Tác giả:

Chương 1: Mầm mống tai họa này là của ai? *Thụ tỉnh nhân tạo hả mẹ?” Tô Phương Dung không ngờ mẹ chồng cô lại có thể đưa ra yêu cầu như vậy. Bà Quý nói bằng giọng bất đắc dĩ: “Phương Dung, mẹ biết nếu làm như thế thì con sẽ rất tủi thân, nhưng mà… con cũng biết tình trạng của Bình Long như thế nào rồi mà, thằng bé đã hôn mê hơn một năm trời, cũng không biết bao giờ mới có thể tỉnh lại. Nhà họ Quý chúng ta không. thể không có người nối dõi được con ơi” Tô Phương Dung cau mày rồi cắn răng nói “Mẹ, con đồng ý” “Thật sao? Ôi trời, vậy thì tốt quá rồi!” Bà Quý kích động không thôi: “Phương Dung này, mẹ biết con là đứa hiểu chuyện mà. Sau này chắc chắn mẹ sẽ không để Bình Long phụ lòng con đâu.” Nói đến đó mắt bà ta lại đỏ hoe: “Nếu như: thẳng bé có thể tỉnh lại thì tốt quá.” “Anh ấy sẽ tỉnh lại mà mẹ” Tô Phương Dung an ủi mẹ chồng bằng giọng quan tâm. Suốt một năm nay, cô luôn tự an ủi mình bằng cách này, dốc hết sức lực chăm sóc Bình Long vẫn luôn hôn mê bất tỉnh, chăm sóc tình yêu duy…

