Tác giả:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Giới thiệu nhân vật chính: 1. Hà Vũ Anh (nữ mười tám tuổi): Sinh viên năm nhất trường Đại học A, là một nữ sinh bình thường học lực ổn. Tên thật: Katsumi. 2. Tô Bình Giang Mạn (Nam hai sáu tuổi): Cựu hội trưởng hội sinh viên Đại học A ra trường cách đây bốn năm. Kiếp trước là một Shinobi vĩ đại thời sơ khai Nhật Bản. Tên thật: Senju Tobirama. 3. Minh Nam Tú (nam hai mươi tuổi): Hội trưởng hội sinh viên Đại học A năm ba. Tên thật: Namikaze Minato. 4. Hoa Anh Đào (nữ mười tám tuổi): Bạn tốt cùng lớp của Vũ Anh. Tuy còn hay mơ mộng tới cậu bạn trai cùng lớp nhưng rất mạnh mẽ. Tên thật: Haruno Sakura. 5. Nam Dư Tú (Nam mười tám tuổi): Cậu bạn cùng lớp với Vũ Anh. Hay bày trò chọc phá trong lớp. Tên thật: Uzumaki Naruto. 6. Sa Sử Kiêu (Nam mười tám tuổi): Cậu bạn cùng lớp Anh Đào rất mến mộ, tính tình lạnh lùng, ít nói. Tên thật: Uchiha Sasuke. 7. Ca Cảnh Sinh (Nam…

Chương 61: Thầy dê xồm

Duyên Nợ Ở Kiếp Thứ HaiTác giả: Mai Anh LêTruyện Đông Phương, Truyện Ngôn Tình *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Giới thiệu nhân vật chính: 1. Hà Vũ Anh (nữ mười tám tuổi): Sinh viên năm nhất trường Đại học A, là một nữ sinh bình thường học lực ổn. Tên thật: Katsumi. 2. Tô Bình Giang Mạn (Nam hai sáu tuổi): Cựu hội trưởng hội sinh viên Đại học A ra trường cách đây bốn năm. Kiếp trước là một Shinobi vĩ đại thời sơ khai Nhật Bản. Tên thật: Senju Tobirama. 3. Minh Nam Tú (nam hai mươi tuổi): Hội trưởng hội sinh viên Đại học A năm ba. Tên thật: Namikaze Minato. 4. Hoa Anh Đào (nữ mười tám tuổi): Bạn tốt cùng lớp của Vũ Anh. Tuy còn hay mơ mộng tới cậu bạn trai cùng lớp nhưng rất mạnh mẽ. Tên thật: Haruno Sakura. 5. Nam Dư Tú (Nam mười tám tuổi): Cậu bạn cùng lớp với Vũ Anh. Hay bày trò chọc phá trong lớp. Tên thật: Uzumaki Naruto. 6. Sa Sử Kiêu (Nam mười tám tuổi): Cậu bạn cùng lớp Anh Đào rất mến mộ, tính tình lạnh lùng, ít nói. Tên thật: Uchiha Sasuke. 7. Ca Cảnh Sinh (Nam… "NAM DƯ TÚ!!!"Cả Vũ Anh và Anh Đào đều hét lên. Tử Tiên bất ngờ đến ngẩn người nhìn chàng trai trước mặt che chắn cho ông ấy khỏi nguy hiểm, sau đó mới hoàn hồn lại rồi kết ấn: "Hà mô khẩu phọc !"Tử Thạch lúc đó chạy ra khỏi phòng Giang Mạn, men theo hành lang chạy thẳng ra khỏi nhà anh nhưng cả căn nhà giờ đã trông giống thực quản của một con cóc. Xung quanh nổi lên những bức tường thịt màu đỏ hồng đang ngồn ngộn di chuyển phủ quanh hành lang nhà Giang Mạn. Hừ! Thuật này lạ quá! Chẳng lẽ Tử Tiên, hắn đã hồi phục sức mạnh thực sự rồi? Chẳng lẽ, hắn mạnh tới vậy sao? Tử Thạch vừa cố chạy trốn, vừa âm thầm nghĩ ngợi. Chẳng ngờ cửa ra đã gần bị bít kín, chỉ lộ ra khoảng nhỏ khiến ánh mặt trời lọt vào.Ở trong phòng, Anh Đào ngay lập tức trị thương cho Dư Tú, còn Vũ Anh dìu Tử Tiên ra khỏi đó."Cái gì? Hắn đã thoát ra khỏi đây!" Tử Tiên lẩm bẩm. "Tử Tiên, ông nói sao cơ?" Vũ Anh hỏi lại."Mau, mau đưa ta tới phòng khách!"Ở phòng khách, các bức tường cũng bị thực quản của cóc bao phủ, duy chỉ có đồ đạc là nguyên vẹn. Ngoài cửa, nơi đáng lẽ đã bị ruột cóc che phủ, lại xuất hiện vài chùm lửa đen cùng vết thủng khiến cho toàn bộ nắng vàng dội vào."Ngọn lửa đen này... là Sasuke làm sao?"Sau khi lôi một cuốn trục hút ngọn lửa đen vào và gấp lại, Tử Tiên vỗ bàn tay xuống đất. Ngay lập tức, mọi thứ xung quanh trở lại bình thường."Sasuke - kun? Cậu ấy có đến đây ư?" Hoa Anh Đào từ ngoài hành lang chạy tới, có hơi bần thần sau khi nghe Tử Tiên gọi tên kiếp trước của Sử Kiêu."Sakura...?" Tử Tiên quay lại nhìn vào Anh Đào một cách phức tạp."Tiên nhân háo sắc, thầy không sao chứ?" Dư Tú ôm vết thương trên vai mình từ từ bước đến dựa tay vào cửa phòng khách, hơi nheo mắt vì đau, cười nhẹ."Naruto... em nên xem lại em đi, vết thương trên vai em..." Tử Tiên ngỡ ngàng và tỏ ra lo lắng."Thầy dê xồm yên tâm, em có Chakra của Cửu Vỹ hồi phục rồi mà!" Nam Dư Tú gắng gượng cười để ông cảm thấy an tâm."Thầy dê xồm ư?" Đúng là Naruto rồi... Tử Tiên cười hiền.Trước nụ cười hiền từ quen thuộc của người thầy từng rất thân thiết với mình, Dư Tú chạy tới ôm chặt Tử Tiên, đôi mắt màu ánh dương không tự chủ nhắm chặt lại: "Jiraiya - sensei, em đã có rất nhiều chuyện muốn nói kể từ lần thầy ra đi!" 

