Cô không thể nhớ được tên mình hay nguyên nhân cái chết có lẽ cô đã bị xóa đi nửa ký ức của kiếp trước nhưng bây giờ không quan trọng nữa vì cô đã xuyên vào nữ phụ Lam Thiên Nguyệt từ lúc mới đẻ. Lam Thiên Nguyệt là nhân vật nữ phụ trong cuốn tiểu thuyết cô từng đọc Mặc dù bị xóa một nửa ký ức nhưng cô vẫn nhớ như in cuốn tiểu thuyết đó, truyện kể về: Nữ Chính Đình Đình có Cha là con sâu rượu, mẹ thì bỏ nhà đi. Nữ Chính phải sống cùng người cha suốt mười mấy năm suốt ngày bị ăn chửi. Một hôm đám đầu gấu đến đòi nợ, Nữ Chính may mắn trốn đi được nhưng suýt bị xe đâm trúng bị dọa sợ ngã bệt ra đường mà chiếc xe đó còn của ai khác ngoài nam chủ 1 Lam Thiên Hàn cũng chính là anh trai nữ phụ Lam Thiên Nguyệt, Lam Thiên Hàn thấy Nữ chính bị thương đưa lên xe mang về nhà chữa trị, Cha mẹ Lam gia thấy Lam Thiên Hàn mang một cô gái về thì rất ngạc nhiên, khi nghe được hoàn cảch của Nữ Chính cảm thấy thương xót nhận làm con nuôi. Còn Nữ Phụ Lam Thiên Nguyệt đang ở đâu ư? Cô ấy đang ở thành phố…
Chương 19
Nữ Phụ Độc Ác Cướp Bàn Tay VàngTác giả: Linh Nguyen NeeTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ PhụCô không thể nhớ được tên mình hay nguyên nhân cái chết có lẽ cô đã bị xóa đi nửa ký ức của kiếp trước nhưng bây giờ không quan trọng nữa vì cô đã xuyên vào nữ phụ Lam Thiên Nguyệt từ lúc mới đẻ. Lam Thiên Nguyệt là nhân vật nữ phụ trong cuốn tiểu thuyết cô từng đọc Mặc dù bị xóa một nửa ký ức nhưng cô vẫn nhớ như in cuốn tiểu thuyết đó, truyện kể về: Nữ Chính Đình Đình có Cha là con sâu rượu, mẹ thì bỏ nhà đi. Nữ Chính phải sống cùng người cha suốt mười mấy năm suốt ngày bị ăn chửi. Một hôm đám đầu gấu đến đòi nợ, Nữ Chính may mắn trốn đi được nhưng suýt bị xe đâm trúng bị dọa sợ ngã bệt ra đường mà chiếc xe đó còn của ai khác ngoài nam chủ 1 Lam Thiên Hàn cũng chính là anh trai nữ phụ Lam Thiên Nguyệt, Lam Thiên Hàn thấy Nữ chính bị thương đưa lên xe mang về nhà chữa trị, Cha mẹ Lam gia thấy Lam Thiên Hàn mang một cô gái về thì rất ngạc nhiên, khi nghe được hoàn cảch của Nữ Chính cảm thấy thương xót nhận làm con nuôi. Còn Nữ Phụ Lam Thiên Nguyệt đang ở đâu ư? Cô ấy đang ở thành phố… Tại Cổng TrườngCô khoác tay Đông Nhật Minh khập khiễng đi ra" Cậu sống ở đâu tôi đưa cậu về " Cô đưa Đông Nhật Minh đến chỗ ô tô đen" Không cần tôi tự về được " Đông Nhật Minh định buông cô ra thì bị giữ lại" Cậu định nhảy lò cò về à? ""..."Không để Đông Nhật Minh trả lời cô tống luôn cậu vào xe, Đông Nhật Minh đành phải nói địa chỉ cho côBác Tài thấy cô nhét một nam sinh vào xe thì ngạc nhiên, ông chưa bao giờ thấy Lam Thiên Nguyệt hứng thú với bất kì ai, vậy mà trông cô rất quan tâm đến nam sinh này. Ông định hỏi nam sinh này là lại thì sợ cô nói "Phiền phức" lên chỉ im lặng lái xeLam Thiên Nguyệt dìu Đông Nhật Minh vào khu chung cư, đến cửa phòng 401 thì dừng lại" Cảm ơn đã đưa tôi về, giờ cậu có thể về được rồi " Đông Nhật Minh quay lại nói với cô" Tôi băng bó cho cậu " Cô lấy ra hộp y tá ở sau lưng giơ lênNhật Minh: "..." Cô ấy mang theo nó từ lúc nào vậy? Doremon hóa à?Sau vái lần giằng co, Đông Nhật Minh đành mở cửa cho cô vàoCăn hộ của Đông Nhật Minh rất gọn gàng: Phòng khách với nhà bếp nối liền với nhau, 1 phòng ngủ và nhà vệ sinhVừa bước vào cửa, cô không cho Đông Nhật Minh hoạt động nhiều mạnh bạo nhấn vai cậu ngồi xuống ghế sofa, còn cô ngồi xổm nhấc chân Đông Nhật Minh lên bắt đầu băng bó" Đau không? " Cô nhẹ giọng hỏi"..Không..."