Tác giả:

Thành phố A, trong con hẻm cụt của khu phố cũ. “Con mẹ nó, chẳng phải đại thiếu gia nhà họ Vân rất giỏi đánh nhau à? Ai ngờ cũng có ngày hôm nay!” “Hạo ca, thằng nhãi này chảy nhiều m.á.u thế… lỡ tụi mình đánh c.h.ế.t nó rồi thì sao?” “Sợ cái gì! Có người lo liệu cả rồi! Hôm nay ông đây nhất định phải xả hết cục tức trước kia! Phải đánh nó bò dưới đất như chó, không ngóc đầu lên nổi!” Những tiếng đấm đá nặng nề xen lẫn tiếng chửi bới thô tục ầm ĩ đến mức làm Tô Ý thấy nhức hết cả đầu. Năm giác quan dần tỉnh táo, cô nhìn con hẻm nhỏ cũ kỹ, bẩn thỉu xung quanh mình, rồi cúi xuống nhìn bộ váy kiểu dáng sang trọng, tinh xảo mà mình đang mặc — cảm giác thật sự… rất phức tạp. Cô biết rõ, vừa rồi vì hóng hớt bố mẹ cãi nhau mà bị mẹ ruột đá một phát… rồi rơi thẳng vào cái thế giới quỷ quái nào đó. Là thiên kim tiểu thư nổi tiếng yếu ớt, nhõng nhẽo của Cục xuyên sách, điều mà Tô Ý ghét nhất chính là những nơi bẩn thỉu, lộn xộn và bốc mùi khó chịu cùng với những kẻ thô lỗ, mồm miệng đầy những…

