Cách đây không lâu, một bài báo trên mạng về “nữ sinh Đại học bán trứng mua Iphone 7” đã thu hút được sự chú ý của rất nhiều người trong xã hội. Khi đọc được bài báo ấy, tôi không khỏi cảm thán, trong xã hội hiện đại này, bất cứ thứ gì cũng có thể dùng tiền để giao dịch. Phụ nữ có thể bán trứng, đàn ông cũng có thể bán *****! Cứ như thế, xã hội nảy sinh ra một kiểu giao dịch méo mó: “mượn” ***** để sinh con! Vận mệnh trêu ngươi, sau cùng tôi cũng bước lên con đường ấy, cho một người phụ nữ giàu có “mượn” *****. Trong thời gian sống chung cùng cô ấy, những việc mà cô ấy làm mỗi tối thật khó nói. Nguyên nhân của sự việc là thế này. Nhà tôi có một ông bố ham mê cờ bạc. Mấy tháng trước ông ấy vay tiền lãi nặng, vì chưa trả được sắp bị đám người giang hồ đánh chết. Cực chẳng đã, tôi đành chọn cách kiếm tiền nhanh nhất là cho *****. Khi nhìn thấy dòng quảng cáo ấy trong một nhóm chat thương mại, tôi thấp thỏm gọi cho Tô Tuyết theo dãy số trên quảng cáo. Sau khi tôi nói qua loa về ý định của…
Chương 78: Tình ngay lý gian “cái gì?”
Theo Đuổi Vợ CâmTác giả: Kim DiTruyện Ngôn TìnhCách đây không lâu, một bài báo trên mạng về “nữ sinh Đại học bán trứng mua Iphone 7” đã thu hút được sự chú ý của rất nhiều người trong xã hội. Khi đọc được bài báo ấy, tôi không khỏi cảm thán, trong xã hội hiện đại này, bất cứ thứ gì cũng có thể dùng tiền để giao dịch. Phụ nữ có thể bán trứng, đàn ông cũng có thể bán *****! Cứ như thế, xã hội nảy sinh ra một kiểu giao dịch méo mó: “mượn” ***** để sinh con! Vận mệnh trêu ngươi, sau cùng tôi cũng bước lên con đường ấy, cho một người phụ nữ giàu có “mượn” *****. Trong thời gian sống chung cùng cô ấy, những việc mà cô ấy làm mỗi tối thật khó nói. Nguyên nhân của sự việc là thế này. Nhà tôi có một ông bố ham mê cờ bạc. Mấy tháng trước ông ấy vay tiền lãi nặng, vì chưa trả được sắp bị đám người giang hồ đánh chết. Cực chẳng đã, tôi đành chọn cách kiếm tiền nhanh nhất là cho *****. Khi nhìn thấy dòng quảng cáo ấy trong một nhóm chat thương mại, tôi thấp thỏm gọi cho Tô Tuyết theo dãy số trên quảng cáo. Sau khi tôi nói qua loa về ý định của… Đôi mắt Đình Phong chợt mở lớn. Anh tỏ rahết sức kinh ngạc khi nghe thấy lời nói của cô lễ tânCó người đưa Khả Hân vào đây và mạo danhanh. Rốt cuộc, người đó là ai? Tại sao phải làmnhư vậy?“Cô nói rõ cho tôi biết người đàn ông đó nhưthế nào? Khoảng bao nhiêu tuổi? Ngoại hình rasao?”Cô gái bị khí thế sắc bén của Đình Phongdọa sợ. Khuôn mặt cô đỏ bừng, ánh mắt khiếpđảm nhìn anh.Đúng lúc đó, một giọng nói hết sức dịu dàngvang lên:“Thụy Anh, có chứ tên gì vậy?”heo đuổi vợ câm} Chương 78:…nh ngay lý gianTường Vy bước đến gần bàn lễ tân. Có vẻnhư cô vừa mới đây đây nên còn chưa kịp khoác.áo blouse trắng và đeo thẻ tên. Vừa lúc thấy côbé lễ tân gặp rắc rối, cô liền mở miệng hỏi han. |Lời nói của Tường Vy giống như cứu tinh củaThụy Anh. Cô mừng quýnh, vội vàng giải thích. |“Chị Vy, người này tự nhận là chồng củabệnh nhân Đặng Khả Hân, muốn hỏi phòng cô ấyđang nằm.”“Chào anh, anh là chồng của Khả Hân sao?Không phải hôm qua chính anh đưa cô ấy vàođây hả?”Tường Vy cũng tò mò quan sát người đànông này. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi màuxanh da trời, quần âu đen, đi giày da hàng hiệu.Ngoại hình anh cực kỳ nổi bật. Chỉ có điều khíchất lạnh lùng khiến cô hơi sởn da gà“Không phải, tôi mới từ sân bay về đây đượcvài giờ, biết tin vợ tôi phải nhập viện nên vội tớiđây. Không ngờ lại nghe được thông tin thú vị làcó người mạo danh mình.”