"NAM DƯ TÚ!!!"Cả Vũ Anh và Anh Đào đều hét lên. 

Tử Tiên bất ngờ đến ngẩn người nhìn chàng trai trước mặt che chắn cho ông ấy khỏi nguy hiểm, sau đó mới hoàn hồn lại rồi kết ấn: "Hà mô khẩu phọc !"

Tử Thạch lúc đó chạy ra khỏi phòng Giang Mạn, men theo hành lang chạy thẳng ra khỏi nhà anh nhưng cả căn nhà giờ đã trông giống thực quản của một con cóc. Xung quanh nổi lên những bức tường thịt màu đỏ hồng đang ngồn ngộn di chuyển phủ quanh hành lang nhà Giang Mạn. 

Hừ! Thuật này lạ quá! Chẳng lẽ Tử Tiên, hắn đã hồi phục sức mạnh thực sự rồi? Chẳng lẽ, hắn mạnh tới vậy sao?

 Tử Thạch vừa cố chạy trốn, vừa âm thầm nghĩ ngợi. Chẳng ngờ cửa ra đã gần bị bít kín, chỉ lộ ra khoảng nhỏ khiến ánh mặt trời lọt vào.

Ở trong phòng, Anh Đào ngay lập tức trị thương cho Dư Tú, còn Vũ Anh dìu Tử Tiên ra khỏi đó.

"Cái gì? Hắn đã thoát ra khỏi đây!" Tử Tiên lẩm bẩm. 

"Tử Tiên, ông nói sao cơ?" Vũ Anh hỏi lại.

"Mau, mau đưa ta tới phòng khách!"

Ở phòng khách, các bức tường cũng bị thực quản của cóc bao phủ, duy chỉ có đồ đạc là nguyên vẹn. Ngoài cửa, nơi đáng lẽ đã bị ruột cóc che phủ, lại xuất hiện vài chùm lửa đen cùng vết thủng khiến cho toàn bộ nắng vàng dội vào.

"Ngọn lửa đen này... là Sasuke làm sao?"

Sau khi lôi một cuốn trục hút ngọn lửa đen vào và gấp lại, Tử Tiên vỗ bàn tay xuống đất. Ngay lập tức, mọi thứ xung quanh trở lại bình thường.

"Sasuke - kun? Cậu ấy có đến đây ư?" Hoa Anh Đào từ ngoài hành lang chạy tới, có hơi bần thần sau khi nghe Tử Tiên gọi tên kiếp trước của Sử Kiêu.

"Sakura...?" Tử Tiên quay lại nhìn vào Anh Đào một cách phức tạp.

"Tiên nhân háo sắc, thầy không sao chứ?" Dư Tú ôm vết thương trên vai mình từ từ bước đến dựa tay vào cửa phòng khách, hơi nheo mắt vì đau, cười nhẹ.

"Naruto... em nên xem lại em đi, vết thương trên vai em..." Tử Tiên ngỡ ngàng và tỏ ra lo lắng.

"Thầy dê xồm yên tâm, em có Chakra của Cửu Vỹ hồi phục rồi mà!" Nam Dư Tú gắng gượng cười để ông cảm thấy an tâm.

"Thầy dê xồm ư?" 

Đúng là Naruto rồi...

 Tử Tiên cười hiền.

Trước nụ cười hiền từ quen thuộc của người thầy từng rất thân thiết với mình, Dư Tú chạy tới ôm chặt Tử Tiên, đôi mắt màu ánh dương không tự chủ nhắm chặt lại: "Jiraiya - sensei, em đã có rất nhiều chuyện muốn nói kể từ lần thầy ra đi!" 

