“Mày muốn học cao trung?” Lão Tôn cầm tẩu hút thuốc, âm u nói. Thiếu niên trước mặt đã mười lăm tuổi, thân cao chân dài, gương mặt tuấn tú, tóc húi cua cắt ngắn sạch sẽ, làn da ngăm đen do phơi nắng trong núi cũng không che được sự xuất chúng cùng ưu tú của hắn. Hắn không giống như một người có thể bị chôn vùi ở cái thôn nhỏ này, rõ ràng sớm muộn gì cũng có ngày bay lên bầu trời. Nhưng lúc trước lão Tôn mua hắn về chính là vì muốn có đứa con trai dưỡng già, để Tôn gia có Căn Nhi (*), đặt tên cho hắn là Diệu Tổ. Lúc này nhìn lại đứa con trai nuôi này, càng nhìn càng thấy có tiền đồ, trong lòng lão Tôn càng hụt hẫng, sợ nuôi dưỡng hắn một thời gian dài vô ích, trong lòng liền không yên ổn. (*) Căn Nhi ở đây ý chỉ có người con trai để duy trì hương hỏa, theo tư tưởng trọng nam khinh nữ. Từ khi còn nhỏ hắn đã rất thông minh, học tập tốt, trước nay đều xếp thứ nhất. Nhưng trong núi không có ai học cao trung, hắn muốn học tập liền phải đến trấn trên. Diệu Tổ kiên trì muốn đi học để kiếm…

