuần, công việc chụp quảng cáo rồi đi buổi lễ ra mắt sản phẩm lại dồn dập, Hạ Bối Doanh đương nhiên phải đi làm.Từ Vương cũng đi tới tập đoàn sau vài ngày nghỉ dưỡng vết thương lành ở nhà.Cô nhớ lại tối hôm qua sau khi dùng bữa ở nhà hàng xong thì về nhà.Cái tên Lăng Từ Vương vô cớ lại nằng nặc muốn cô ngủ bên cạnh mình.Dù rất ngại, nhưng anh lại rất kiên quyết, cô đành chịu thua.Thế là cả buổi tối anh ôm cô ngủ cho đến sáng hôm sau.Từ Vương vốn hay bị giật mình khi ngủ, cả buổi tối khó lòng nào ngủ ngon được.Thế vậy mà hôm qua ngủ với cô, anh lại ngủ rất ổn, không có mất ngủ hay bị giật mình nữa.\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\- Tiểu thư\, cô cùng Lăng chủ tịch đang hẹn hò hay sao ? \_ Trúc Ân ngồi phía trước lái xe\, còn cô ngồi sau đột nhiên nghe bị tra hỏi như vậy có hơi chột dạ\.\- À ừ thì cứ coi như vậy\.\_ Trúc Ân nhìn Bối Doanh trả lời mà ngượng ngùng thì không khỏi buồn cười\.Ai ngờ sống hai mươi năm trên đời\, đây là lần đầu tiên tiểu thư có bạn trai\.Lại còn là một chủ tịch\, một đấng tối cao ở thành phố A này nữa\.Dù thấy Từ Vương không ngại mình lăng xả đỡ đạn cho Bối Doanh, lại còn không gần sắc nữ nhưng vốn có tính kĩ lưỡng, nên Trúc Ân cũng có hơi lo lắng cho Bối Doanh một chút.\- Trúc Ân\, không cần lo tới như vậy\.\_ Bối Doanh thấy vẻ mặt thoáng lo lắng của Trúc Ân nên mới nói vậy\.Trúc Ân là một cô gái tốt\, chỉ là bên ngoài tỏ vẻ mạnh mẽ để bảo vệ cô thôi chứ thật ra bên trong cũng như bao người con gái khác\, yếu đuối và mềm mại\.Tính tình lại còn rất ham chơi\, cô muốn kiếm cho Trúc Ân một người đàn ông có thể nương tựa đến cuối cuộc đời này\.\- Không sao\, em chỉ lo lắng cho chị thôi\.\_ Nghe cô nói\, Trúc Ân mỉm cười\.Chỉ khi ở cùng Trúc Ân hoặc Từ Vương, cô mới có thể cười nói vui vẻ thoải mái được một chút.Hai người này luôn đem lại cho cô một sự bảo bọc, an toàn khi ở bên họ.\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-Tống Thị.Bối Doanh cùng Trúc Ân bước vào, mọi người hết sức bất ngờ.Chuyện hôm trước cô bị bao vây tập kích ai cũng biết, chỉ có chuyện Từ Vương đỡ đạn cho cô là được dìm xuống thôi.\- Chị Bối Doanh\, chị không sao chứ ? \_ Nhân viên A nói\.\- Bối Doanh\, chị có bị thương ở đâu hay không vậy ? Làm tụi em rất lo nha\.\_ Nhân viên B nói\.\- Người hâm mộ của chị hôm qua còn đến đây làm ầm lên rồi hỏi tin tức\.Cứ ngỡ hôm nay chị không đến nên họ không tới đó thôi\.\_ Nhân viên C nói\.Mọi người vây quanh hỏi han cô đủ thứ trên trời dưới đất từ trong ra ngoài, cô chỉ mỉm cười trừ.Bao nhiêu đều là do Trúc Ân trả lời hộ mình.Vốn dĩ chụp hình quảng cáo sản phẩm bên Lăng Thị chưa tới lịch, nên hôm nay cô qua đây để nhận một vài hợp đồng quảng cáo mới và quay cho nốt những lịch trình còn dang dở.Suốt cả một buổi sáng làm việc, cả cơ thể của Bối Doanh như muốn rã rời hẳn ra.Nhưng khuôn mặt không biểu hiện lên điều đó, chỉ lạnh lùng không nói điều gì hết.\- Chị Bối Doanh\, có người gửi quà cho chị\.Em muốn kí nhận dùm nhưng họ không chịu\, muốn đích thân chị nhận\.\_ Trúc Ân từ bên ngoài đi vào trong phòng bất mãn nói\.\- Là ai ? \_ Bối Doanh đang suy nghĩ xem coi ai là người tặng quà cho mình\.Nhưng mãi vẫn không ra\.Nói tới đây, Trúc Ân chỉ biết nhún vai, sau đó không muốn vòng vo, cô đích thân đi ra nhận.Người nhân viên giao hàng thấy cô thì mừng như được mùa, anh ta biết đây là Bối Doanh, tiên nữ sống của thành phố A đây mà.Kí nhận xong, người nhân viên lấy ra đưa cho cả một bó hoa hồng trắng cực kì to luôn.Cả nhân viên trong Tống Thị đều nhìn cô chằm chằm luôn a.Hạ Bối Doanh căn bản không thèm để ý tới những người họ, lấy tay mở tấm thiệp xem xem coi ai là người gửi.Vừa nhìn thấy người gửi mình bó hoa này, cô liền thẳng tay ném nó vào sọt rác gần đó.Sau đó liền đi thẳng lên phòng làm việc ở trên tầng.Trúc Ân chỉ biết bó tay, chỉ cần tiểu thư không thích thì vứt đi như vậy đã là chuyện bình thường hằng ngày rồi !\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-[ Tác giả: @seunghyunttop ].