Chương 32: Chương 8.1

Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến NghiệnTác giả: Hác Đại NgaTruyện Dị Năng, Truyện Mạt Thế, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngThành phố A, trong con hẻm cụt của khu phố cũ. “Con mẹ nó, chẳng phải đại thiếu gia nhà họ Vân rất giỏi đánh nhau à? Ai ngờ cũng có ngày hôm nay!” “Hạo ca, thằng nhãi này chảy nhiều m.á.u thế… lỡ tụi mình đánh c.h.ế.t nó rồi thì sao?” “Sợ cái gì! Có người lo liệu cả rồi! Hôm nay ông đây nhất định phải xả hết cục tức trước kia! Phải đánh nó bò dưới đất như chó, không ngóc đầu lên nổi!” Những tiếng đấm đá nặng nề xen lẫn tiếng chửi bới thô tục ầm ĩ đến mức làm Tô Ý thấy nhức hết cả đầu. Năm giác quan dần tỉnh táo, cô nhìn con hẻm nhỏ cũ kỹ, bẩn thỉu xung quanh mình, rồi cúi xuống nhìn bộ váy kiểu dáng sang trọng, tinh xảo mà mình đang mặc — cảm giác thật sự… rất phức tạp. Cô biết rõ, vừa rồi vì hóng hớt bố mẹ cãi nhau mà bị mẹ ruột đá một phát… rồi rơi thẳng vào cái thế giới quỷ quái nào đó. Là thiên kim tiểu thư nổi tiếng yếu ớt, nhõng nhẽo của Cục xuyên sách, điều mà Tô Ý ghét nhất chính là những nơi bẩn thỉu, lộn xộn và bốc mùi khó chịu cùng với những kẻ thô lỗ, mồm miệng đầy những… “Tô Ý! Cầu xin cô cứu tôi, bất kể yêu cầu gì tôi cũng có thể đồng ý!”“A, A Ý, hu hu… mở cửa đi…”Tiếng gào thét đau đớn của Châu Kim Dữ ngày càng yếu dần, máu chảy mỗi lúc một nhiều hơn. Trên tầng, đám dây leo không ngừng bò xuống tầng năm và tầng sáu.Dù tốc độ leo không nhanh, nhưng dáng vẻ của chúng lại đáng sợ đến rợn người.Tựa như thần c.h.ế.t đang chậm rãi trôi đến, mang theo hơi lạnh thấu xương.Người đàn ông bị dây leo siết chặt như tằm trong kén, sự giãy giụa cũng dần yếu ớt. Từng dòng máu đỏ thẫm chảy tràn khắp sàn nhà.Thậm chí, còn có những mảnh thịt vụn không đều rơi xuống.Tô Ý nhìn chằm chằm vào… bộ ngực đầy đặn của Triệu Nhiễm…Ừm, không đúng, là nhìn thấy một điểm sáng xanh lam qua cổ áo xộc xệch của cô ta do chạy trốn mà bung ra.Đôi mắt Tô Ý lập tức sáng lên.Nếu cô không nhìn nhầm, thì chiếc dây chuyền kim cương hình ngôi sao màu xanh này chính là không gian trồng trọt của nữ chính trong truyện!A, thì ra là ở đây à!Xì… Hình như cô vừa phát hiện ra một chuyện không hề nhỏ rồi đấy.Vậy vấn đề là - bộ ngực này, không, cái dây chuyền này… người này có đáng để cứu không nhỉ?Nếu không mở cửa, lỡ như cây lan đột biến kia nuốt trọn cả người lẫn không gian thì sao đây?Cô thật sự rất muốn có nó!Trái cây, rau củ và linh tuyền của cô đấy!“Cạch.”Cánh cửa thoát hiểm vốn đóng chặt mở ra.Vừa xoay xoay cổ tay, Tô Ý vừa đẩy cửa bước ra ngoài, đồng thời mở luôn khóa cửa của lối đi.Cô vốn không muốn tốn sức, nhưng sức hấp dẫn của Triệu Nhiễm – người mang theo không gian – lại quá lớn.Khoảnh khắc nghe thấy tiếng cửa mở, Triệu Nhiễm chưa bao giờ cảm kích Tô Ý đến vậy.Bảo cô lập tức nhận tổ quy tông cũng không thành vấn đề, miễn là có thể sống sót!Tô  - tổ tông mới lên cấp - Ý nhanh tay lẹ mắt tóm lấy cổ tay Triệu Nhiễm. Ban đầu, cô chỉ định kéo một mình Triệu Nhiễm vào trong, ai ngờ được, Từ Vãn Vãn lại đột nhiên bộc phát sức mạnh không nhỏ, bám lấy khe hở mà luồn vào. Ngay lúc cô nghiêng người kéo Triệu Nhiễm, Từ Vãn Vãn đã nhanh tay chộp lấy cổ tay cô, mạnh mẽ giật một cái, trực tiếp kéo cô ra ngoài.Còn bản thân Từ Vãn Vãn thì nhân cơ hội chui tọt vào trong cửa.Tô Ý, người suýt bị dây leo vả thẳng vào mặt: …Rất tốt, cô xong đời rồi.“Tô Ý.”“Em gái Tô Ý.”[ Ký chủ, cẩn thận phía sau! ]Khi Từ Vãn Vãn cuống quýt định đóng cửa lại, Thẩm Tinh Ngộ lập tức chặn cửa, còn Lâu Thượng thì nhân cơ hội kéo Tô Ý và Triệu Nhiễm vào trong.

“Tô Ý! Cầu xin cô cứu tôi, bất kể yêu cầu gì tôi cũng có thể đồng ý!”

“A, A Ý, hu hu… mở cửa đi…”

Tiếng gào thét đau đớn của Châu Kim Dữ ngày càng yếu dần, máu chảy mỗi lúc một nhiều hơn. Trên tầng, đám dây leo không ngừng bò xuống tầng năm và tầng sáu.

Dù tốc độ leo không nhanh, nhưng dáng vẻ của chúng lại đáng sợ đến rợn người.

Tựa như thần c.h.ế.t đang chậm rãi trôi đến, mang theo hơi lạnh thấu xương.

Người đàn ông bị dây leo siết chặt như tằm trong kén, sự giãy giụa cũng dần yếu ớt. Từng dòng máu đỏ thẫm chảy tràn khắp sàn nhà.

Thậm chí, còn có những mảnh thịt vụn không đều rơi xuống.

Tô Ý nhìn chằm chằm vào… bộ ngực đầy đặn của Triệu Nhiễm…

Ừm, không đúng, là nhìn thấy một điểm sáng xanh lam qua cổ áo xộc xệch của cô ta do chạy trốn mà bung ra.

