Trụ sở Thiên Long Hắc Hổ... Một người phụ nữ dáng dấp cao 1m7 ngồi trên chiếc ghế chạm trổ hình rồng  tinh xảo, vắt chéo hai chân. Người phụ nữ có vẻ đẹp quyến rũ mê hoặc, người xung quanh mặc dù đều là đàn ông nhưng không ai nhìn cô, không phải là không nhìn mà là không dám. Một người đàn ông cao ráo mặc bộ vest đen tiến lại gần cô cung kính nói. _ Vương, mọi chuyện đã xử lí xong.- Hiên nhanh chóng báo cáo. Vương làm cho hắn đi thông báo Kiệt quản lí tập đoàn thật tốt, có gì báo cáo lại. Không biết Vương định làm gì. _ Được, tôi sẽ vắng mặt một thời gian, quản lý bang cho tốt.- giọng nói chững chạc, lạnh lùng của người phụ nữ vang lên. _ Vâng.- Hiên cung kính nhận lệnh. Mỗi lần Vương ra ngoài thì chắc chắn 100% là đi...quẩy. Mặc dù Vương rất đáng sợ nhưng cũng rất thích vui đùa. Người phụ nữ từ trên ghế đứng lên thì tất cả mọi người xung quanh đồng loạt đứng lên cúi đầu chào. Bọn họ rất kính sợ Vương. Vương là ai chứ? Nhớ lúc đó một mình Vương mà địch lại hơn 1000 "quân" trong bang…

Chương 12: Qúa khứ

Bà Xã Lão Đại Của Ông Trùm Mafia Phúc HắcTác giả: Bích Ca Lão ĐầuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrụ sở Thiên Long Hắc Hổ... Một người phụ nữ dáng dấp cao 1m7 ngồi trên chiếc ghế chạm trổ hình rồng  tinh xảo, vắt chéo hai chân. Người phụ nữ có vẻ đẹp quyến rũ mê hoặc, người xung quanh mặc dù đều là đàn ông nhưng không ai nhìn cô, không phải là không nhìn mà là không dám. Một người đàn ông cao ráo mặc bộ vest đen tiến lại gần cô cung kính nói. _ Vương, mọi chuyện đã xử lí xong.- Hiên nhanh chóng báo cáo. Vương làm cho hắn đi thông báo Kiệt quản lí tập đoàn thật tốt, có gì báo cáo lại. Không biết Vương định làm gì. _ Được, tôi sẽ vắng mặt một thời gian, quản lý bang cho tốt.- giọng nói chững chạc, lạnh lùng của người phụ nữ vang lên. _ Vâng.- Hiên cung kính nhận lệnh. Mỗi lần Vương ra ngoài thì chắc chắn 100% là đi...quẩy. Mặc dù Vương rất đáng sợ nhưng cũng rất thích vui đùa. Người phụ nữ từ trên ghế đứng lên thì tất cả mọi người xung quanh đồng loạt đứng lên cúi đầu chào. Bọn họ rất kính sợ Vương. Vương là ai chứ? Nhớ lúc đó một mình Vương mà địch lại hơn 1000 "quân" trong bang… Tại một nơi trong công viên giải trí Minh Tường, một cô bé xinh đẹp ngồi trên chiếc cầu trượt đột nhiên mất thăng bằng lao về phía trước rồi đâm sầm vào một cậu bé, cô bé đè lên người cậu, hai người cùng ngước nhìn nhau._ Bạn không sao chứ?- Vương Cảnh Thần mở miệng. Bạn ấy thật xinh đẹp._ Mình không sao, cậu sao không?- cô bé hỏi với giọng nói ấm áp cùng khuôn mặt xinh xắn tươi cười._ Không có gì. Mình làm bạn với cậu được không?- Vương cảnh thần đỏ mặt ngượng ngùng hỏi._ Ừm.- Cô bé nở nụ cười rực rỡ gật đầu.Từ đấy, hàng ngày cả hai đều ra công viên chơi cùng nhau cho đến năm trung học.Mùa thu năm trung học ấy..._ Cô bé, sao cậu bỏ đi không cho mình biết. Mình còn quên chưa hỏi tên cậu mà, toàn gọi cậu là nhóc thôi. Cậu đâu rồi, nhóc.- Vương Cảnh Thần ngồi trên chiếc xích đu quen thuộc buồn bã nói.Ở một nơi cách xa, có một cô bé ngồi trong phòng nhỏ bé cô độc nhìn ra ngoài cửa sổ, những ánh sao thật sáng trên bầu trời nhưng hiu quạnh khó tả.Cục bột, mình nhớ cậu, cậu có nhớ mình không? Xin lỗi, đã đi mà không nói với cậu. Mà quên cậu tên gì ấy nhỉ? Mình còn chưa hỏi tên cậu.-Đó là suy nghĩ của cô bé ấy. Ánh mắt cô bé đượm buồn. Năm đó họ mới chỉ có 12 tuổi.8 năm sau...Vương Cảnh Thần đã xây dựng lên Vương thị tập đoàn và thế lực mafia ngầm. Cậu bé ngày nào đã trưởng thành, lạnh lùng và chín chắn hơn ở tuổi 20.Tại thành phố S, một người con gái ngồi trên chiếc ghế chạm trổ hình rồng màu đen tinh xảo, khí thế trên người cô khiến mọi người xung quanh ngộp thở, dung mạo của cô khiến người xung quanh hâm mộ cùng yêu thích vô cùng,đó chính là cô bé ngày nào. Ngạn Tử Băng đã trở thành thủ lĩnh của Thiên Long Hắc Hổ hùng mạnh và Night King"s, Ngạn thị. Trong 6 năm từ tuổi 14 cô đã xây dựng lên thế lực của riêng mình.Hai con người đều có những quyền lợi của riêng, thế lực riêng, đều chôn vùi ký ức còn sót lại về nhau trong lòng. Họ mạnh mẽ đứng lên cho đến khi có thể gặp lại nhau.