Hôm nay là đầu tuần, công việc chụp quảng cáo rồi đi buổi lễ ra mắt sản phẩm lại dồn dập, Hạ Bối Doanh đương nhiên phải đi làm.
Từ Vương cũng đi tới tập đoàn sau vài ngày nghỉ dưỡng vết thương lành ở nhà.
Cô nhớ lại tối hôm qua sau khi dùng bữa ở nhà hàng xong thì về nhà.
Cái tên Lăng Từ Vương vô cớ lại nằng nặc muốn cô ngủ bên cạnh mình.
Dù rất ngại, nhưng anh lại rất kiên quyết, cô đành chịu thua.
Thế là cả buổi tối anh ôm cô ngủ cho đến sáng hôm sau.
Từ Vương vốn hay bị giật mình khi ngủ, cả buổi tối khó lòng nào ngủ ngon được.
Thế vậy mà hôm qua ngủ với cô, anh lại ngủ rất ổn, không có mất ngủ hay bị giật mình nữa.
\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-
\- Tiểu thư\, cô cùng Lăng chủ tịch đang hẹn hò hay sao ? \_ Trúc Ân ngồi phía trước lái xe\, còn cô ngồi sau đột nhiên nghe bị tra hỏi như vậy có hơi chột dạ\.
\- À ừ thì cứ coi như vậy\.
\_ Trúc Ân nhìn Bối Doanh trả lời mà ngượng ngùng thì không khỏi buồn cười\.
Ai ngờ sống hai mươi năm trên đời\, đây là lần đầu tiên tiểu thư có bạn trai\.
Lại còn là một chủ tịch\, một đấng tối cao ở thành phố A này nữa\.
Dù thấy Từ Vương không ngại mình lăng xả đỡ đạn cho Bối Doanh, lại còn không gần sắc nữ nhưng vốn có tính kĩ lưỡng, nên Trúc Ân cũng có hơi lo lắng cho Bối Doanh một chút.
\- Trúc Ân\, không cần lo tới như vậy\.
\_ Bối Doanh thấy vẻ mặt thoáng lo lắng của Trúc Ân nên mới nói vậy\.
Trúc Ân là một cô gái tốt\, chỉ là bên ngoài tỏ vẻ mạnh mẽ để bảo vệ cô thôi chứ thật ra bên trong cũng như bao người con gái khác\, yếu đuối và mềm mại\.
Tính tình lại còn rất ham chơi\, cô muốn kiếm cho Trúc Ân một người đàn ông có thể nương tựa đến cuối cuộc đời này\.
\- Không sao\, em chỉ lo lắng cho chị thôi\.
\_ Nghe cô nói\, Trúc Ân mỉm cười\.
Chỉ khi ở cùng Trúc Ân hoặc Từ Vương, cô mới có thể cười nói vui vẻ thoải mái được một chút.
Hai người này luôn đem lại cho cô một sự bảo bọc, an toàn khi ở bên họ.
\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-
Tống Thị.
Bối Doanh cùng Trúc Ân bước vào, mọi người hết sức bất ngờ.
Chuyện hôm trước cô bị bao vây tập kích ai cũng biết, chỉ có chuyện Từ Vương đỡ đạn cho cô là được dìm xuống thôi.
\- Chị Bối Doanh\, chị không sao chứ ? \_ Nhân viên A nói\.
\- Bối Doanh\, chị có bị thương ở đâu hay không vậy ? Làm tụi em rất lo nha\.
\_ Nhân viên B nói\.
\- Người hâm mộ của chị hôm qua còn đến đây làm ầm lên rồi hỏi tin tức\.
Cứ ngỡ hôm nay chị không đến nên họ không tới đó thôi\.
\_ Nhân viên C nói\.