Chương 15

Tổng Tài Sủng Vợ Điên CuồngTác giả: Chi NhoTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Mầm mống tai họa này là của ai? *Thụ tỉnh nhân tạo hả mẹ?” Tô Phương Dung không ngờ mẹ chồng cô lại có thể đưa ra yêu cầu như vậy. Bà Quý nói bằng giọng bất đắc dĩ: “Phương Dung, mẹ biết nếu làm như thế thì con sẽ rất tủi thân, nhưng mà… con cũng biết tình trạng của Bình Long như thế nào rồi mà, thằng bé đã hôn mê hơn một năm trời, cũng không biết bao giờ mới có thể tỉnh lại. Nhà họ Quý chúng ta không. thể không có người nối dõi được con ơi” Tô Phương Dung cau mày rồi cắn răng nói “Mẹ, con đồng ý” “Thật sao? Ôi trời, vậy thì tốt quá rồi!” Bà Quý kích động không thôi: “Phương Dung này, mẹ biết con là đứa hiểu chuyện mà. Sau này chắc chắn mẹ sẽ không để Bình Long phụ lòng con đâu.” Nói đến đó mắt bà ta lại đỏ hoe: “Nếu như: thẳng bé có thể tỉnh lại thì tốt quá.” “Anh ấy sẽ tỉnh lại mà mẹ” Tô Phương Dung an ủi mẹ chồng bằng giọng quan tâm. Suốt một năm nay, cô luôn tự an ủi mình bằng cách này, dốc hết sức lực chăm sóc Bình Long vẫn luôn hôn mê bất tỉnh, chăm sóc tình yêu duy… Chương 15: Chỉ là vì công việcTô Phương Dung vội vã về nhà lấy giấy tờ rồi đến cục dân chính.Đến nơi, cô không kiềm chế được mà nhớ đến cảm lần đầu tiên mình đến đăng ký kết hôn.Lúc đó Quý Bình Long vừa mới gặp chuyện nên cô đã đến đó một mình. Vì nhà họ Quý đã sớm sắp xếp ổn thỏa hết nên cô cũng làm xong thủ tục một cách nhanh chóng. Lúc đó cô chỉ nghĩ nếu đã chọn ai rồi thì sẽ ở bên người đó trọn đời trọn kiếp, dù cho Bình Long có tỉnh lại hay không thì cô cũng sẽ kiên trì ở bên anh ta đến cùng.Nhưng ai ngờ cô lại đến đây lần thứ hai trong đời.Ba giờ kém mười lăm, Tân Lệ Phong vẫn chưa đến, Tô Phương Dung đứng một mình ở cổng, thỉnh thoảng lại có một đôi tình nhân đi lướt qua cô. Mặt mày ai nấy cũng nở nụ cười vì hạnh phúc bé nhỏ của mình, chỉ có mỗi mình cô là cô đơn lẻ bóng.Lúc gần đến ba giờ thì chiếc Cadillac One màu đen từ từ chạy đến và dừng ngay trước cổng.Tài xế mở cửa xe, Tần Lệ Phong bước từ trong xe ra, vừa đi vừa nói chuyện điện thoại qua tai nghe đeo trên tai.“Được, vậy cứ sắp xếp như vậy đi” Anh tắt máy rồi đi về phía Tô Phương Dung.Tô Phương Dung vô duyên vô cớ cảm thấy căng thẳng.Băng gạc quấn trên đầu anh đã được gỡ xuống, vết thương trên trán đã được tóc mái che lại nhưng thỉnh thoảng khi tóc bị gió thổi bay thì vẫn có thể nhìn thấy thấp thoáng vết hằn đỏ.“Vào trong đi” Anh nói.“Ừm”Tô Phương Dung chầm chậm quay người, bước chân đầy do dự.Cô không kiềm được mà tự hỏi bản thân, lẽ nào thật sự phải đăng ký kết hôn với anh sao?Mặc dù với gia thế và tướng mạo của Tần Lệ Phong thì dù cho kết hôn giả thì cô cũng đã hời rồi nhưng cô vấn thấy bất an trong lòng.“Đợi một lát”Tần Lệ Phong lại dừng lại và nghe điện thoại.Anh từ từ chau chặt mày và nói: “Sao giờ mới báo?” Anh nói rồi quay người lại, bước xuống bậc tam cấp, chạy thẳng đến chiếc Cadillac One bắt mắt.“Tôi sẽ qua đó ngay” Anh tắt máy rồi ngồi vào trong xe.Tô Phương Dung ngây người ra, không phải…không phải là phải đăng ký sao?Vậy bây giờ anh như thế là có ý gì?Hình như Tần Lệ Phong đột nhiên nhớ ra cô nên đã mở cửa sổ xe, liếc cô một cái rồi nói: “Tôi sẽ sắp xếp, lát nữa cô cứ vào đó là được”Tô Phương Dung không thể tin nổi, cô bước xuống mấy bước rồi nói: “Nhưng… nhưng những chuyện như thế này chẳng phải nên có mặt hai người sao?”Cô quên mất sự do dự lúc nãy, cô không muốn bản thân lại phải một mình đến chỗ này lần thứ hai, dù chỉ là diễn kịch thì cô cũng hi vọng nó là một cái kết hạnh phúc. Ít ra thì cô còn có thể bù đắp cho sự nuối tiếc trong lần đầu tiên của mình.Tần Lệ Phong nhướng mày, liếc cô một cái rồi mỉm cười lạnh lùng.“Tôi tưởng là cô sẽ không mong đợi chuyện này: “Tôi…” Tô Phương Dung đột nhiên ngây ra, chỉ muốn cắn đứt lưỡi mình.Sao cô phải như thế?Cứ làm như cô rất muốn đăng ký kết hôn với anh vậy.“Tôi cần phải đi giải quyết một vấn đề nan giải” Anh vừa nói vừa rút ra một xấp tiền từ trong ví, không thèm đếm mà cứ thế đưa qua cho cô và nói: “Mua một ít trái cây, tối nay đến thăm bà nội”Tô Phương Dung nhìn chăm chằm vào xấp tiền trong tay anh, nhíu mày nói: “Không cần nhiều như thế”Dường như anh không muốn cô làm mất thời gian của mình nên đưa tiền cho tài xế để tài xế nhét vào tay cô.“Mặc một bộ đồ cho ra hồn rồi đợi tôi, giải quyết xong công việc thì tôi sẽ đến đón cô.”Cửa sổ xe được kéo lên, chiếc xe từ từ được lái ra xa khỏi tầm mắt của cô.Tô Phương Dung nhìn số tiền trong tay, cô rất ghét cảm giác bị người khác dùng tiền sai khiến mình như thế.Cô một mình đi vào trong, quả nhiên là có người đích thân ra đón rồi nhanh chóng giúp cô và Tần Lệ Phong làm xong thủ tục. Tô Phương Dung cầm giấy chứng nhận đỏ thắm mà lòng thấy rối ren.Cô không ngừng thuyết phục bản thân chuyện này chỉ là vì công việc, vì công việc thôi, không phải là gì khác.