Chương 8: Tưởng 2

Căn NhiTác giả: Tiểu Thanh ĐiểmTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mày muốn học cao trung?” Lão Tôn cầm tẩu hút thuốc, âm u nói. Thiếu niên trước mặt đã mười lăm tuổi, thân cao chân dài, gương mặt tuấn tú, tóc húi cua cắt ngắn sạch sẽ, làn da ngăm đen do phơi nắng trong núi cũng không che được sự xuất chúng cùng ưu tú của hắn. Hắn không giống như một người có thể bị chôn vùi ở cái thôn nhỏ này, rõ ràng sớm muộn gì cũng có ngày bay lên bầu trời. Nhưng lúc trước lão Tôn mua hắn về chính là vì muốn có đứa con trai dưỡng già, để Tôn gia có Căn Nhi (*), đặt tên cho hắn là Diệu Tổ. Lúc này nhìn lại đứa con trai nuôi này, càng nhìn càng thấy có tiền đồ, trong lòng lão Tôn càng hụt hẫng, sợ nuôi dưỡng hắn một thời gian dài vô ích, trong lòng liền không yên ổn. (*) Căn Nhi ở đây ý chỉ có người con trai để duy trì hương hỏa, theo tư tưởng trọng nam khinh nữ. Từ khi còn nhỏ hắn đã rất thông minh, học tập tốt, trước nay đều xếp thứ nhất. Nhưng trong núi không có ai học cao trung, hắn muốn học tập liền phải đến trấn trên. Diệu Tổ kiên trì muốn đi học để kiếm… Buồi chiều Niệm Đệ ngồi ở trong viện, đơm lại cúc áo bị rớt ra hôm trước.Thần sắc của cô trầm tĩnh, một kim lên một kim xuống, thong thả ung dung, cũng không làm ra lỗi, làm vừa đẹp lại vừa nhanh.Đơm xong cái cúc cuối cùng, Niệm Đệ cắn đứt đầu sợi chỉ, đem kim cắm vào cuộn chỉ, giũ quần áo ra nhìn lại.Giống như trước kia, cô nhẹ nhàng thở ra.Buông quần áo xuống cô mới phát hiện Diệu Tổ đứng ở cửa nhìn cô.Niệm Đệ nhìn qua, đánh giá thiếu niên này.Lúc hắn mới đến trắng giống như tuyết, bây giờ do chạy nhảy khắp núi đồi, làn da cũng bị phơi đen, hiện ra một loại màu nâu khỏe mạnh.Hình dáng hắn thâm thúy, dáng người đĩnh bạt, cơ bắp tuy không khoa trương nhưng từng khối đều rõ ràng lỗi lạc, xứng với làn da bị mặt trời phơi ngăm đen, có một loại gợi cảm dã tính nói không nên lời, làm người nhìn mặt đỏ tai hồng.Niệm Đệ đánh giá hắn từ xa, đột nhiên có cảm giác xa lạ.Giống như thiếu niên trưởng thành này là một người khác.Nhưng khi thiếu niên kia gọi tên cô, cảm giác này liền hoàn toàn biến mất.Hắn duỗi tay che ở sườn mặt cô: “Mặt đều bị phơi đỏ rồi.”Niệm Đệ bị bàn tay lạnh của hắn làm giật mình một chút, duỗi tay che lại mu bàn tau hắn: “Đi đâu vậy? Sao tay lại lạnh như vậy?”Một tay khác của Diệu Tổ đưa lại, dán ở gáy cô, Niệm Đệ bị lạnh co rụt lại một chút: “Ai.”Diệu Tổ nói: “Múc nước giếng, có hơi lạnh.”Niệm Đệ nói: “Quá lạnh, cẩn thận bị cảm mạo.”Hắn không đáp lời, cả người ướt dầm dề hơi nước, cong lưng đẩy cổ áo của cô, tay kia từ gáy cô đi xuống, từ cổ áo chui vào phía sau lưng cô, tay lạnh lẽo vuốt ve lưng cô.Cả người Niệm Đệ đều nổi da gà, theo bản năng đẩy hắn một chút, thế nhưng vừa vặn ấn vào giữa hai chân hắn, sợ tới mức cô vội vàng rụt tay về.Hắn hừ một tiếng: “Sờ tiếp đi.”Niệm Đệ nói: “Ban ngày ban mặt, làm gì vậy.”Khóe miệng Diệu Tổ mím lại, bước về phía trước một bước, mở rộng chân, không chút khách khí mà cưỡi ở trên đùi cô.Hắn cao to, tuy rằng không thật sự ngồi xuống, nhưng tiến tới như vậy vẫn làm Niệm Đệ hoảng sợ.Theo bản năng cô duỗi tay ôm lấy thân mình hắn, vuốt ve lưng hắn từ trên xuống dưới, dịu dàng hỏi: “Làm sao vậy.”Diệu Tổ cúi đầu, cố ý nhẹ thở hổn hển một tiếng bên tai cô: “Muốn thao chị.”Niệm Đệ dừng tay, cứng người lại.Diệu Tổ ôm cô gắt gao, cúi đầu nhìn cô đầy mặt bất đắc dĩ, cười rộ lên.Hắn đâm lên phía trước một chút, dương vật dưới thân đâm lên trên người cô, quả nhiên đã cứng.Hắn nói: “Xem dọa chị sợ tới thế nào kìa, chỉ đùa chị thôi, còn tưởng là thật sao.”Niệm Đệ nghĩ thầm, nếu em mà không cứng thì lời này còn có thể tìn được.Diệu Tổ kéo quần áo của cô từ gáy xuống một chút, lộ ra một chút cột sống, hắn cúi đầu hung hăng hôn lên nơi đó một ngụm: “Thật muốn ăn chị.”Niệm Đệ cắn môi không lên tiếng.Diệu Tổ ôm cô không buông tay, lôi kéo cổ áo cô, cúi đầu hôn lên trên lưng trên vai cô vài cái.Qua một hồi, hắn liền đứng lên từ trên đùi cô: “Có mệt hay không? Em nặng đúng không?”Niệm Đệ lắc đầu.Hắn không thật sự ngồi xuống, không đè nặng cô chút nào, còn không nặng bằng khi còn nhỏ.Hắn sờ sờ mặt Niệm Đệ, thấp giọng nói: “Thật muốn đem chị ấn trên mặt đất mà thao! ”Niệm Đệ đẩy hắn một cái, hắn mới ngậm miệng lại.