Mọi người vây quanh hỏi han cô đủ thứ trên trời dưới đất từ trong ra ngoài, cô chỉ mỉm cười trừ.
Bao nhiêu đều là do Trúc Ân trả lời hộ mình.
Vốn dĩ chụp hình quảng cáo sản phẩm bên Lăng Thị chưa tới lịch, nên hôm nay cô qua đây để nhận một vài hợp đồng quảng cáo mới và quay cho nốt những lịch trình còn dang dở.
Suốt cả một buổi sáng làm việc, cả cơ thể của Bối Doanh như muốn rã rời hẳn ra.
Nhưng khuôn mặt không biểu hiện lên điều đó, chỉ lạnh lùng không nói điều gì hết.
\- Chị Bối Doanh\, có người gửi quà cho chị\.
Em muốn kí nhận dùm nhưng họ không chịu\, muốn đích thân chị nhận\.
\_ Trúc Ân từ bên ngoài đi vào trong phòng bất mãn nói\.
\- Là ai ? \_ Bối Doanh đang suy nghĩ xem coi ai là người tặng quà cho mình\.
Nhưng mãi vẫn không ra\.
Nói tới đây, Trúc Ân chỉ biết nhún vai, sau đó không muốn vòng vo, cô đích thân đi ra nhận.
Người nhân viên giao hàng thấy cô thì mừng như được mùa, anh ta biết đây là Bối Doanh, tiên nữ sống của thành phố A đây mà.
Kí nhận xong, người nhân viên lấy ra đưa cho cả một bó hoa hồng trắng cực kì to luôn.
Cả nhân viên trong Tống Thị đều nhìn cô chằm chằm luôn a.
Hạ Bối Doanh căn bản không thèm để ý tới những người họ, lấy tay mở tấm thiệp xem xem coi ai là người gửi.
Vừa nhìn thấy người gửi mình bó hoa này, cô liền thẳng tay ném nó vào sọt rác gần đó.
Sau đó liền đi thẳng lên phòng làm việc ở trên tầng.
Trúc Ân chỉ biết bó tay, chỉ cần tiểu thư không thích thì vứt đi như vậy đã là chuyện bình thường hằng ngày rồi !
\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-
[ Tác giả: @seunghyunttop ].
Lăng Tổng Cưng Chiều Bà Xã Đại NhânTác giả: @seunghyunttopTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNếu bạn muốn tham gia vào hắc đạo hay bạch đạo làm một tay ăn chơi chém giết, phải nhớ thật kĩ cái tên ba chữ này trong đầu \- LĂNG TỪ VƯƠNG. Người này chính là ông trùm bóng tối, có trong tay cả hắc đạo lẫn bạch đạo. Ban ngày là chủ tịch tập đoàn Lăng Thị lừng lẫy thành phố A.. Ban đêm là ông trùm hắc đạo tàn nhẫn và lạnh lùng, mọi người trong giới hay gọi anh là " Đại Vương Sát " chỉ đơn giản là vì cách giết người của anh rất nhanh gọn không để lại dấu vết, hơn thế lại còn rất rùng rợn. Tại thành phố A này, Lăng Từ Vương nắm giữ phân nửa nền kinh tế, quyền lực tối cao, một tay che trời bất kể ai cũng phải khiếp sợ. Lăng Từ Vương là người đứng đầu Lăng Thị, là thiếu gia của Lăng Gia và còn là người đứng đầu bang Vương Kì. \-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\- Hạ Bối Doanh \- Cô là người mẫu diễn viên nổi tiếng bởi khuôn mặt khả ái nhưng lạnh lùng. Hơn thế, mọi thứ của cô đều rất hoàn hảo, cả vóc dáng lẫn thần thái khi diễn trên sàn catwalk. Sở hữu dáng người cao một mét bảy là ước muốn của bao… Hôm nay là đầu tuần, công việc chụp quảng cáo rồi đi buổi lễ ra mắt sản phẩm lại dồn dập, Hạ Bối Doanh đương nhiên phải đi làm.Từ Vương cũng đi tới tập đoàn sau vài ngày nghỉ dưỡng vết thương lành ở nhà.Cô nhớ lại tối hôm qua sau khi dùng bữa ở nhà hàng xong thì về nhà.Cái tên Lăng Từ Vương vô cớ lại nằng nặc muốn cô ngủ bên cạnh mình.Dù rất ngại, nhưng anh lại rất kiên quyết, cô đành chịu thua.Thế là cả buổi tối anh ôm cô ngủ cho đến sáng hôm sau.Từ Vương vốn hay bị giật mình khi ngủ, cả buổi tối khó lòng nào ngủ ngon được.Thế vậy mà hôm qua ngủ với cô, anh lại ngủ rất ổn, không có mất ngủ hay bị giật mình nữa.