Tháng chín khai giảng, thời tiết khô nóng ngay cả một ngọn gió còn không có,hoa lan bạc nở khắp, mặt đất được trang điểm một tầng màu trắng của cánh hoa. Không khí mềm như bông ngọt giống như được lẫn vào kẹo bông gòn. Trên con đường đá cuội của cao trung Thịnh Hoa, có hai con bồ câu trắng béo đang tung tăng nhảy nhót ăn hạt cây, giương cổ tinh thần phấn chấn. Trên trán Đồng Miểu thấm một tầng mồ hôi mỏng hơi làm ướt tóc mái màu nâu. Cô nhẹ nhàng nhấp môi, đưa đôi mắt hạnh nhìn xung quanh hoàn cảnh lạ lẫm. "Con đã nhận được giấy báo trúng tuyển của Thịnh Hoa, mẹ cho con chuyển tới Thịnh Hoa rồi, con thả lỏng được rồi chứ?" Đồng Mỹ Quân ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng vỗ cánh tay trắng nõn như sứ của thiếu nữ. Đồng Miểu ngoan ngoãn gật đầu, cô từ trước đến nay đều rất có ý tứ với mẹ. Đồng Mỹ Quân mặc một chiếc váy dài, váy rũ đến trên cỏ giống một đóa hoa bách hợp đang nở rộ. "Mẹ, con mỗi ngày đều có thể nhìn thấy người sao?" Đồng Miểu trầm ngâm sau một lúc lâu, cuối cùng cũng do dự phát ra…

Chương 9

Mối Tình Đầu Của AnhTác giả: Tiêu Thất Lục ĐầuTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng chín khai giảng, thời tiết khô nóng ngay cả một ngọn gió còn không có,hoa lan bạc nở khắp, mặt đất được trang điểm một tầng màu trắng của cánh hoa. Không khí mềm như bông ngọt giống như được lẫn vào kẹo bông gòn. Trên con đường đá cuội của cao trung Thịnh Hoa, có hai con bồ câu trắng béo đang tung tăng nhảy nhót ăn hạt cây, giương cổ tinh thần phấn chấn. Trên trán Đồng Miểu thấm một tầng mồ hôi mỏng hơi làm ướt tóc mái màu nâu. Cô nhẹ nhàng nhấp môi, đưa đôi mắt hạnh nhìn xung quanh hoàn cảnh lạ lẫm. "Con đã nhận được giấy báo trúng tuyển của Thịnh Hoa, mẹ cho con chuyển tới Thịnh Hoa rồi, con thả lỏng được rồi chứ?" Đồng Mỹ Quân ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng vỗ cánh tay trắng nõn như sứ của thiếu nữ. Đồng Miểu ngoan ngoãn gật đầu, cô từ trước đến nay đều rất có ý tứ với mẹ. Đồng Mỹ Quân mặc một chiếc váy dài, váy rũ đến trên cỏ giống một đóa hoa bách hợp đang nở rộ. "Mẹ, con mỗi ngày đều có thể nhìn thấy người sao?" Đồng Miểu trầm ngâm sau một lúc lâu, cuối cùng cũng do dự phát ra… Đồng Miểu không tránh, cô rũ mắt xuống, bất đắc dĩ “Ai” một tiếng, có chút nghiêm túc nói: “Cậu yên tâm đi, tớ sẽ không nói cho chú Tư.”Khương Dao kinh ngạc nhìn qua: “Miêu Miêu,cậu ở chung nhà với Tư Trạm á?”Đồng Miểu giương mắt nhìn Tư Trạm, tóc mái mỏng ngắn rũ trên lông mi, cô cảm thấy anh sẽ giải thích một chút về quan hệ của bọn họ, nhưng Tư Trạm không có.Ánh mắt anh rất sâu, nhìn chằm chằm Đồng Miểu sau một lúc lâu, như có như không nhíu mắt, đột nhiên buông lỏng tay cô ra.Cổ tay trắng nõn bị anh cầm ra vệt đỏ, có vẻ phá lệ chói mắt, anh bình tĩnh di chuyển ánh mắt.Đồng Miểu chạy nhanh đem tay lùi về, thối lui đến cạnh Khương Dao.Nhưng không biết vì cái gì, có lẽ là bị lòng độ ấm của bàn tay anh xâm nhiễm lâu rồi nên hiện tại cảm thấy hơi lạnh.Hách Mộng Khê thấy Tư Trạm bắt lấy tay một nữ sinh khác còn hoài nghi thật nhiều nhưng trong lời nói của cô thì đại khái là ba Tư Trạm phái tới giám sát anh.“A Trạm, tớ có thể lập tức cùng Trần Khải Khiếu chia tay.”Cô muốn tranh thủ một lần, thậm chí hạ quyết tâm thật lớn.Tư Trạm lạnh lẽo quét mắt nhìn cô ta, gằn từng chữ một nói: “Cậu có chia tay hay không thì cũng không có quan hệ đến tôi.”Dứt lời anh tránh khỏi Hách Mộng Khê, tung một chân đá cửa khép hờ, bước nhanh ra cửa.Cửa sắt đụng vào công cụ dọn dẹp sau tường, phát ra tiếng trầm đục, Hách Mộng Khê nhìn bóng dáng anh rồi run lên.“Ai ai, Trạm ca cậu đi chỗ nào!” Trần Đông chạy chậm đuổi theo, ra cửa vọt tới trước Hách Mộng Khê làm mặt quỷ.Đồng Miểu nắm chặt quai đeo cặp sách, hơi hơi có chút ngây ra.Tức giận cái gì đâu?Không thể hiểu được.Trên đường tan học, Đồng Miểu giải thích cho Khương Dao, gập ghềnh, nói cô ở tạm nhà Tư Trạm liền càng xấu hổ.Khương Dao thật ra là người có trái tim ấm áp, đối với cô ấy mà nói gia đình ly hôn thì bản thân liền không có cái gì, bên cạnh cô ấy có không ít chú dì đều vì sự nghiệp mà lựa chọn chia tay.Cô vỗ vỗ bả vai Đồng Miểu thở phào nhẹ nhõm nói: “Nói thật, vừa rồi tớ còn cho rằng Tư Trạm thích cậu đấy.”Đồng Miểu bị cô ấy nói làm hoảng sợ, chạy nhanh lắc lắc đầu: “Sao có thể chứ, cậu ấy không chán ghét tớ là tốt lắm rồi.”