Buồi chiều Niệm Đệ ngồi ở trong viện, đơm lại cúc áo bị rớt ra hôm trước.

Thần sắc của cô trầm tĩnh, một kim lên một kim xuống, thong thả ung dung, cũng không làm ra lỗi, làm vừa đẹp lại vừa nhanh.

Đơm xong cái cúc cuối cùng, Niệm Đệ cắn đứt đầu sợi chỉ, đem kim cắm vào cuộn chỉ, giũ quần áo ra nhìn lại.

Giống như trước kia, cô nhẹ nhàng thở ra.

Buông quần áo xuống cô mới phát hiện Diệu Tổ đứng ở cửa nhìn cô.

Niệm Đệ nhìn qua, đánh giá thiếu niên này.

Lúc hắn mới đến trắng giống như tuyết, bây giờ do chạy nhảy khắp núi đồi, làn da cũng bị phơi đen, hiện ra một loại màu nâu khỏe mạnh.

Hình dáng hắn thâm thúy, dáng người đĩnh bạt, cơ bắp tuy không khoa trương nhưng từng khối đều rõ ràng lỗi lạc, xứng với làn da bị mặt trời phơi ngăm đen, có một loại gợi cảm dã tính nói không nên lời, làm người nhìn mặt đỏ tai hồng.

Niệm Đệ đánh giá hắn từ xa, đột nhiên có cảm giác xa lạ.

Giống như thiếu niên trưởng thành này là một người khác.

Nhưng khi thiếu niên kia gọi tên cô, cảm giác này liền hoàn toàn biến mất.

Hắn duỗi tay che ở sườn mặt cô: “Mặt đều bị phơi đỏ rồi.

Niệm Đệ bị bàn tay lạnh của hắn làm giật mình một chút, duỗi tay che lại mu bàn tau hắn: “Đi đâu vậy? Sao tay lại lạnh như vậy?”

Một tay khác của Diệu Tổ đưa lại, dán ở gáy cô, Niệm Đệ bị lạnh co rụt lại một chút: “Ai.

Diệu Tổ nói: “Múc nước giếng, có hơi lạnh.

Niệm Đệ nói: “Quá lạnh, cẩn thận bị cảm mạo.

Hắn không đáp lời, cả người ướt dầm dề hơi nước, cong lưng đẩy cổ áo của cô, tay kia từ gáy cô đi xuống, từ cổ áo chui vào phía sau lưng cô, tay lạnh lẽo vuốt ve lưng cô.

Cả người Niệm Đệ đều nổi da gà, theo bản năng đẩy hắn một chút, thế nhưng vừa vặn ấn vào giữa hai chân hắn, sợ tới mức cô vội vàng rụt tay về.

Hắn hừ một tiếng: “Sờ tiếp đi.

Niệm Đệ nói: “Ban ngày ban mặt, làm gì vậy.

Khóe miệng Diệu Tổ mím lại, bước về phía trước một bước, mở rộng chân, không chút khách khí mà cưỡi ở trên đùi cô.

Hắn cao to, tuy rằng không thật sự ngồi xuống, nhưng tiến tới như vậy vẫn làm Niệm Đệ hoảng sợ.

Theo bản năng cô duỗi tay ôm lấy thân mình hắn, vuốt ve lưng hắn từ trên xuống dưới, dịu dàng hỏi: “Làm sao vậy.

Diệu Tổ cúi đầu, cố ý nhẹ thở hổn hển một tiếng bên tai cô: “Muốn thao chị.

Niệm Đệ dừng tay, cứng người lại.

Diệu Tổ ôm cô gắt gao, cúi đầu nhìn cô đầy mặt bất đắc dĩ, cười rộ lên.

