Ba tôi 41 tuổi. Ông là người hay cáu kỉnh, nhưng với tôi, ba là một người tuyệt vời. Mẹ tôi thì 40 tuổi. Tôi thỉnh thoảng hay ra vẻ người lớn trước mặt mẹ, nên bị mẹ rầy la hoài. Còn tôi 14 tuổi. Bắt đầu lên trung học. Với tầm tuổi này, rất khó để bảo tôi mô tả về bản thân mình, chà, xem nào, ngắn gọn thôi, đơn giản tôi là … mít ướt. Có lẽ vì tâm hồn tôi chứa nhiều cảm xúc, đơn giản là tuy tôi ngờ nghệch, nhưng rất dễ phát khùng và cười to sau đó. Buồn cười nhỉ. Tôi có một em gái, nó 12 tuổi thôi, nhưng từ khi nó sinh đến giờ, nó đã coi tôi như kinh địch cả trong nhà và ở trường rồi. Nhưng gần đây chúng tôi hay to tiếng, thực sự điều này làm tôi buồn. Ah, tôi còn một cậu em nhỏ nữa, nó 11 tuổi. Một đứa quỷ quyệt đáng sợ. Tuy nhỏ tuổi hơn tôi, nhưng đôi lúc lại ra vẻ anh trai. Tôi thì chẳng quan tâm, cùng lắm thì nó cũng chỉ như bố của Koro mà thôi (ah, Koro là tên con chó nhà chúng tôi.) Tôi còn một đứa em bé tý nữa. Nó kém tôi 10 tuổi lận. Nó có một trí tưởng tượng thật kì…
Chương 13: Kỳ Học thứ 2
1 Lít Nước MắtTác giả: Aya KitouTruyện Ngôn TìnhBa tôi 41 tuổi. Ông là người hay cáu kỉnh, nhưng với tôi, ba là một người tuyệt vời. Mẹ tôi thì 40 tuổi. Tôi thỉnh thoảng hay ra vẻ người lớn trước mặt mẹ, nên bị mẹ rầy la hoài. Còn tôi 14 tuổi. Bắt đầu lên trung học. Với tầm tuổi này, rất khó để bảo tôi mô tả về bản thân mình, chà, xem nào, ngắn gọn thôi, đơn giản tôi là … mít ướt. Có lẽ vì tâm hồn tôi chứa nhiều cảm xúc, đơn giản là tuy tôi ngờ nghệch, nhưng rất dễ phát khùng và cười to sau đó. Buồn cười nhỉ. Tôi có một em gái, nó 12 tuổi thôi, nhưng từ khi nó sinh đến giờ, nó đã coi tôi như kinh địch cả trong nhà và ở trường rồi. Nhưng gần đây chúng tôi hay to tiếng, thực sự điều này làm tôi buồn. Ah, tôi còn một cậu em nhỏ nữa, nó 11 tuổi. Một đứa quỷ quyệt đáng sợ. Tuy nhỏ tuổi hơn tôi, nhưng đôi lúc lại ra vẻ anh trai. Tôi thì chẳng quan tâm, cùng lắm thì nó cũng chỉ như bố của Koro mà thôi (ah, Koro là tên con chó nhà chúng tôi.) Tôi còn một đứa em bé tý nữa. Nó kém tôi 10 tuổi lận. Nó có một trí tưởng tượng thật kì… Mẹ đã dặn: chầm chậm không sao, mắc lỗi gì đó không quan trọng, điều quan trọng là con đã nỗ lực hết sức mình.Tôi đã muốn nói “Mẹ ơi, con sợ lắm cử động của con có thể … ” nhưng rồi tôi lại im lặng, chỉ còn những nhói đau hằn trong lòng mỗi khi nghĩ đến.Sau lễ nhập học, mẹ đã nói chuyện với thầy giáo.1. Mặc dù thời gian chữa trị trong bệnh viện đã giúp đỡ tôi phần nào, nhưng việc bình phục vẫn tiến triển rất chậm vì đây là một căn bệnh phức tạp và khó chữa.2. Mẹ có một đề nghị, có thể chuyện của tôi sẽ gây sự chú ý tới bạn bè xung quanh, như việc đi từ lớp này sang lớp khác, dù những phiền phức có nhiều lên nhưng hãy để tôi làm những gì tôi có thểMẹ khuyên.1. Chia vở viết thành từng phần, chỉ mang những trang cần thiết. Dán vào mỗi tập thêm cái nhãn tiêu đề môn học.2. Chuyển sang dùng cặp đeo lưng.3. Tới trường bằng taxi vì giờ cao điểm ở ngoài đường rất nguy hiểm. Còn lúc về thì tùy hoàn cảnh và điều kiện mà đi bằng taxi hay xe buýt.“Mẹ lo cho con nhiều rồi. Con đã gọi cho công ty taxi, mẹ đừng trả̉ thêm đồng nào nữa” Tôi nói với mẹ … nước mắt chảy vào trong… con đã ngốn của nhà mình quá nhiều tiền rồi, mọi răc rối đều tại con cả… con xin lỗi.