Đình Phong cướf lại Nếu để anh biết tênkhốn kiếp nào lợi dụng lúc anh vắng nhà có ý đổvới Khả Hân, anh cam đoan hắn sẽ hối hận khitồn tại trên đời này.Tường Vy sửng sốt. Cô chớp chớp đôi mắt |đẹp mê hồn, cân nhắc những lời anh ta nói.Bỗng, trong đầu cô xuất hiện một khả nắng |Chẳng lẽ..Gương mặt Tường Vy đột ngột tái nhợt, thânhình cô hơi lung lay. Tuy nhiên, cô nhanh chónglấy lại bình tĩnh. Đứng thằng người lên, Tường Vyngầng đầu nói với Đình Phong.“Tôi biết phòng của Khả Hân ở đâu. Anh đitheo tôi.”Nói rồi, cô quay gót bước đi. Đình Phongcũng lập tức bước theo cô.Cả hai băng qua nhiều hành lang, cuối cùngdừng lại ở trước cửa một căn phòng thuộc dãyphòng theo yêu cầuĐình Phong không kiên nhẫn, anh vội vã đẩycửa bước vào. Anh không ngờ đập vào mắt anhlại là một hình ảnh khiển trái tìm anh đau nhói.Một cô gái mặc đồ bệnh nhân nằm trêngiường. Khí sắc của cô không tệ, khuôn mặt anyên trong giấc ngủ ngọt lành. Thậm chí, anh có |thể nhìn thấy khóe môi của cô khế cong lêngiống như đang mơ thấy điều gì đó vui vẻ. |Nhưng ánh mắt của Đình Phong lại hoàntoàn tập trung vào người đàn ông đang ngủ gụcbên cạnh. Nhìn tư thế của anh ta cũng có thểđoán được người này đã ở đây suốt cả đêm.Ngay khi Đình Phong mở cửa bước vào thìngười đàn ông đó cũng giật mình bừng tỉnh,đồng thời cả cô gái trên giường cũng thức giấcĐôi mắt Khả Hân vẫn còn mông lung trongcơn ngái ngủ nên chưa nhìn rõ những ngườibước vào phòng mình. Cô vô thức nhìn sang bêncạnh thì bắt gặp một người khiến cô tỉnh táo tứcthì,Tại sao Nhật Dương lại có mặt trong phòngbệnh của cô? Đêm qua cô nhớ anh bảo rằng đợicô ngủ say anh sẽ trở về nhà mà. Chẳng lẽ là anhngủ quên sao? á“Phạm Nhật Dương!”Một tiếng hét cực kỳ đáng sợ đột nhiên vangvọng phòng khắp phòng khiến Khả Hân giật thótngười. Cô vội quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắtlạnh băng của Đình Phong.Thân thể Khả Hân run lên, khuôn mặt trở |nên trắng bệch như tờ giấy. Cô không ngờ gặplại Đình Phong trong hoàn cảnh này.Cả Nhật Dương và Khả Hân đều bị sự xuấthiện của Đình Phong làm cho kinh sợ nên khôngđể ý ở đằng sau lưng anh, có một cô gái cũngđang bàng hoàng nhìn ba người.Ánh mắt của cô tràn ngập sự thống khổ, xenlẫn cả oán hận. Cô cắn môi mình đến bật máu đểngăn không cho mình ngã gục:Đình Phong lao tới túm lấy cổ áo của NhậtDương nhấc lên. Đến lúc này Nhật Dương mớithấy được cô gái đứng sau lưng Đình Phong.Khuôn mặt anh thay đổi trong nháy mắt.“Khốn kiếp.”Đình Phong tung siệi, quả đấm vào mặt NhậtDương, gần như dùng toàn bộ sức mạnh khiếnNhật Dương lảo đảo ngã về phía sau, khóemiệng đổ máu.Hành động điên cuồng của Đình Phongkhiến cả hai cô gái đều bất ngờ. Khả Hân ngây ranhư phỗng còn Tường Vy thì lao tới đứng chắntrước mặt Nhật Dương, thét lên với Đình Phong.“Dừng tay, đây là phòng bệnh, anh khôngđược quyền đánh người ở trong này.”“Trong này không được, vậy thì tốt thôi,chúng tôi ra ngoài.”Nói xong, Đình Phong túm lấy Nhật Dươngnhưng bị Nhật Dương nhanh chóng gạt tay ra.Anh từ từ đứng dậy, lau vết máu trên mặt, ánhmắt nhìn Đình Phong giống như kẻ thù.“Hai người đừng can thiệp, đây là chuyệnriêng giữa tôi và anh ta.”Sau đó, cả hai người đàn ông nhanh chóngbước ra khỏi phòng và đóng sầm cửa lại.Lúc này, trong phòng chỉ còn lại Khả Hân vàTường Vy. A“Cô nói cho tôi biết, rốt cuộc đây là chuyệngì?”