Đầu óc Đông Nhật Minh bắt đầu hoảng loạn không biết nên vui hay nên buồn. Khác với lần trước lần này cô băng bó cho hắn rất cẩn thận, mặc dù cô không có biểu lộ gì nhưng hắn biết cô đang lo lắng cho hắn" Đừng đối với tôi tốt như vậy tôi không giúp được gì cho cô đâu " Đông Nhật Minh không nhịn được nói một câu. Hắn cảm thấy khó chịu và áy náy cô lúc nào cũng giúp hắn nhưng hắn chẳng làm gì được cảm giác như mình thật Vô dụng"...Ban đầu tôi cũng không có ý định giúp cậu nhưng khi nghĩ đến có người đụng vào cậu tôi lại cảm thấy rất khó chịu... " Cô mặt không cảm xúc nóiĐông Nhật Minh: "..." Cô nói vậy tôi hiểu lầm đấy" Tôi...là gì đối với cô? " Đông Nhật Minh có hơi chần chừ khi hỏi câu này" Là gì nhỉ?ừm...Trong mắt tôi cậu là một bé cừu nhỏ bé... Ừm đúng vậy " Cô vừa hỏi vừa đáp còn gật đầu phụ họaĐông Nhật Minh: "..." Bé cừu nhỏ bé!???Quả nhiên cô ấy đâu có coi mình là đàn ôngMình đang hy vọng cái gì?Đúng là tức chết mà!!_____
Tại Cổng Trường
Cô khoác tay Đông Nhật Minh khập khiễng đi ra
" Cậu sống ở đâu tôi đưa cậu về " Cô đưa Đông Nhật Minh đến chỗ ô tô đen
" Không cần tôi tự về được " Đông Nhật Minh định buông cô ra thì bị giữ lại
" Cậu định nhảy lò cò về à? "
"..."
Không để Đông Nhật Minh trả lời cô tống luôn cậu vào xe, Đông Nhật Minh đành phải nói địa chỉ cho cô
Bác Tài thấy cô nhét một nam sinh vào xe thì ngạc nhiên, ông chưa bao giờ thấy Lam Thiên Nguyệt hứng thú với bất kì ai, vậy mà trông cô rất quan tâm đến nam sinh này. Ông định hỏi nam sinh này là lại thì sợ cô nói "Phiền phức" lên chỉ im lặng lái xe
Lam Thiên Nguyệt dìu Đông Nhật Minh vào khu chung cư, đến cửa phòng 401 thì dừng lại
" Cảm ơn đã đưa tôi về, giờ cậu có thể về được rồi " Đông Nhật Minh quay lại nói với cô
" Tôi băng bó cho cậu " Cô lấy ra hộp y tá ở sau lưng giơ lên
Nhật Minh: "..." Cô ấy mang theo nó từ lúc nào vậy? Doremon hóa à?
Sau vái lần giằng co, Đông Nhật Minh đành mở cửa cho cô vào
Căn hộ của Đông Nhật Minh rất gọn gàng: Phòng khách với nhà bếp nối liền với nhau, 1 phòng ngủ và nhà vệ sinh
Vừa bước vào cửa, cô không cho Đông Nhật Minh hoạt động nhiều mạnh bạo nhấn vai cậu ngồi xuống ghế sofa, còn cô ngồi xổm nhấc chân Đông Nhật Minh lên bắt đầu băng bó
" Đau không? " Cô nhẹ giọng hỏi
"..Không..."
Đầu óc Đông Nhật Minh bắt đầu hoảng loạn không biết nên vui hay nên buồn. Khác với lần trước lần này cô băng bó cho hắn rất cẩn thận, mặc dù cô không có biểu lộ gì nhưng hắn biết cô đang lo lắng cho hắn
" Đừng đối với tôi tốt như vậy tôi không giúp được gì cho cô đâu " Đông Nhật Minh không nhịn được nói một câu. Hắn cảm thấy khó chịu và áy náy cô lúc nào cũng giúp hắn nhưng hắn chẳng làm gì được cảm giác như mình thật Vô dụng
"...Ban đầu tôi cũng không có ý định giúp cậu nhưng khi nghĩ đến có người đụng vào cậu tôi lại cảm thấy rất khó chịu... " Cô mặt không cảm xúc nói
Đông Nhật Minh: "..." Cô nói vậy tôi hiểu lầm đấy
" Tôi...là gì đối với cô? " Đông Nhật Minh có hơi chần chừ khi hỏi câu này
" Là gì nhỉ?ừm...Trong mắt tôi cậu là một bé cừu nhỏ bé... Ừm đúng vậy " Cô vừa hỏi vừa đáp còn gật đầu phụ họa
Đông Nhật Minh: "..." Bé cừu nhỏ bé!???
Quả nhiên cô ấy đâu có coi mình là đàn ông
Mình đang hy vọng cái gì?
Đúng là tức chết mà!!