\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\- Tiểu thư\, cô cùng Lăng chủ tịch đang hẹn hò hay sao ? \_ Trúc Ân ngồi phía trước lái xe\, còn cô ngồi sau đột nhiên nghe bị tra hỏi như vậy có hơi chột dạ\.\- À ừ thì cứ coi như vậy\.\_ Trúc Ân nhìn Bối Doanh trả lời mà ngượng ngùng thì không khỏi buồn cười\.Ai ngờ sống hai mươi năm trên đời\, đây là lần đầu tiên tiểu thư có bạn trai\.Lại còn là một chủ tịch\, một đấng tối cao ở thành phố A này nữa\.Dù thấy Từ Vương không ngại mình lăng xả đỡ đạn cho Bối Doanh, lại còn không gần sắc nữ nhưng vốn có tính kĩ lưỡng, nên Trúc Ân cũng có hơi lo lắng cho Bối Doanh một chút.\- Trúc Ân\, không cần lo tới như vậy\.\_ Bối Doanh thấy vẻ mặt thoáng lo lắng của Trúc Ân nên mới nói vậy\.Trúc Ân là một cô gái tốt\, chỉ là bên ngoài tỏ vẻ mạnh mẽ để bảo vệ cô thôi chứ thật ra bên trong cũng như bao người con gái khác\, yếu đuối và mềm mại\.Tính tình lại còn rất ham chơi\, cô muốn kiếm cho Trúc Ân một người đàn ông có thể nương tựa đến cuối cuộc đời này\.\- Không sao\, em chỉ lo lắng cho chị thôi\.\_ Nghe cô nói\, Trúc Ân mỉm cười\.Chỉ khi ở cùng Trúc Ân hoặc Từ Vương, cô mới có thể cười nói vui vẻ thoải mái được một chút.Hai người này luôn đem lại cho cô một sự bảo bọc, an toàn khi ở bên họ.\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-Tống Thị.Bối Doanh cùng Trúc Ân bước vào, mọi người hết sức bất ngờ.Chuyện hôm trước cô bị bao vây tập kích ai cũng biết, chỉ có chuyện Từ Vương đỡ đạn cho cô là được dìm xuống thôi.\- Chị Bối Doanh\, chị không sao chứ ? \_ Nhân viên A nói\.\- Bối Doanh\, chị có bị thương ở đâu hay không vậy ? Làm tụi em rất lo nha\.\_ Nhân viên B nói\.\- Người hâm mộ của chị hôm qua còn đến đây làm ầm lên rồi hỏi tin tức\.Cứ ngỡ hôm nay chị không đến nên họ không tới đó thôi\.\_ Nhân viên C nói\.Mọi người vây quanh hỏi han cô đủ thứ trên trời dưới đất từ trong ra ngoài, cô chỉ mỉm cười trừ.Bao nhiêu đều là do Trúc Ân trả lời hộ mình.Vốn dĩ chụp hình quảng cáo sản phẩm bên Lăng Thị chưa tới lịch, nên hôm nay cô qua đây để nhận một vài hợp đồng quảng cáo mới và quay cho nốt những lịch trình còn dang dở.Suốt cả một buổi sáng làm việc, cả cơ thể của Bối Doanh như muốn rã rời hẳn ra.Nhưng khuôn mặt không biểu hiện lên điều đó, chỉ lạnh lùng không nói điều gì hết.\- Chị Bối Doanh\, có người gửi quà cho chị\.Em muốn kí nhận dùm nhưng họ không chịu\, muốn đích thân chị nhận\.\_ Trúc Ân từ bên ngoài đi vào trong phòng bất mãn nói\.\- Là ai ? \_ Bối Doanh đang suy nghĩ xem coi ai là người tặng quà cho mình\.Nhưng mãi vẫn không ra\.Nói tới đây, Trúc Ân chỉ biết nhún vai, sau đó không muốn vòng vo, cô đích thân đi ra nhận.Người nhân viên giao hàng thấy cô thì mừng như được mùa, anh ta biết đây là Bối Doanh, tiên nữ sống của thành phố A đây mà.Kí nhận xong, người nhân viên lấy ra đưa cho cả một bó hoa hồng trắng cực kì to luôn.Cả nhân viên trong Tống Thị đều nhìn cô chằm chằm luôn a.Hạ Bối Doanh căn bản không thèm để ý tới những người họ, lấy tay mở tấm thiệp xem xem coi ai là người gửi.Vừa nhìn thấy người gửi mình bó hoa này, cô liền thẳng tay ném nó vào sọt rác gần đó.Sau đó liền đi thẳng lên phòng làm việc ở trên tầng.Trúc Ân chỉ biết bó tay, chỉ cần tiểu thư không thích thì vứt đi như vậy đã là chuyện bình thường hằng ngày rồi !\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-[ Tác giả: @seunghyunttop ].