“Bốp” |Nhật Dương vừa bước tới khoảng sân sau |của bệnh viện thì đã bị Đình Phong giáng chomột quả đấm vào má phải. Anh ngã vật xuốngđất, trên má nhanh chóng xuất hiện vết thương.“Tôi đã từng cảnh cáo cậu là tránh xa KhảHân ra mà. Cậu nghĩ tôi chỉ nói suông thôi sao?“Đình Phong liên tiếp tung ra những đòn bấtngờ khiến Nhật Dương không kịp tránh né, vếtthương trên mặt và trên người anh ngày càngnhiều.“Cậu còn dám mạo danh nhận mình làchồng cô ấy. Thậm chí còn qua đêm trongphòng. Ai cho cậu lá gan đó hả?”Ngay khi nắm tay cứng như sắt của ĐìnhPhong sắp sửa đánh vào mặt Nhật Dương thì bịbàn tay của Nhật Dương chặn lại. Mặc cho khóemôi đang chảy máu Tòng,ròng, anh nhếch miệngcười, đồng thời cũng bắt đầu vươn tay đánh trả.“Anh là cái thá gì mà dám lên mặt với tôi!”Nhật Dương bất ngờ thụi một quả đấm vào |bụng Đình Phong khiến anh không kịp né đònnên cúi gập người vì đau đớn. |“Nếu không có tôi, ai đưa Khả Hân vào viện?Ai chăm sóc cho cô ấy? Trong lúc Khả Hân cầnđến anh nhất thì anh đang ở đâu?”Thực ra, Nhật Dương thừa biết Đình Phongngày hôm qua không có khả năng xuất hiện tạiđây. Anh chỉ muốn nói vậy để ***** ĐìnhPhong, buộc anh ta nhận ra rằng bản thân vôdụng đến mức nào.“Anh hỏi tôi tại sao lại mạo danh là chồngKhả Hân à? Là bởi vì cô ấy gặp tai nạn, bác sĩyêu cầu người nhà ký giấy để tiến hành chụp X~quang toàn thân. Bất đắc dĩ tôi mới phải nhận làanh để giúp cô ấy.”“Anh có biết bác sĩ nói gì về tình trạng củaKhả Hân không? Chính là chẩn đoán cô ấy bị rốiloạn tâm lý gây mất năng lực kiểm soát hành vitức thời do gặp một cú sốc tâm lý đấy:”“Anh có biết thiếu chút nữa thì cô ấy đã bịtai nạn nghiêm trọng không? Nếu lúc đó ngườitài xế kia không phanh lại kịp, e rằng nằm trên |giường bệnh hôm nay không phải là một KhảHân lành lặn mà là thi thể của cô ấy rồi.” |“Anh quả thật là một kẻ thất bại, đến vợmình cũng không bảo vệ nổi. Nếu tôi là anh, sẽlập tức trả lại tự do cho cô ấy”Nhật Dương vừa nói, vừa giáng liên tiếpnhững cú đấm vào mặt, vào người Đình PhongCó vẻ như Đình Phong từng học võ thuật nên nétránh rất giỏi những đòn đánh của Nhật Dương,trừ cú đấm vào bụng bất ngờ lúc đầu.Tuy nhiên, câu nói cuối cùng của NhậtDương khiến lòng dạ Đình Phong sôi trào mãnhliệt, anh đột nhiên khựng lại nên bị trúng đònngay lập tức.Khóe miệng của Đình Phong đổ máu, ánhmắt trở nên nồng đậm sát khí.“Cậu nói cái gì?” _Đình Phong phản kích lại, dồn Nhật Dươngvào chân tường. Anh túm lấy cổ áo của NhậtDương, hung hăng hỏi một lần nữa:“Cậu nói rõ ràng cho tôi, cậu nói thế là có ýgì?”Nhật Dương hất mạnh cánh tay của Đình Phong, lau máu trên khuôn mặt. Anh bị trúngđòn nhiều hơn nên lúc này khuôn mặt trông cựckỳ thê thảm.Tuy nhiên, nó không gây ảnh hưởng gì đếnkhí thế của anh. Trái lại, càng làm nổi bật vẻ cao.ngạo hoang dã, khác hẳn với sự ấm áp dịu dàngbình thường“Tôi nói anh hãy trả tự do cho Khả Hân.”“Nằm mơ”Đình Phong áp sát mặt vào Nhật Dương. Haingười giống như hai con mãnh thú say máu đangtrừng mắt nhìn nhau để áp đảo nhuệ khí của đối phương.“Khả Hân là của tôi. Nếu cậu dám tơ tưởngđến cô ấy, tôi thể là sẽ ***** câu.”
Đôi mắt Đình Phong chợt mở lớn. Anh tỏ ra
hết sức kinh ngạc khi nghe thấy lời nói của cô lễ tân
Có người đưa Khả Hân vào đây và mạo danh
anh. Rốt cuộc, người đó là ai? Tại sao phải làm
như vậy?
