Trong phòng tân hôn, đỏ rực một khoảng, nhìn vào liền thấy một khung cảnh ấp ám, cô dâu trong bộ áo cưới trắng tinh, tâm trạng đang hồi hộp, đợi người con trai mình yêu nhất. Tiếng cửa phòng được mở, cô gái trên giường nghe thấy, hai tay siết chặt, nhìn thẳng vào chàng trai đang nghiêng ngã bước về phía cô, chắc do uống quá nhiều rượu, nên bước chân có chút không vững. Hắn đi tới từ trên nhìn xuống cô. Bỗng nhiên bốp chặt cằm cô, khiến cô bị đau nhíu chặt mày. "Làm sao? Chỉ có vậy mà đã chịu không nổi ư" Giọng hắn khàn khàn do say vì rượu vang lên. Cô nhẹ nhàng gỡ tay hắn ra, đứng lên đưa tay đỡ hắn "Anh say rồi, để em giúp anh" Hắn hất tay cô ra, đẩy cô ngã ra giường, hơi thở nam tính pha chút mùi rượu khiến cô đỏ mặt quay đi. Hắn thấy thế, không nể nang quay mặt cô nhìn thẳng hắn, giọng lạnh lùng "Không phải em muốn lấy tôi sao? Sao lại không dám nhìn tôi? Thấy có lỗi với việc làm của mình ư?" Cô sợ hãi muốn đẩy hắn ra, thì càng bị hắn đè chặt, hắn áp môi hắn lên môi cô, không hề…
Chương 14
Không Thể Quay LạiTác giả: Diệp BăngTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrong phòng tân hôn, đỏ rực một khoảng, nhìn vào liền thấy một khung cảnh ấp ám, cô dâu trong bộ áo cưới trắng tinh, tâm trạng đang hồi hộp, đợi người con trai mình yêu nhất. Tiếng cửa phòng được mở, cô gái trên giường nghe thấy, hai tay siết chặt, nhìn thẳng vào chàng trai đang nghiêng ngã bước về phía cô, chắc do uống quá nhiều rượu, nên bước chân có chút không vững. Hắn đi tới từ trên nhìn xuống cô. Bỗng nhiên bốp chặt cằm cô, khiến cô bị đau nhíu chặt mày. "Làm sao? Chỉ có vậy mà đã chịu không nổi ư" Giọng hắn khàn khàn do say vì rượu vang lên. Cô nhẹ nhàng gỡ tay hắn ra, đứng lên đưa tay đỡ hắn "Anh say rồi, để em giúp anh" Hắn hất tay cô ra, đẩy cô ngã ra giường, hơi thở nam tính pha chút mùi rượu khiến cô đỏ mặt quay đi. Hắn thấy thế, không nể nang quay mặt cô nhìn thẳng hắn, giọng lạnh lùng "Không phải em muốn lấy tôi sao? Sao lại không dám nhìn tôi? Thấy có lỗi với việc làm của mình ư?" Cô sợ hãi muốn đẩy hắn ra, thì càng bị hắn đè chặt, hắn áp môi hắn lên môi cô, không hề… 2 tuần sauKể từ ngày Tiểu Nhu gọi điện cho Đinh Tiểu Mẫn, Vũ Thần cũng không quay về nhà nữa, quả thật đã ở khách sạn chăm sóc vết thương ở chân cho Tiểu Nhu.Đinh Tiểu Mẫn đi ra vườn hoa sau nhà để hóng mát, ngồi trên xích đu trong vườn, nhìn những bỗng hoa nở rộ, khoe đủ màu sắc, cũng không làm lòng cô tốt lên là bao.Đột nhiên cô nghe có tiếng bước chân, nhưng vẫn không quay đầu, cô biết là hắn, có lẽ hắn đã về.Quả nhiên như chứng thực ý nghĩ của cô, giọng hắn vang lên "Ba em mới điện cho tôi, nói rằng mau sắp xếp dẫn em đi hưởng tuần trăng mật, em đã về nhà ba em sao?""Đúng vậy!" Đinh Tiểu Mẫn hờ hững trả lời.Vũ Thần thấy cô nói chuyện nhưng vẫn không quay đầu nhìn hắn, bỗng thấy có chút tức giận, đi đến trước mặt cô lạnh lùng nói "Em gấp gáp như vậy để làm gì?"