Đồng Miểu không tránh, cô rũ mắt xuống, bất đắc dĩ “Ai” một tiếng, có chút nghiêm túc nói: “Cậu yên tâm đi, tớ sẽ không nói cho chú Tư.”

Khương Dao kinh ngạc nhìn qua: “Miêu Miêu,cậu ở chung nhà với Tư Trạm á?”

Đồng Miểu giương mắt nhìn Tư Trạm, tóc mái mỏng ngắn rũ trên lông mi, cô cảm thấy anh sẽ giải thích một chút về quan hệ của bọn họ, nhưng Tư Trạm không có.

Ánh mắt anh rất sâu, nhìn chằm chằm Đồng Miểu sau một lúc lâu, như có như không nhíu mắt, đột nhiên buông lỏng tay cô ra.

Cổ tay trắng nõn bị anh cầm ra vệt đỏ, có vẻ phá lệ chói mắt, anh bình tĩnh di chuyển ánh mắt.

Đồng Miểu chạy nhanh đem tay lùi về, thối lui đến cạnh Khương Dao.

Nhưng không biết vì cái gì, có lẽ là bị lòng độ ấm của bàn tay anh xâm nhiễm lâu rồi nên hiện tại cảm thấy hơi lạnh.

Hách Mộng Khê thấy Tư Trạm bắt lấy tay một nữ sinh khác còn hoài nghi thật nhiều nhưng trong lời nói của cô thì đại khái là ba Tư Trạm phái tới giám sát anh.

“A Trạm, tớ có thể lập tức cùng Trần Khải Khiếu chia tay.”

Cô muốn tranh thủ một lần, thậm chí hạ quyết tâm thật lớn.

Tư Trạm lạnh lẽo quét mắt nhìn cô ta, gằn từng chữ một nói: “Cậu có chia tay hay không thì cũng không có quan hệ đến tôi.”

Dứt lời anh tránh khỏi Hách Mộng Khê, tung một chân đá cửa khép hờ, bước nhanh ra cửa.

Cửa sắt đụng vào công cụ dọn dẹp sau tường, phát ra tiếng trầm đục, Hách Mộng Khê nhìn bóng dáng anh rồi run lên.

“Ai ai, Trạm ca cậu đi chỗ nào!” Trần Đông chạy chậm đuổi theo, ra cửa vọt tới trước Hách Mộng Khê làm mặt quỷ.

Đồng Miểu nắm chặt quai đeo cặp sách, hơi hơi có chút ngây ra.

Tức giận cái gì đâu?

Không thể hiểu được.

Trên đường tan học, Đồng Miểu giải thích cho Khương Dao, gập ghềnh, nói cô ở tạm nhà Tư Trạm liền càng xấu hổ.

Khương Dao thật ra là người có trái tim ấm áp, đối với cô ấy mà nói gia đình ly hôn thì bản thân liền không có cái gì, bên cạnh cô ấy có không ít chú dì đều vì sự nghiệp mà lựa chọn chia tay.

Cô vỗ vỗ bả vai Đồng Miểu thở phào nhẹ nhõm nói: “Nói thật, vừa rồi tớ còn cho rằng Tư Trạm thích cậu đấy.”

Đồng Miểu bị cô ấy nói làm hoảng sợ, chạy nhanh lắc lắc đầu: “Sao có thể chứ, cậu ấy không chán ghét tớ là tốt lắm rồi.”