“Cô nói rõ cho tôi biết người đàn ông đó như
thế nào? Khoảng bao nhiêu tuổi? Ngoại hình ra
sao?”
Cô gái bị khí thế sắc bén của Đình Phong
dọa sợ. Khuôn mặt cô đỏ bừng, ánh mắt khiếp
đảm nhìn anh.
Đúng lúc đó, một giọng nói hết sức dịu dàng
vang lên:
“Thụy Anh, có chứ tên gì vậy?”
heo đuổi vợ câm} Chương 78:…nh ngay lý gian
Tường Vy bước đến gần bàn lễ tân. Có vẻ
như cô vừa mới đây đây nên còn chưa kịp khoác.
áo blouse trắng và đeo thẻ tên. Vừa lúc thấy cô
bé lễ tân gặp rắc rối, cô liền mở miệng hỏi han. |
Lời nói của Tường Vy giống như cứu tinh của
Thụy Anh. Cô mừng quýnh, vội vàng giải thích. |
“Chị Vy, người này tự nhận là chồng của
bệnh nhân Đặng Khả Hân, muốn hỏi phòng cô ấy
đang nằm.”
“Chào anh, anh là chồng của Khả Hân sao?
Không phải hôm qua chính anh đưa cô ấy vào
đây hả?”
Tường Vy cũng tò mò quan sát người đàn
ông này. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi màu
xanh da trời, quần âu đen, đi giày da hàng hiệu.
Ngoại hình anh cực kỳ nổi bật. Chỉ có điều khí
chất lạnh lùng khiến cô hơi sởn da gà
“Không phải, tôi mới từ sân bay về đây được
vài giờ, biết tin vợ tôi phải nhập viện nên vội tới
đây. Không ngờ lại nghe được thông tin thú vị là
có người mạo danh mình.”
Đình Phong cướf lại Nếu để anh biết tên
khốn kiếp nào lợi dụng lúc anh vắng nhà có ý đổ
với Khả Hân, anh cam đoan hắn sẽ hối hận khi
tồn tại trên đời này.
Tường Vy sửng sốt. Cô chớp chớp đôi mắt |
đẹp mê hồn, cân nhắc những lời anh ta nói.
Bỗng, trong đầu cô xuất hiện một khả nắng |
Chẳng lẽ..
Gương mặt Tường Vy đột ngột tái nhợt, thân
hình cô hơi lung lay. Tuy nhiên, cô nhanh chóng
lấy lại bình tĩnh. Đứng thằng người lên, Tường Vy
ngầng đầu nói với Đình Phong.
“Tôi biết phòng của Khả Hân ở đâu. Anh đi
theo tôi.”
Nói rồi, cô quay gót bước đi. Đình Phong
cũng lập tức bước theo cô.
Cả hai băng qua nhiều hành lang, cuối cùng
dừng lại ở trước cửa một căn phòng thuộc dãy
phòng theo yêu cầu
Đình Phong không kiên nhẫn, anh vội vã đẩy
cửa bước vào. Anh không ngờ đập vào mắt anh
lại là một hình ảnh khiển trái tìm anh đau nhói.
Một cô gái mặc đồ bệnh nhân nằm trên
giường. Khí sắc của cô không tệ, khuôn mặt an
yên trong giấc ngủ ngọt lành. Thậm chí, anh có |
thể nhìn thấy khóe môi của cô khế cong lên
giống như đang mơ thấy điều gì đó vui vẻ. |
Nhưng ánh mắt của Đình Phong lại hoàn
toàn tập trung vào người đàn ông đang ngủ gục
bên cạnh. Nhìn tư thế của anh ta cũng có thể
đoán được người này đã ở đây suốt cả đêm.
Ngay khi Đình Phong mở cửa bước vào thì
người đàn ông đó cũng giật mình bừng tỉnh,
đồng thời cả cô gái trên giường cũng thức giấc
Đôi mắt Khả Hân vẫn còn mông lung trong
cơn ngái ngủ nên chưa nhìn rõ những người
bước vào phòng mình. Cô vô thức nhìn sang bên
cạnh thì bắt gặp một người khiến cô tỉnh táo tức
thì,
Tại sao Nhật Dương lại có mặt trong phòng
bệnh của cô? Đêm qua cô nhớ anh bảo rằng đợi
cô ngủ say anh sẽ trở về nhà mà. Chẳng lẽ là anh
ngủ quên sao? á
“Phạm Nhật Dương!”
Một tiếng hét cực kỳ đáng sợ đột nhiên vang
vọng phòng khắp phòng khiến Khả Hân giật thót
người. Cô vội quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắt
lạnh băng của Đình Phong.
Thân thể Khả Hân run lên, khuôn mặt trở |
nên trắng bệch như tờ giấy. Cô không ngờ gặp
lại Đình Phong trong hoàn cảnh này.
Cả Nhật Dương và Khả Hân đều bị sự xuất
hiện của Đình Phong làm cho kinh sợ nên không
để ý ở đằng sau lưng anh, có một cô gái cũng
đang bàng hoàng nhìn ba người.