Chương 15: Chỉ là vì công việc

Tô Phương Dung vội vã về nhà lấy giấy tờ rồi đến cục dân chính.

Đến nơi, cô không kiềm chế được mà nhớ đến cảm lần đầu tiên mình đến đăng ký kết hôn.

Lúc đó Quý Bình Long vừa mới gặp chuyện nên cô đã đến đó một mình. Vì nhà họ Quý đã sớm sắp xếp ổn thỏa hết nên cô cũng làm xong thủ tục một cách nhanh chóng. Lúc đó cô chỉ nghĩ nếu đã chọn ai rồi thì sẽ ở bên người đó trọn đời trọn kiếp, dù cho Bình Long có tỉnh lại hay không thì cô cũng sẽ kiên trì ở bên anh ta đến cùng.

Nhưng ai ngờ cô lại đến đây lần thứ hai trong đời.

Ba giờ kém mười lăm, Tân Lệ Phong vẫn chưa đến, Tô Phương Dung đứng một mình ở cổng, thỉnh thoảng lại có một đôi tình nhân đi lướt qua cô. Mặt mày ai nấy cũng nở nụ cười vì hạnh phúc bé nhỏ của mình, chỉ có mỗi mình cô là cô đơn lẻ bóng.

Lúc gần đến ba giờ thì chiếc Cadillac One màu đen từ từ chạy đến và dừng ngay trước cổng.

Tài xế mở cửa xe, Tần Lệ Phong bước từ trong xe ra, vừa đi vừa nói chuyện điện thoại qua tai nghe đeo trên tai.

“Được, vậy cứ sắp xếp như vậy đi” Anh tắt máy rồi đi về phía Tô Phương Dung.

Tô Phương Dung vô duyên vô cớ cảm thấy căng thẳng.

Băng gạc quấn trên đầu anh đã được gỡ xuống, vết thương trên trán đã được tóc mái che lại nhưng thỉnh thoảng khi tóc bị gió thổi bay thì vẫn có thể nhìn thấy thấp thoáng vết hằn đỏ.

“Vào trong đi” Anh nói.

“Ừm”

Tô Phương Dung chầm chậm quay người, bước chân đầy do dự.

Cô không kiềm được mà tự hỏi bản thân, lẽ nào thật sự phải đăng ký kết hôn với anh sao?

Mặc dù với gia thế và tướng mạo của Tần Lệ Phong thì dù cho kết hôn giả thì cô cũng đã hời rồi nhưng cô vấn thấy bất an trong lòng.

“Đợi một lát”

Tần Lệ Phong lại dừng lại và nghe điện thoại.

Anh từ từ chau chặt mày và nói: “Sao giờ mới báo?” Anh nói rồi quay người lại, bước xuống bậc tam cấp, chạy thẳng đến chiếc Cadillac One bắt mắt.

“Tôi sẽ qua đó ngay” Anh tắt máy rồi ngồi vào trong xe.

Tô Phương Dung ngây người ra, không phải…

không phải là phải đăng ký sao?

Vậy bây giờ anh như thế là có ý gì?

Hình như Tần Lệ Phong đột nhiên nhớ ra cô nên đã mở cửa sổ xe, liếc cô một cái rồi nói: “Tôi sẽ sắp xếp, lát nữa cô cứ vào đó là được”

Tô Phương Dung không thể tin nổi, cô bước xuống mấy bước rồi nói: “Nhưng… nhưng những chuyện như thế này chẳng phải nên có mặt hai người sao?”

Cô quên mất sự do dự lúc nãy, cô không muốn bản thân lại phải một mình đến chỗ này lần thứ hai, dù chỉ là diễn kịch thì cô cũng hi vọng nó là một cái kết hạnh phúc. Ít ra thì cô còn có thể bù đắp cho sự nuối tiếc trong lần đầu tiên của mình.

Tần Lệ Phong nhướng mày, liếc cô một cái rồi mỉm cười lạnh lùng.

“Tôi tưởng là cô sẽ không mong đợi chuyện này: “Tôi…” Tô Phương Dung đột nhiên ngây ra, chỉ muốn cắn đứt lưỡi mình.

Sao cô phải như thế?