Đôi mắt Tô Ý lập tức sáng lên.

Nếu cô không nhìn nhầm, thì chiếc dây chuyền kim cương hình ngôi sao màu xanh này chính là không gian trồng trọt của nữ chính trong truyện!

A, thì ra là ở đây à!

Xì… Hình như cô vừa phát hiện ra một chuyện không hề nhỏ rồi đấy.

Vậy vấn đề là - bộ ngực này, không, cái dây chuyền này… người này có đáng để cứu không nhỉ?

Nếu không mở cửa, lỡ như cây lan đột biến kia nuốt trọn cả người lẫn không gian thì sao đây?

Cô thật sự rất muốn có nó!

Trái cây, rau củ và linh tuyền của cô đấy!

“Cạch.”

Cánh cửa thoát hiểm vốn đóng chặt mở ra.

Vừa xoay xoay cổ tay, Tô Ý vừa đẩy cửa bước ra ngoài, đồng thời mở luôn khóa cửa của lối đi.

Cô vốn không muốn tốn sức, nhưng sức hấp dẫn của Triệu Nhiễm – người mang theo không gian – lại quá lớn.

Khoảnh khắc nghe thấy tiếng cửa mở, Triệu Nhiễm chưa bao giờ cảm kích Tô Ý đến vậy.

Bảo cô lập tức nhận tổ quy tông cũng không thành vấn đề, miễn là có thể sống sót!

Tô  - tổ tông mới lên cấp - Ý nhanh tay lẹ mắt tóm lấy cổ tay Triệu Nhiễm. Ban đầu, cô chỉ định kéo một mình Triệu Nhiễm vào trong, ai ngờ được, Từ Vãn Vãn lại đột nhiên bộc phát sức mạnh không nhỏ, bám lấy khe hở mà luồn vào. 

Ngay lúc cô nghiêng người kéo Triệu Nhiễm, Từ Vãn Vãn đã nhanh tay chộp lấy cổ tay cô, mạnh mẽ giật một cái, trực tiếp kéo cô ra ngoài.

Còn bản thân Từ Vãn Vãn thì nhân cơ hội chui tọt vào trong cửa.

Tô Ý, người suýt bị dây leo vả thẳng vào mặt: …Rất tốt, cô xong đời rồi.

“Tô Ý.”

“Em gái Tô Ý.”

[ Ký chủ, cẩn thận phía sau! ]

Khi Từ Vãn Vãn cuống quýt định đóng cửa lại, Thẩm Tinh Ngộ lập tức chặn cửa, còn Lâu Thượng thì nhân cơ hội kéo Tô Ý và Triệu Nhiễm vào trong.

Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến NghiệnTác giả: Hác Đại NgaTruyện Dị Năng, Truyện Mạt Thế, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngThành phố A, trong con hẻm cụt của khu phố cũ. “Con mẹ nó, chẳng phải đại thiếu gia nhà họ Vân rất giỏi đánh nhau à? Ai ngờ cũng có ngày hôm nay!” “Hạo ca, thằng nhãi này chảy nhiều m.á.u thế… lỡ tụi mình đánh c.h.ế.t nó rồi thì sao?” “Sợ cái gì! Có người lo liệu cả rồi! Hôm nay ông đây nhất định phải xả hết cục tức trước kia! Phải đánh nó bò dưới đất như chó, không ngóc đầu lên nổi!” Những tiếng đấm đá nặng nề xen lẫn tiếng chửi bới thô tục ầm ĩ đến mức làm Tô Ý thấy nhức hết cả đầu. Năm giác quan dần tỉnh táo, cô nhìn con hẻm nhỏ cũ kỹ, bẩn thỉu xung quanh mình, rồi cúi xuống nhìn bộ váy kiểu dáng sang trọng, tinh xảo mà mình đang mặc — cảm giác thật sự… rất phức tạp. Cô biết rõ, vừa rồi vì hóng hớt bố mẹ cãi nhau mà bị mẹ ruột đá một phát… rồi rơi thẳng vào cái thế giới quỷ quái nào đó. Là thiên kim tiểu thư nổi tiếng yếu ớt, nhõng nhẽo của Cục xuyên sách, điều mà Tô Ý ghét nhất chính là những nơi bẩn thỉu, lộn xộn và bốc mùi khó chịu cùng với những kẻ thô lỗ, mồm miệng đầy những… “Tô Ý! Cầu xin cô cứu tôi, bất kể yêu cầu gì tôi cũng có thể đồng ý!”“A, A Ý, hu hu… mở cửa đi…”Tiếng gào thét đau đớn của Châu Kim Dữ ngày càng yếu dần, máu chảy mỗi lúc một nhiều hơn. Trên tầng, đám dây leo không ngừng bò xuống tầng năm và tầng sáu.Dù tốc độ leo không nhanh, nhưng dáng vẻ của chúng lại đáng sợ đến rợn người.Tựa như thần c.h.ế.t đang chậm rãi trôi đến, mang theo hơi lạnh thấu xương.Người đàn ông bị dây leo siết chặt như tằm trong kén, sự giãy giụa cũng dần yếu ớt. Từng dòng máu đỏ thẫm chảy tràn khắp sàn nhà.Thậm chí, còn có những mảnh thịt vụn không đều rơi xuống.Tô Ý nhìn chằm chằm vào… bộ ngực đầy đặn của Triệu Nhiễm…Ừm, không đúng, là nhìn thấy một điểm sáng xanh lam qua cổ áo xộc xệch của cô ta do chạy trốn mà bung ra.Đôi mắt Tô Ý lập tức sáng lên.Nếu cô không nhìn nhầm, thì chiếc dây chuyền kim cương hình ngôi sao màu xanh này chính là không gian trồng trọt của nữ chính trong truyện!A, thì ra là ở đây à!Xì… Hình như cô vừa phát hiện ra một chuyện không hề nhỏ rồi đấy.Vậy vấn đề là - bộ ngực này, không, cái dây chuyền này… người này có đáng để cứu không nhỉ?Nếu không mở cửa, lỡ như cây lan đột biến kia nuốt trọn cả người lẫn không gian thì sao đây?Cô thật sự rất muốn có nó!Trái cây, rau củ và linh tuyền của cô đấy!“Cạch.”Cánh cửa thoát hiểm vốn đóng chặt mở ra.Vừa xoay xoay cổ tay, Tô Ý vừa đẩy cửa bước ra ngoài, đồng thời mở luôn khóa cửa của lối đi.Cô vốn không muốn tốn sức, nhưng sức hấp dẫn của Triệu Nhiễm – người mang theo không gian – lại quá lớn.Khoảnh khắc nghe thấy tiếng cửa mở, Triệu Nhiễm chưa bao giờ cảm kích Tô Ý đến vậy.Bảo cô lập tức nhận tổ quy tông cũng không thành vấn đề, miễn là có thể sống sót!Tô  - tổ tông mới lên cấp - Ý nhanh tay lẹ mắt tóm lấy cổ tay Triệu Nhiễm. Ban đầu, cô chỉ định kéo một mình Triệu Nhiễm vào trong, ai ngờ được, Từ Vãn Vãn lại đột nhiên bộc phát sức mạnh không nhỏ, bám lấy khe hở mà luồn vào. Ngay lúc cô nghiêng người kéo Triệu Nhiễm, Từ Vãn Vãn đã nhanh tay chộp lấy cổ tay cô, mạnh mẽ giật một cái, trực tiếp kéo cô ra ngoài.Còn bản thân Từ Vãn Vãn thì nhân cơ hội chui tọt vào trong cửa.Tô Ý, người suýt bị dây leo vả thẳng vào mặt: …Rất tốt, cô xong đời rồi.“Tô Ý.”“Em gái Tô Ý.”[ Ký chủ, cẩn thận phía sau! ]Khi Từ Vãn Vãn cuống quýt định đóng cửa lại, Thẩm Tinh Ngộ lập tức chặn cửa, còn Lâu Thượng thì nhân cơ hội kéo Tô Ý và Triệu Nhiễm vào trong.

Chương 32: Chương 8.1