Ánh mắt của cô tràn ngập sự thống khổ, xen
lẫn cả oán hận. Cô cắn môi mình đến bật máu để
ngăn không cho mình ngã gục:
Đình Phong lao tới túm lấy cổ áo của Nhật
Dương nhấc lên. Đến lúc này Nhật Dương mới
thấy được cô gái đứng sau lưng Đình Phong.
Khuôn mặt anh thay đổi trong nháy mắt.
“Khốn kiếp.”
Đình Phong tung siệi, quả đấm vào mặt Nhật
Dương, gần như dùng toàn bộ sức mạnh khiến
Nhật Dương lảo đảo ngã về phía sau, khóe
miệng đổ máu.
Hành động điên cuồng của Đình Phong
khiến cả hai cô gái đều bất ngờ. Khả Hân ngây ra
như phỗng còn Tường Vy thì lao tới đứng chắn
trước mặt Nhật Dương, thét lên với Đình Phong.
“Dừng tay, đây là phòng bệnh, anh không
được quyền đánh người ở trong này.”
“Trong này không được, vậy thì tốt thôi,
chúng tôi ra ngoài.”
Nói xong, Đình Phong túm lấy Nhật Dương
nhưng bị Nhật Dương nhanh chóng gạt tay ra.
Anh từ từ đứng dậy, lau vết máu trên mặt, ánh
mắt nhìn Đình Phong giống như kẻ thù.
“Hai người đừng can thiệp, đây là chuyện
riêng giữa tôi và anh ta.”
Sau đó, cả hai người đàn ông nhanh chóng
bước ra khỏi phòng và đóng sầm cửa lại.
Lúc này, trong phòng chỉ còn lại Khả Hân và
Tường Vy. A
“Cô nói cho tôi biết, rốt cuộc đây là chuyện
gì?”
“Bốp” |
Nhật Dương vừa bước tới khoảng sân sau |
của bệnh viện thì đã bị Đình Phong giáng cho
một quả đấm vào má phải. Anh ngã vật xuống
đất, trên má nhanh chóng xuất hiện vết thương.
“Tôi đã từng cảnh cáo cậu là tránh xa Khả
Hân ra mà. Cậu nghĩ tôi chỉ nói suông thôi sao?“
Đình Phong liên tiếp tung ra những đòn bất
ngờ khiến Nhật Dương không kịp tránh né, vết
thương trên mặt và trên người anh ngày càng
nhiều.
“Cậu còn dám mạo danh nhận mình là
chồng cô ấy. Thậm chí còn qua đêm trong
phòng. Ai cho cậu lá gan đó hả?”
Ngay khi nắm tay cứng như sắt của Đình
Phong sắp sửa đánh vào mặt Nhật Dương thì bị
bàn tay của Nhật Dương chặn lại. Mặc cho khóe
môi đang chảy máu Tòng,ròng, anh nhếch miệng
cười, đồng thời cũng bắt đầu vươn tay đánh trả.
“Anh là cái thá gì mà dám lên mặt với tôi!”
Nhật Dương bất ngờ thụi một quả đấm vào |
bụng Đình Phong khiến anh không kịp né đòn
nên cúi gập người vì đau đớn. |
“Nếu không có tôi, ai đưa Khả Hân vào viện?
Ai chăm sóc cho cô ấy? Trong lúc Khả Hân cần
đến anh nhất thì anh đang ở đâu?”
Thực ra, Nhật Dương thừa biết Đình Phong
ngày hôm qua không có khả năng xuất hiện tại
đây. Anh chỉ muốn nói vậy để ***** Đình
Phong, buộc anh ta nhận ra rằng bản thân vô
dụng đến mức nào.
“Anh hỏi tôi tại sao lại mạo danh là chồng
Khả Hân à? Là bởi vì cô ấy gặp tai nạn, bác sĩ
yêu cầu người nhà ký giấy để tiến hành chụp X~
quang toàn thân. Bất đắc dĩ tôi mới phải nhận là
anh để giúp cô ấy.”
“Anh có biết bác sĩ nói gì về tình trạng của
Khả Hân không? Chính là chẩn đoán cô ấy bị rối
loạn tâm lý gây mất năng lực kiểm soát hành vi
tức thời do gặp một cú sốc tâm lý đấy:”
“Anh có biết thiếu chút nữa thì cô ấy đã bị
tai nạn nghiêm trọng không? Nếu lúc đó người
tài xế kia không phanh lại kịp, e rằng nằm trên |
giường bệnh hôm nay không phải là một Khả
Hân lành lặn mà là thi thể của cô ấy rồi.” |
“Anh quả thật là một kẻ thất bại, đến vợ
mình cũng không bảo vệ nổi. Nếu tôi là anh, sẽ
lập tức trả lại tự do cho cô ấy”
Nhật Dương vừa nói, vừa giáng liên tiếp
những cú đấm vào mặt, vào người Đình Phong
Có vẻ như Đình Phong từng học võ thuật nên né
tránh rất giỏi những đòn đánh của Nhật Dương,
trừ cú đấm vào bụng bất ngờ lúc đầu.