Mối Tình Đầu Của AnhTác giả: Tiêu Thất Lục ĐầuTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng chín khai giảng, thời tiết khô nóng ngay cả một ngọn gió còn không có,hoa lan bạc nở khắp, mặt đất được trang điểm một tầng màu trắng của cánh hoa. Không khí mềm như bông ngọt giống như được lẫn vào kẹo bông gòn. Trên con đường đá cuội của cao trung Thịnh Hoa, có hai con bồ câu trắng béo đang tung tăng nhảy nhót ăn hạt cây, giương cổ tinh thần phấn chấn. Trên trán Đồng Miểu thấm một tầng mồ hôi mỏng hơi làm ướt tóc mái màu nâu. Cô nhẹ nhàng nhấp môi, đưa đôi mắt hạnh nhìn xung quanh hoàn cảnh lạ lẫm. "Con đã nhận được giấy báo trúng tuyển của Thịnh Hoa, mẹ cho con chuyển tới Thịnh Hoa rồi, con thả lỏng được rồi chứ?" Đồng Mỹ Quân ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng vỗ cánh tay trắng nõn như sứ của thiếu nữ. Đồng Miểu ngoan ngoãn gật đầu, cô từ trước đến nay đều rất có ý tứ với mẹ. Đồng Mỹ Quân mặc một chiếc váy dài, váy rũ đến trên cỏ giống một đóa hoa bách hợp đang nở rộ. "Mẹ, con mỗi ngày đều có thể nhìn thấy người sao?" Đồng Miểu trầm ngâm sau một lúc lâu, cuối cùng cũng do dự phát ra… Đồng Miểu không tránh, cô rũ mắt xuống, bất đắc dĩ “Ai” một tiếng, có chút nghiêm túc nói: “Cậu yên tâm đi, tớ sẽ không nói cho chú Tư.”Khương Dao kinh ngạc nhìn qua: “Miêu Miêu,cậu ở chung nhà với Tư Trạm á?”Đồng Miểu giương mắt nhìn Tư Trạm, tóc mái mỏng ngắn rũ trên lông mi, cô cảm thấy anh sẽ giải thích một chút về quan hệ của bọn họ, nhưng Tư Trạm không có.Ánh mắt anh rất sâu, nhìn chằm chằm Đồng Miểu sau một lúc lâu, như có như không nhíu mắt, đột nhiên buông lỏng tay cô ra.Cổ tay trắng nõn bị anh cầm ra vệt đỏ, có vẻ phá lệ chói mắt, anh bình tĩnh di chuyển ánh mắt.Đồng Miểu chạy nhanh đem tay lùi về, thối lui đến cạnh Khương Dao.Nhưng không biết vì cái gì, có lẽ là bị lòng độ ấm của bàn tay anh xâm nhiễm lâu rồi nên hiện tại cảm thấy hơi lạnh.Hách Mộng Khê thấy Tư Trạm bắt lấy tay một nữ sinh khác còn hoài nghi thật nhiều nhưng trong lời nói của cô thì đại khái là ba Tư Trạm phái tới giám sát anh.“A Trạm, tớ có thể lập tức cùng Trần Khải Khiếu chia tay.”Cô muốn tranh thủ một lần, thậm chí hạ quyết tâm thật lớn.Tư Trạm lạnh lẽo quét mắt nhìn cô ta, gằn từng chữ một nói: “Cậu có chia tay hay không thì cũng không có quan hệ đến tôi.”Dứt lời anh tránh khỏi Hách Mộng Khê, tung một chân đá cửa khép hờ, bước nhanh ra cửa.Cửa sắt đụng vào công cụ dọn dẹp sau tường, phát ra tiếng trầm đục, Hách Mộng Khê nhìn bóng dáng anh rồi run lên.“Ai ai, Trạm ca cậu đi chỗ nào!” Trần Đông chạy chậm đuổi theo, ra cửa vọt tới trước Hách Mộng Khê làm mặt quỷ.Đồng Miểu nắm chặt quai đeo cặp sách, hơi hơi có chút ngây ra.Tức giận cái gì đâu?Không thể hiểu được.Trên đường tan học, Đồng Miểu giải thích cho Khương Dao, gập ghềnh, nói cô ở tạm nhà Tư Trạm liền càng xấu hổ.Khương Dao thật ra là người có trái tim ấm áp, đối với cô ấy mà nói gia đình ly hôn thì bản thân liền không có cái gì, bên cạnh cô ấy có không ít chú dì đều vì sự nghiệp mà lựa chọn chia tay.Cô vỗ vỗ bả vai Đồng Miểu thở phào nhẹ nhõm nói: “Nói thật, vừa rồi tớ còn cho rằng Tư Trạm thích cậu đấy.”Đồng Miểu bị cô ấy nói làm hoảng sợ, chạy nhanh lắc lắc đầu: “Sao có thể chứ, cậu ấy không chán ghét tớ là tốt lắm rồi.”

Chương 9