Chương 1: Mầm mống tai họa này là của ai? *Thụ tỉnh nhân tạo hả mẹ?” Tô Phương Dung không ngờ mẹ chồng cô lại có thể đưa ra yêu cầu như vậy. Bà Quý nói bằng giọng bất đắc dĩ: “Phương Dung, mẹ biết nếu làm như thế thì con sẽ rất tủi thân, nhưng mà… con cũng biết tình trạng của Bình Long như thế nào rồi mà, thằng bé đã hôn mê hơn một năm trời, cũng không biết bao giờ mới có thể tỉnh lại. Nhà họ Quý chúng ta không. thể không có người nối dõi được con ơi” Tô Phương Dung cau mày rồi cắn răng nói “Mẹ, con đồng ý” “Thật sao? Ôi trời, vậy thì tốt quá rồi!” Bà Quý kích động không thôi: “Phương Dung này, mẹ biết con là đứa hiểu chuyện mà. Sau này chắc chắn mẹ sẽ không để Bình Long phụ lòng con đâu.” Nói đến đó mắt bà ta lại đỏ hoe: “Nếu như: thẳng bé có thể tỉnh lại thì tốt quá.” “Anh ấy sẽ tỉnh lại mà mẹ” Tô Phương Dung an ủi mẹ chồng bằng giọng quan tâm. Suốt một năm nay, cô luôn tự an ủi mình bằng cách này, dốc hết sức lực chăm sóc Bình Long vẫn luôn hôn mê bất tỉnh, chăm sóc tình yêu duy…
Chương 7
Tổng Tài Sủng Vợ Điên CuồngTác giả: Chi NhoTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Mầm mống tai họa này là của ai? *Thụ tỉnh nhân tạo hả mẹ?” Tô Phương Dung không ngờ mẹ chồng cô lại có thể đưa ra yêu cầu như vậy. Bà Quý nói bằng giọng bất đắc dĩ: “Phương Dung, mẹ biết nếu làm như thế thì con sẽ rất tủi thân, nhưng mà… con cũng biết tình trạng của Bình Long như thế nào rồi mà, thằng bé đã hôn mê hơn một năm trời, cũng không biết bao giờ mới có thể tỉnh lại. Nhà họ Quý chúng ta không. thể không có người nối dõi được con ơi” Tô Phương Dung cau mày rồi cắn răng nói “Mẹ, con đồng ý” “Thật sao? Ôi trời, vậy thì tốt quá rồi!” Bà Quý kích động không thôi: “Phương Dung này, mẹ biết con là đứa hiểu chuyện mà. Sau này chắc chắn mẹ sẽ không để Bình Long phụ lòng con đâu.” Nói đến đó mắt bà ta lại đỏ hoe: “Nếu như: thẳng bé có thể tỉnh lại thì tốt quá.” “Anh ấy sẽ tỉnh lại mà mẹ” Tô Phương Dung an ủi mẹ chồng bằng giọng quan tâm. Suốt một năm nay, cô luôn tự an ủi mình bằng cách này, dốc hết sức lực chăm sóc Bình Long vẫn luôn hôn mê bất tỉnh, chăm sóc tình yêu duy… Chương 7: Chết rồi, quên không tắt máyTô Phương Dung cười gật đầu rồi lại có phần tò mò hỏi: “Chuyện gì quan trọng đến mức cần đích thân tổng giám đốc ra mặt thế?”Phú Quý vừa soi gương vừa nói: “Mỗi lần khai trương cửa hàng mới thì tổng giám đốc đều sẽ tự mình đến đây chỉ đạo công tác, đãi ngộ này trong cả công ty chỉ có bộ phận phát triển chúng ta mới có thể nhận được”Dứt lời, anh ta dùng cánh tay đấy cô: “Không tệ đúng không, ngày đầu tiên cô đi làm đã có thể nhìn thấy tổng giám đốc rồi. Anh ấy thường xuyên đi vòng quanh thế giới nên rất khó gặp đấy”Rất nhanh, tất cả mọi người đã tập hợp tại phòng họp lớn, giám đốc Ngôn và Tiêu Bảo Lộc chia ra ngồi ở hai đầu, ghế chủ trì ở giữa để trống Hiển nhiên, đây là để lại cho tổng giám đốc.Không lâu sau, cửa bị