Tuy nhiên, câu nói cuối cùng của Nhật
Dương khiến lòng dạ Đình Phong sôi trào mãnh
liệt, anh đột nhiên khựng lại nên bị trúng đòn
ngay lập tức.
Khóe miệng của Đình Phong đổ máu, ánh
mắt trở nên nồng đậm sát khí.
“Cậu nói cái gì?” _
Đình Phong phản kích lại, dồn Nhật Dương
vào chân tường. Anh túm lấy cổ áo của Nhật
Dương, hung hăng hỏi một lần nữa:
“Cậu nói rõ ràng cho tôi, cậu nói thế là có ý
gì?”
Nhật Dương hất mạnh cánh tay của Đình Phong, lau máu trên khuôn mặt. Anh bị trúng
đòn nhiều hơn nên lúc này khuôn mặt trông cực
kỳ thê thảm.
Tuy nhiên, nó không gây ảnh hưởng gì đến
khí thế của anh. Trái lại, càng làm nổi bật vẻ cao.
ngạo hoang dã, khác hẳn với sự ấm áp dịu dàng
bình thường
“Tôi nói anh hãy trả tự do cho Khả Hân.”
“Nằm mơ”
Đình Phong áp sát mặt vào Nhật Dương. Hai
người giống như hai con mãnh thú say máu đang
trừng mắt nhìn nhau để áp đảo nhuệ khí của đối phương.
“Khả Hân là của tôi. Nếu cậu dám tơ tưởng
đến cô ấy, tôi thể là sẽ ***** câu.”
Theo Đuổi Vợ CâmTác giả: Kim DiTruyện Ngôn TìnhCách đây không lâu, một bài báo trên mạng về “nữ sinh Đại học bán trứng mua Iphone 7” đã thu hút được sự chú ý của rất nhiều người trong xã hội. Khi đọc được bài báo ấy, tôi không khỏi cảm thán, trong xã hội hiện đại này, bất cứ thứ gì cũng có thể dùng tiền để giao dịch. Phụ nữ có thể bán trứng, đàn ông cũng có thể bán *****! Cứ như thế, xã hội nảy sinh ra một kiểu giao dịch méo mó: “mượn” ***** để sinh con! Vận mệnh trêu ngươi, sau cùng tôi cũng bước lên con đường ấy, cho một người phụ nữ giàu có “mượn” *****. Trong thời gian sống chung cùng cô ấy, những việc mà cô ấy làm mỗi tối thật khó nói. Nguyên nhân của sự việc là thế này. Nhà tôi có một ông bố ham mê cờ bạc. Mấy tháng trước ông ấy vay tiền lãi nặng, vì chưa trả được sắp bị đám người giang hồ đánh chết. Cực chẳng đã, tôi đành chọn cách kiếm tiền nhanh nhất là cho *****. Khi nhìn thấy dòng quảng cáo ấy trong một nhóm chat thương mại, tôi thấp thỏm gọi cho Tô Tuyết theo dãy số trên quảng cáo. Sau khi tôi nói qua loa về ý định của… Đôi mắt Đình Phong chợt mở lớn. Anh tỏ rahết sức kinh ngạc khi nghe thấy lời nói của cô lễ tânCó người đưa Khả Hân vào đây và mạo danhanh. Rốt cuộc, người đó là ai? Tại sao phải làmnhư vậy?“Cô nói rõ cho tôi biết người đàn ông đó nhưthế nào? Khoảng bao nhiêu tuổi? Ngoại hình rasao?”Cô gái bị khí thế sắc bén của Đình Phongdọa sợ. Khuôn mặt cô đỏ bừng, ánh mắt khiếpđảm nhìn anh.Đúng lúc đó, một giọng nói hết sức dịu dàngvang lên:“Thụy Anh, có chứ tên gì vậy?”heo đuổi vợ câm} Chương 78:…nh ngay lý gianTường Vy bước đến gần bàn lễ tân. Có vẻnhư cô vừa mới đây đây nên còn chưa kịp khoác.áo blouse trắng và đeo thẻ tên. Vừa lúc thấy côbé lễ tân gặp rắc rối, cô liền mở miệng hỏi han. |Lời nói của Tường Vy giống như cứu tinh củaThụy Anh. Cô mừng quýnh, vội vàng giải thích. |“Chị Vy, người này tự nhận là chồng củabệnh nhân Đặng Khả Hân, muốn hỏi phòng cô ấyđang nằm.”“Chào anh, anh là chồng của Khả Hân sao?Không phải hôm qua chính anh đưa cô ấy vàođây hả?”Tường Vy cũng tò mò quan sát người đànông này. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi màuxanh da trời, quần âu đen, đi giày da hàng hiệu.Ngoại hình anh cực kỳ nổi bật. Chỉ có điều khíchất lạnh lùng khiến cô hơi sởn da gà“Không phải, tôi mới từ sân bay về đây đượcvài giờ, biết tin vợ tôi phải nhập viện nên vội tớiđây. Không ngờ lại nghe được thông tin thú vị làcó người mạo danh mình.”