Hắn đâm lên phía trước một chút, dương vật dưới thân đâm lên trên người cô, quả nhiên đã cứng.

Hắn nói: “Xem dọa chị sợ tới thế nào kìa, chỉ đùa chị thôi, còn tưởng là thật sao.

Niệm Đệ nghĩ thầm, nếu em mà không cứng thì lời này còn có thể tìn được.

Diệu Tổ kéo quần áo của cô từ gáy xuống một chút, lộ ra một chút cột sống, hắn cúi đầu hung hăng hôn lên nơi đó một ngụm: “Thật muốn ăn chị.

Niệm Đệ cắn môi không lên tiếng.

Diệu Tổ ôm cô không buông tay, lôi kéo cổ áo cô, cúi đầu hôn lên trên lưng trên vai cô vài cái.

Qua một hồi, hắn liền đứng lên từ trên đùi cô: “Có mệt hay không? Em nặng đúng không?”

Niệm Đệ lắc đầu.

Hắn không thật sự ngồi xuống, không đè nặng cô chút nào, còn không nặng bằng khi còn nhỏ.

Hắn sờ sờ mặt Niệm Đệ, thấp giọng nói: “Thật muốn đem chị ấn trên mặt đất mà thao! ”

Niệm Đệ đẩy hắn một cái, hắn mới ngậm miệng lại.