đẩy ra và có mấy người đivà , người đàn ông đi đầu với bước chân bình thản còn mấy người đăng sau đều giữ một khoảng cách lễ phép với anh Với sự xuất hiện của anh, trong phòng họp lập tức trở nên lặng ngắt như tờ.Tô Phương Dung cũng không dám chớp mắt, giống như theo lời Phú Quý thì ngày đầu tiên đi làm đã có thể nhìn thấy tổng giám đốc khiến con chim nhỏ như cô có phần phấn chấn.Tô Phương Dung không dám nhìn trằng trợn mà chỉ thầm đánh giá anh.Xung quanh người anh bao trùm một hơi thở lạnh thấu xương, thậm chí nó bắt đầu từ từ tràn ngập cả phòng họp. Đó là loại khí chất cao quý trời sinh nhưng chỉ vừa mới gặp đã hiện rõ ra, dù là giám đốc Ngôn cũng không dám thở mạnh Tô Phương Dung nhìn bỗng nhiên cảm thấy bóng dáng này có phần quen thuộc.Cô phút chốc nghĩ ra, đó chính là người hôm qua cô đến phỏng vấn bắt gặp ở chỗ chờ thang.máy.Tần Lệ Phong cởi nút áo khoác vest ra, sau khi ngồi xuống cũng không lãng phí thời gian cho lời dạo đầu mà lập tức nói: “Cửa hàng mới ở thành phố kia cuối tuần sẽ thử kinh doanh, công việc sắp xếp thế nào rồi?”Giọng nói của anh hơi trầm, vừa nói vừa cúi đầu xem tài liệu đã được chuẩn bị, giám đốc Ngôn vội vàng báo cáo: “Ngoại trừ việc huấn luyện nhân viên trong cửa hàng thì những thứ khác đều xong rồi”Hiệu suất làm việc của Tần Lệ Phong rất cao, vấn đề đặt ra đều trúng vào chỗ quan trọng, dần dần khiến trên trán giám đốc Ngôn cũng toát mồ hôi lạnh.Bỗng nhiên, một tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên.“Nhanh sử dụng côn nhị khúc, hừ hừ ha ha…Nhanh sử dụng côn nhị khúc, hừ hừ ha ha..”Tất cả mọi người đều hoảng sợ, mặt giám đốc.Ngôn đen lại, nhanh chóng tìm nơi phát ra tiếng chuông Tô Phương Dung chỉ cảm thấy đầu nố vang một tiếng “Ong”, tay chân luống cuống lấy di động ra cũng không nhìn ai gọi điện đến mà lập tức tắt máy đi.Trong phòng họp lại lặng ngắt như tờ.Cô cứng đờ ngẩng đầu lên, phát hiện tất cả ánh mắt của mọi người đều tập trung trên người mình, hai má thoắt cái đỏ như lửa đốt.Bên cạnh, vẻ mặt của Phú Quý chỉ hận rèn sắt không thành thép.Tiêu Bảo Lộc thò đầu ra khi thấy là Tô Phương Dung thì chân mày nhướng lên.Lúc này không có ai dám nói chuyện, Tô Phương Dung thậm chí có thể nghe thấy tiếng hít thở của bản thân, hai bàn tay buông xuống cũng không kiêm chế được mà run lên Chết tiệt! Làm sao cô lại quên tắt di động khi đi họp chứ?Nhưng bây giờ hối hận cũng không có ích gì, cô lập tức đứng dậy cúi gập lưng: “Thật xin lỗi, thật xin lỗi, tôi quên tắt di động…”Giám đốc Ngôn tức giận trừng mắt nhìn cô, vội vàng nói: “Tổng giám đốc Tần, cô ấy là người mới, hôm nay là ngày đầu tiên đi làm nên mới..”Cơ thể Tân Lệ Phong dựa vào ghế, đôi mắt tối đen như mực cực kỳ yên tĩnh, không thấy một chút cảm xúc nào nhưng đôi môi mỏng của anh mím lại thể hiện rõ sự sắc bén.Anh nói không nhanh không chậm: “Cô có biết mình đang làm lãng phí thời gian của mọi người không?”