Đình Phong cướf lại Nếu để anh biết tênkhốn kiếp nào lợi dụng lúc anh vắng nhà có ý đổvới Khả Hân, anh cam đoan hắn sẽ hối hận khitồn tại trên đời này.Tường Vy sửng sốt. Cô chớp chớp đôi mắt |đẹp mê hồn, cân nhắc những lời anh ta nói.Bỗng, trong đầu cô xuất hiện một khả nắng |Chẳng lẽ..Gương mặt Tường Vy đột ngột tái nhợt, thânhình cô hơi lung lay. Tuy nhiên, cô nhanh chónglấy lại bình tĩnh. Đứng thằng người lên, Tường Vyngầng đầu nói với Đình Phong.“Tôi biết phòng của Khả Hân ở đâu. Anh đitheo tôi.”Nói rồi, cô quay gót bước đi. Đình Phongcũng lập tức bước theo cô.Cả hai băng qua nhiều hành lang, cuối cùngdừng lại ở trước cửa một căn phòng thuộc dãyphòng theo yêu cầuĐình Phong không kiên nhẫn, anh vội vã đẩycửa bước vào. Anh không ngờ đập vào mắt anhlại là một hình ảnh khiển trái tìm anh đau nhói.Một cô gái mặc đồ bệnh nhân nằm trêngiường. Khí sắc của cô không tệ, khuôn mặt anyên trong giấc ngủ ngọt lành. Thậm chí, anh có |thể nhìn thấy khóe môi của cô khế cong lêngiống như đang mơ thấy điều gì đó vui vẻ. |Nhưng ánh mắt của Đình Phong lại hoàntoàn tập trung vào người đàn ông đang ngủ gụcbên cạnh. Nhìn tư thế của anh ta cũng có thểđoán được người này đã ở đây suốt cả đêm.Ngay khi Đình Phong mở cửa bước vào thìngười đàn ông đó cũng giật mình bừng tỉnh,đồng thời cả cô gái trên giường cũng thức giấcĐôi mắt Khả Hân vẫn còn mông lung trongcơn ngái ngủ nên chưa nhìn rõ những ngườibước vào phòng mình. Cô vô thức nhìn sang bêncạnh thì bắt gặp một người khiến cô tỉnh táo tứcthì,Tại sao Nhật Dương lại có mặt trong phòngbệnh của cô? Đêm qua cô nhớ anh bảo rằng đợicô ngủ say anh sẽ trở về nhà mà. Chẳng lẽ là anhngủ quên sao? á“Phạm Nhật Dương!”Một tiếng hét cực kỳ đáng sợ đột nhiên vangvọng phòng khắp phòng khiến Khả Hân giật thótngười. Cô vội quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắtlạnh băng của Đình Phong.Thân thể Khả Hân run lên, khuôn mặt trở |nên trắng bệch như tờ giấy. Cô không ngờ gặplại Đình Phong trong hoàn cảnh này.Cả Nhật Dương và Khả Hân đều bị sự xuấthiện của Đình Phong làm cho kinh sợ nên khôngđể ý ở đằng sau lưng anh, có một cô gái cũngđang bàng hoàng nhìn ba người.Ánh mắt của cô tràn ngập sự thống khổ, xenlẫn cả oán hận. Cô cắn môi mình đến bật máu đểngăn không cho mình ngã gục:Đình Phong lao tới túm lấy cổ áo của NhậtDương nhấc lên. Đến lúc này Nhật Dương mớithấy được cô gái đứng sau lưng Đình Phong.Khuôn mặt anh thay đổi trong nháy mắt.“Khốn kiếp.”Đình Phong tung siệi, quả đấm vào mặt NhậtDương, gần như dùng toàn bộ sức mạnh khiếnNhật Dương lảo đảo ngã về phía sau, khóemiệng đổ máu.Hành động điên cuồng của Đình Phongkhiến cả hai cô gái đều bất ngờ. Khả Hân ngây ranhư phỗng còn Tường Vy thì lao tới đứng chắntrước mặt Nhật Dương, thét lên với Đình Phong.“Dừng tay, đây là phòng bệnh, anh khôngđược quyền đánh người ở trong này.”“Trong này không được, vậy thì tốt thôi,chúng tôi ra ngoài.”Nói xong, Đình Phong túm lấy Nhật Dươngnhưng bị Nhật Dương nhanh chóng gạt tay ra.Anh từ từ đứng dậy, lau vết máu trên mặt, ánhmắt nhìn Đình Phong giống như kẻ thù.