_____
Nữ Phụ Độc Ác Cướp Bàn Tay VàngTác giả: Linh Nguyen NeeTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ PhụCô không thể nhớ được tên mình hay nguyên nhân cái chết có lẽ cô đã bị xóa đi nửa ký ức của kiếp trước nhưng bây giờ không quan trọng nữa vì cô đã xuyên vào nữ phụ Lam Thiên Nguyệt từ lúc mới đẻ. Lam Thiên Nguyệt là nhân vật nữ phụ trong cuốn tiểu thuyết cô từng đọc Mặc dù bị xóa một nửa ký ức nhưng cô vẫn nhớ như in cuốn tiểu thuyết đó, truyện kể về: Nữ Chính Đình Đình có Cha là con sâu rượu, mẹ thì bỏ nhà đi. Nữ Chính phải sống cùng người cha suốt mười mấy năm suốt ngày bị ăn chửi. Một hôm đám đầu gấu đến đòi nợ, Nữ Chính may mắn trốn đi được nhưng suýt bị xe đâm trúng bị dọa sợ ngã bệt ra đường mà chiếc xe đó còn của ai khác ngoài nam chủ 1 Lam Thiên Hàn cũng chính là anh trai nữ phụ Lam Thiên Nguyệt, Lam Thiên Hàn thấy Nữ chính bị thương đưa lên xe mang về nhà chữa trị, Cha mẹ Lam gia thấy Lam Thiên Hàn mang một cô gái về thì rất ngạc nhiên, khi nghe được hoàn cảch của Nữ Chính cảm thấy thương xót nhận làm con nuôi. Còn Nữ Phụ Lam Thiên Nguyệt đang ở đâu ư? Cô ấy đang ở thành phố… Tại Cổng TrườngCô khoác tay Đông Nhật Minh khập khiễng đi ra" Cậu sống ở đâu tôi đưa cậu về " Cô đưa Đông Nhật Minh đến chỗ ô tô đen" Không cần tôi tự về được " Đông Nhật Minh định buông cô ra thì bị giữ lại" Cậu định nhảy lò cò về à? ""..."Không để Đông Nhật Minh trả lời cô tống luôn cậu vào xe, Đông Nhật Minh đành phải nói địa chỉ cho côBác Tài thấy cô nhét một nam sinh vào xe thì ngạc nhiên, ông chưa bao giờ thấy Lam Thiên Nguyệt hứng thú với bất kì ai, vậy mà trông cô rất quan tâm đến nam sinh này. Ông định hỏi nam sinh này là lại thì sợ cô nói "Phiền phức" lên chỉ im lặng lái xeLam Thiên Nguyệt dìu Đông Nhật Minh vào khu chung cư, đến cửa phòng 401 thì dừng lại" Cảm ơn đã đưa tôi về, giờ cậu có thể về được rồi " Đông Nhật Minh quay lại nói với cô" Tôi băng bó cho cậu " Cô lấy ra hộp y tá ở sau lưng giơ lênNhật Minh: "..." Cô ấy mang theo nó từ lúc nào vậy? Doremon hóa à?Sau vái lần giằng co, Đông Nhật Minh đành mở cửa cho cô vàoCăn hộ của Đông Nhật Minh rất gọn gàng: Phòng khách với nhà bếp nối liền với nhau, 1 phòng ngủ và nhà vệ sinhVừa bước vào cửa, cô không cho Đông Nhật Minh hoạt động nhiều mạnh bạo nhấn vai cậu ngồi xuống ghế sofa, còn cô ngồi xổm nhấc chân Đông Nhật Minh lên bắt đầu băng bó" Đau không? " Cô nhẹ giọng hỏi"..Không..."Đầu óc Đông Nhật Minh bắt đầu hoảng loạn không biết nên vui hay nên buồn. Khác với lần trước lần này cô băng bó cho hắn rất cẩn thận, mặc dù cô không có biểu lộ gì nhưng hắn biết cô đang lo lắng cho hắn" Đừng đối với tôi tốt như vậy tôi không giúp được gì cho cô đâu " Đông Nhật Minh không nhịn được nói một câu. Hắn cảm thấy khó chịu và áy náy cô lúc nào cũng giúp hắn nhưng hắn chẳng làm gì được cảm giác như mình thật Vô dụng"...Ban đầu tôi cũng không có ý định giúp cậu nhưng khi nghĩ đến có người đụng vào cậu tôi lại cảm thấy rất khó chịu... " Cô mặt không cảm xúc nóiĐông Nhật Minh: "..." Cô nói vậy tôi hiểu lầm đấy" Tôi...là gì đối với cô? " Đông Nhật Minh có hơi chần chừ khi hỏi câu này" Là gì nhỉ?ừm...Trong mắt tôi cậu là một bé cừu nhỏ bé... Ừm đúng vậy " Cô vừa hỏi vừa đáp còn gật đầu phụ họaĐông Nhật Minh: "..." Bé cừu nhỏ bé!???Quả nhiên cô ấy đâu có coi mình là đàn ôngMình đang hy vọng cái gì?Đúng là tức chết mà!!_____