Chương 7: Chết rồi, quên không tắt máy
Tô Phương Dung cười gật đầu rồi lại có phần tò mò hỏi: “Chuyện gì quan trọng đến mức cần đích thân tổng giám đốc ra mặt thế?”
Phú Quý vừa soi gương vừa nói: “Mỗi lần khai trương cửa hàng mới thì tổng giám đốc đều sẽ tự mình đến đây chỉ đạo công tác, đãi ngộ này trong cả công ty chỉ có bộ phận phát triển chúng ta mới có thể nhận được”
Dứt lời, anh ta dùng cánh tay đấy cô: “Không tệ đúng không, ngày đầu tiên cô đi làm đã có thể nhìn thấy tổng giám đốc rồi. Anh ấy thường xuyên đi vòng quanh thế giới nên rất khó gặp đấy”
Rất nhanh, tất cả mọi người đã tập hợp tại phòng họp lớn, giám đốc Ngôn và Tiêu Bảo Lộc chia ra ngồi ở hai đầu, ghế chủ trì ở giữa để trống Hiển nhiên, đây là để lại cho tổng giám đốc.
Không lâu sau, cửa bị đẩy ra và có mấy người đivà , người đàn ông đi đầu với bước chân bình thản còn mấy người đăng sau đều giữ một khoảng cách lễ phép với anh Với sự xuất hiện của anh, trong phòng họp lập tức trở nên lặng ngắt như tờ.
Tô Phương Dung cũng không dám chớp mắt, giống như theo lời Phú Quý thì ngày đầu tiên đi làm đã có thể nhìn thấy tổng giám đốc khiến con chim nhỏ như cô có phần phấn chấn.
Tô Phương Dung không dám nhìn trằng trợn mà chỉ thầm đánh giá anh.
Xung quanh người anh bao trùm một hơi thở lạnh thấu xương, thậm chí nó bắt đầu từ từ tràn ngập cả phòng họp. Đó là loại khí chất cao quý trời sinh nhưng chỉ vừa mới gặp đã hiện rõ ra, dù là giám đốc Ngôn cũng không dám thở mạnh Tô Phương Dung nhìn bỗng nhiên cảm thấy bóng dáng này có phần quen thuộc.
Cô phút chốc nghĩ ra, đó chính là người hôm qua cô đến phỏng vấn bắt gặp ở chỗ chờ thang.
máy.
Tần Lệ Phong cởi nút áo khoác vest ra, sau khi ngồi xuống cũng không lãng phí thời gian cho lời dạo đầu mà lập tức nói: “Cửa hàng mới ở thành phố kia cuối tuần sẽ thử kinh doanh, công việc sắp xếp thế nào rồi?”
Giọng nói của anh hơi trầm, vừa nói vừa cúi đầu xem tài liệu đã được chuẩn bị, giám đốc Ngôn vội vàng báo cáo: “Ngoại trừ việc huấn luyện nhân viên trong cửa hàng thì những thứ khác đều xong rồi”
Hiệu suất làm việc của Tần Lệ Phong rất cao, vấn đề đặt ra đều trúng vào chỗ quan trọng, dần dần khiến trên trán giám đốc Ngôn cũng toát mồ hôi lạnh.
Bỗng nhiên, một tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên.
“Nhanh sử dụng côn nhị khúc, hừ hừ ha ha…
Nhanh sử dụng côn nhị khúc, hừ hừ ha ha..”
Tất cả mọi người đều hoảng sợ, mặt giám đốc.
Ngôn đen lại, nhanh chóng tìm nơi phát ra tiếng chuông Tô Phương Dung chỉ cảm thấy đầu nố vang một tiếng “Ong”, tay chân luống cuống lấy di động ra cũng không nhìn ai gọi điện đến mà lập tức tắt máy đi.
Trong phòng họp lại lặng ngắt như tờ.
Cô cứng đờ ngẩng đầu lên, phát hiện tất cả ánh mắt của mọi người đều tập trung trên người mình, hai má thoắt cái đỏ như lửa đốt.