Cứ làm như cô rất muốn đăng ký kết hôn với anh vậy.

“Tôi cần phải đi giải quyết một vấn đề nan giải” Anh vừa nói vừa rút ra một xấp tiền từ trong ví, không thèm đếm mà cứ thế đưa qua cho cô và nói: “Mua một ít trái cây, tối nay đến thăm bà nội”

Tô Phương Dung nhìn chăm chằm vào xấp tiền trong tay anh, nhíu mày nói: “Không cần nhiều như thế”

Dường như anh không muốn cô làm mất thời gian của mình nên đưa tiền cho tài xế để tài xế nhét vào tay cô.

“Mặc một bộ đồ cho ra hồn rồi đợi tôi, giải quyết xong công việc thì tôi sẽ đến đón cô.”

Cửa sổ xe được kéo lên, chiếc xe từ từ được lái ra xa khỏi tầm mắt của cô.

Tô Phương Dung nhìn số tiền trong tay, cô rất ghét cảm giác bị người khác dùng tiền sai khiến mình như thế.

Cô một mình đi vào trong, quả nhiên là có người đích thân ra đón rồi nhanh chóng giúp cô và Tần Lệ Phong làm xong thủ tục. Tô Phương Dung cầm giấy chứng nhận đỏ thắm mà lòng thấy rối ren.

Cô không ngừng thuyết phục bản thân chuyện này chỉ là vì công việc, vì công việc thôi, không phải là gì khác.