Căn NhiTác giả: Tiểu Thanh ĐiểmTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mày muốn học cao trung?” Lão Tôn cầm tẩu hút thuốc, âm u nói. Thiếu niên trước mặt đã mười lăm tuổi, thân cao chân dài, gương mặt tuấn tú, tóc húi cua cắt ngắn sạch sẽ, làn da ngăm đen do phơi nắng trong núi cũng không che được sự xuất chúng cùng ưu tú của hắn. Hắn không giống như một người có thể bị chôn vùi ở cái thôn nhỏ này, rõ ràng sớm muộn gì cũng có ngày bay lên bầu trời. Nhưng lúc trước lão Tôn mua hắn về chính là vì muốn có đứa con trai dưỡng già, để Tôn gia có Căn Nhi (*), đặt tên cho hắn là Diệu Tổ. Lúc này nhìn lại đứa con trai nuôi này, càng nhìn càng thấy có tiền đồ, trong lòng lão Tôn càng hụt hẫng, sợ nuôi dưỡng hắn một thời gian dài vô ích, trong lòng liền không yên ổn. (*) Căn Nhi ở đây ý chỉ có người con trai để duy trì hương hỏa, theo tư tưởng trọng nam khinh nữ. Từ khi còn nhỏ hắn đã rất thông minh, học tập tốt, trước nay đều xếp thứ nhất. Nhưng trong núi không có ai học cao trung, hắn muốn học tập liền phải đến trấn trên. Diệu Tổ kiên trì muốn đi học để kiếm… Buồi chiều Niệm Đệ ngồi ở trong viện, đơm lại cúc áo bị rớt ra hôm trước.Thần sắc của cô trầm tĩnh, một kim lên một kim xuống, thong thả ung dung, cũng không làm ra lỗi, làm vừa đẹp lại vừa nhanh.Đơm xong cái cúc cuối cùng, Niệm Đệ cắn đứt đầu sợi chỉ, đem kim cắm vào cuộn chỉ, giũ quần áo ra nhìn lại.Giống như trước kia, cô nhẹ nhàng thở ra.Buông quần áo xuống cô mới phát hiện Diệu Tổ đứng ở cửa nhìn cô.Niệm Đệ nhìn qua, đánh giá thiếu niên này.Lúc hắn mới đến trắng giống như tuyết, bây giờ do chạy nhảy khắp núi đồi, làn da cũng bị phơi đen, hiện ra một loại màu nâu khỏe mạnh.Hình dáng hắn thâm thúy, dáng người đĩnh bạt, cơ bắp tuy không khoa trương nhưng từng khối đều rõ ràng lỗi lạc, xứng với làn da bị mặt trời phơi ngăm đen, có một loại gợi cảm dã tính nói không nên lời, làm người nhìn mặt đỏ tai hồng.Niệm Đệ đánh giá hắn từ xa, đột nhiên có cảm giác xa lạ.Giống như thiếu niên trưởng thành này là một người khác.Nhưng khi thiếu niên kia gọi tên cô, cảm giác này liền hoàn toàn biến mất.Hắn duỗi tay che ở sườn mặt cô: “Mặt đều bị phơi đỏ rồi.”Niệm Đệ bị bàn tay lạnh của hắn làm giật mình một chút, duỗi tay che lại mu bàn tau hắn: “Đi đâu vậy? Sao tay lại lạnh như vậy?”Một tay khác của Diệu Tổ đưa lại, dán ở gáy cô, Niệm Đệ bị lạnh co rụt lại một chút: “Ai.”Diệu Tổ nói: “Múc nước giếng, có hơi lạnh.”Niệm Đệ nói: “Quá lạnh, cẩn thận bị cảm mạo.”Hắn không đáp lời, cả người ướt dầm dề hơi nước, cong lưng đẩy cổ áo của cô, tay kia từ gáy cô đi xuống, từ cổ áo chui vào phía sau lưng cô, tay lạnh lẽo vuốt ve lưng cô.Cả người Niệm Đệ đều nổi da gà, theo bản năng đẩy hắn một chút, thế nhưng vừa vặn ấn vào giữa hai chân hắn, sợ tới mức cô vội vàng rụt tay về.Hắn hừ một tiếng: “Sờ tiếp đi.”Niệm Đệ nói: “Ban ngày ban mặt, làm gì vậy.”Khóe miệng Diệu Tổ mím lại, bước về phía trước một bước, mở rộng chân, không chút khách khí mà cưỡi ở trên đùi cô.Hắn cao to, tuy rằng không thật sự ngồi xuống, nhưng tiến tới như vậy vẫn làm Niệm Đệ hoảng sợ.Theo bản năng cô duỗi tay ôm lấy thân mình hắn, vuốt ve lưng hắn từ trên xuống dưới, dịu dàng hỏi: “Làm sao vậy.”Diệu Tổ cúi đầu, cố ý nhẹ thở hổn hển một tiếng bên tai cô: “Muốn thao chị.”Niệm Đệ dừng tay, cứng người lại.Diệu Tổ ôm cô gắt gao, cúi đầu nhìn cô đầy mặt bất đắc dĩ, cười rộ lên.Hắn đâm lên phía trước một chút, dương vật dưới thân đâm lên trên người cô, quả nhiên đã cứng.Hắn nói: “Xem dọa chị sợ tới thế nào kìa, chỉ đùa chị thôi, còn tưởng là thật sao.”Niệm Đệ nghĩ thầm, nếu em mà không cứng thì lời này còn có thể tìn được.Diệu Tổ kéo quần áo của cô từ gáy xuống một chút, lộ ra một chút cột sống, hắn cúi đầu hung hăng hôn lên nơi đó một ngụm: “Thật muốn ăn chị.”Niệm Đệ cắn môi không lên tiếng.Diệu Tổ ôm cô không buông tay, lôi kéo cổ áo cô, cúi đầu hôn lên trên lưng trên vai cô vài cái.Qua một hồi, hắn liền đứng lên từ trên đùi cô: “Có mệt hay không? Em nặng đúng không?”Niệm Đệ lắc đầu.Hắn không thật sự ngồi xuống, không đè nặng cô chút nào, còn không nặng bằng khi còn nhỏ.Hắn sờ sờ mặt Niệm Đệ, thấp giọng nói: “Thật muốn đem chị ấn trên mặt đất mà thao! ”Niệm Đệ đẩy hắn một cái, hắn mới ngậm miệng lại.

Chương 8: Tưởng 2