Bên cạnh, vẻ mặt của Phú Quý chỉ hận rèn sắt không thành thép.
Tiêu Bảo Lộc thò đầu ra khi thấy là Tô Phương Dung thì chân mày nhướng lên.
Lúc này không có ai dám nói chuyện, Tô Phương Dung thậm chí có thể nghe thấy tiếng hít thở của bản thân, hai bàn tay buông xuống cũng không kiêm chế được mà run lên Chết tiệt! Làm sao cô lại quên tắt di động khi đi họp chứ?
Nhưng bây giờ hối hận cũng không có ích gì, cô lập tức đứng dậy cúi gập lưng: “Thật xin lỗi, thật xin lỗi, tôi quên tắt di động…”
Giám đốc Ngôn tức giận trừng mắt nhìn cô, vội vàng nói: “Tổng giám đốc Tần, cô ấy là người mới, hôm nay là ngày đầu tiên đi làm nên mới..”
Cơ thể Tân Lệ Phong dựa vào ghế, đôi mắt tối đen như mực cực kỳ yên tĩnh, không thấy một chút cảm xúc nào nhưng đôi môi mỏng của anh mím lại thể hiện rõ sự sắc bén.
Anh nói không nhanh không chậm: “Cô có biết mình đang làm lãng phí thời gian của mọi người không?”
Tổng Tài Sủng Vợ Điên CuồngTác giả: Chi NhoTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Mầm mống tai họa này là của ai? *Thụ tỉnh nhân tạo hả mẹ?” Tô Phương Dung không ngờ mẹ chồng cô lại có thể đưa ra yêu cầu như vậy. Bà Quý nói bằng giọng bất đắc dĩ: “Phương Dung, mẹ biết nếu làm như thế thì con sẽ rất tủi thân, nhưng mà… con cũng biết tình trạng của Bình Long như thế nào rồi mà, thằng bé đã hôn mê hơn một năm trời, cũng không biết bao giờ mới có thể tỉnh lại. Nhà họ Quý chúng ta không. thể không có người nối dõi được con ơi” Tô Phương Dung cau mày rồi cắn răng nói “Mẹ, con đồng ý” “Thật sao? Ôi trời, vậy thì tốt quá rồi!” Bà Quý kích động không thôi: “Phương Dung này, mẹ biết con là đứa hiểu chuyện mà. Sau này chắc chắn mẹ sẽ không để Bình Long phụ lòng con đâu.” Nói đến đó mắt bà ta lại đỏ hoe: “Nếu như: thẳng bé có thể tỉnh lại thì tốt quá.” “Anh ấy sẽ tỉnh lại mà mẹ” Tô Phương Dung an ủi mẹ chồng bằng giọng quan tâm. Suốt một năm nay, cô luôn tự an ủi mình bằng cách này, dốc hết sức lực chăm sóc Bình Long vẫn luôn hôn mê bất tỉnh, chăm sóc tình yêu duy… Chương 7: Chết rồi, quên không tắt máyTô Phương Dung cười gật đầu rồi lại có phần tò mò hỏi: “Chuyện gì quan trọng đến mức cần đích thân tổng giám đốc ra mặt thế?”Phú Quý vừa soi gương vừa nói: “Mỗi lần khai trương cửa hàng mới thì tổng giám đốc đều sẽ tự mình đến đây chỉ đạo công tác, đãi ngộ này trong cả công ty chỉ có bộ phận phát triển chúng ta mới có thể nhận được”Dứt lời, anh ta dùng cánh tay đấy cô: “Không tệ đúng không, ngày đầu tiên cô đi làm đã có thể nhìn thấy tổng giám đốc rồi. Anh ấy thường xuyên đi vòng quanh thế giới nên rất khó gặp đấy”Rất nhanh, tất cả mọi người đã tập hợp tại phòng họp lớn, giám đốc Ngôn và Tiêu Bảo Lộc chia ra ngồi ở hai đầu, ghế chủ trì ở giữa để trống Hiển nhiên, đây là để lại cho tổng giám đốc.Không lâu sau, cửa bị đẩy ra và có mấy người đivà , người đàn ông đi đầu với