Đinh Tiểu Mẫn lúc này mới ngước lên nhìn Vũ Thần, ánh mắt có chút chế giễu "Để khiến anh ghét tôi hơn"Vũ Thần trầm mặc hồi lâu, giọng vẫn lạnh lùng "Từ giây phút em bước vào lễ đường, thì tôi đã ghét em rồi"Đinh Tiểu Mẫn không nhìn Vũ Thần, mà nhìn vào một khoảng trống cười lớn "Nhưng đáng tiếc, anh lại phải sống cả đời với người anh ghét"Lần này tới lượt Vũ Thần cười lớn "Đinh Tiểu Mẫn, em nghĩ Vũ Thần tôi sẽ để chuyện đó xảy ra sao?"Nói rồi nắm tay cô kéo đi "Mau đi chuẩn bị, tôi không có thời gian"••••••••Thái Lan"Chủ tịch Vũ, đây là chía khóa phòng của anh đây, chủ tịch Đinh đã đặt sẵn phòng rồi"Vũ Thần nhận lấy chìa khóa từ tiếp tân, rồi quay sang nhìn Đinh Tiểu Mẫn "Ba em đúng là rất lo nghĩ cho em đó".Đinh Tiểu Mẫn không trả lời, chỉ lặng lẽ theo Vũ Thần lên phòng, căn phòng được thiết kế gần biển, nên chỉ cần mở cửa kính ra, thì có thể thấy cả một bãi biển lớn.Đinh Tiểu Mẫn không nói một lời, mở cửa đi dạo bờ biển, Vũ Thần thấy thế cũng không ngăn cản, nhìn bóng lưng nhỏ bé của cô hắn bỗng nhíu mày.Cô rất gầy, tưởng tượng chỉ cần một cơn gió lớn liền có thể thôi bay được cô, nhìn bóng lưng cô đơn của cô, hắn bỗng thấy trong lòng thật khó chịu.Hắn không phải không muốn đối xử với cô tốt một chút, nhưng chỉ cần nhớ lại cô dùng thủ đoạn để gả cho hắn, rồi làm chân của Tiểu Nhu bị thương không thể múa ba lê được thì hắn lại tức giận.
2 tuần sau
Kể từ ngày Tiểu Nhu gọi điện cho Đinh Tiểu Mẫn, Vũ Thần cũng không quay về nhà nữa, quả thật đã ở khách sạn chăm sóc vết thương ở chân cho Tiểu Nhu.
Đinh Tiểu Mẫn đi ra vườn hoa sau nhà để hóng mát, ngồi trên xích đu trong vườn, nhìn những bỗng hoa nở rộ, khoe đủ màu sắc, cũng không làm lòng cô tốt lên là bao.
Đột nhiên cô nghe có tiếng bước chân, nhưng vẫn không quay đầu, cô biết là hắn, có lẽ hắn đã về.
Quả nhiên như chứng thực ý nghĩ của cô, giọng hắn vang lên "Ba em mới điện cho tôi, nói rằng mau sắp xếp dẫn em đi hưởng tuần trăng mật, em đã về nhà ba em sao?"
"Đúng vậy!" Đinh Tiểu Mẫn hờ hững trả lời.
Vũ Thần thấy cô nói chuyện nhưng vẫn không quay đầu nhìn hắn, bỗng thấy có chút tức giận, đi đến trước mặt cô lạnh lùng nói "Em gấp gáp như vậy để làm gì?"
Đinh Tiểu Mẫn lúc này mới ngước lên nhìn Vũ Thần, ánh mắt có chút chế giễu "Để khiến anh ghét tôi hơn"
Vũ Thần trầm mặc hồi lâu, giọng vẫn lạnh lùng "Từ giây phút em bước vào lễ đường, thì tôi đã ghét em rồi"
Đinh Tiểu Mẫn không nhìn Vũ Thần, mà nhìn vào một khoảng trống cười lớn "Nhưng đáng tiếc, anh lại phải sống cả đời với người anh ghét"
Lần này tới lượt Vũ Thần cười lớn "Đinh Tiểu Mẫn, em nghĩ Vũ Thần tôi sẽ để chuyện đó xảy ra sao?"
Nói rồi nắm tay cô kéo đi "Mau đi chuẩn bị, tôi không có thời gian"
••••••••
Thái Lan
"Chủ tịch Vũ, đây là chía khóa phòng của anh đây, chủ tịch Đinh đã đặt sẵn phòng rồi"
Vũ Thần nhận lấy chìa khóa từ tiếp tân, rồi quay sang nhìn Đinh Tiểu Mẫn "Ba em đúng là rất lo nghĩ cho em đó".
Đinh Tiểu Mẫn không trả lời, chỉ lặng lẽ theo Vũ Thần lên phòng, căn phòng được thiết kế gần biển, nên chỉ cần mở cửa kính ra, thì có thể thấy cả một bãi biển lớn.
Đinh Tiểu Mẫn không nói một lời, mở cửa đi dạo bờ biển, Vũ Thần thấy thế cũng không ngăn cản, nhìn bóng lưng nhỏ bé của cô hắn bỗng nhíu mày.
Cô rất gầy, tưởng tượng chỉ cần một cơn gió lớn liền có thể thôi bay được cô, nhìn bóng lưng cô đơn của cô, hắn bỗng thấy trong lòng thật khó chịu.
Hắn không phải không muốn đối xử với cô tốt một chút, nhưng chỉ cần nhớ lại cô dùng thủ đoạn để gả cho hắn, rồi làm chân của Tiểu Nhu bị thương không thể múa ba lê được thì hắn lại tức giận.