“Hai người đừng can thiệp, đây là chuyệnriêng giữa tôi và anh ta.”Sau đó, cả hai người đàn ông nhanh chóngbước ra khỏi phòng và đóng sầm cửa lại.Lúc này, trong phòng chỉ còn lại Khả Hân vàTường Vy. A“Cô nói cho tôi biết, rốt cuộc đây là chuyệngì?”“Bốp” |Nhật Dương vừa bước tới khoảng sân sau |của bệnh viện thì đã bị Đình Phong giáng chomột quả đấm vào má phải. Anh ngã vật xuốngđất, trên má nhanh chóng xuất hiện vết thương.“Tôi đã từng cảnh cáo cậu là tránh xa KhảHân ra mà. Cậu nghĩ tôi chỉ nói suông thôi sao?“Đình Phong liên tiếp tung ra những đòn bấtngờ khiến Nhật Dương không kịp tránh né, vếtthương trên mặt và trên người anh ngày càngnhiều.“Cậu còn dám mạo danh nhận mình làchồng cô ấy. Thậm chí còn qua đêm trongphòng. Ai cho cậu lá gan đó hả?”Ngay khi nắm tay cứng như sắt của ĐìnhPhong sắp sửa đánh vào mặt Nhật Dương thì bịbàn tay của Nhật Dương chặn lại. Mặc cho khóemôi đang chảy máu Tòng,ròng, anh nhếch miệngcười, đồng thời cũng bắt đầu vươn tay đánh trả.“Anh là cái thá gì mà dám lên mặt với tôi!”Nhật Dương bất ngờ thụi một quả đấm vào |bụng Đình Phong khiến anh không kịp né đònnên cúi gập người vì đau đớn. |“Nếu không có tôi, ai đưa Khả Hân vào viện?Ai chăm sóc cho cô ấy? Trong lúc Khả Hân cầnđến anh nhất thì anh đang ở đâu?”Thực ra, Nhật Dương thừa biết Đình Phongngày hôm qua không có khả năng xuất hiện tạiđây. Anh chỉ muốn nói vậy để ***** ĐìnhPhong, buộc anh ta nhận ra rằng bản thân vôdụng đến mức nào.“Anh hỏi tôi tại sao lại mạo danh là chồngKhả Hân à? Là bởi vì cô ấy gặp tai nạn, bác sĩyêu cầu người nhà ký giấy để tiến hành chụp X~quang toàn thân. Bất đắc dĩ tôi mới phải nhận làanh để giúp cô ấy.”“Anh có biết bác sĩ nói gì về tình trạng củaKhả Hân không? Chính là chẩn đoán cô ấy bị rốiloạn tâm lý gây mất năng lực kiểm soát hành vitức thời do gặp một cú sốc tâm lý đấy:”“Anh có biết thiếu chút nữa thì cô ấy đã bịtai nạn nghiêm trọng không? Nếu lúc đó ngườitài xế kia không phanh lại kịp, e rằng nằm trên |giường bệnh hôm nay không phải là một KhảHân lành lặn mà là thi thể của cô ấy rồi.” |“Anh quả thật là một kẻ thất bại, đến vợmình cũng không bảo vệ nổi. Nếu tôi là anh, sẽlập tức trả lại tự do cho cô ấy”Nhật Dương vừa nói, vừa giáng liên tiếpnhững cú đấm vào mặt, vào người Đình PhongCó vẻ như Đình Phong từng học võ thuật nên nétránh rất giỏi những đòn đánh của Nhật Dương,trừ cú đấm vào bụng bất ngờ lúc đầu.Tuy nhiên, câu nói cuối cùng của NhậtDương khiến lòng dạ Đình Phong sôi trào mãnhliệt, anh đột nhiên khựng lại nên bị trúng đònngay lập tức.Khóe miệng của Đình Phong đổ máu, ánhmắt trở nên nồng đậm sát khí.“Cậu nói cái gì?” _Đình Phong phản kích lại, dồn Nhật Dươngvào chân tường. Anh túm lấy cổ áo của NhậtDương, hung hăng hỏi một lần nữa:“Cậu nói rõ ràng cho tôi, cậu nói thế là có ýgì?”Nhật Dương hất mạnh cánh tay của Đình Phong, lau máu trên khuôn mặt. Anh bị trúngđòn nhiều hơn nên lúc này khuôn mặt trông cựckỳ thê thảm.Tuy nhiên, nó không gây ảnh hưởng gì đếnkhí thế của anh. Trái lại, càng làm nổi bật vẻ cao.ngạo hoang dã, khác hẳn với sự ấm áp dịu dàngbình thường“Tôi nói anh hãy trả tự do cho Khả Hân.”“Nằm mơ”Đình Phong áp sát mặt vào Nhật Dương. Haingười giống như hai con mãnh thú say máu đangtrừng mắt nhìn nhau để áp đảo nhuệ khí của đối phương.“Khả Hân là của tôi. Nếu cậu dám tơ tưởngđến cô ấy, tôi thể là sẽ ***** câu.”