Duyên Nợ Ở Kiếp Thứ HaiTác giả: Mai Anh LêTruyện Đông Phương, Truyện Ngôn Tình *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Giới thiệu nhân vật chính: 1. Hà Vũ Anh (nữ mười tám tuổi): Sinh viên năm nhất trường Đại học A, là một nữ sinh bình thường học lực ổn. Tên thật: Katsumi. 2. Tô Bình Giang Mạn (Nam hai sáu tuổi): Cựu hội trưởng hội sinh viên Đại học A ra trường cách đây bốn năm. Kiếp trước là một Shinobi vĩ đại thời sơ khai Nhật Bản. Tên thật: Senju Tobirama. 3. Minh Nam Tú (nam hai mươi tuổi): Hội trưởng hội sinh viên Đại học A năm ba. Tên thật: Namikaze Minato. 4. Hoa Anh Đào (nữ mười tám tuổi): Bạn tốt cùng lớp của Vũ Anh. Tuy còn hay mơ mộng tới cậu bạn trai cùng lớp nhưng rất mạnh mẽ. Tên thật: Haruno Sakura. 5. Nam Dư Tú (Nam mười tám tuổi): Cậu bạn cùng lớp với Vũ Anh. Hay bày trò chọc phá trong lớp. Tên thật: Uzumaki Naruto. 6. Sa Sử Kiêu (Nam mười tám tuổi): Cậu bạn cùng lớp Anh Đào rất mến mộ, tính tình lạnh lùng, ít nói. Tên thật: Uchiha Sasuke. 7. Ca Cảnh Sinh (Nam… "NAM DƯ TÚ!!!"Cả Vũ Anh và Anh Đào đều hét lên. Tử Tiên bất ngờ đến ngẩn người nhìn chàng trai trước mặt che chắn cho ông ấy khỏi nguy hiểm, sau đó mới hoàn hồn lại rồi kết ấn: "Hà mô khẩu phọc !"Tử Thạch lúc đó chạy ra khỏi phòng Giang Mạn, men theo hành lang chạy thẳng ra khỏi nhà anh nhưng cả căn nhà giờ đã trông giống thực quản của một con cóc. Xung quanh nổi lên những bức tường thịt màu đỏ hồng đang ngồn ngộn di chuyển phủ quanh hành lang nhà Giang Mạn. Hừ! Thuật này lạ quá! Chẳng lẽ Tử Tiên, hắn đã hồi phục sức mạnh thực sự rồi? Chẳng lẽ, hắn mạnh tới vậy sao? Tử Thạch vừa cố chạy trốn, vừa âm thầm nghĩ ngợi. Chẳng ngờ cửa ra đã gần bị bít kín, chỉ lộ ra khoảng nhỏ khiến ánh mặt trời lọt vào.Ở trong phòng, Anh Đào ngay lập tức trị thương cho Dư Tú, còn Vũ Anh dìu Tử Tiên ra khỏi đó."Cái gì? Hắn đã thoát ra khỏi đây!" Tử Tiên lẩm bẩm. "Tử Tiên, ông nói sao cơ?" Vũ Anh hỏi lại."Mau, mau đưa ta tới phòng khách!"Ở phòng khách, các bức tường cũng bị thực quản của cóc bao phủ, duy chỉ có đồ đạc là nguyên vẹn. Ngoài cửa, nơi đáng lẽ đã bị ruột cóc che phủ, lại xuất hiện vài chùm lửa đen cùng vết thủng khiến cho toàn bộ nắng vàng dội vào."Ngọn lửa đen này... là Sasuke làm sao?"Sau khi lôi một cuốn trục hút ngọn lửa đen vào và gấp lại, Tử Tiên vỗ bàn tay xuống đất. Ngay lập tức, mọi thứ xung quanh trở lại bình thường."Sasuke - kun? Cậu ấy có đến đây ư?" Hoa Anh Đào từ ngoài hành lang chạy tới, có hơi bần thần sau khi nghe Tử Tiên gọi tên kiếp trước của Sử Kiêu."Sakura...?" Tử Tiên quay lại nhìn vào Anh Đào một cách phức tạp."Tiên nhân háo sắc, thầy không sao chứ?" Dư Tú ôm vết thương trên vai mình từ từ bước đến dựa tay vào cửa phòng khách, hơi nheo mắt vì đau, cười nhẹ."Naruto... em nên xem lại em đi, vết thương trên vai em..." Tử Tiên ngỡ ngàng và tỏ ra lo lắng."Thầy dê xồm yên tâm, em có Chakra của Cửu Vỹ hồi phục rồi mà!" Nam Dư Tú gắng gượng cười để ông cảm thấy an tâm."Thầy dê xồm ư?" Đúng là Naruto rồi... Tử Tiên cười hiền.Trước nụ cười hiền từ quen thuộc của người thầy từng rất thân thiết với mình, Dư Tú chạy tới ôm chặt Tử Tiên, đôi mắt màu ánh dương không tự chủ nhắm chặt lại: "Jiraiya - sensei, em đã có rất nhiều chuyện muốn nói kể từ lần thầy ra đi!" 

Chương 61: Thầy dê xồm