Không Thể Quay LạiTác giả: Diệp BăngTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrong phòng tân hôn, đỏ rực một khoảng, nhìn vào liền thấy một khung cảnh ấp ám, cô dâu trong bộ áo cưới trắng tinh, tâm trạng đang hồi hộp, đợi người con trai mình yêu nhất. Tiếng cửa phòng được mở, cô gái trên giường nghe thấy, hai tay siết chặt, nhìn thẳng vào chàng trai đang nghiêng ngã bước về phía cô, chắc do uống quá nhiều rượu, nên bước chân có chút không vững. Hắn đi tới từ trên nhìn xuống cô. Bỗng nhiên bốp chặt cằm cô, khiến cô bị đau nhíu chặt mày. "Làm sao? Chỉ có vậy mà đã chịu không nổi ư" Giọng hắn khàn khàn do say vì rượu vang lên. Cô nhẹ nhàng gỡ tay hắn ra, đứng lên đưa tay đỡ hắn "Anh say rồi, để em giúp anh" Hắn hất tay cô ra, đẩy cô ngã ra giường, hơi thở nam tính pha chút mùi rượu khiến cô đỏ mặt quay đi. Hắn thấy thế, không nể nang quay mặt cô nhìn thẳng hắn, giọng lạnh lùng "Không phải em muốn lấy tôi sao? Sao lại không dám nhìn tôi? Thấy có lỗi với việc làm của mình ư?" Cô sợ hãi muốn đẩy hắn ra, thì càng bị hắn đè chặt, hắn áp môi hắn lên môi cô, không hề… 2 tuần sauKể từ ngày Tiểu Nhu gọi điện cho Đinh Tiểu Mẫn, Vũ Thần cũng không quay về nhà nữa, quả thật đã ở khách sạn chăm sóc vết thương ở chân cho Tiểu Nhu.Đinh Tiểu Mẫn đi ra vườn hoa sau nhà để hóng mát, ngồi trên xích đu trong vườn, nhìn những bỗng hoa nở rộ, khoe đủ màu sắc, cũng không làm lòng cô tốt lên là bao.Đột nhiên cô nghe có tiếng bước chân, nhưng vẫn không quay đầu, cô biết là hắn, có lẽ hắn đã về.Quả nhiên như chứng thực ý nghĩ của cô, giọng hắn vang lên "Ba em mới điện cho tôi, nói rằng mau sắp xếp dẫn em đi hưởng tuần trăng mật, em đã về nhà ba em sao?""Đúng vậy!" Đinh Tiểu Mẫn hờ hững trả lời.Vũ Thần thấy cô nói chuyện nhưng vẫn không quay đầu nhìn hắn, bỗng thấy có chút tức giận, đi đến trước mặt cô lạnh lùng nói "Em gấp gáp như vậy để làm gì?"Đinh Tiểu Mẫn lúc này mới ngước lên nhìn Vũ Thần, ánh mắt có chút chế giễu "Để khiến anh ghét tôi hơn"Vũ Thần trầm mặc hồi lâu, giọng vẫn lạnh lùng "Từ giây phút em bước vào lễ đường, thì tôi đã ghét em rồi"Đinh Tiểu Mẫn không nhìn Vũ Thần, mà nhìn vào một khoảng trống cười lớn "Nhưng đáng tiếc, anh lại phải sống cả đời với người anh ghét"Lần này tới lượt Vũ Thần cười lớn "Đinh Tiểu Mẫn, em nghĩ Vũ Thần tôi sẽ để chuyện đó xảy ra sao?"Nói rồi nắm tay cô kéo đi "Mau đi chuẩn bị, tôi không có thời gian"••••••••Thái Lan"Chủ tịch Vũ, đây là chía khóa phòng của anh đây, chủ tịch Đinh đã đặt sẵn phòng rồi"Vũ Thần nhận lấy chìa khóa từ tiếp tân, rồi quay sang nhìn Đinh Tiểu Mẫn "Ba em đúng là rất lo nghĩ cho em đó".Đinh Tiểu Mẫn không trả lời, chỉ lặng lẽ theo Vũ Thần lên phòng, căn phòng được thiết kế gần biển, nên chỉ cần mở cửa kính ra, thì có thể thấy cả một bãi biển lớn.Đinh Tiểu Mẫn không nói một lời, mở cửa đi dạo bờ biển, Vũ Thần thấy thế cũng không ngăn cản, nhìn bóng lưng nhỏ bé của cô hắn bỗng nhíu mày.Cô rất gầy, tưởng tượng chỉ cần một cơn gió lớn liền có thể thôi bay được cô, nhìn bóng lưng cô đơn của cô, hắn bỗng thấy trong lòng thật khó chịu.Hắn không phải không muốn đối xử với cô tốt một chút, nhưng chỉ cần nhớ lại cô dùng thủ đoạn để gả cho hắn, rồi làm chân của Tiểu Nhu bị thương không thể múa ba lê được thì hắn lại tức giận.