Tổng Tài Sủng Vợ Điên CuồngTác giả: Chi NhoTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1: Mầm mống tai họa này là của ai? *Thụ tỉnh nhân tạo hả mẹ?” Tô Phương Dung không ngờ mẹ chồng cô lại có thể đưa ra yêu cầu như vậy. Bà Quý nói bằng giọng bất đắc dĩ: “Phương Dung, mẹ biết nếu làm như thế thì con sẽ rất tủi thân, nhưng mà… con cũng biết tình trạng của Bình Long như thế nào rồi mà, thằng bé đã hôn mê hơn một năm trời, cũng không biết bao giờ mới có thể tỉnh lại. Nhà họ Quý chúng ta không. thể không có người nối dõi được con ơi” Tô Phương Dung cau mày rồi cắn răng nói “Mẹ, con đồng ý” “Thật sao? Ôi trời, vậy thì tốt quá rồi!” Bà Quý kích động không thôi: “Phương Dung này, mẹ biết con là đứa hiểu chuyện mà. Sau này chắc chắn mẹ sẽ không để Bình Long phụ lòng con đâu.” Nói đến đó mắt bà ta lại đỏ hoe: “Nếu như: thẳng bé có thể tỉnh lại thì tốt quá.” “Anh ấy sẽ tỉnh lại mà mẹ” Tô Phương Dung an ủi mẹ chồng bằng giọng quan tâm. Suốt một năm nay, cô luôn tự an ủi mình bằng cách này, dốc hết sức lực chăm sóc Bình Long vẫn luôn hôn mê bất tỉnh, chăm sóc tình yêu duy… Chương 15: Chỉ là vì công việcTô Phương Dung vội vã về nhà lấy giấy tờ rồi đến cục dân chính.Đến nơi, cô không kiềm chế được mà nhớ đến cảm lần đầu tiên mình đến đăng ký kết hôn.Lúc đó Quý Bình Long vừa mới gặp chuyện nên cô đã đến đó một mình. Vì nhà họ Quý đã sớm sắp xếp ổn thỏa hết nên cô cũng làm xong thủ tục một cách nhanh chóng. Lúc đó cô chỉ nghĩ nếu đã chọn ai rồi thì sẽ ở bên người đó trọn đời trọn kiếp, dù cho Bình Long có tỉnh lại hay không thì cô cũng sẽ kiên trì ở bên anh ta đến cùng.Nhưng ai ngờ cô lại đến đây lần thứ hai trong đời.Ba giờ kém mười lăm, Tân Lệ Phong vẫn chưa đến, Tô Phương Dung đứng một mình ở cổng, thỉnh thoảng lại có một đôi tình nhân đi lướt qua cô. Mặt mày ai nấy cũng nở nụ cười vì hạnh phúc bé nhỏ của mình, chỉ có mỗi mình cô là cô đơn lẻ bóng.Lúc gần đến ba giờ thì chiếc Cadillac One màu đen từ từ chạy đến và dừng ngay trước cổng.Tài xế mở cửa xe, Tần Lệ Phong bước từ trong xe ra, vừa đi vừa nói chuyện điện thoại qua tai nghe đeo trên tai.“Được, vậy cứ sắp xếp như vậy đi” Anh tắt máy rồi đi về phía Tô Phương Dung.Tô Phương Dung vô duyên vô cớ cảm thấy căng thẳng.Băng gạc quấn trên đầu anh đã được gỡ xuống, vết thương trên trán đã được tóc mái che lại nhưng thỉnh thoảng khi tóc bị gió thổi bay thì vẫn có thể nhìn thấy thấp thoáng vết hằn đỏ.“Vào trong đi” Anh nói.“Ừm”Tô Phương Dung chầm chậm quay người, bước chân đầy do dự.Cô không kiềm được mà tự hỏi bản thân, lẽ nào thật sự phải đăng ký kết hôn với anh sao?Mặc dù với gia thế và tướng mạo của Tần Lệ Phong thì dù cho kết hôn giả thì cô cũng đã hời rồi nhưng cô vấn thấy bất an trong lòng.“Đợi một lát”Tần Lệ Phong lại dừng lại và nghe điện thoại.Anh từ từ chau chặt mày và nói: “Sao giờ mới báo?” Anh nói rồi quay người lại, bước xuống bậc tam cấp, chạy thẳng đến chiếc Cadillac One bắt mắt.“Tôi sẽ qua đó ngay” Anh tắt máy rồi ngồi vào trong xe.Tô Phương Dung ngây người ra, không phải…không phải là phải đăng ký sao?Vậy bây giờ anh như thế là có ý gì?Hình như Tần Lệ Phong đột nhiên nhớ ra cô nên đã mở cửa sổ xe, liếc cô một cái rồi nói: “Tôi sẽ sắp xếp, lát nữa cô cứ vào đó là được”Tô Phương Dung không thể tin nổi, cô bước xuống mấy bước rồi nói: “Nhưng… nhưng những chuyện như thế này chẳng phải nên có mặt hai người sao?”Cô quên mất sự do dự lúc nãy, cô không muốn bản thân lại phải một mình đến chỗ này lần thứ hai, dù chỉ là diễn kịch thì cô cũng hi vọng nó là một cái kết hạnh phúc. Ít ra thì cô còn có thể bù đắp cho sự nuối tiếc trong lần đầu tiên của mình.Tần Lệ Phong nhướng mày, liếc cô một cái rồi mỉm cười lạnh lùng.“Tôi tưởng là cô sẽ không mong đợi chuyện này: “Tôi…” Tô Phương Dung đột nhiên ngây ra, chỉ muốn cắn đứt lưỡi mình.Sao cô phải như thế?Cứ làm như cô rất muốn đăng ký kết hôn với anh vậy.“Tôi cần phải đi giải quyết một vấn đề nan giải” Anh vừa nói vừa rút ra một xấp tiền từ trong ví, không thèm đếm mà cứ thế đưa qua cho cô và nói: “Mua một ít trái cây, tối nay đến thăm bà nội”Tô Phương Dung nhìn chăm chằm vào xấp tiền trong tay anh, nhíu mày nói: “Không cần nhiều như thế”Dường như anh không muốn cô làm mất thời gian của mình nên đưa tiền cho tài xế để tài xế nhét vào tay cô.“Mặc một bộ đồ cho ra hồn rồi đợi tôi, giải quyết xong công việc thì tôi sẽ đến đón cô.”Cửa sổ xe được kéo lên, chiếc xe từ từ được lái ra xa khỏi tầm mắt của cô.Tô Phương Dung nhìn số tiền trong tay, cô rất ghét cảm giác bị người khác dùng tiền sai khiến mình như thế.Cô một mình đi vào trong, quả nhiên là có người đích thân ra đón rồi nhanh chóng giúp cô và Tần Lệ Phong làm xong thủ tục. Tô Phương Dung cầm giấy chứng nhận đỏ thắm mà lòng thấy rối ren.Cô không ngừng thuyết phục bản thân chuyện này chỉ là vì công việc, vì công việc thôi, không phải là gì khác.

Chương 15