Mẹ đã dặn: chầm chậm không sao, mắc lỗi gì đó không quan trọng, điều quan trọng là con đã nỗ lực hết sức mình.
Tôi đã muốn nói “Mẹ ơi, con sợ lắm cử động của con có thể … ” nhưng rồi tôi lại im lặng, chỉ còn những nhói đau hằn trong lòng mỗi khi nghĩ đến.
Sau lễ nhập học, mẹ đã nói chuyện với thầy giáo.
1. Mặc dù thời gian chữa trị trong bệnh viện đã giúp đỡ tôi phần nào, nhưng việc bình phục vẫn tiến triển rất chậm vì đây là một căn bệnh phức tạp và khó chữa.
2. Mẹ có một đề nghị, có thể chuyện của tôi sẽ gây sự chú ý tới bạn bè xung quanh, như việc đi từ lớp này sang lớp khác, dù những phiền phức có nhiều lên nhưng hãy để tôi làm những gì tôi có thể
Mẹ khuyên.
1. Chia vở viết thành từng phần, chỉ mang những trang cần thiết. Dán vào mỗi tập thêm cái nhãn tiêu đề môn học.
2. Chuyển sang dùng cặp đeo lưng.
3. Tới trường bằng taxi vì giờ cao điểm ở ngoài đường rất nguy hiểm. Còn lúc về thì tùy hoàn cảnh và điều kiện mà đi bằng taxi hay xe buýt.
“Mẹ lo cho con nhiều rồi. Con đã gọi cho công ty taxi, mẹ đừng trả̉ thêm đồng nào nữa” Tôi nói với mẹ … nước mắt chảy vào trong… con đã ngốn của nhà mình quá nhiều tiền rồi, mọi răc rối đều tại con cả… con xin lỗi.
1 Lít Nước MắtTác giả: Aya KitouTruyện Ngôn TìnhBa tôi 41 tuổi. Ông là người hay cáu kỉnh, nhưng với tôi, ba là một người tuyệt vời. Mẹ tôi thì 40 tuổi. Tôi thỉnh thoảng hay ra vẻ người lớn trước mặt mẹ, nên bị mẹ rầy la hoài. Còn tôi 14 tuổi. Bắt đầu lên trung học. Với tầm tuổi này, rất khó để bảo tôi mô tả về bản thân mình, chà, xem nào, ngắn gọn thôi, đơn giản tôi là … mít ướt. Có lẽ vì tâm hồn tôi chứa nhiều cảm xúc, đơn giản là tuy tôi ngờ nghệch, nhưng rất dễ phát khùng và cười to sau đó. Buồn cười nhỉ. Tôi có một em gái, nó 12 tuổi thôi, nhưng từ khi nó sinh đến giờ, nó đã coi tôi như kinh địch cả trong nhà và ở trường rồi. Nhưng gần đây chúng tôi hay to tiếng, thực sự điều này làm tôi buồn. Ah, tôi còn một cậu em nhỏ nữa, nó 11 tuổi. Một đứa quỷ quyệt đáng sợ. Tuy nhỏ tuổi hơn tôi, nhưng đôi lúc lại ra vẻ anh trai. Tôi thì chẳng quan tâm, cùng lắm thì nó cũng chỉ như bố của Koro mà thôi (ah, Koro là tên con chó nhà chúng tôi.) Tôi còn một đứa em bé tý nữa. Nó kém tôi 10 tuổi lận. Nó có một trí tưởng tượng thật kì… Mẹ đã dặn: chầm chậm không sao, mắc lỗi gì đó không quan trọng, điều quan trọng là con đã nỗ lực hết sức mình.Tôi đã muốn nói “Mẹ ơi, con sợ lắm cử động của con có thể … ” nhưng rồi tôi lại im lặng, chỉ còn những nhói đau hằn trong lòng mỗi khi nghĩ đến.Sau lễ nhập học, mẹ đã nói chuyện với thầy giáo.1. Mặc dù thời gian chữa trị trong bệnh viện đã giúp đỡ tôi phần nào, nhưng việc bình phục vẫn tiến triển rất chậm vì đây là một căn bệnh phức tạp và khó chữa.2. Mẹ có một đề nghị, có thể chuyện của tôi sẽ gây sự chú ý tới bạn bè xung quanh, như việc đi từ lớp này sang lớp khác, dù những phiền phức có nhiều lên nhưng hãy để tôi làm những gì tôi có thểMẹ khuyên.1. Chia vở viết thành từng phần, chỉ mang những trang cần thiết. Dán vào mỗi tập thêm cái nhãn tiêu đề môn học.2. Chuyển sang dùng cặp đeo lưng.3. Tới trường bằng taxi vì giờ cao điểm ở ngoài đường rất nguy hiểm. Còn lúc về thì tùy hoàn cảnh và điều kiện mà đi bằng taxi hay xe buýt.“Mẹ lo cho con nhiều rồi. Con đã gọi cho công ty taxi, mẹ đừng trả̉ thêm đồng nào nữa” Tôi nói với mẹ … nước mắt chảy vào trong… con đã ngốn của nhà mình quá nhiều tiền rồi, mọi răc rối đều tại con cả… con xin lỗi.