Tại một nơi trong công viên giải trí Minh Tường, một cô bé xinh đẹp ngồi trên chiếc cầu trượt đột nhiên mất thăng bằng lao về phía trước rồi đâm sầm vào một cậu bé, cô bé đè lên người cậu, hai người cùng ngước nhìn nhau.

_ Bạn không sao chứ?- Vương Cảnh Thần mở miệng. Bạn ấy thật xinh đẹp.

_ Mình không sao, cậu sao không?- cô bé hỏi với giọng nói ấm áp cùng khuôn mặt xinh xắn tươi cười.

_ Không có gì. Mình làm bạn với cậu được không?- Vương cảnh thần đỏ mặt ngượng ngùng hỏi.

_ Ừm.- Cô bé nở nụ cười rực rỡ gật đầu.

Từ đấy, hàng ngày cả hai đều ra công viên chơi cùng nhau cho đến năm trung học.

Mùa thu năm trung học ấy...

_ Cô bé, sao cậu bỏ đi không cho mình biết. Mình còn quên chưa hỏi tên cậu mà, toàn gọi cậu là nhóc thôi. Cậu đâu rồi, nhóc.- Vương Cảnh Thần ngồi trên chiếc xích đu quen thuộc buồn bã nói.

Ở một nơi cách xa, có một cô bé ngồi trong phòng nhỏ bé cô độc nhìn ra ngoài cửa sổ, những ánh sao thật sáng trên bầu trời nhưng hiu quạnh khó tả.

Cục bột, mình nhớ cậu, cậu có nhớ mình không? Xin lỗi, đã đi mà không nói với cậu. Mà quên cậu tên gì ấy nhỉ? Mình còn chưa hỏi tên cậu.-

Đó là suy nghĩ của cô bé ấy. Ánh mắt cô bé đượm buồn. Năm đó họ mới chỉ có 12 tuổi.

8 năm sau...

Vương Cảnh Thần đã xây dựng lên Vương thị tập đoàn và thế lực mafia ngầm. Cậu bé ngày nào đã trưởng thành, lạnh lùng và chín chắn hơn ở tuổi 20.

Tại thành phố S, một người con gái ngồi trên chiếc ghế chạm trổ hình rồng màu đen tinh xảo, khí thế trên người cô khiến mọi người xung quanh ngộp thở, dung mạo của cô khiến người xung quanh hâm mộ cùng yêu thích vô cùng,đó chính là cô bé ngày nào. Ngạn Tử Băng đã trở thành thủ lĩnh của Thiên Long Hắc Hổ hùng mạnh và Night King"s, Ngạn thị. Trong 6 năm từ tuổi 14 cô đã xây dựng lên thế lực của riêng mình.

Hai con người đều có những quyền lợi của riêng, thế lực riêng, đều chôn vùi ký ức còn sót lại về nhau trong lòng. Họ mạnh mẽ đứng lên cho đến khi có thể gặp lại nhau.