bước chân bình thản còn mấy người đăng sau đều giữ một khoảng cách lễ phép với anh Với sự xuất hiện của anh, trong phòng họp lập tức trở nên lặng ngắt như tờ.Tô Phương Dung cũng không dám chớp mắt, giống như theo lời Phú Quý thì ngày đầu tiên đi làm đã có thể nhìn thấy tổng giám đốc khiến con chim nhỏ như cô có phần phấn chấn.Tô Phương Dung không dám nhìn trằng trợn mà chỉ thầm đánh giá anh.Xung quanh người anh bao trùm một hơi thở lạnh thấu xương, thậm chí nó bắt đầu từ từ tràn ngập cả phòng họp. Đó là loại khí chất cao quý trời sinh nhưng chỉ vừa mới gặp đã hiện rõ ra, dù là giám đốc Ngôn cũng không dám thở mạnh Tô Phương Dung nhìn bỗng nhiên cảm thấy bóng dáng này có phần quen thuộc.Cô phút chốc nghĩ ra, đó chính là người hôm qua cô đến phỏng vấn bắt gặp ở chỗ chờ thang.máy.Tần Lệ Phong cởi nút áo khoác vest ra, sau khi ngồi xuống cũng không lãng phí thời gian cho lời dạo đầu mà lập tức nói: “Cửa hàng mới ở thành phố kia cuối tuần sẽ thử kinh doanh, công việc sắp xếp thế nào rồi?”Giọng nói của anh hơi trầm, vừa nói vừa cúi đầu xem tài liệu đã được chuẩn bị, giám đốc Ngôn vội vàng báo cáo: “Ngoại trừ việc huấn luyện nhân viên trong cửa hàng thì những thứ khác đều xong rồi”Hiệu suất làm việc của Tần Lệ Phong rất cao, vấn đề đặt ra đều trúng vào chỗ quan trọng, dần dần khiến trên trán giám đốc Ngôn cũng toát mồ hôi lạnh.Bỗng nhiên, một tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên.“Nhanh sử dụng côn nhị khúc, hừ hừ ha ha…Nhanh sử dụng côn nhị khúc, hừ hừ ha ha..”Tất cả mọi người đều hoảng sợ, mặt giám đốc.Ngôn đen lại, nhanh chóng tìm nơi phát ra tiếng chuông Tô Phương Dung chỉ cảm thấy đầu nố vang một tiếng “Ong”, tay chân luống cuống lấy di động ra cũng không nhìn ai gọi điện đến mà lập tức tắt máy đi.Trong phòng họp lại lặng ngắt như tờ.Cô cứng đờ ngẩng đầu lên, phát hiện tất cả ánh mắt của mọi người đều tập trung trên người mình, hai má thoắt cái đỏ như lửa đốt.Bên cạnh, vẻ mặt của Phú Quý chỉ hận rèn sắt không thành thép.Tiêu Bảo Lộc thò đầu ra khi thấy là Tô Phương Dung thì chân mày nhướng lên.Lúc này không có ai dám nói chuyện, Tô Phương Dung thậm chí có thể nghe thấy tiếng hít thở của bản thân, hai bàn tay buông xuống cũng không kiêm chế được mà run lên Chết tiệt! Làm sao cô lại quên tắt di động khi đi họp chứ?Nhưng bây giờ hối hận cũng không có ích gì, cô lập tức đứng dậy cúi gập lưng: “Thật xin lỗi, thật xin lỗi, tôi quên tắt di động…”Giám đốc Ngôn tức giận trừng mắt nhìn cô, vội vàng nói: “Tổng giám đốc Tần, cô ấy là người mới, hôm nay là ngày đầu tiên đi làm nên mới..”Cơ thể Tân Lệ Phong dựa vào ghế, đôi mắt tối đen như mực cực kỳ yên tĩnh, không thấy một chút cảm xúc nào nhưng đôi môi mỏng của anh mím lại thể hiện rõ sự sắc bén.Anh nói không nhanh không chậm: “Cô có biết mình đang làm lãng phí thời gian của mọi người không?”