Bà Xã Lão Đại Của Ông Trùm Mafia Phúc HắcTác giả: Bích Ca Lão ĐầuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrụ sở Thiên Long Hắc Hổ... Một người phụ nữ dáng dấp cao 1m7 ngồi trên chiếc ghế chạm trổ hình rồng  tinh xảo, vắt chéo hai chân. Người phụ nữ có vẻ đẹp quyến rũ mê hoặc, người xung quanh mặc dù đều là đàn ông nhưng không ai nhìn cô, không phải là không nhìn mà là không dám. Một người đàn ông cao ráo mặc bộ vest đen tiến lại gần cô cung kính nói. _ Vương, mọi chuyện đã xử lí xong.- Hiên nhanh chóng báo cáo. Vương làm cho hắn đi thông báo Kiệt quản lí tập đoàn thật tốt, có gì báo cáo lại. Không biết Vương định làm gì. _ Được, tôi sẽ vắng mặt một thời gian, quản lý bang cho tốt.- giọng nói chững chạc, lạnh lùng của người phụ nữ vang lên. _ Vâng.- Hiên cung kính nhận lệnh. Mỗi lần Vương ra ngoài thì chắc chắn 100% là đi...quẩy. Mặc dù Vương rất đáng sợ nhưng cũng rất thích vui đùa. Người phụ nữ từ trên ghế đứng lên thì tất cả mọi người xung quanh đồng loạt đứng lên cúi đầu chào. Bọn họ rất kính sợ Vương. Vương là ai chứ? Nhớ lúc đó một mình Vương mà địch lại hơn 1000 "quân" trong bang… Tại một nơi trong công viên giải trí Minh Tường, một cô bé xinh đẹp ngồi trên chiếc cầu trượt đột nhiên mất thăng bằng lao về phía trước rồi đâm sầm vào một cậu bé, cô bé đè lên người cậu, hai người cùng ngước nhìn nhau._ Bạn không sao chứ?- Vương Cảnh Thần mở miệng. Bạn ấy thật xinh đẹp._ Mình không sao, cậu sao không?- cô bé hỏi với giọng nói ấm áp cùng khuôn mặt xinh xắn tươi cười._ Không có gì. Mình làm bạn với cậu được không?- Vương cảnh thần đỏ mặt ngượng ngùng hỏi._ Ừm.- Cô bé nở nụ cười rực rỡ gật đầu.Từ đấy, hàng ngày cả hai đều ra công viên chơi cùng nhau cho đến năm trung học.Mùa thu năm trung học ấy..._ Cô bé, sao cậu bỏ đi không cho mình biết. Mình còn quên chưa hỏi tên cậu mà, toàn gọi cậu là nhóc thôi. Cậu đâu rồi, nhóc.- Vương Cảnh Thần ngồi trên chiếc xích đu quen thuộc buồn bã nói.Ở một nơi cách xa, có một cô bé ngồi trong phòng nhỏ bé cô độc nhìn ra ngoài cửa sổ, những ánh sao thật sáng trên bầu trời nhưng hiu quạnh khó tả.Cục bột, mình nhớ cậu, cậu có nhớ mình không? Xin lỗi, đã đi mà không nói với cậu. Mà quên cậu tên gì ấy nhỉ? Mình còn chưa hỏi tên cậu.-Đó là suy nghĩ của cô bé ấy. Ánh mắt cô bé đượm buồn. Năm đó họ mới chỉ có 12 tuổi.8 năm sau...Vương Cảnh Thần đã xây dựng lên Vương thị tập đoàn và thế lực mafia ngầm. Cậu bé ngày nào đã trưởng thành, lạnh lùng và chín chắn hơn ở tuổi 20.Tại thành phố S, một người con gái ngồi trên chiếc ghế chạm trổ hình rồng màu đen tinh xảo, khí thế trên người cô khiến mọi người xung quanh ngộp thở, dung mạo của cô khiến người xung quanh hâm mộ cùng yêu thích vô cùng,đó chính là cô bé ngày nào. Ngạn Tử Băng đã trở thành thủ lĩnh của Thiên Long Hắc Hổ hùng mạnh và Night King"s, Ngạn thị. Trong 6 năm từ tuổi 14 cô đã xây dựng lên thế lực của riêng mình.Hai con người đều có những quyền lợi của riêng, thế lực riêng, đều chôn vùi ký ức còn sót lại về nhau trong lòng. Họ mạnh mẽ đứng lên cho đến khi có thể gặp lại nhau.

Chương 12: Qúa khứ